Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 254. Bồng bột và nông cạn

Dục vọng thực sự của mình...

Mang theo câu hỏi đó trong đầu, Himiko bước đi vô định trên phố, đến nỗi cô còn chẳng nhận ra mình đang lạc lối, chỉ vì quá mải mê suy nghĩ.

Vì nhiều chuyện đã xảy ra, Himiko chẳng còn tâm trạng đến trường. Huống hồ, ngay từ đầu, tên Ác Quỷ kia đã không định cho cô đi học, bởi khóa huấn luyện hắn sắp đặt vẫn chưa được hoàn thành. Thậm chí có lẽ còn chưa kịp bắt đầu.

Nhớ lại câu hỏi đó, khi Naberius hỏi cô với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc... Himiko đã không ngần ngại đáp rằng cô muốn bảo vệ người mình yêu thương, và đó chính là dục vọng thực sự của cô.

Và tất nhiên, câu trả lời đó chẳng khiến Naberius hài lòng chút nào. Trái lại, cô còn bị hắn mắng: "Đừng có xem thường dục vọng" nữa chứ.

Chẳng lẽ cô đã sai?

Dù đã suy nghĩ suốt cả đêm, thậm chí cho đến tận bây giờ, cô vẫn chưa thể thoát khỏi sự mông lung về mục tiêu thực sự của mình.

"Này cô gái, nghe anh nói này!"

"Nào, đừng lạnh lùng thế chứ, nói chuyện chút đi?"

"..."

Đang bực bội đủ thứ chuyện, đám lưu manh lại xuất hiện, như thể để cô trút giận. Thế là, tuyệt chiêu Đoạn Tử Tuyệt Tôn Cước được cô tung ra không thương tiếc, hoàn toàn hủy diệt "bộ ấm chén" của đám lưu manh mờ mắt trước sắc đẹp.

Dáng người Himiko bốc lửa là điều không phải bàn cãi. Thậm chí, sau nhiều lần tập luyện cùng Trần Hoài Nam, khí chất của cô dường như càng lúc càng trở nên quyến rũ hơn. Vì lẽ đó, dù ăn mặc tương đối kín đáo, cô vẫn không tài nào tránh khỏi ánh mắt thèm thuồng của đám lưu manh chỉ biết ăn không ngồi rồi.

Sau khi đập cho cả lũ phải gọi xe cấp cứu, Himiko lặng lẽ rời khỏi hiện trường trước khi cảnh sát ập đến "gô cổ". Thật ra, nhờ có vậy mà tâm trạng cô cũng tốt lên đôi chút.

Ngồi bên một băng ghế đá, Himiko ngẩng đầu nhìn trời, tự hỏi mình rốt cuộc đang làm cái quái gì cho cuộc đời này.

Đúng lúc đó, Naberius xuất hiện. Hắn ngồi xuống bên cạnh Himiko, cười hỏi: "Đã suy nghĩ ra câu trả lời chưa?"

"Tôi thậm chí còn không hiểu "dục vọng" trong mắt ông rốt cuộc là gì nữa..."

"Dục vọng không phải những thứ cao đẹp như "bảo vệ" hay "hy sinh" vì điều gì đó... Mà chính là ham muốn sâu thẳm nhất trong thâm tâm con, là những mong muốn ích kỷ nhất, là thứ con phải dành cả đời để theo đuổi bằng mọi giá."

Naberius nói tiếp: "Nếu con thực sự không có dục vọng, mối quan hệ thầy trò của chúng ta sẽ kết thúc tại đây. Bởi vì một con quỷ không có dục vọng chẳng khác gì một thanh kiếm cùn cả."

Himiko trầm mặc.

"Con đã bảo là con muốn chiến đấu cho vận mệnh của người con yêu, đúng không?"

"Ừm."

"Vậy con đã bao giờ tự hỏi mình sẽ làm gì sau đó chưa? Dù ham muốn ngắn hạn kia của con có thành công hay thất bại?"

"..."

