Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 143. Chuyện đêm muộn

Đêm muộn hôm đó, Trần Hoài Nam tỉnh giấc với cảm giác sảng khoái lan tỏa khắp cơ thể, cùng với sự trống rỗng khó chịu trong dạ dày.

Hai cảm giác đối nghịch cứ liên tục giằng co khiến cậu không thể nào ngủ tiếp được, buộc cậu phải lật đật ngồi dậy xuống bếp tìm gì đó lót dạ.

Lycoris đã quá... Ít nhất cũng phải để cậu ăn uống tử tế đã chứ!

Tựa như b��n năng mách bảo, Trần Hoài Nam thoáng nhìn sang bên cạnh liền thấy Himiko đang say sưa ngủ ngon lành, dù căn phòng này vốn không thuộc về cô, và người đang ngủ cạnh cô cũng chẳng phải Lily.

Trần Hoài Nam: "Xem ra hôm nay mình phải ngủ ngoài sofa rồi."

Thầm thở dài, Trần Hoài Nam ngồi dậy, lặng lẽ đẩy cửa ra ngoài tìm đồ ăn lấp đầy bụng.

Bước vào bếp, cậu mở tủ lạnh, quả nhiên Lycoris đã chuẩn bị sẵn một ít đồ ăn cho cậu. Việc cậu cần làm bây giờ có lẽ chỉ là hâm nóng lại một chút là có thể ăn được ngay, không cần phải mất công chế biến.

"Làm luôn vậy."

Kết quả là mất khoảng mười lăm phút, Trần Hoài Nam mới hâm xong bữa ăn đêm đơn giản do Lycoris nấu.

Tay bưng mâm thức ăn, Trần Hoài Nam đang định ra phòng khách vừa ăn vừa xem chương trình TV đêm khuya thì đột nhiên cảm nhận được sự hiện diện của ai đó.

Tất nhiên, người đó không thể là ai khác ngoài Lycoris.

"Anh dậy rồi à? Lỗi của em, lẽ ra em không nên nóng nảy như vậy." Lycoris mỉm cười, tựa như đã đoán trước mọi chuyện: "Nhưng đừng quên em vẫn là người chiến thắng đó nha."

Trần Hoài Nam không nói nhiều, chỉ đặt mâm cơm xuống bàn rồi buột miệng hỏi: "Em đang làm gì vậy?"

"Như anh thấy đấy, sáng tác nhạc."

Bên cạnh Lycoris lúc này là một đống giấy trắng, bút, thước kẻ và một chồng sách cao ngất, có lẽ là tài liệu tham khảo cho việc sáng tác nhạc của cô.

Thực tế thì chỉ cần nhìn những khuôn nhạc được cô bé vẽ nguệch ngoạc trên giấy là Trần Hoài Nam đã phần nào đoán ra câu chuyện.

Cậu quá hiểu Lily, cũng quá hiểu em ấy tài giỏi đến mức nào nên không lấy làm lạ khi Lycoris cũng tương tự như vậy: "Tuy mang danh là hai cá thể riêng biệt, thế nhưng nhiều lúc các em lại giống nhau đến lạ thường đấy..."

"Vậy ư?" Lycoris khẽ mỉm cười: "Cũng phải ha... Dù gì thì nhân cách của em hiện tại cũng được xây dựng dựa trên hình mẫu của chính cô ấy mà. Vậy nên theo góc độ nào đó mà nói thì em chỉ đơn giản là Lily phiên bản hắc hóa mà thôi."

Trần Hoài Nam cười nhạt rồi bắt đầu ăn cơm trong im lặng, không định làm phiền đến công việc đêm khuya của Lycoris nữa.

Đợi đến khi Trần Hoài Nam sắp ăn xong, Lycoris đột nhiên lên tiếng: "Anh Nam, anh không cần thiết phải tự mình gánh vác tất cả đâu."

"Hửm? Sao em đột nhiên nói vậy?"

Lycoris không quay đầu lại, cố ra vẻ đang tập trung vào công việc nhưng những lời cô bé nói lại phản ánh điều ngược lại: "Em biết anh là một người đầy tinh thần trách nhiệm... Nhưng đó không phải lý do để anh buộc mình phải ôm đồm mọi thứ."

"Trách nhiệm đối với em, với chị Himiko, với em gái anh, với gia đình anh, với tất cả mọi người xung quanh anh... Anh đã làm điều đó một cách hoàn hảo, em nghĩ vậy." Lycoris chậm rãi nói: "Nhưng anh có biết rằng anh không nhất thiết phải làm vậy mãi hay không? Rằng không phải ai trong số bọn em cũng cần anh phải gánh vác tất cả trách nhiệm."

"..."

