(Đã dịch) Thần Sư - Chương 222. Hơi ấm sau tận thế
Trong nhà.
Sau khi cởi bỏ bộ quần áo thấm đầy máu, Himiko giờ đã có thể thư thái thả mình vào bồn tắm đầy bọt xà phòng. Làn nước nóng được Lily điều chỉnh tỉ mỉ không ngừng xoa dịu cơ thể cô, khiến cô dần cảm thấy buồn ngủ.
"Em vào nhé."
"Hử?"
Xoạch.
Lily đẩy cửa phòng tắm bước vào trong tình trạng gần như khỏa thân, chỉ độc một chiếc khăn tắm đang che phủ cơ thể bé nhỏ của mình. Cô bé khẽ cười ngồi vào ngâm chung bồn với Himiko, vừa vui vẻ nói: "Đã lâu rồi chị em mình không tắm chung ha?"
"Ừ..."
Ọc ọc ọc.
Lily: "..."
Không ổn, sao chị ấy tự nhiên lại đáng yêu thế này?
Himiko đang rất buồn ngủ nên cũng không để ý mấy đến biểu cảm của Lily. Mãi sau một hồi thổi bong bóng, cô mới lên tiếng: "Lily, có phải chị đã rất bất công với em không?"
"Sao chị lại nghĩ vậy?"
"Rõ ràng mà... Dù em đã giúp chị rất nhiều, nhưng hết lần này đến lần khác chị lại ngăn em tiếp cận anh ấy. Chị không nghĩ rằng việc chị muốn độc chiếm anh ấy là quá vô ơn với em sao?"
"Chị còn biết nghĩ vậy à?"
Lily có chút khó hiểu nhìn Himiko, nhưng cuối cùng vẫn chấp nhận giãi bày tâm tư: "Chị không có sai. Với những cô gái bình thường trên thế giới này, việc muốn độc chiếm người mình yêu thật sự chẳng có gì là sai cả. Chỉ là quan niệm của em khác với họ thôi."
"Hơn nữa, việc em giúp chị 'công lược' anh ấy cũng là lựa chọn của em. Em yêu cả anh và chị, thế nên... chỉ cần điều đó khi��n hai người hạnh phúc, em nhất định sẽ làm."
Himiko lại thổi bong bóng: "Chị... thật sự không hiểu nổi em nghĩ gì."
"Đừng nói chị, nhiều lúc ngay cả em cũng chẳng hiểu nổi chính mình nữa là." Lily cười nói: "Em sẵn sàng giúp chị có được anh ấy, em không hối hận vì điều đó... Nhưng nhiều lúc, em lại ghen tị với thân phận của chị. Chị có thể làm rất nhiều chuyện với anh ấy như một đặc quyền của bạn gái... còn em thì không."
"Giá như anh ấy cũng xem em như bạn đời... Hay ít nhất cũng là bạn tình, được như vậy thì em sẽ vui lắm," Lily lại nói.
"...Có phải em đang cố ý tự hạ thấp giá trị của bản thân không đấy?"
"Hì hì, giữa chúng ta thì không nhất thiết phải giữ bí mật nhỉ?" Lily vừa nói vừa cười tủm tỉm, lại từ từ áp sát Himiko: "Chị có thể phần nào đoán ra khuynh hướng tính dục của em mà, đúng không?"
"Coi chừng cái miệng của em đấy..." Himiko trợn mắt, vô thức muốn đẩy Lily ra nhưng đã quá muộn: "Và đừng có sờ soạng lung tung."
"Chị Himiko~"
Giọng nói của Lily tự nhiên trở nên ngọt sớt khi gọi tên Himiko, khiến cô phải tỉnh cả ngủ vì rùng mình: "Gì... Gì vậy? Em tính làm gì?"
"Em yêu chị."
Dứt lời, Lily liền vươn tay ôm lấy Himiko, mạnh dạn trao cho cô một nụ hôn nồng cháy, chẳng hề khác gì những lúc cô cưỡng hôn người mình yêu là Trần Hoài Nam.