Sau khi suy nghĩ một lúc lâu, Himiko đột nhiên hỏi: "Thần Linh liệu có thể hồi sinh người chết không? Hoặc ít nhất là thay đổi vận mệnh của một ai đó mà mình muốn?"

Naberius gật đầu, nhưng cũng nói thêm: "Có thể. Nhưng thường thì những kẻ được thần linh lựa chọn sẽ khá đoản mệnh. Chủ yếu là do mối liên kết vận mệnh giữa họ rất chặt chẽ, mà mạng sống con người lại quá mỏng manh để cùng thần linh đối mặt với sóng gió khi đi trên cùng một con đường."

"Tuy nhiên..."

Naberius bỗng nghiêm giọng, dùng ánh mắt sắc lẻm nhìn thẳng vào Himiko: "Cũng có những vị Thần hùng mạnh đến mức có thể nắm giữ hoàn toàn vận mệnh của chính mình. Điển hình chính là người đã triệu hồi ta làm thầy của con: Zero - Hủy Diệt."

Himiko: "..."

Không.

Ông thầy đó tuy mạnh nhưng cũng không đến mức ��y.

Chính miệng ổng đã từng nói rằng dù có hồi sinh được, ổng cũng không dám chắc mình sẽ bảo vệ được Trần Hoài Nam một cách chu toàn.

Có lẽ vì kẻ địch của ông ấy cũng không phải dạng vừa.

Cuối cùng... vẫn là phải dựa vào chính mình thì hơn.

"Tôi muốn mạnh hơn Zero, liệu như thế có được tính là "dục vọng" không?" Himiko nhìn thẳng vào mắt Naberius: "Tôi muốn mạnh đến mức có thể nắm giữ mọi thứ trong tay, điều khiển tất cả theo hướng tôi mong muốn... Liệu đó có phải là "dục vọng" không?"

"..."

"Ha ha ha, đó là tham vọng."

Naberius cười xòa, để lộ cặp răng nanh sắc nhọn, tựa như một loài thú săn mồi vừa tìm thấy thứ mình mong muốn. "Được."

"Từ hôm nay, ta - Quỷ Thượng Cổ Naberius - sẽ biến con thành một con quỷ thực sự. Một con quỷ đủ sức giẫm nát đám Thần Linh ích kỷ kia dưới chân!"

"Tiện đây nói trước luôn, Naberius ta đây cực kỳ nghiêm khắc đấy nhé!"

...

...

Ở trường.

Hôm nay vắng mặt hai thành viên chủ chốt, lớp cá biệt hoàn toàn không có một chút cơ hội nào trước Vũ Trường Phong. K���t quả là chỉ vừa vào trận chưa đầy năm phút, cả lớp đã "đoàn diệt".

Nhìn cả đám học sinh nằm phơi thây trên mặt đất, Vũ Trường Phong nở một nụ cười ác nghiệt, rồi quay gót rời đi: "Kết thúc được rồi, mau về lớp nói chuyện thôi nào, bọn gà mờ!"

Nếu là bình thường, tiết thực chiến có lẽ sẽ kéo dài vài tiếng đồng hồ, tất nhiên có xen kẽ những khoảng nghỉ. Tuy nhiên, vì cảm thấy lớp cá biệt quá "phế vật" khi không có hai người kia, lão ta đã quyết định dẹp luôn cho đỡ phí thời gian.

Lớp cá biệt tất nhiên đều hiểu điều đó, thậm chí còn hiểu thấu những thâm tư thâm độc của lão ta, đến mức cảm giác như có hàng vạn lưỡi dao đâm xuyên trái tim!

Cay không tả nổi!

Kể cả những kẻ có tâm lý dày dặn từ đời trước như Iris và Vũ Trung Ngạn cũng bị chọc cho giận đến tái mặt.

Nhưng dù có cay cú đến đâu, thầy giáo vẫn là thầy giáo. Thân là học sinh, bọn họ phải nghe theo sự sắp xếp của cái gã Đại Đế Hắc Ám không ai ưa nổi kia, vì sự thật là học lớp lão ta cho ra kết quả không hề tệ.

