(Đã dịch) Thần Sư - Chương 168. Huyết Nguyệt
Sau hơn một tiếng đồng hồ giải thích và thuyết phục, cuối cùng Trần Hoài Nam cũng được công an thả về.
Không hiểu vì lý do gì, dù đã xem căn cước của Lily, họ vẫn khăng khăng không tin cô bé đã đủ 18 tuổi. Có lẽ vì Lily trông quá yếu ớt, vô hại... Đó chắc hẳn là lý do họ muốn giữ cậu lại lâu đến thế.
Thôi thì, cơn bão cũng đã qua rồi. Giờ đây, cả hai đã về đến nhà an toàn... Đó mới là điều quan trọng nhất. Còn những chuyện xui xẻo kia, cứ quên đi là được.
"Xin lỗi anh... Tại em mà suýt chút nữa anh đã trở thành tội phạm." Lily gãi đầu, tinh nghịch thè lưỡi một cái: "Mấy lần trước anh luôn bảo nếu chạm vào em là anh phải đi tù, em cứ không tin... Giờ thì em tin thật rồi."
Trần Hoài Nam: "Với cái thân hình nhỏ xíu chưa chắc đã được mét rưỡi của em thì anh bị coi là tội phạm cũng đúng rồi. Anh đã bảo em đợi lớn thêm chút nữa rồi tính, có phải tự nhiên đâu."
"Quá đáng! Em cao hơn mét rưỡi rồi chứ! Hừm! Ngực em cũng bắt đầu phát triển rồi, anh không nhớ à? Có cần em nhắc lại tận mắt không!?"
"...Thôi đủ rồi..."
Trần Hoài Nam đẩy cửa vào nhà, đụng ngay Himiko đang đứng đợi sẵn ở đó. Cô khẽ mỉm cười, ném vào tay cậu một chiếc que rồi nói: "Tặng anh đấy, cá chắc anh sẽ thích."
"..."
Cảm giác này là...
Que thử thai?
Trần Hoài Nam lặng nhìn nụ cười tươi tắn, rạng rỡ của Himiko mà toát mồ hôi lạnh, trong lòng không khỏi thầm than khổ. Với cái vẻ mặt đắc ý này... Lẽ nào chuyện đó đã thực sự xảy ra rồi ư?
Sau một hồi chuẩn bị tâm lý, Trần Hoài Nam lật chiếc que lại, dốc hết dũng khí nhìn thẳng vào kết quả!
"..."
"Himiko, cậu cố tình trêu tôi đúng không?"
Lily tò mò nhón chân lên xem kết quả trên chiếc que thử: "Ồ, vậy là không có em bé à? Đáng tiếc thật đấy... Nhưng mà, đây lại là cơ hội của em. Con đầu lòng của anh ấy phải là do em sinh ra mới đúng!"
Himiko nhếch môi: "Mơ đi!"
Trần Hoài Nam: "..."
Lily cau mày, nhìn thẳng vào mắt Himiko với ánh mắt không chút khoan nhượng: "Tại sao lại không chứ?"
"..."
Mặc kệ hai cô nàng bận tranh giành sủng ái, Trần Hoài Nam lặng lẽ vào nhà sắp xếp lại đống đồ Lily vừa tậu về. Dù có khá nhiều thứ cậu không biết em mua về làm gì, nhưng mà thôi... Em thích là được rồi, cậu không cần nghĩ ngợi nhiều.
Với số dư tài khoản của em, tiền bạc từ lâu đã không còn là vấn đề cậu phải lo nghĩ như trước kia nữa.
"Mệt quá... Chẳng hiểu sao luôn..."
Làm được một lúc, Trần Hoài Nam tựa lưng vào thành ghế sofa, mắt lim dim như thể sắp đổ gục đến nơi.
Lúc này, hai nàng dường như cũng thôi tranh cãi rồi, vừa hay bắt gặp cậu đang trong trạng thái không tỉnh táo, liền nảy sinh ý đồ xấu.
"Thôi ngay cái ý nghĩ đó đi... Tôi biết rõ hai cô đang nghĩ gì đấy."
Trần Hoài Nam lên tiếng nhắc nhở, trực tiếp dập tắt ý nghĩ đen tối đang trào dâng trong lòng hai cô gái. Khi tận mắt chứng kiến biểu cảm thất vọng của họ, cậu chỉ biết thở dài trong bất lực.