"Ngô~ ư~"
Himiko tuy mạnh mẽ nhưng vẫn không có cửa đọ sức với Lily, mọi sự phản kháng của cô đều bị Lily dễ dàng vô hiệu hóa. Sau cùng, cô chỉ có thể ngồi yên chịu trận, để cô bé lớn gan này muốn làm gì thì làm.
Thật sự... Chẳng phải trước đây con bé nhút nhát lắm sao? Sao bây giờ lại trở nên dũng cảm đến thế?
Mất khoảng nửa phút, Lily mới chịu rời môi buông tha Himiko.
Phía đối diện, cô bé khẽ liếm môi, đôi mắt mộng mị, thậm chí giọng nói cũng trở nên lâng lâng: "Việc này coi bộ... còn tuyệt hơn em nghĩ nữa. Hóa ra ngay từ đầu, anh ấy chính là người đã 'vuốt thẳng' em trở lại sao?"
Himiko: "...Hả?"
Khoan đã, có phải cô vừa nghe thấy một sự thật động trời không?
Con bé này... Lẽ nào nó vốn là một đứa...
"Lily, bách hợp không thể sinh con đâu em. Nếu đư��c thì âm dương giao hợp theo cách truyền thống vẫn tốt hơn... Thế nên em đừng trưng ra biểu cảm say mê đó được không?" Himiko bắt đầu có chút hoảng loạn, lựa lời khuyên nhủ cô gái nhỏ của mình.
Nói thật, đây là lần đầu tiên trong đời Himiko cảm thấy biết ơn khi Trần Hoài Nam đã cua được Lily...
Chứ nếu không, có lẽ chính Himiko mới là người bị con bé Lily này 'bẻ cong'!
"Yên tâm đi, em vẫn yêu anh ấy lắm, nên em vẫn sẽ ưu tiên anh ấy hơn chị." Lily nở một nụ cười trong sáng vô ngần, nói tiếp: "Em lựa chọn không trở thành Thần là vì em muốn mang thai cốt nhục của anh ấy đó. Ít nhất thì nếu em thật sự có con, kể cả khi anh ấy có bỏ em đi thì em vẫn sẽ đỡ cô đơn hơn, hi vọng là vậy."
Himiko trầm mặc.
"Lily, có phải em lại nhìn thấy thứ gì đó không nên thấy rồi không?"
Trầm mặc một hồi lâu, Himiko không kìm được hỏi Lily câu đó.
Và Lily đã không trả lời.
"Lily..."
"Em xin lỗi..."
Lily quay mặt đi, tựa như đang cố che giấu hai hàng lệ của mình: "Chị nhạy cảm thật, em đã đánh lạc hướng đến thế rồi mà chị v���n nhận ra. Đúng, em đã vô tình nhìn thấy thứ mình không nên thấy... Vào cái lúc em 'thăng hoa'."
"Em sợ lắm, em sợ phải một mình đối mặt với tất cả mọi thứ. Em biết sắp tới chúng ta sẽ phải chiến đấu với những gì đã được định sẵn, và quá trình chống lại định mệnh đó nhất định sẽ rất khó khăn. Em sợ em sẽ mất đi tất cả, như cái hồi trước khi em lưu lạc đến thế giới này..."
"Nếu không có con cái làm điểm tựa tinh thần... có thể em sẽ không còn là chính mình mất... Chị ơi."
Tách.
Himiko giang tay, nhẹ nhàng xoa đầu Lily với vẻ mặt dịu dàng hết sức: "Đừng để tâm đến nó quá, tương lai là vô định mà, chuyện gì cũng có thể xảy ra. Thay vì để bản thân bị quá khứ níu chân hay sợ hãi trước tương lai sắp tới... chúng ta vẫn nên làm tốt ở hiện tại hơn em ạ."
"Chỉ cần làm tốt ở hiện tại, nhất định tương lai sẽ trở nên tốt đẹp hơn thôi. Nghĩ xem, chị nói vậy có đúng không?"