"Em gái anh rồi cũng sẽ lớn lên, tự mình gánh vác cuộc đời mình. Chị Himiko tuy thiếu khả năng tự chăm sóc nhưng như thế không có nghĩa là chị ấy sẽ không thể tồn tại... Và cả em, em không cần anh phải làm tất cả, bởi vì em cũng có thể tự lo được cho mình."

"Anh có cái tật rất xấu, đó là v�� thức xem người khác như gánh nặng để bản thân gánh vác một cách lặng lẽ. Nó cao thượng, và cũng vặn vẹo lắm." Lycoris nói: "Cao thượng là vì anh biết đặt người khác lên trên chính mình. Và vặn vẹo cũng là vì cái sự ưu tiên dành cho người khác đó sẽ vô tình giết chết chính bản thân anh."

Trần Hoài Nam trầm mặc.

Khi không nhận được bất kỳ hồi âm nào từ phía Trần Hoài Nam, Lycoris chậm rãi xoay người lại, từ từ tiến về phía cậu: "Anh có hiểu ý của em không vậy?"

"..."

"Thế mới nói, anh là một tên ngốc."

Dứt lời, Lycoris đột nhiên vươn người tới ôm chặt lấy cơ thể Trần Hoài Nam, thậm chí còn bạo gan trao cho cậu một nụ hôn cháy bỏng mà chẳng thèm đợi đối phương kịp phản ứng: "!?"

Khoảng mười lăm giây sau, Lycoris mới chịu rời môi.

Kể cả khi vừa làm một chuyện không ai dám tưởng tượng, trên mặt cô chỉ ửng hồng chút vì xấu hổ, bởi thứ cảm xúc xuất hiện nhiều nhất ở cô lúc này chính là hạnh phúc: "Lily nhất định sẽ không đủ dũng khí để làm vậy... Nhưng em thì có, bởi vì em chính là hiện thân của 'mong mu���n' bên trong cô ấy."

"Em..."

Lycoris khẽ lắc đầu, đặt một ngón tay lên môi Trần Hoài Nam: "Yêu cầu của em thật ra chính là nụ hôn này đó. Giờ chúng ta hòa rồi, nên là anh không được mắng em đâu."

"..."

"Có lẽ ai đó đã từng nói với anh điều này rồi... Có lẽ anh sẽ không nhớ, nên hãy để em được phép nhắc nhở anh nhé." Lycoris chân thành nở một nụ cười, rạng rỡ như ánh mặt trời: "Hãy yêu bản thân hơn đi, anh Nam."

"Hãy yêu bản thân hơn đi, đồ ngốc."

Một giọng nói theo sau Lycoris không ngừng văng vẳng trong đầu cậu. Thanh âm đó dĩ nhiên không thuộc về Lycoris, nó là của ai đó... Của một người nào đó khiến cậu bật khóc khi phải nhớ lại.

Từ Nguyệt Tiên.

Dường như... Còn có cả Himiko nữa.

Họ đã nói điều đó với cậu lúc nào, cậu thật sự chẳng thể nhớ rõ... Có lẽ cậu đã vô thức phớt lờ lời khuyên đó chăng? Cậu cũng chẳng biết nữa...

Nhưng ít nhất là hiện tại, cậu đã có thể nghe thấy thanh âm của họ!

Thấy Trần Hoài Nam thất thần, Lycoris dịu dàng ôm cậu vào lòng, nhẹ nhàng nói: "Anh không cần thiết ph���i tự mình gánh vác tất cả... Bởi vì tại nơi đây đã có những người sẵn lòng cùng anh gánh vác những trách nhiệm đó rồi. Đừng cố gắng làm mọi thứ một mình nữa, em và chị ấy sẽ tình nguyện giúp đỡ anh thôi."

"Chúng ta là gia đình mà, đúng không?"

Trần Hoài Nam: "..."

"Em đấy, không thể để anh ăn cơm một cách yên ổn được à?"

"Fufufu~"

"Mà, thật ra thì được em ôm thế này cũng không tệ. Dù có bị mấy chú công an xích đi chắc anh cũng đành chịu luôn vậy, thử nghe lời em... Anh sẽ thử yêu bản thân hơn với việc làm 'tội lỗi' này nhé."

"Họ sẽ không bắt anh được đâu, vì em đã dư cả bó tuổi rồi mà~"

Nói xong câu đùa ấy, sắc mặt của Lycoris lại đột ngột thay đổi: "Em không tin vận mệnh là bất biến... Vì vậy, em nhất định sẽ giúp anh!"

"... Cảm ơn em."

Thì ra là vì chuyện đó sao?

Đây mới là mục đích thực sự khi em tốn công "thông não" anh đấy à?

Cũng phải...