Căn nhà này bây giờ giống như một cái động bàn tơ, đó không chỉ là tưởng tượng của cậu. Himiko thì khỏi nói, ham muốn đúng là cao ngất ngưởng rồi... Còn Lily thì chắc sớm muộn gì cũng sẽ bước theo con đường của bà chị kia.
Nói cách khác, nhất định sẽ có ngày cậu bị hai cô nàng này vắt kiệt!
Nhớ lại ngày đầu tiên gặp mặt, họ vốn dĩ đâu có như thế này? Himiko thì ra dáng ngự tỷ lạnh lùng, khó gần, lại còn có vẻ mặt của một chiến binh anh dũng, thiện chiến... Làm sao giờ cô lại trở thành ra thế này?
Còn Lily... Con bé lại là người làm cậu đau lòng hơn cả. Đường đường là một bé loli trong sáng, thánh thiện, dịu dàng, nhu mì... Giờ con bé lại trở thành cái gì thế này?
Cậu biết chứ, Lily rồi sẽ phải trưởng thành, trở thành một người con gái bình thường như bao cô gái khác ngoài kia... Nhưng mà sự trưởng thành nhanh như tên lửa này làm cậu thật sự không tài nào chấp nhận nổi!
Không phải thất vọng hay gì cả. Cậu chỉ đơn giản là cảm thấy tiếc nuối thôi...
"Rốt cuộc... Chỉ có mỗi mình là không thay đổi gì sao?"
Suy nghĩ đó thoáng lóe lên trong đầu cậu, nhưng cậu lại nhanh chóng gạt đi: "Sai rồi, nếu mình không thay đổi gì so với trước kia thì làm gì có chuyện mình chấp nhận họ chứ... Ôi."
Trong lúc cậu còn đang bận suy nghĩ vẩn vơ thì Lily đã lấy đống đồ ra mặc thử cho Himiko xem.
"Thiếu nữ pháp thuật giáng lâm!"
"Ara, dễ thương thật đó..."
Himiko vỗ tay khích lệ, còn Trần Hoài Nam thì vuốt trán: "Ừ thì cũng đáng yêu thật... Cơ mà anh hỏi này, em mua mấy bộ này chỉ để cosplay thôi à?"
"Không không, cosplay chỉ là phụ thôi ạ. Còn mục đích chính thì... Fufufu~ sớm muộn gì anh cũng sẽ biết thôi~"
Trần Hoài Nam vỗ trán, định lấy búa hơi ra gõ đầu Lily nhưng cô bé đã nhanh chân chạy mất: "Đống đồ này khỏi cần giặt đâu, chỉ cần Tịnh Y Chú là đủ sạch rồi! Em về phòng đây!"
"Ara, đúng như mình dự tính."
Himiko một tay chống cằm, khẽ cười đầy ẩn ý: "Tiếp theo đây sẽ có một chuyện rất thú vị sắp xảy ra đấy... Anh à, thử dỏng tai lên nghe thật kỹ xem nào."
Trần Hoài Nam: "...?"
"A!"
Đột nhiên, từ trên lầu hai vang xuống tiếng hét kinh hoàng của Lily khiến Trần Hoài Nam không khỏi giật nảy mình. Đang định chạy lên xem có chuyện gì, Himiko ngay lập tức ngăn cậu lại cùng nụ cười bí hiểm: "Yên tâm đi, chỉ là trò đùa nghịch của người chị ích kỷ này thôi."
Trần Hoài Nam: "..."
Lát sau, Lily chạy ra vịn lan can mà hét thẳng vào mặt Himiko đang đứng dưới nhà: "Chị Himiko là đồ ngốc! Đồ tàn nhẫn! Sao chị lại nhân cơ hội em không có nhà mà bày trò bắt nạt em chứ?"
"Fufufu~"
Himiko chỉ đáp lại bằng điệu cười đắc ý. Còn Trần Hoài Nam thì hoàn toàn không hiểu chuyện gì: "Hai người đang làm cái trò quái quỷ gì vậy?"
"Không có gì, bí mật của con gái thôi."
Chỉ là vẽ truyện NTR ngược với Lily với tình huống éo le hơn đôi chút thôi mà.
Muốn đọ với chị này hả? Non lắm cưng ạ!
Trần Hoài Nam lặng lẽ nhìn Himiko đang tỏa ra vẻ tinh quái của một người chị xấu tính liền không khỏi thở dài: "Tôi và Lily đã ăn bên ngoài rồi... Chỉ cần vài món ăn nhẹ nữa là đủ tới sáng. Tối nay cậu muốn ăn gì?"
