(Đã dịch) Thần Sư - Chương 280. Ngồi chơi nhớ vợ
Sau nhiều ngày chăm bón kỳ công, cuối cùng thì những cái cây bí ẩn mà Nia trồng trong vườn đã lớn lên và bắt đầu kết trái.
Đây là một loại cây kỳ lạ với thân mềm mại vươn thẳng, lá rất to và quả cũng lớn không kém. Đặc biệt nhất là phần quả, dù vẫn chưa hề chín nhưng lớp vỏ lại trơn bóng và óng ánh đến kỳ lạ, tạo cho người ta cảm giác vô cùng thèm mu��n được cắn một miếng.
Nhìn thấy thành quả sau bao công sức bỏ ra, Nia vui vẻ chạy khỏi nhà tìm Trần Hoài Nam để khoe thành tích, mặc dù hôm nay cậu ta đã xin nghỉ phép vì lý do cá nhân.
Kể từ ngày hôm đó, tần suất Trần Hoài Nam xin nghỉ trở nên dày đặc đến kỳ lạ.
Ban đầu, Nia cũng chẳng mấy để ý, thế nhưng kể từ lúc nhìn thấy những cái cây này trổ hoa, Nia đã luôn muốn gặp lại cậu ta, vừa muốn trò chuyện, vừa muốn khoe những gì mình đã làm được.
Tất nhiên, Nia ngoan ngoãn đã không chạy đến đập cửa nhà người ta chỉ vì lý do không đâu... Thay vào đó, Nia đã "thân thiện" chào hỏi Lana, cô bạn cùng lớp nhút nhát kiêm luôn người giúp việc cho họ trong những ngày vừa qua.
Vì thế, Nia đã biết được Trần Hoài Nam đang ngầm ấp ủ một kế hoạch lớn mà không muốn ai biết.
Tuy vậy...
Ngày hôm nay Nia nhất định phải gặp cậu ấy. Dù có bị mắng đôi chút cũng chẳng sao cả!
Không lâu sau đó, Nia đã đứng trước căn phòng dành riêng cho khách do đích thân hiệu trưởng sắp xếp ngay trong khuôn viên trường... Một nơi có thể xem như là c���m địa đối với các học sinh khác theo nhiều nghĩa.
Cốc... cốc...
Sau vài cái gõ cửa rất lịch sự, Lily liền mở cửa, vừa nhìn thấy Nia đã lộ vẻ dè chừng: "Anh ấy đang bận lắm, hôm nay sẽ không tiếp khách được đâu."
"Xạo, để tôi vào!"
Trước sự bất ngờ của Lily, Nia bướng bỉnh chạy thẳng vào nhà mà không thèm xin phép.
Ngay sau đó, Nia bắt gặp Trần Hoài Nam đang ngồi bất động giữa nhà, đôi mắt nhắm chặt, xung quanh linh khí mờ ảo lưu chuyển, trông giống như một pho tượng sống.
"?"
Nia tỏ ra không hiểu Trần Hoài Nam đang làm gì, buộc Lily phải giải thích: "Anh ấy đang ngồi thiền... Nói cách khác chính là gạt bỏ mọi tạp niệm trong lòng để hòa mình với thế giới."
"Để làm gì?" Nia hỏi.
Lily nghe vậy, khóe miệng hơi cong lên: "Thôi được rồi, cứ hiểu là anh ấy đang luyện tập theo cách riêng của mình đi. Tôi có giải thích cô cũng không hiểu được đâu."
Nia phồng má: "..."
"Quay trở lại vấn đề, cô đến đây để làm gì nữa vậy?" Lily lườm nguýt: "Nói trước luôn nhé, nếu mà cô có ý đồ kỳ quặc với anh ấy thì tôi sẽ tống cổ cô về ngay lập tức!"
Nia bĩu môi: "Sao cô ghét tôi dữ thế? Tôi có giành anh Namu với cô đâu nhỉ?"
"Cẩn tắc vô ưu, lo trước khỏi họa." Lily cười nhạt: "Ngồi ở đây đợi đi, dù gì thì cô cũng là khách, tôi sẽ pha cho cô chút đồ uống để thiết đãi, kẻo anh ấy lại mắng."
"À? Cảm... Cảm ơn?"
Thấy đối phương tự dưng có ý tốt làm Nia không khỏi bối rối.
"Chỉ là phép tắc đãi khách cơ bản thôi mà. Sự thật là tôi vẫn không ưa gì cô đâu Nia von Bernstein, hứ!"
Nhìn Lily lặng lẽ tiến vào trong bếp, Nia đột nhiên bật cười trong khi bản thân cô ấy còn chẳng hiểu lý do vì sao.
