Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 178. Huyết Nguyệt - Đêm 2

Nặng quá...

Sau một giấc ngủ dài, Trần Hoài Nam từ từ tỉnh dậy, toàn thân nặng trĩu. Nguyên nhân là Himiko đang ngủ đè lên người cậu, và cơ thể rắn chắc của cô ấy nặng một cách khó tin.

"Cái tướng ngủ xấu chưa kìa."

Trần Hoài Nam khẽ thở dài, nhẹ nhàng đẩy Himiko sang một bên, rồi dùng khăn tay lau đi vết nước dãi Himiko để lại trên ngực mình.

"Nnn~"

Himiko rên rỉ đầy khó chịu, tay nhỏ nắm chặt mép áo Trần Hoài Nam, như thể không muốn cậu rời đi dù chỉ một bước. Thấy cô đáng yêu thế này, cậu không kìm được mà nựng má cô mấy cái cho thỏa thích.

Bình thường thì cậu có thể nựng thoải mái, và cậu khá chắc Himiko sẽ không từ chối đâu. Cơ mà vấn đề là cậu thấy ngại, hơn nữa trời nào biết được hành động đó có vô tình đánh thức con quỷ tà dâm bên trong cô hay không.

Phải công nhận là sau khi tháo xích, Himiko không hề che giấu bản ngã dâm đãng khát tình của mình. Chỉ cần cậu làm ra hành động gì đó kích thích một chút xíu thôi... dù chỉ một chút xíu thôi, cậu cũng phải trả một cái giá đắt đỏ.

Sống chung một mái nhà lâu như vậy, ngay cả một người từng thuần khiết và ngây thơ như Lily cũng bắt đầu sa ngã. Trong nội tâm cô bé không ngừng nảy sinh những ý nghĩ nguy hiểm, và đó là nền tảng để tạo nên một Lycoris không khác nào một bản sao bình tĩnh, bí hiểm hơn so với Himiko.

Giữa ba người họ... luôn tồn tại một mối liên kết mật thiết đến đáng lo ngại.

"Mindbreak em đi... heeheehee."

Trần Hoài Nam: "..."

Nghe Himiko nói mớ đầy nguy hiểm như vậy, Trần Hoài Nam theo bản năng lôi cây búa thần ra, trực tiếp đánh tan giấc mơ phóng đãng của cô. Và cũng chính vì giấc mơ đẹp tan vỡ, cô ngay lập tức tỉnh dậy, lườm người con trai trước mặt bằng ánh mắt đầy giận dỗi.

"Cả tuần rồi không chạm vào người ta... Giờ đến cả mơ cũng không cho người ta mơ luôn... Anh tệ lắm đó." Himiko phồng má, vỗ thụp thụp vào ngực bạn trai.

"Em mơ như thế thì ai mà chịu được?"

"Hả?" Himiko nhạy cảm nhận ra sự thay đổi trong cách nói chuyện của đối phương, sắc mặt nhanh chóng chuyển sang mừng rỡ: "Anh rốt cuộc cũng chịu đổi xưng hô rồi?"

"Hồi nào vậy? Tôi có nói gì à?" Trần Hoài Nam lộ rõ vẻ nghi hoặc.

Himiko: "..."

À... Vậy là anh ấy đã bắt đầu thay đổi từ trong vô thức, thành ra hoàn toàn không để ý đến những gì mình vừa nói sao?

Cũng tốt, vậy cũng được...

Chầm chậm như vậy có khi lại hay...

"Mọi người vẫn đang ngủ nhỉ?"

Himiko đảo mắt quan sát xung quanh, rồi thử cảm nhận sự hiện diện của mọi người. Nhận thấy ai nấy trong tòa nhà đều vẫn còn đang say giấc nồng sau bữa tiệc chè chén vừa rồi, trong bụng cô đã bắt đầu nảy sinh những ý nghĩ xấu xa.