Sau khi về tới l��p, Vũ Trường Phong bước lên bục giảng, nhìn ngang nhìn dọc một lát rồi nói: "Nhà trường vừa đưa ra quyết định sẽ cử thêm thầy cô mới đến đây dạy mấy đứa kỹ năng thực chiến. Tức là từ nay về sau, mấy đứa sẽ không cần phải đánh lộn với tôi nữa. Vui không?"

"Vui!!!! Chúng em vui chết đi được luôn ấy thầy ạ!!!!" Cả lớp đồng thanh.

"Ha ha, đúng là lũ gà."

Vũ Trường Phong chẳng những không hề bị chọc tức, ngược lại còn nhìn cả lớp với ánh mắt thương hại: "Mà, bản thân tôi cũng thấy khá hài lòng với quyết định này. Từ bây giờ tôi khỏi cần cất công dạy thực chiến cho mấy con gà... Coi như cũng bớt đi một phần công việc không cần thiết. Heh."

Lớp cá biệt: "..."

Tức quá! Tức chết đi được!

Tức muốn đập bàn, tức muốn quẳng ghế, tức muốn nổ phổi!

Sao gã thầy giáo mất nết này có thể giỏi chọc tức người khác một cách vi diệu như vậy!?

Nếu Himiko mà có mặt ở đây, có lẽ cô đã lao lên chém lão ta ngay tắp lự rồi!

"Được rồi, bây giờ nói chuyện nghiêm túc." Vũ Trường Phong chợt nghiêm giọng: "Bản thân tôi cảm thấy mình sẽ không đủ khả năng để đưa mấy đứa đi đúng hướng nên đã đề xuất như trên, và vợ tôi đã ngay lập tức đồng ý."

"Nếu chỉ xét riêng về thực lực cá nhân, mấy đứa đã đủ sức "đánh tay bo" với các anh chị năm hai, thậm chí là năm ba rồi, không cần bàn cãi nhiều. Tuy vậy, con người không phải chỉ biết đánh đấm là xong chuyện. Nói trắng ra là mấy đứa vẫn còn thiếu rất nhiều kỹ năng để có thể tự mình sinh tồn trên thế giới này."

"Vì thế, các vị giáo viên đặc biệt được Hội Đồng sắp xếp kia sẽ thay thế tôi, dạy mấy đứa những kỹ năng đó."

"Thì ra ông ấy cũng có bộ mặt này đấy à..." Lớp cá biệt bắt đầu nảy sinh một chút thiện cảm với vị Đại Đế Hắc Ám này.

"Dẫu sao thì phương châm tối thượng của nhà trường không phải là thực lực, cũng không phải tri thức, càng không phải đạo đức... Mà chính là "Làm cách nào để học sinh có thể sống sót sau khi rời khỏi trường". Vì sao ư? Vì thế giới này có thể trở nên rất tàn nhẫn đối với bất cứ ai."

Nói đến đây, Vũ Trường Phong nở một nụ cười thâm độc: "Mấy đứa bây giờ vẫn chỉ là những con gà để người ta tùy ý lùa tới lùa lui. Không lùa vào chuồng thì sẽ lùa vào mâm. Tóm lại, nếu không muốn chết thì cố mà học, không muốn bị lừa dối thì chỉ tin tưởng vào bản thân, chỉ vậy thôi."

Lớp cá biệt: "..."

Chẳng biết ông thần này đang khuyên nhủ hay là đang mỉa mai họ nữa.

"Phù, diễn thuyết xong rồi, cả lớp giải tán!"

Vũ Trường Phong một mặt hăm hở nhảy chân sáo về phía cửa lớp: "Vợ mình tuyệt quá, giờ thì mình có thêm cả đống thời gian để cày game rồi~"

Lớp cá biệt: "..."

AAAAAAA!!!!!!

...

...

"Giờ thì mình làm gì với cái đống này đây nhỉ?"

Đứng trước bàn ăn mà Trần Hoài Nam đã bỏ dở đêm qua, Lily gãi gãi đầu, không biết phải giải quyết thế nào cho đúng.