"Ảnh đang ngồi im lặng như vậy... Hay là mình nghịch ngợm một chút nhỉ?"
Nia cười toe toét lấy ra một chiếc bút mực, dáng vẻ vô cùng hào hứng, đầy tâm huyết vẽ bậy lên mặt Trần Hoài Nam.
Một lúc sau.
Lily bưng một ít đồ uống và đồ ăn vặt mà cô cất công chuẩn bị ra phòng khách.
Khi nhìn thấy Nia đang bày trò nghịch ngợm trên mặt Trần Hoài Nam, Lily đã đứng hình vài giây. Tuy vậy, cô vẫn không sơ ý đến mức làm rơi hết đồ đạc, trái lại còn lên tiếng với giọng lạnh ngắt: "Cô nghĩ mình đang làm cái quái gì vậy?"
Nia giật nảy mình.
"..."
"A ha ha." Nia đột nhiên cười ngây ngô.
Chỉ có điều thần kỹ giả ngây này không có tác dụng với Lily... Bởi vì cô ấy là người giỏi nhất ở lĩnh vực này.
Lily thở dài, để đồ ăn vặt xuống bàn rồi lấy ra một chiếc bút: "Tránh ra, cô chỉ vẽ bậy vẽ bạ thôi. Yên lặng đứng sang một bên xem tôi biểu diễn đi, rồi cô sẽ biết thế nào mới là nghệ thuật!"
Nia: "..."
Tưởng chừng cô ấy sẽ nổi giận... Hóa ra lại còn hùa theo luôn sao?
Điều này thực sự nằm ngoài mọi dự tính của Nia.
Hơn nữa...
Cô ấy vẽ cực kỳ đẹp!
Ác Ma vốn có quan điểm thẩm mỹ hoàn toàn khác so với nhân loại, thế mà Nia còn cảm thấy Lily vẽ đẹp... Như thế đủ để hiểu tài năng của Lily trong lĩnh vực nghệ thuật là to lớn nhường nào!
Chỉ có điều giây phút vui vẻ này chẳng thể kéo dài lâu.
Vẽ vời được một lúc, Trần Hoài Nam chậm rãi mở mắt, trong vô thức đưa tay lên vỗ đầu Lily: "Lily, em mấy tuổi rồi mà còn chơi cái trò qu��� này vậy?"
Mãi đến khi bị vỗ đầu, Lily mới thoát khỏi trạng thái mê man của tâm hồn nghệ sĩ đang trỗi dậy: "Hể?"
...
Nhận ra Trần Hoài Nam đã tỉnh lại và đang lườm mình, Lily khẽ nở một nụ cười tươi tắn: "E he he~☆"
Trần Hoài Nam thở dài cốc đầu Lily một cái.
"Ui! Em không phải người khởi xướng đâu! Là Nia dụ dỗ em chứ bộ!"
"Lily, em sa ngã đến mức đổ tội cho người khác rồi sao?" Trần Hoài Nam tỏ ra bàng hoàng, không thể tin vào mắt mình.
"Em nói thật mà!"
...
Thấy ánh mắt của Trần Hoài Nam vẫn không thay đổi, Lily hét lớn: "Mặc dù em đã trở nên rất hư hỏng nhưng cũng không có đổ đốn, vô liêm sỉ đến mức đó đâu! Anh nhất định phải tin em!"
Trần Hoài Nam đảo mắt nhìn về phía Nia, tựa như đang chờ đợi câu trả lời.
Nia sau một hồi trầm mặc, đã nói: "Em không có dụ dỗ. Là cô ấy tự tham gia chứ không ai rủ rê gì cả."
Lily ngã quỵ: "..."
"Được rồi, anh mày chỉ giỡn một chút thôi. Tuy anh mày đang thiền định nhưng tình hình bên ngoài thế nào anh mày cũng đều biết hết đấy." Trần Hoài Nam vỗ vỗ đầu Lily.
"Không công bằng... Ánh mắt lẫn biểu cảm đó không giống như đang đùa chút nào... Sợ chết khiếp đi được!"
"Em mà còn biết sợ sao? Có quỷ mới tin em."
Nói rồi Trần Hoài Nam đứng dậy, dùng khăn ướt lau đi mấy vết mực trên mặt: "Nia, mười ba tuổi rồi thì cũng không còn nhỏ gì nữa, đừng nghịch thế chứ em?"
"Ai bảo mấy ngày nay anh không chịu đi học? Mấy tên trong lớp cá biệt toàn kiểu Ác Ma kỳ kỳ quái quái, em không muốn chơi với họ chút nào!" Nia điêu ngoa hất cằm.