"Hủ tiếu được không?" Himiko hỏi: "Dạo này em đang muốn tìm hiểu thêm về ẩm thực ở nơi này..."
Trước kia em thường không để tâm lắm, anh nấu gì em ăn nấy thôi mà... Hì hì."
"Cũng được thôi... Mà chừng đó chắc không đủ để cậu no bụng đâu. Chắc tôi sẽ phải nấu thêm vài món nữa..."
"Đến chừng nào thì anh mới chịu đổi xưng hô vậy chứ? Sau những chuyện chúng ta đã làm với nhau... Cứ xưng hô như vậy nghe xa lạ lắm."
"...Chịu, cái đó khó quá."
Himiko đã làm chuyện đáng xấu hổ đến mức bị liệt mất dây thần kinh xấu hổ luôn rồi... Nhưng còn cậu thì không. Cậu vẫn biết xấu hổ chứ... Nên là nhất thời cậu không thể "nhập vai" nam sinh đang yêu được.
Đây đã không phải mối tình đầu của cậu rồi, thế nên cái cảm giác mất trí khi hoàn toàn đắm chìm trong tình yêu đã không còn nữa! Cứ mỗi lần Himiko "anh anh em em" như vậy... Không hiểu sao cậu lại thấy ngại chết đi được!
Hệ quả của việc làm bạn quá lâu đây sao? Thế nên nhất thời không chấp nhận được sự thay đổi này?
Đều là do cậu đã quen với hình tượng của Himiko hồi trước...
"Đau..."
Đột nhiên, Himiko hai tay ôm đầu, hơi thở cũng trở nên dồn dập hơn, trông có vẻ rất thống khổ. Trần Hoài Nam vội vàng chạy tới đỡ cô dậy, lo lắng hỏi: "Chuyện gì vậy? Sao tự nhiên lại đau đầu vậy?"
"Không biết nữa... Trong lòng tự nhiên có cảm giác gì đó thật lạ... Tuy đầu khá đau nhưng thực chất lại không hề khó chịu..."
"...Là sao vậy?"
"Kiểu như là... Sắp sửa có một bữa tiệc khổng lồ chờ đợi em đến thưởng thức vậy... Sẽ sớm thôi, bữa tiệc đó sẽ được diễn ra. Em cứ có cảm giác như vậy..."
Trần Hoài Nam: "...?"
"Hả?"
... ... Cũng cùng lúc đó, ở nhà Vũ Trường Phong.
Đúng lúc hắn đang bận chơi game thì một cánh cổng không gian đột nhiên hiện ra giữa nhà, và một nhân vật khó lường cũng sắp sửa xuất đầu lộ diện từ bên trong.
Tựa như đã chuẩn bị từ trước, ngay lúc gương mặt người kia kịp ló ra thì Vũ Trường Phong đã cầm sẵn trong tay chiếc chảo chống dính, trực tiếp phang thẳng vào mặt vị khách không mời!
Pan~
"Zero, đây là cách anh chào đón bạn cũ đến thăm đấy à?"
"Tôi không có bạn."
"Ha ha... Anh vẫn chẳng thay đổi gì nhỉ?"
Người đàn ông bí ẩn kia gạt cái chảo qua một bên, để lộ ra gương mặt tuấn lãng, ngăm đen cùng một cặp sừng nhọn, tối đục và quỷ dị như hắc ín: "Chắc là anh biết mục đích tôi tìm đến anh nhỉ?"
"Cút về Ma Giới giùm đi, mệt quá."
Vũ Trường Phong vẫn tỏ ra rất lạnh lùng, trong khi con gái rượu của hắn thì lại không như vậy: "Ô? Là bạn của cha à? Chú trông đẹp trai thật đó!"
Ông chú bối rối ra mặt: "...Cảm ơn cháu?"
"Mà cha ơi, Huyết Nguyệt là cái gì vậy? Đang xem hoạt hình ngon lành thì bản tin khẩn cấp đột nhiên hiện ra... Bộ nó nguy hiểm lắm sao cha?"
"Không hẳn... Cái đó không quan trọng." Ông chú hơi run run, khẽ vỗ vai Vũ Trường Phong rồi nhỏ giọng thủ thỉ: "Mà này, anh có con từ khi nào vậy? Sao nó trông giống tôi như đúc vậy? Đã vậy lại còn biết khen tôi đẹp trai nữa chứ..."
"Đúc cái đầu ông đấy!"
Mọi quyền lợi liên quan đến bản dịch này đều thuộc về truyen.free.