Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 207. Hiệp Sĩ Dòng Đền

Khoảng thời gian sau đó là giai đoạn cam go nhất mà bất kỳ ai tham gia vào kế hoạch mở đường máu để tìm đến pháo đài đều chưa từng trải qua.

Dưới sức ép dồn dập của lũ quái vật và sự mệt mỏi hằn rõ trên gương mặt các quân nhân, mỗi bước chân của họ đều nặng nề, khó nhọc vô cùng. Ngay cả các học viên của Học viện Tân Sinh cũng dần bộc lộ sự yếu ớt trước thảm họa thiên tai đang hoành hành khắp thế giới.

Ước tính có khoảng năm mươi nghìn dân thường, thậm chí có thể nhiều hơn một chút, đang được họ hộ tống. Trong khi đó, số lượng quân nhân chiến đấu tối đa chỉ bằng khoảng một phần năm con số đó. Điều này có nghĩa là mỗi người lính, dù yếu hay mạnh, địa vị cao hay thấp, đều phải bảo vệ ít nhất năm thường dân!

Đó là còn chưa kể đến các quân y không có khả năng chiến đấu.

Nếu là những bộ cơ giáp có tính cơ động cao, họ hoàn toàn có thể vận chuyển một số dân thường bay thẳng đến pháo đài trước. Tuy nhiên, các loại binh chủng khác lại không hề dễ dàng như vậy... Đặc biệt là các bộ binh, những người mà tự lo cho tính mạng mình còn chưa xong.

Trong khoảng một giờ đồng hồ đầu tiên, quá trình di chuyển nhìn chung vẫn chưa hoàn toàn tuyệt vọng. Không ít dân thường đã được lực lượng cơ giáp đưa đi trú ẩn thành công, song, thiệt hại do lũ quái vật có khả năng bay lượn gây ra vẫn là điều không thể tránh khỏi.

Chỉ trong vòng một giờ đồng hồ ngắn ngủi đó, gần một phần tư số cơ giáp đã bị phá hủy, kéo theo hàng trăm, hàng nghìn dân thường thiệt mạng. Họ gục ngã không phải vì độ cao thì cũng vì bị quái vật ăn thịt.

Dưới mặt đất, tình hình cũng không khá hơn là bao. Rất nhiều xe tăng và phương tiện cơ giới bị phá hủy, số lượng binh lính cùng dân thường thiệt mạng cũng không hề ít. Khủng khiếp hơn là hầu hết trong số họ đều không còn gì sót lại, kể cả một mảnh mô người.

Thương vong khủng khiếp là thế, nhưng họ không thể nào chùn bước. Dù tỷ lệ sống sót rất thấp, nhưng đó chưa bao giờ là con số không tuyệt đối!

"Vẫn còn tận vài chục cây số nữa à..."

Trong quãng nghỉ ngắn ngủi, Trần Hoài Nam dõi mắt nhìn theo đồng đội đang liều mạng chiến đấu vì dân thường, trong lòng không khỏi nặng trĩu: "Khó, quá khó. Không biết những người đi trước có tìm được chi viện hay không... Chứ cứ đà này thì dù không chết hết cũng phải thiệt mạng đến bảy tám phần."

"Thử xuất khiếu một lát xem sao."

"..."

Thấy Trần Hoài Nam ngồi nhắm mắt bất động, Himiko hiểu ngay cậu đang âm thầm thực hiện điều gì đó. Đồng thời, cô cũng biết cậu ta đang ở trạng thái hoàn toàn không thể t��� vệ, thế nên cô nhanh chóng lùi lại, yên lặng đứng cạnh bảo vệ cậu.

Lũ quái chim đang bay lượn trên bầu trời tựa như đã tìm thấy con mồi, điên cuồng lao thẳng về phía hai người với đôi mắt khát máu và cuồng loạn.

Tất nhiên, bọn chúng đều bị Himiko vung đao diệt gọn. Tuy nhiên, cô không chắc mình có thể ở lại đây quá lâu, bởi hàng phòng tuyến bắt đầu xuất hiện những lỗ hổng yếu ớt do sự vắng mặt đột ngột của cô.

"Có chi viện."

Đột nhiên, Trần Hoài Nam mở mắt, âm thầm truyền âm cho Himiko: "Chạy lên phía trước báo cho Chỉ Huy là có chi viện đang đến từ hướng Đông Bắc. Mau chóng hướng dẫn mọi người đến đó hội quân rồi tiếp tục đi đến pháo đài."

"Ừm."