"Lo tập luyện đi chứ chơi bời gì chứ? Lễ hội thu hoạch sắp đến rồi đó, em không biết sao?"
"Kiểu gì chẳng đậu. Em không quan tâm." Nia vẫn ngoan cố.
Trần Hoài Nam vuốt vuốt trán.
Cậu chợt nhận ra mình lại vừa có thêm một sinh vật phiền phức.
"Thế hôm nay em đến tận đây chỉ để chơi thôi à?"
"A, quên mất. Túi hạt anh đưa em trồng đã lớn lắm rồi đó, cao ngang anh chứ không ít. Em đã chăm chỉ lắm rồi, nên là mau khen em đi chứ? Khen em đi!" Nia đắc ý ưỡn ngực.
Trông rất ngạo mạn, và cũng cực kỳ cute.
Trần Hoài Nam: "..."
Nhìn Nia trưng ra bộ dạng tự đắc đó, cậu ta không khỏi quay đầu lại nhìn Lily một hồi lâu.
Lily: "...?"
"Chờ đã." Trần Hoài Nam chợt nhận ra một vấn đề: "Sao nó lớn nhanh vậy? Bình thường phải mất cả tháng mới đạt đến tầm đó đấy."
"Em tự có cách của riêng em. Tóm lại là khen em đi! Lời khen của anh đâu rồi?"
Trần Hoài Nam dở khóc dở cười, đặt tay lên xoa đầu Nia: "Thôi được rồi, em giỏi lắm đó Nia... Thật không ngờ một đứa 'não cơ bắp' như em lại biết chăm sóc cây trồng giỏi đến vậy."
"Anh đang khen hay đang khịa em vậy?" Nia phồng má tỏ vẻ bất mãn.
Không lâu sau.
Cả bọn ngồi quanh chiếc bàn tròn trong phòng khách, chỉ có Lana như thường lệ vẫn giấu mình ở một góc nào đó trong nhà, quyết tâm không gặp mặt bất kỳ ai.
"Anh nghỉ học mấy ngày để chuẩn bị cho kế hoạch gì vậy?"
Nia vừa nhồi đầy thức ăn trong miệng vừa lên tiếng hỏi, trông giống như một chú Hamster lông trắng ham ăn vậy.
"Sao em biết vậy?" Trần Hoài Nam hỏi.
"Em đánh tiếng dò hỏi từ chỗ Lana đó."
"Đánh tiếng?" Trần Hoài Nam hơi ngây người: "Nghĩa là đánh cho ra tiếng hả? Chơi ác thế em?"
"Em là Ác Ma mà?" Nia hỏi ngược lại với vẻ mặt đương nhiên.
Chỉ bằng một câu nói đơn giản ấy, Trần Hoài Nam chợt tỉnh ngộ.
"Tóm lại là kế hoạch của anh nhất định phải được giữ bí mật. Dù là em cũng không được phép biết đâu, rõ chưa?"
Nia phồng má: "..."
Mặc dù hai bên má cô vốn đã phồng lên như bánh bao ngay từ đầu cuộc trò chuyện.
"Đồ ăn vặt của nhân loại có hợp khẩu vị của em không?" Trần Hoài Nam chủ động chuyển chủ đề.
"Cũng được... Nhưng mà ngọt quá. Giá mà có thêm một chút vị cay thì tốt rồi."
"Chocolate vị cay à? Hôm sau em sẽ lại làm thử một mẻ. Lần trước làm gacha chocolate em vẫn còn nhẹ tay chán." Lily ghi chú lại: "Xem ra dự đoán của em đã đúng rồi, Ác Ma rất thích vị cay, đồ càng cay thì họ càng thích."
"...Ác Ma thích chứ anh thì không nhé."
"Không biết. Anh phải ăn cho em xem, hoặc là em sẽ ép anh phải ăn."
Xem ra Lily vẫn còn giận dỗi vụ lúc nãy.
Mà thôi vậy, chỉ chút khổ sở này thì chẳng đáng gì so với những điều cậu đã phải gánh chịu từ hai cô nàng quậy phá nhà mình.
Nói gì thì nói Lily vẫn là một cô gái... Nên là mấy trò giận dỗi vu vơ này chắc sẽ qua nhanh thôi.
Tự nhiên muốn gặp lại Himiko quá.
Không biết lúc này cô ấy đã như thế nào rồi? Ăn uống có điều độ hay không?
Chỉ hy vọng là có. Đằng nào thì người đó cũng chẳng biết cách chăm sóc cho bản thân mình.
"Ảnh nhớ vợ rồi kìa!"
"Im đi!"
Bạn đọc có thể tìm thấy toàn bộ tác phẩm tại truyen.free.