"Anh~"

Trần Hoài Nam cảnh giác, trong vô thức lùi lại một chút: "Gì vậy...?"

Himiko khẽ liếm môi, tay chỉ về phía đũng quần của cậu: "Giấc mơ vừa rồi làm em hưng phấn quá, nên là... Anh có thể chiều chuộng em một chút không?"

"Tào lao vừa thôi, đang ở nhà người ta đấy, đừng khùng nữa!"

"Sẽ không phải chuyện đó đâu, em chỉ muốn ăn no thôi mà... Cả tuần vừa rồi chúng ta đã không làm gì cả, cứ giữ nguyên như vậy thì phí phạm lắm anh ạ. Huống hồ..." Himiko cười toe toét, đôi mắt tràn đầy vẻ khát tình: "Nó đang cường tráng thế kia cơ mà."

Trần Hoài Nam: "..."

Phản ứng đó là bình thường mỗi khi con trai ngủ dậy, đừng có mà hiểu lầm!

Himiko lại liếm môi, chậm rãi bò tới chỗ Trần Hoài Nam, trong một bộ trang phục không chút nào ngay ngắn. Việc bản thân đang ở nhà người khác vẫn không thể ngăn cản con quỷ bên trong cô... Và kể cả cây búa thần cũng vậy.

Kỳ thực, cậu biết rõ cây búa thần mà cô Na trao cho cậu không có công dụng thanh tẩy ý nghĩ xấu xa, mà chỉ đơn thuần là tạm thời kìm nén nó lại thôi. Cũng giống như núi lửa vậy, lực nén lại càng nhiều thì khi bùng nổ, nó sẽ càng trở nên dữ dội!

Cơ mà, làm vậy ở đây thì không ổn... Ít nhất thì cũng phải làm ở nhà chứ...

"Oneshot thôi... Nha?"

Himiko hà hơi vào cổ cậu, sau đó nhẹ nhàng cắn một cái đánh dấu chủ quyền: "Chúng ta là một cặp mà... Nên những chuyện như thế này là lẽ thường tình, anh đừng kiếm cớ trốn tránh nữa. Em... cũng biết giận đó."

"Ở nhà thì cậu muốn thế nào chả được, nhưng bây giờ..."

"Mọi người không biết thì không sao hết. Vả lại... cái cảm giác sợ bị người ta phát giác như thế này chẳng phải là kích thích vô cùng luôn sao? Hơn thế nữa, em chỉ muốn ăn no thôi chứ không gì khác, nên mọi người sẽ không biết đâu~"

"Himiko... Hư quá trời hư rồi."

"Fufu, em sẽ rất vui nếu anh trừng phạt em sau khi chuyện này kết thúc... Muốn trừng phạt thế nào cũng được, em sẵn sàng chiều theo ý anh hết, cho dù nó có... biến thái đến mấy... em cũng vui lòng."

Trần Hoài Nam: "..."

Không ổn, cô sống thật với bản chất của mình quá, hoang dã quá, bản năng quá... Cậu thực sự không thể tiếp thu nổi!

"Yêu em đi, nha..."

Ngay sau đó, Himiko dùng sức đẩy Trần Hoài Nam ngã xuống giường, bắt đầu tự tung tự tác trong khi cậu vẫn còn đang bối rối đến chết não.

"Himiko, em đúng là một con quỷ sếch."

"Cảm ơn vì lời khen của anh... Mm~"

...

...

Bên ngoài.

Khi Edgar tìm đến được vị trí của Lục thì màn đêm đã buông xuống.

Mặt trăng vốn tròn vành vạnh và rực sáng nay cũng chậm rãi trở nên nhiễm đỏ. Tuy nhiên, chẳng biết có phải ảo giác của mọi người hay không nhưng hình như sắc đỏ của nó đậm hơn hôm qua.

"Khó chịu quá..."