Nhận được lời dặn của Trần Hoài Nam, Himiko lập tức rời đi thực hiện nhiệm vụ của mình.

Còn Trần Hoài Nam thì ngồi đó khẽ thở dài một hơi: "Mấy thế lực lớn vốn không thích xen vào thế sự cũng bắt đầu rục rịch rồi. Xem ra họ cũng không thể ngồi yên trước thảm họa kép kiểu này nhỉ?"

"Thôi kệ đi, có chi viện là tốt rồi. Vẫn còn đỡ hơn là bị đè bẹp tại chỗ này."

...

...

Nhờ gợi ý của Trần Hoài Nam, cuối cùng đoàn người cũng tìm đến được quân chi viện, giảm bớt đi một phần áp lực. Thực tế, sự trợ giúp này không đến từ quân đội mà là một tổ chức tôn giáo vô cùng nổi tiếng, được gọi là Thiên Chúa Giáo.

Nhận được thông tin từ những người đã may mắn sơ tán trước đó, đội Hiệp Sĩ Dòng Đền của Thiên Chúa Giáo lập tức nhận nhiệm vụ chi viện, nhanh chóng tìm đến đoàn người theo tọa độ đã được định vị. Dù con đường không hề dễ đi, nhưng nhìn chung đó cũng không phải là thử thách quá lớn đối với họ.

"Hỡi đội Hiệp Sĩ Dòng Đền Thần Thánh... Xung phong!"

Thấy đoàn người đau khổ lê lết từng bước tìm đến chỗ mình, đội Hiệp Sĩ đã đáp lại bằng những tiếng thét xung trận vang động như sấm.

Nếu tính về số lượng, đội Hiệp Sĩ đư���c cử đến chi viện có lẽ chỉ khoảng một hai nghìn người là cùng... Tuy nhiên, nếu tính trên phương diện chiến lực, có lẽ toàn bộ đội quân rệu rã hiện tại cộng lại cũng chẳng thể bì được với họ!

Mỗi vị Hiệp Sĩ có mặt ở đây đều được trang bị những bộ giáp màu trắng trông rất dịu mắt, không hề chói lóa như những bộ giáp kim loại bình thường. Lực phòng ngự của chúng lại còn đạt đến cấp độ phá trần, khiến không một con quái vật bình thường nào có khả năng xuyên phá!

Không những vậy, những thanh kiếm mà các Hiệp Sĩ đang sử dụng cũng có lực sát thương cực lớn, dường như đến từ sự khắc chế trời sinh đối với những sinh vật bóng tối!

Cộng thêm sức mạnh của mỗi vị hiệp sĩ có mặt ở đây, mỗi người trong số họ đều đủ sức một địch một trăm, tạo ra không ít không gian trống để một số quân lính có thể nghỉ ngơi hồi sức.

"Thật xin lỗi, chúng tôi đến trễ rồi."

Một vị Hiệp Sĩ nhanh chóng cưỡi ngựa đến chỗ Chỉ Huy, trên gương mặt nghiêm nghị lộ vẻ tự trách: "Khu vực pháo đài hiện tại cũng không yên ổn lắm. Cứ tiếp tục đi thẳng đường này sẽ rất dễ bị hung thú cường đại tập kích. Nếu anh tin tưởng chúng tôi, xin hãy dẫn dắt mọi người đi đường vòng theo sự hướng dẫn của chúng tôi."

Vị Chỉ Huy cau mày nhìn lại từng người đang kiệt sức thở hồng hộc sau lưng mình, cắn răng nói: "Với tình hình hiện tại, tôi thực sự không nghĩ rằng họ có thể trụ được đến lúc đó. Con đường vòng mà các anh nói là quá xa..."

Vị Hiệp Sĩ kia ngồi trên lưng ngựa, đưa mắt đánh giá sơ bộ tình trạng của đoàn người rồi khẽ gật đầu: "Đã rõ. Vậy thì chúng tôi sẽ liều mạng mở đường cho các vị tiến vào pháo đài."

"Các anh là người phục vụ Thiên Chúa, có nhất thiết phải liều mạng chỉ vì muốn bảo vệ chúng tôi không? Rõ ràng các anh có thể lựa chọn mục đích cao cả hơn mà?"

"Ngay cả Thiên Chúa cũng từng là một nhân loại bình thường, và bản thân ngài yêu thương nhân loại hơn bất kỳ thứ gì trên đời," vị Hiệp Sĩ cười nói. "Vì vậy, việc chúng tôi xả thân bảo vệ các anh là chuyện thiên kinh địa nghĩa."