"Vâng, em hiểu, nhưng em vẫn sợ lắm."
Lily lau nước mắt, lại bắt đầu mò đến tựa vào người Himiko làm nũng: "Cho nên, chị có th�� cho phép em mang thai con của anh ấy được không?"
Himiko: "..."
Những cuộc trò chuyện với Lily cứ bị làm sao ấy... Bởi vì con bé luôn nói ra những điều chẳng ai có thể lường trước được, cứ lúc thăng lúc trầm, lúc lên lúc xuống bất thường như đồ thị hình sin vậy.
"Cái đó... Còn phải xem anh ấy có đồng ý hay không nữa em ạ..."
Lily nghe vậy, hai mắt liền sáng bừng lên, bởi cô bé biết đối phương đang ngầm đồng ý với quyết định của mình nhưng lại chẳng muốn nói thẳng ra.
"Cứ giao cho em, em nhất định sẽ khiến anh ấy làm chúng ta... sưng bụng!" Lily tự tin tuyên bố, làm mặt Himiko tối sầm ngay tức khắc.
"Đã bảo là coi chừng cái miệng rồi mà!"
Himiko nổi giận quát lớn, một tay tóm lấy Lily rồi một cước đá em ấy văng ra khỏi phòng tắm.
"Boo boo~ Em có nói sai đâu mà chị giận? Chờ đó, em sẽ mách anh ấy cho coi!"
Himiko không trả lời, chỉ tiếp tục vùi mình trong bồn tắm mà thổi bong bóng, từ mặt mũi đến da thịt đều trở nên đỏ bừng: "Hình như... nước hơi nóng thì phải...?"
...
...
Một lúc sau.
Himiko từ trong phòng tắm bước ra, bàn ăn đã được bà Hằng, bé Hoa cùng Lily dọn sẵn.
Tuy nguyên liệu có chút nghèo nàn hơn so với bình thường, nhưng bữa ăn này vẫn được xem là xa xỉ trong thời kỳ hậu thảm họa.
Ngoài ban công, ông Lâm vẫn cố gắng liên lạc với Trần Hoài Nam trong lo lắng. Mặc dù Himiko đã nói đến đêm cậu ta mới về, nhưng thân là một người cha, ông vẫn chẳng thể yên tâm nếu không có sự xác nhận của chính con mình.
"Lâm, vào ăn cơm thôi ông."
Ngay sau đó, cả nhà lại ngồi vào bàn ăn nhưng lại thiếu đi hình bóng của nhân vật quan trọng nhất.
Trong lúc ăn cơm, thi thoảng, bà Hằng lại đá mắt về phía chén cơm bỏ trống rồi trút một hơi thở dài. Ông Lâm cũng chẳng khá hơn vợ mình bao nhiêu, cứ được một lúc là lại thử nhá máy cho con trai, và dĩ nhiên, mỗi lần như vậy, điều ông thu về vẫn chỉ là nỗi thất vọng.
"Hệ thống viễn thông bị đánh sập rồi, phải mất ít lâu nữa mới được sửa lại, giờ cha có nhá máy cũng vô ích thôi." Bé Hoa nhịn không được nói: "Chị Himiko đã nói là đến đêm anh ấy sẽ trở về rồi mà, có phải cha mẹ ��ang nghĩ nhiều quá rồi hay không?"
"Mày không sợ anh mày bị gì hả Hoa?"
Bé Hoa lắc đầu: "Anh ấy mà dễ gục ngã như vậy thì bé Hoa bây giờ đã không tồn tại rồi. Mặc dù đôi lúc có hơi liều lĩnh một chút, nhưng anh ấy sẽ không đi vào con đường nguy hiểm mà không có tính toán kỹ lưỡng đâu. Huống hồ, chính chị dâu và chị Lily cũng đã xác nhận rồi còn gì?"
"Nói thì nói vậy chứ... Tao vẫn lo lắm."
"Kể cả vậy thì cha mẹ cũng không nên làm thế trong lúc ăn cơm chứ? Dễ phá hỏng bầu không khí lắm," Bé Hoa nói.
