(Đã dịch) Thần Sư - Chương 198. Nỗi ám ảnh sau cái chết
"Này, tỉnh lại! Mau tỉnh lại! Sao cái anh này gặp ác mộng mà vẫn ngủ say như chết thế!?" Himiko không ngừng vỗ vào má Trần Hoài Nam. Sau không biết bao nhiêu cái tát, cuối cùng anh cũng tỉnh dậy, với đôi má sưng đỏ hằn rõ dấu năm ngón tay của cô.
Himiko cũng vừa chìm vào giấc ngủ ngon, nhưng bản năng lại thúc ép cô tỉnh dậy giữa chừng vì một lý do mơ hồ. Mất vài giây tìm hiểu, cô mới nhận ra nguyên nhân khiến mình thức giấc, trong khi cơ thể vẫn chưa hoàn toàn phục hồi sau đêm qua. Hai hàng lệ đang lăn dài trên má anh chính là lý do. Trong ký ức của Himiko, bạn trai cô không phải kiểu người dễ khóc, vậy mà giờ đây anh lại khóc sướt mướt vì một cơn ác mộng. Thấy vậy, cô liền lao tới, tìm cách giúp anh trước khi mọi chuyện tệ hơn. Và kết quả là đây, đôi má sưng húp cùng vẻ mặt ngơ ngác của người bạn trai tội nghiệp.
"Đủ rồi, đau chết tôi rồi!" Vừa tỉnh dậy, Trần Hoài Nam đã vội vàng giữ chặt tay Himiko, sợ cô lại tát thêm vài cái đau điếng. "Anh bị sao vậy? Sao tự nhiên anh khóc dữ thế? Bộ anh mơ thấy gì đáng sợ lắm hả?" Himiko rút tay về, lấy một chiếc khăn tay ra, dịu dàng lau đi hai hàng lệ trên mặt bạn trai. Đến mức này rồi, Trần Hoài Nam muốn phủ nhận rằng "Không đáng sợ" cũng không được... "Anh khóc dữ vậy hả? Ừm... Thì nó đúng là đáng sợ thật." "Muốn kể cho em nghe không? Có lẽ nó sẽ giúp anh nhẹ lòng hơn đó." Trần Hoài Nam: "..." Không hề, phải là ngược lại mới phải.
Sao cậu có thể nói rằng mình đã nhìn thấy một Lily hoàn toàn phát điên, lạm dụng Hắc Thuật thao túng thi thể của cậu chỉ vì muốn mô phỏng lại hình ảnh anh lúc còn sống, đến mức bị chính thứ pháp thuật đó phản phệ, mất đi cả tính cách và nhân dạng vốn có? Chưa hết, làm sao cậu có thể mở miệng nói rằng Himiko... cô ấy đã tự tay giết chết Lily, sau đó cũng phải tự kết thúc mạng sống của mình trong sự hối hận và thống khổ tột cùng? Cậu không hiểu trong thế giới đó đã xảy ra chuyện gì nữa... Nhưng cậu lại biết là mình không nên kể cho bất kỳ ai nghe về giấc mơ quái quỷ vừa rồi!
Việc phải tận mắt chứng kiến Lily hóa điên để rồi bị giết chết... Sau đó lại phải chứng kiến bạn gái mình tự sát một cách tàn nhẫn đến vậy... Chỉ bấy nhiêu đó thôi cũng đủ khiến Trần Hoài Nam bật khóc. Giấc mơ khi nãy tàn bạo và đen tối đến mức hoàn toàn vượt xa mọi trí tưởng tượng của cậu từ trước đến nay! Cậu đang cảm thấy sợ hãi, cực kỳ sợ hãi... Sợ hãi đến mức phát run trước những điều có thể xảy ra sau cái chết của mình. Và đó cũng là lý do để cậu trân quý mạng sống, tuyệt đối không để bản thân chết một cách vô nghĩa.
"Cũng phải cảm ơn cái tát của em đấy, nhờ nó mà anh cũng tỉnh táo lại đôi phần." "Đổi xưng hô!" Himiko nghiêm mặt. "Vâng... Thưa bà xã." "Ngoan." Himiko cười tít mắt ôm anh vào lòng, rồi lại nhẹ nhàng xoa dịu anh bằng bản năng của một... người mẹ: "Em không rõ anh đã mơ thấy gì, nhưng nếu anh không muốn nói thì em sẽ không hỏi, bởi vì em tôn trọng ý muốn của anh." "Giống như hiện tại vậy, anh không nên tự mình đối mặt với tất cả. Đừng biến em thành một bình hoa di động... Ít nhất, em muốn được trở thành chỗ dựa cho anh, được không?" Trần Hoài Nam bị vùi vào ngực, khó thở quá nên không trả lời lại được. Cuối cùng, cậu đành phải dùng chút sức để thoát khỏi vòng tay của cô... trước khi cậu lại bật khóc chỉ vì cái "hơi ấm mẹ hiền" mà bạn gái đang tỏa ra. Trong trạng thái tâm lý không ổn định như hiện tại, hơi ấm của Himiko quả thực có lực sát thương quá mức khủng khiếp!