Ma nữ ôm vòng quanh cổ Edgar, lặng lẽ thì thầm vào tai cậu bằng thứ ngữ khí lộ rõ vẻ khó chịu. Điều này đã chính thức xác nhận rằng ánh sáng của Huyết Nguyệt có thể gây ảnh hưởng xấu đến các thực thể tâm linh... Rõ ràng đây là một tin tức không hề tốt chút nào.

Theo kinh nghiệm của người đi trước, càng về giai đoạn sau thì sự tác động của Huyết Nguyệt sẽ càng mạnh mẽ hơn. Trước tiên không nói đến sự tăng trưởng cả về lực lượng lẫn số lượng của quái vật... Chỉ riêng khả năng tha hóa các thực thể tâm linh đã đủ hành nhân loại ra bã rồi.

Không có nhiều cách để đối đầu với các hồn ma hay những thứ tương tự, và điều đó khiến cho bọn chúng khi bị tha hóa sẽ trở nên cực kỳ nguy hiểm!

Nhất là đối với lớp cá biệt!

Vào cái hôm đối mặt với vị Thần sa ngã kia, bọn họ đã vô cùng thấm thía cảm giác bất lực đó rồi. Hắn không có cơ thể vật lý, thành ra gần như mọi đòn tấn công của họ đều sẽ trở thành trò vô nghĩa! Ngược lại, bất cứ lúc nào linh hồn của họ cũng có thể bị đối phương hủy diệt!

Thử nghĩ xem toàn bộ số hồn ma trên thế giới nổi điên lên rồi tấn công mọi người một cách điên cuồng thì sao? Thật khó mà tưởng tượng nổi một viễn cảnh khủng khiếp như vậy.

Nhiều khả năng là trong bảy ngày sắp tới, nghề Kết Giới Sư sẽ trở thành bố của các loại nghề đấy!

Không lâu sau đó, lực lượng của Hội cùng nhóm Trần Hoài Nam đã xuất hiện. Thấy Himiko mặt mày cười tươi như hoa, điệu bộ tràn đầy sức sống mà đu bám theo bạn trai mình... Là những người có kinh nghiệm dày dặn, Lục và Edgar ngay lập tức nhận ra giữa hai người họ vừa làm những chuyện khó nói.

Chà, có bạn gái thích thật nhỉ... Lại còn là cô bạn gái có dáng hình quyến rũ như vậy nữa chứ... Lớp trưởng đúng là tốt số thật.

Cả Lục và Edgar đều thầm cảm thấy hâm mộ tên lớp trưởng nhà mình.

"Tới rồi nhỉ? Mặc dù có hơi thực dụng một chút nhưng Hội đúng là rất biết giữ chữ tín... Bảo sao dân chúng tin tưởng họ đến mức ngay cả Chính phủ cũng không dám làm gì quá đáng." Tổng Chỉ Huy khẽ nắm mũ rồi thở dài.

Đúng vậy, đối với một số người dân thì thay vì mấy câu khẩu hiệu suông... họ càng tin tưởng vào việc tiền trao cháo múc như cách mà Hội đang làm hơn.

Vừa có thể giải quyết vấn đề, vừa tạo ra công ăn việc làm cho người khác... Có lẽ chỉ có một điểm bất cập duy nhất đó là khó kiểm soát mà thôi.

Bất quá, chuyện đó không quan trọng.

"Trăng đỏ lên trông thấy nhỉ? Đây là lần đầu tiên tôi đón Huyết Nguyệt đó, cảm giác thật sôi máu mà." Anh chàng cầm thương tỏ ra khá háo hức nhìn về phía chân trời xa tít tắp.

Ở đó, anh ta có thể nhìn thấy những cánh cổng không gian đã bắt đầu lộ diện.

"Tổng Chỉ Huy, dám hỏi quân đội của anh đã thành lập kết giới hay chưa? Tuy rằng mấy ngày đầu tiên này sẽ không có vấn đề gì lớn... thế nhưng từ ngày thứ tư trở đi, những thế lực khó đối phó hơn sẽ bắt đầu tham chiến đấy." Hội Trưởng trong bộ trang phục Bartender lên tiếng hỏi.