Đổi lại là con người của anh lúc nãy, có lẽ là anh lại ngay lập tức từ chối mong muốn giúp đỡ của em rồi...

"No one can live on loneliness" nhỉ?

...

...

Hôm sau.

Trên đường đến trường, dù cơ thể vẫn khá sảng khoái nhưng về mặt tâm lý thì cậu vẫn chẳng thấy thoải mái hơn là bao, kể cả khi đã được Lycoris an ủi vào đêm hôm qua.

Đi cùng với cậu vẫn là Himiko và Lily với hai thái cực tâm trạng hoàn toàn trái ngược nhau. Lily đang tỏ ra rất vui vẻ nhảy chân sáo, trong khi Himiko thì lại hầm hầm nhìn cậu với ánh mắt hình con dao... Đó chính là ánh mắt đã khiến cậu cảm thấy áp lực từ sáng đến giờ.

Nguyên nhân kỳ thực cũng đơn giản, bởi vì Himiko đã biết chuyện Lycoris lén lút "vụng trộm" với cậu vào tối hôm qua.

Ai ngờ được cậu ta nhạy cảm đến mức thức dậy ngay lúc đó để rồi âm thầm quan sát tất cả đâu chứ!?

Cậu khá chắc là Lycoris biết, thế nhưng em ấy vẫn cố tình tỏ ra thân mật với cậu để chọc tức Himiko... Và kết quả vẫn tương tự như những lần trước đó, cậu vẫn sẽ là người lãnh đạn!

Về phía Trần Hoài Nam, bản thân cậu cũng không thấy vui vẻ gì khi được Lycoris bất ngờ cưỡng hôn.

Đối với cậu mà nói, Lily đã luôn là một thiên thần nhỏ, cũng là biểu tượng cho sự thuần khiết và lương thiện để cậu phụng sự và tín ngưỡng... Vì vậy, việc con bé bất ngờ hôn cậu thật chẳng khác nào đang ép một tín đồ sùng đạo vi phạm điều răn!

Con bé này bạo quá, thành ra cậu hoàn toàn không có thời gian hay cơ hội để có thể chuẩn bị tâm lý!

Ha...

Quả nhiên, cô bé Lily rụt rè, nhút nhát, khiến người ta chỉ muốn bảo vệ và cưng chiều vô điều kiện ngày nào đã hoàn toàn biến mất rồi...

Cái gọi là "tình yêu" đã hoàn toàn thay đổi con bé, hệt như cách hồi xưa cậu thay đổi khi gặp Từ Nguyệt Tiên vậy.

Nói đơn giản, khi đã yêu, người ta khó lòng là chính mình được nữa... Cậu hiểu điều đó. Cũng chính vì quá hiểu, cậu mới thấy tội lỗi!

"Uy, đến trường rồi đấy, cậu định đi du lịch luôn à?"

Nói xong, Himiko dùng sức kéo Trần Hoài Nam về phía mình khi nhìn thấy cậu mải suy nghĩ mà đi lố qua cổng trường.

"Đến trường rồi à? Lẹ vậy."

"Mau tập trung vào lớp cá biệt đi, chuẩn bị đón bạn mới kìa." Himiko khẽ thở dài nhắc nhở: "Tốt nhất thì cậu đừng có suy nghĩ lung tung nữa, những chuyện kiểu đó cứ đợi đến lúc về nhà rồi giải quyết sau."

"... Cậu sẽ không giết tôi chứ?"

"Tôi mà muốn giết thì cậu còn đứng được đây chắc? Mà tôi trông đáng sợ đến vậy sao?" Himiko nghi hoặc.

Trần Hoài Nam dùng sức lắc đầu.

Kể cả có đáng sợ thật cậu cũng chả dám nói ra, đơn giản là vì người đang đứng trước mặt cậu chính là đấng tối cao đầy quyền lực, là nóc của cái nhà đó!

"Nào, ghen tị là không tốt đâu chị Himiko." Lily cười hì hì: "Mà, em cũng tò mò không biết bạn mới của anh chị trông như nào... Hi vọng họ không phải người xấu."

"... Em đến đây để đánh giá bạn mới của anh đấy à?"

"Chứ còn gì nữa? Bộ anh nghĩ em đến đây để chơi thật hả?"

Nói đến đây, sắc mặt của Lily dường như có hơi trầm xuống một chút: "Em không muốn anh hay chị bị người ta đánh lừa nên mới phải đích thân đến đây xem thử. Dù gì thì lòng người vốn hiểm ác, không cẩn thận là không được đâu."

"Nghe người lớn ra phết nhỉ? Em học câu đó ở đâu vậy?"

"Truyện ngôn tình ạ."

Trần Ho��i Nam: "..."

Himiko: "..."

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện tuyệt vời nhất được khai sinh.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free