"Được rồi má trẻ, sến quá đi, nổi hết cả da gà rồi đây này, thấy không?" "Hừ, anh đúng là cái đồ đầu đất không biết lãng mạn là gì!" "Lãng mạn là điểm yếu của anh mà." "Không gọi là bà xã nữa hả?" "Thôi, cảm giác nó cứ ngu ngốc, sến súa kiểu gì ấy... Vừa nãy anh gọi vậy cho em vui thôi chứ chẳng vì lý do gì khác." Himiko phồng má, liếc Trần Hoài Nam với một ánh mắt hết sức gay gắt nhưng rồi cô cũng lựa chọn buông xuôi... Bởi vì đây mới chính là Trần Hoài Nam mà cô biết, cũng là minh chứng cho việc anh đã không bị ảnh hưởng quá nhiều bởi cơn ác mộng. Chỉ riêng điều đó thôi đã là một thành công lớn rồi.
"Em muốn ngủ thì cứ ngủ đi, anh có chút chuyện cần phải làm." "Anh có nghe em vừa nói gì không đấy?" "...Thôi được rồi, tùy em." ... ... Không lâu sau đó, bên ngoài căn cứ. Ngồi xem mấy ông chú quân đội phải còng lưng dọn dẹp bãi chiến trường sau đêm hôm qua, Trần Hoài Nam nhất thời cũng cảm thấy chút tội lỗi khi đã quá coi trọng mấy đồng bạc từ việc bán thông tin.
Tuy Huyết Nguyệt là một loại thiên tai khủng khiếp diễn ra trên toàn thế giới, thế nhưng nó lại có một điểm yếu chí mạng, đó là nó diễn ra theo một chu kỳ. Điều đó cho phép nhân loại nói riêng và các chủng tộc khác nói chung có đủ thời gian để chuẩn bị, từ đó giảm thiểu thiệt hại tối đa. Vậy thì... trong trường hợp khác, khi một trận thiên tai nào đó với quy mô lớn hơn bất ngờ ập xuống thì sao? Liệu các sinh vật sống trên thế giới này có thể bám trụ được hay không? Hay là mọi thứ sẽ lâm vào cảnh tuyệt diệt?
Từ những gì đã diễn ra bên trong giấc mơ, Trần Hoài Nam có thể suy đoán rằng đã có chuyện gì đó xảy ra với thế giới trước cái chết của cậu, một thứ thiên tai đủ sức hủy diệt tất cả hy vọng... Trong khoảnh khắc cuối cùng, Trần Hoài Nam đã nhìn thấy một màn sương máu lặng lẽ tràn vào nhà... Cậu tin rằng màn sương quỷ dị đó chính là thứ mà Himiko đã chiến đấu bằng tất cả những gì mình có, nhưng cuối cùng vẫn thất bại và buộc phải kết thúc bằng việc giết chết Lily và tự sát, chứ không đơn thuần là vì bản thân cô muốn tất cả phải chết. Nếu không có chuyện đó làm động lực, chắc hẳn Himiko sẽ chẳng bao giờ giết chết Lily, kể cả khi em ấy đã trở thành một kẻ loạn trí chỉ biết đắm chìm trong ảo tưởng và sự điên loạn của mình.
Có một điều là... có một vấn đề rất lớn ở những thế giới mà cậu đã mơ thấy. Thầy Phong đâu rồi? Hết lần này đến lần khác, cậu chưa bao giờ nhìn thấy sự can thiệp của thầy Phong ở bất kỳ thế giới nào! Chẳng lẽ thầy ấy vô tâm đến mức chẳng thèm đoái hoài gì đến vận mệnh của thế giới sao? ... Kể cả cứ cho là vậy đi... Cho dù thầy ấy có vô tâm đến mức mặc kệ mọi sinh vật sống trên thế giới, Trần Hoài Nam vẫn tin rằng ông ấy sẽ không bao giờ để Lily trở nên điên loạn như vậy! Càng không nói đến chuyện ông ấy sẽ trơ mắt đứng nhìn Lily bị Himiko giết chết! Ông ấy yêu thương Lily còn không kịp mà... Làm sao có thể để con bé làm mấy chuyện điên rồ như sử dụng Hắc Thuật để ái tử thi như thế được chứ? Tuyệt đối không thể! Trừ phi... Thầy ấy mất đi khả năng can thiệp!? Trần Hoài Nam: "..." Cậu vừa nhận ra một vấn đề lớn.