Tổng Chỉ Huy khẽ gật đầu nghiêm chỉnh: "Tất nhiên rồi, chúng tôi đã dốc hết vốn liếng để biến nơi này trở thành một pháo đài bất khả xâm phạm mà."

"Thế à? Hồi còn trẻ tôi cũng đã từng nghe một người nói y chang như thế... Chỉ có điều anh ta đã xanh cỏ rồi. Tôi không có ý lên mặt dạy đời anh gì cả, chỉ hy vọng rằng anh sẽ không chủ quan thôi." Hội Trưởng chậm rãi nói rồi phất tay rời đi.

Tổng Chỉ Huy khẽ nhíu mày rồi gật đầu: "Cảm ơn lời khuyên của ông, Hội Trưởng."

Trong khi nhóm bạn vừa mới hội họp nói chuyện với nhau chưa được bao lâu thì Elaina với cây quyền trượng trong tay đã tiến tới, kéo kéo góc áo cậu với đôi mắt tròn xoe: "Anh Nam, tối nay chúng ta sẽ làm y như cũ sao? Em nghĩ nếu như có thể duy trì kết giới vạn năng của anh cả đêm, chúng ta liền sẽ nắm chắc ph���n thắng trong tay luôn đó."

"Hừm... Cái đó hên xui."

"Dạ?" Elaina nghiêng đầu.

"Năng lực của anh ngẫu nhiên lắm, không thể nói chắc được... Khi nào em nhìn thấy anh biến thân như hôm qua thì ta nói tiếp nhé, xin lỗi em."

"Ồ."

Elaina tỏ ra đã hiểu, khẽ cúi chào trước nhóm bạn rồi nhanh chóng quay trở về đội ngũ của mình.

"Gì đây? Bạn mới à? Đáng yêu phết đó." Edgar kháy kháy cùi chỏ vào eo Trần Hoài Nam với vẻ mặt bát quái: "Thế mới nói, dù hướng nội nhưng phúc duyên của lớp trưởng quả là thâm hậu không ai bằng~"

"Câm đi, tôi biết cậu đang mỉa mai tôi đấy."

Liếc mắt hăm dọa Edgar xong, Trần Hoài Nam lại quay sang chỗ Lục hỏi thăm: "Sao rồi anh bạn? Nếu vẫn thấy không khỏe thì tốt nhất đừng nên tham chiến. Đây chỉ mới là đêm thứ hai thôi, đừng vội."

"Không, tối nay tôi phải tham chiến." Lục khẽ lắc đầu với vẻ mặt kỳ lạ: "Có gì đó bên trong tôi đang trỗi dậy nhờ sức mạnh của Huyết Nguyệt... Tôi có cảm giác mình phải làm gì đó để nó hoàn toàn thức tỉnh... Nếu không, cơ hội đó sẽ vĩnh viễn biến mất."

"Ồ? Có liên quan đến Huyết Nguyệt sao? Nghe có vẻ hay đấy."

Lục mỉm cười: "Vậy đó, còn cậu thì sao? Một tên tự nhận là sup dps nhưng đôi khi còn chiếm luôn spotlight của dps chủ lực?"

"À... thì đấy, cũng còn tùy. Hôm qua tự nhiên sử dụng được sự ban phước của Lily nhưng hôm nay thì chưa chắc. Vả lại, các ý chí vẫn chưa chịu đáp lại tôi."

"Vậy thì cậu tính làm gì?" Edgar hỏi.

"..." Trần Hoài Nam trầm tư một lúc rồi giơ ngón tay cái: "Tôi sẽ cổ vũ, cùng với khẩu 6 nòng trong tay nhé."

...

Toàn bộ quyền sở hữu nội dung này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn được kiến tạo.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free