Hai ông bà nghe vậy, thầm thấy có lý liền xin lỗi hai cô chủ nhà: "Xin lỗi mấy đứa, tại ông bà già này có tuổi rồi nên hay suy nghĩ lung tung..."
"Không sao đâu ạ..."
Himiko vẫn tỏ ra điềm đạm đáp lời, nhưng Lily thì không được như thế: "Nếu cha mẹ đã không thể ngừng lo lắng... Vậy thì chúng ta nói chuyện vui đi?"
Ông Lâm, bà Hằng há hốc mồm: "Lily, có phải con vừa...?"
"Con xưng hô như thế thì sai ạ?"
Ông Lâm, bà Hằng nhìn nhau, im lặng một lúc rồi lại nhìn về phía Himiko: "..."
Himiko biết rõ điều đó, liền nh���c nhở Lily đôi lời: "Ăn nói cho đàng hoàng, em đang làm cha mẹ bối rối đấy."
Ông Lâm, bà Hằng: "..."
Thôi được rồi, hai đứa tụi bây chả khác biệt gì mấy đâu.
"E hèm, vậy thì con đang muốn nói chuyện vui gì hả Lily?"
Lily nở một nụ cười sáng trưng, hồn nhiên nói: "Cha mẹ muốn ẵm bao nhiêu đứa cháu ạ? Trước mắt thì con muốn một đội bóng nam, nếu được thì thêm luôn một đội bóng nữ cho đủ bộ!"
Ông Lâm: "..."
Bà Hằng: "..."
Bé Hoa nghe xong, sặc cơm: "Khụ! Khụ! Cơm văng lên lỗ mũi luôn rồi! Cay quá!"
Himiko thì khổ não vuốt trán: "Đừng nói ra những lời đó với biểu cảm hồn nhiên như thế chứ, em..."
"Himiko, mẹ nhớ hồi trước con bé Lily đâu có như vậy... Lý do gì đã khiến nó thay đổi đến mức đau lòng như thế này?" Bà Hằng có chút run run hỏi.
"Nhiều lý do lắm ạ..." Himiko vừa nói, vẻ mặt vừa tối đi dần: "Nói sao nhỉ...? Có thể là do em ấy đang sống thật với bản chất của mình? Con cũng không biết nữa... Làm ơn đừng hỏi con về chuyện này."
"..."
"Con vất vả rồi, Himiko."
Lily nghiêng đầu: "À?"
...
...
Nửa đêm hôm đó.
Bên trong căn nhà, dù đèn đã tắt hết nhưng Himiko và Lily vẫn lặng lẽ ngồi đợi Trần Hoài Nam trở về.
Sau bữa cơm sáng, Himiko đã lên phòng ngủ một giấc rất dài nên hiện tại cô không bị thiếu ngủ... Trái ngược hẳn với Lily. Cô bé này đã lao lực suốt một tuần liền không đ��ợc nghỉ ngơi, tâm lý cứ căng thẳng triền miên nên hiện tại cũng đã dần lộ rõ sự mệt mỏi.
"Đi ngủ đi em, đi với ông thầy đó cả tuần liền cũng không dễ chịu mấy nhỉ?"
"...Em đã hứa sẽ đợi anh ấy trở về mà..."
Lily trả lời trong trạng thái lấp lửng, nhiều lúc tưởng chừng đã ngủ gật đến nơi. Himiko cũng chẳng nói gì thêm, chỉ rời khỏi chỗ ngồi rồi đi kiếm một cái chăn đắp cho cô bé khi cô không thể chống lại bản năng của cơ thể mình.
Cạch cạch.
Nghe tiếng cửa mở, Himiko miệng nở nụ cười, vội vàng chạy ra niềm nở chào đón chàng trai về muộn: "Mừng anh đã về."
"..."
Người con trai kia nhìn Himiko từ trên xuống dưới rồi cũng nở nụ cười: "Anh đã về rồi đây... Ừm, Lily ngủ rồi chứ em?"