Rốt cuộc thì cô dùng phép bảo quản lên mấy thứ nguy hiểm này làm gì vậy nhỉ?

Thực lòng mà nói, chỉ cần anh ấy dính thuốc là mấy món này hết nhiệm vụ rồi, đã thế cô còn giữ lại làm gì vậy ta?

Tít~ tít~

"A, quần áo giặt xong rồi. Thôi thì mấy cái này để sau vậy."

Nghĩ vậy, Lily liền chạy đến chỗ máy giặt để tiếp tục công việc nội trợ.

Đúng lúc này, Himiko quay trở về với cái bụng trống rỗng, vì từ sáng đến giờ cô vẫn chưa ăn gì.

Ngoài ra, vì tâm trạng không tốt, Naberius đã cho phép cô nghỉ ngơi một ngày. Cũng may thay là tên sư phụ đó rất tinh tế, chứ không như cái lão thầy giáo cục súc kia.

"Cái gì đây? Trông có vẻ ngon đó."

Thấy đống đồ ăn thơm phức để trên bàn, Himiko tưởng đây là do Lily cố tình nấu ra như một lời xin lỗi, nên cô cũng không nghĩ nhiều, liền ngồi vào ăn như rồng như hổ.

Một lúc sau, Lily quay trở ra, mắt thấy Himiko đang ngấu nghiến đống đồ ăn chứa xuân dược kia, liền không khỏi hóa đá: "Thôi xong mình rồi..."

"Hửm? Sao thế?"

"Chị ơi, thật ra bên trong đó là... Khoan đã!" Lily tỏ ra không thể tin vào mắt mình: "Sao chị vẫn tỉnh bơ được vậy?"

"Hả?"

Lily giải thích: "Đó là mấy món ăn chứa xuân dược mà em đã lừa anh ấy ăn tối qua đó."

Himiko: "..."

"Xin lỗi, chị được huấn luyện để miễn nhiễm với xuân dược nên không cảm thấy gì cả." Himiko dở khóc dở cười.

"Ừm... Vậy cũng được, em cũng đỡ đi một phần công việc. Cứ tưởng đời gái của em lâm nguy đến nơi rồi chứ, ha ha." Lily bỏ giỏ đồ xuống rồi lân la đến bên cạnh, bóp vai cho Himiko: "Chị tha thứ cho em nhé?"

"Có khướt nha em!"

"Ừm, đã vậy thì em đành phải làm mọi thứ ch�� muốn để chuộc tội rồi."

"Trước tiên em phải trả lời câu hỏi của chị đã. Câu hỏi này cực kỳ quan trọng." Himiko một mặt nghiêm túc nhìn Lily: "Tối qua em đã dùng dạng lớn hay dạng nhỏ?"

"Dạng lớn, tất nhiên rồi, chị nghĩ sao vậy?" Lily trả lời ngay với vẻ mặt hơi thất thần: "Dù là vậy thì em vẫn không cảm thấy yên tâm, thế nên em đã phong ấn toàn bộ ký ức nồng nhiệt đó để anh ấy khỏi phát điên..."

"Nhưng mà... Sự thật là anh ấy coi trọng sự trong trắng của em hơn em nghĩ."

"Em thật không ngờ, kể cả khi không nhớ chi tiết tất cả, anh ấy vẫn ân hận đến mức quẫn trí... Quả thật chú ấy nói không sai, lần này em không những bồng bột mà lại còn nông cạn nữa." Lily tỏ ra tự trách, thủ thỉ: "Vì ích kỷ mà em đã tổn thương cả hai người một cách nặng nề... Nên em không có gì để bao biện cả."

"Người em nên xin lỗi nhất là anh ấy chứ không phải chị."

"Ừm, em vẫn đang đợi đây."

...

Trên phòng, Trần Hoài Nam chậm rãi ngồi dậy, để lộ một đôi mắt âm u, sâu hút, tràn đầy hương vị hắc ám.

"Còn 4 ngày n���a..."

Nội dung được hiệu đính và trình bày bởi đội ngũ truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free