"Xin anh đừng quá nặng lòng. Đây không chỉ là trận chiến để bảo vệ dân thường, mà đồng thời còn là trận chiến để bảo vệ tín ngưỡng của tất cả chúng tôi. Cho dù anh có nói gì đi nữa, đội Hiệp Sĩ chúng tôi vẫn sẽ cầm kiếm lên chiến đấu thôi. Không phải vì các anh thì cũng sẽ vì những người khác."

Tổng Chỉ Huy: "Vậy à..."

"Thế thì trăm sự nhờ các anh!"

Vị Hiệp Sĩ khẽ gật đầu. Nhưng trước lúc xung trận, Trần Hoài Nam có thể cảm nhận được anh chàng đó đã thoáng nhìn về phía mình với một nụ cười thần bí.

Tất nhiên, Trần Hoài Nam không hiểu ánh mắt kia thực sự có ý nghĩa gì... Nhưng cậu cũng có một vài suy đoán trong đầu, dù chẳng biết là có đúng hay không.

"Các binh sĩ!"

"Có mặt!"

"Đội Hiệp Sĩ Dòng Đền đã đến tận đây để trợ giúp chúng ta bằng cả xương máu và tính mạng! Thế nên chúng ta không có lý do gì để phải sợ hãi nữa cả! Cầm súng lên, hết đạn thì móc lưỡi lê ra liều mạng! Bằng mọi giá cũng phải đến được pháo đài!"

"Rõ!"

Sự xuất hiện của đội Hiệp Sĩ chính là lúc sĩ khí của cả đội quân dần quay trở lại. Tuy rằng họ vẫn còn mệt rã rời, nhưng thật sự không còn bất kỳ con đường nào khác nữa. Họ chỉ có thể gắng gượng tiến lên chứ không thể nào quay đầu lại!

Tính đến hiện tại thì cả Edgar và Lục hình như cũng đã rất mệt mỏi, phải liên tục dùng bình thể lực mới có thể tiếp tục chiến đấu. Còn Himiko tuy vẫn chưa mệt đến mức đó, thế nhưng mái tóc đen dài của cô ấy cũng bắt đầu thấm đẫm mồ hôi rồi.

Còn cậu... Trần Hoài Nam đoán là mình phải giữ sức, bởi vì linh tính mách bảo rằng vẫn còn một thử thách nữa đang đón chờ tất cả mọi người, và rất có khả năng... Đó chính là một con Boss mạnh đột biến!

"Bầu không khí đang dao động, bóng tối trở nên nổi loạn, ánh sáng bị nuốt chửng, những cơn gió rít lạnh ngắt bị thứ gì đó to lớn chặn đứng lại... Một thứ sinh vật mạnh mẽ vượt qua khả năng cảm nhận của mình..."

"Nó đang đợi chúng ta."

Vừa lầm bầm làu bàu, Trần Hoài Nam vừa nhìn về phía sau lưng, nơi ngay cả những thường dân yếu ớt nhất cũng phải cầm sẵn vũ khí trong tay để chiến đấu, mặc dù bản thân họ đang vô cùng sợ hãi.

Nếu đụng phải sinh vật đó, bất kể các Hiệp Sĩ có cố gắng thế nào, bất kể các binh lính có anh dũng chiến đấu đến đâu... Trần Hoài Nam vẫn khá chắc rằng ít nhất một nửa số dân thường hiện có sẽ bị giết hại, không phải vì sức mạnh của nó thì cũng là vì đám thuộc hạ phiền nhiễu của nó...

Rất nhiều vấn đề có thể xảy ra trong một trận chiến quy mô lớn như thế, cho dù là ai cũng không thể xoay xở một cách hoàn hảo được.

"Vị Hiệp Sĩ đó không hề nói dối, quả nhiên là có thứ gì đó chặn đường với ý định tập kích chúng ta. Hẳn là anh ấy cũng biết hậu quả nếu tiếp tục đi thẳng... Nhưng tình thế lại không cho phép anh ấy lựa chọn."

"Dù có đi đường nào đi chăng nữa, thiệt hại vẫn sẽ là vô cùng lớn. Trừ phi..."

"Ai đó có thể giết chết cái sinh vật khổng lồ kia trước khi nó kịp tập kích."

"..."

"Lily, em... Có đang nghe thấy anh không? Vào những thời điểm như thế này, mong em hãy cho phép thằng khốn hèn hạ như anh được vinh dự bám váy của em."

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, không được phép sao chép dưới bất kỳ hình thức nào.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free