"Ngủ rồi, em ấy có vẻ rất mệt mỏi." Himiko ngập ngừng một lát rồi chủ động dìu Trần Hoài Nam vào nhà: "Cơ thể anh đã đỡ hơn chút nào chưa?"
"Lily đã chữa cho anh từ lâu rồi, nhiều nhất chỉ còn sự mệt mỏi về thể chất và tinh thần mà thôi... Cứ nghỉ ngơi vài ba hôm là lại vui phơi phới ấy mà."
"Ừ..."
"Himiko này..."
"Sao anh?"
Trần Hoài Nam gãi má, đắn đo một lúc mới nói: "Em hành động càng lúc càng giống một người vợ rồi đấy... Ít nhất thì đêm nay, anh thấy em dịu dàng hơn bình thường thì phải. Đã có chuyện gì xảy ra trong lúc anh vắng mặt sao?"
"Cũng có, em đã nghĩ thông rất nhiều chuyện khi anh không ở đây." Himiko vừa nói, nụ cười trên mặt cũng càng lúc càng tươi: "Thế anh thích em cá tính hay là em dịu dàng hơn?"
"Chỉ có con nít mới lựa chọn thôi em ạ."
"Thế giữa em và Lily thì sao?"
"...Có cần thiết phải vả mặt anh ngay lập tức như thế không?"
Himiko che miệng, bật cười vài tiếng rồi vội vàng chạy đi chuẩn bị đồ ăn và nước tắm cho bạn trai: "Đồ ăn ở trong tủ đó, anh lấy ra hâm đi. Em sẽ chuẩn bị nước tắm cho anh."
"Cái đó... Để sáng mai rồi tính đi em. Giờ đã muộn quá rồi, mình mẩy có hôi một tí cũng không sao đâu, với lại anh cũng không cảm thấy đói lắm." Trần Hoài Nam khẽ cười: "Thế, tối nay em muốn ngủ với anh hay không?"
Himiko hơi đỏ mặt: "Đêm nay sao? Ưm... Không an toàn đâu anh, nhưng nếu anh muốn thì em vẫn sẽ..."
"Cái đầu em chỉ có thế thôi hả?" Trần Hoài Nam dở khóc dở cười: "Chỉ đơn thuần là ngủ chung thôi, không làm gì khác đâu. Giường hơi chật một tí, hi vọng em sẽ không đá anh xuống đất."
"Vậy thì được... Nhưng em nghĩ mình không nên bỏ rơi Lily."
"Hờ, anh biết mà. Anh không mời con bé cũng sẽ tự đến thôi." Trần Hoài Nam khẽ nhún vai: "Thôi được rồi, em muốn thế nào thì cứ làm như thế nấy đi. Chỉ riêng hôm nay, anh sẽ không câu nệ nữa."
"Cả anh cũng khác lắm đó..." Himiko nhận xét.
"Ờ, vì một vài lý do."
"Anh sướng thật, hai tay hai cô gái luôn mà, sướng nhất anh rồi."
Trần Hoài Nam xoa cằm: "..."
"Hay là để Lily nằm giữa đi, làm như thế thì khung cảnh sẽ khác ngay so với những gì em đã nghĩ đó."
Himiko: "..."
Hình như đúng thật.
Thay vì hai tay ôm hai em như một gã 'tra nam' cặn bã... làm như thế ngược lại trông giống một cặp bố mẹ đang ngủ chung với con gái hơn... Mặc dù thực tế không phải vậy, nhưng ít nhất thì nó thực sự rất ấm áp.
"Anh lên dọn phòng đi, em sẽ cõng Lily."
"Ừm, nh�� em. Khẽ thôi em nhé."
Hai người đứng đó, ngắm nhìn Lily nằm gục ra bàn ngủ ngon lành, tựa như không hẹn mà cùng nhau bật cười: "Chỉ những lúc thế này mới thấy con bé thật đáng yêu nhỉ? Dù con bé đã trở nên hư hỏng dữ lắm rồi... Ha ha."
Bản dịch này là tài sản của truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.