Suy luận của cậu... Mặc dù nó có vẻ phi lý, rằng một người như thầy Phong sẽ không dễ dàng bị khống chế như vậy, nhưng mà... cậu không thể cứ thế mà lắc đầu bỏ qua khả năng đó được, cho dù tỷ lệ có thấp đến đâu đi chăng nữa. "Đau đầu quá, cứ cái đà này thì mình sẽ mắc chứng PTSD mất." Hậu quả của việc bị sang chấn tâm lý và suy nghĩ quá nhiều ngay sau đó chính là một cơn đau đầu dai dẳng triền miên. Mặc dù nó không quá ảnh hưởng đến khả năng suy nghĩ của Trần Hoài Nam nhưng nó lại là dấu hiệu rõ ràng cho thấy tinh thần của cậu đang cực kỳ mất ổn định. Cũng phải thôi. Việc phải tận mắt chứng kiến hai người mà mình yêu thương bằng cả trái tim chết ngay trước mặt một cách tàn khốc thì một thằng nhóc mười chín tuổi như cậu làm sao tiếp thu nổi chứ? Cho dù có là người lớn cũng sẽ không thể chịu đựng được! "Cố chịu thêm vài ngày... Sau đó sẽ tìm thầy ấy nói chuyện một chút. Có thể thầy ấy sẽ mắng vì đã suy nghĩ vớ vẩn, nhưng cậu thực sự không thể yên tâm nếu cứ tiếp tục giấu nhẹm chuyện này đi."
Đó chính là một trong những dự định của cậu sau đêm Huyết Nguyệt. Giờ thì không bận tâm đến giấc mơ nữa mà trở về với thời điểm hiện tại. Sắp tới là đêm thứ tư rồi, cậu đang băn khoăn không biết có nên cho phép những người kia đi săn hay không... Chủ yếu là bởi cậu khá lo lắng về những con quái sẽ xuất hiện trong đêm tới. Theo kịch bản thì chúng sẽ chỉ tiến hóa về mặt trí tuệ mà thôi... Nhưng cậu lấy gì để đảm bảo điều đó đây? Không gì cả, không thể chắc chắn được. Lỡ như chúng tiến hóa về cả lực lượng lẫn trí thông minh thì sao? Thế thì coi như xong hết. Chỉ cần nghĩ tới mấy con Boss đêm qua, nếu như chúng trở nên thông minh đến mức chủ động săn mồi theo bầy đàn, tựa như sư tử hoặc sói thôi cũng đủ khiến cậu thấy mệt rồi, chứ đừng nói đến chuyện chúng trở nên thông minh như Goblin hay thứ gì đó tương tự... Việc đó sẽ còn tồi tệ hơn gấp nhiều lần!
"Cà phê đây anh." Trong lúc Trần Hoài Nam còn đang bận suy nghĩ thì Himiko đã sớm tiếp cận phía sau lưng anh, cùng một tách cà phê nóng hổi cho ngày mới: "Sắc mặt của anh trông kém quá đó... Anh có thực sự cảm thấy ổn không vậy?" "Anh chỉ suy nghĩ hơi nhiều một chút thôi, không có vấn đề gì to tát đâu." "Nếu cần thiết, em sẽ gọi Elaina đến cầu nguyện giúp anh một chút." "Đã bảo là không cần mà." Trần Hoài Nam nhấp một ngụm cà phê cho tỉnh người, rồi nói tiếp: "Anh đang định ngồi thiền một chút để chuẩn bị cho đêm hôm nay... Tùy thuộc vào hack anh có được mà độ khó sẽ thay đổi." "Ồ..." "Thế nên anh mới bảo em cứ ngủ tiếp đi, anh chỉ ngồi thiền thôi thì cần em giúp đỡ gì đâu chứ?" "Em có thể ngăn người khác đến làm phiền anh, đồng thời cũng có thể gọi anh tỉnh dậy nếu quá giờ... Thế chẳng phải là giúp đỡ rồi còn gì?" Trần Hoài Nam: "..." Bó tay.
Kỳ thực, cậu biết rõ cô nàng này đang lo lắng cho anh nên mới kè kè đi theo, sợ anh làm điều gì đó không nên... Có bạn gái nhạy cảm quá nên anh cũng khó mà che giấu được gì trước mặt cô. "Lát nữa anh sẽ mượn bếp nấu cho em một bữa cơm coi như cảm ơn... Sau đó em muốn làm gì thì làm, anh không quản nữa." "Yay!" Himiko nhảy cẫng lên, vui vẻ ôm chầm lấy Trần Hoài Nam không buông. Gặp bạn gái trở nên nũng nịu như vậy, anh cũng chỉ biết thở dài: "Trời ạ..."
Chuyển ngữ này được thực hiện và bảo hộ bởi truyen.free.