(Đã dịch) Thần Sư - Chương 290. Sự tự ti khiến ta trở nên ngu ngốc
"Ngớ ngẩn? Tôi á?"
"Chứ còn gì nữa?"
Limia chỉ muốn cốc đầu Mio trước cái vẻ mặt ngơ ngác ấy, nhưng may thay cậu vẫn kìm lại được: "Này Mio... Cậu thực sự quá xem nhẹ giá trị của bản thân mình! Hơn nữa, vừa nãy cậu còn bảo tôi là bản nâng cấp hoàn hảo của cậu á? Bị khùng hả trời? Tôi với cậu giống nhau điểm nào mà lại nói là nâng cấp?"
"..."
"Mỗi lần làm nhiệm vụ, tất cả những gì tôi có thể làm chỉ là yểm trợ từ xa... Trong khi đó, mọi công việc còn lại... đều dựa dẫm vào hai người. Tôi thấy ghen tị với cậu... Giá như tôi cũng đủ mạnh để kề vai tác chiến với chị ấy như cậu..." Mio lí nhí thú nhận: "Thậm chí... đến cả việc yểm trợ đó đôi khi tôi còn chẳng làm nên hồn."
"Đó, bảo cậu ngớ ngẩn thì không chịu nghe." Limia thở dài, lắc đầu ngao ngán: "Thế cậu có biết bọn này sẽ gặp thêm bao nhiêu khó khăn nếu không có cậu *scout* không hả Mio?"
"..."
"Hai người đủ mạnh để đối phó với cả trăm hồn ma cùng lúc mà..."
"Có cái cóc khỉ đấy! Chỉ cần phạm một sai lầm nhỏ là bị cạp mất một phần linh hồn! Cậu có biết cảm giác đó khó chịu đến mức nào không? Lỡ cả trăm hồn ma cùng lúc xồ tới thì sao? Nếu cậu không kịp thời phát hiện ra những khoảnh khắc nguy hiểm như vậy, thì bọn này coi như không còn đường về rồi!"
"Mio, như tôi đã nói trước đó, cậu luôn đánh giá cao người khác nhưng lại tự hạ thấp chính bản thân mình. Nhận thức về giá trị của bản thân cậu quá thấp, vì vậy... Thay mặt Hoshino, tôi sẽ kể ra vài điểm tốt của cậu để cậu từ từ lấy lại sự tự tin, nghe ổn không?"
Mio: "..."
Gã này đang an ủi mình đấy ư?
"...Ừm."
"Ngoan. Vậy tôi kể nhé."
Limia xoa cằm một lát rồi nói: "Trước tiên thì cậu cực giỏi những chuyện liên quan đến công nghệ, đặc biệt là các kỹ thuật phức tạp về máy tính. Công nghệ dò tìm ác linh do cậu phát minh có phải thứ xoàng xĩnh đâu? Chị em hai người đã kiếm được khối tiền từ nó mà, có đúng không?"
"Tiếp theo, tuy điều này nghe có vẻ giống một khuyết điểm hơn... Nhưng cậu thực sự rất quan tâm đến Hoshino. Thậm chí là quan tâm nhiều đến mức không cần thiết. Vì sao vậy nhỉ?"
"..."
Mio im lặng một lát mới trả lời: "Vì tôi sợ chị ấy lại làm gì đó quá sức."
"?"
"Cậu luôn thắc mắc vì sao thân hình chị ấy nhỏ xíu vậy thôi đúng không? Nguyên nhân là vì trước kia chị ấy đã quá khắc nghiệt với chính mình."
Mio giải thích với vẻ mặt đượm buồn: "Chị ấy vừa luyện tập một cách điên cuồng để trở nên mạnh hơn, v���a phải vùi đầu vào đủ loại phi vụ để kiếm ăn cho cả gia đình. Cậu làm sao hiểu được hồi còn nhỏ chị ấy đã cuồng loạn đến mức nào."
"Cơ thể liên tục kiệt quệ, tinh thần sa sút trầm trọng, thiếu dinh dưỡng, thiếu cả sự chăm sóc... Thế nên chị ấy mới vô tình bỏ lỡ tuổi dậy thì của mình, mãi mãi giữ lấy thân hình một đứa con nít."
"Tóm lại, việc tôi cuồng chị gái hóa ra lại là ưu điểm ư?" Mio hỏi.
Limia bật cười: "Ha ha, tất nhiên là không rồi. Tôi chỉ đang nói về một khía cạnh khác của cậu, được thể hiện thông qua cái sự 'cuồng chị gái' kia mà thôi."
"Dù mọi chuyện có ngớ ngẩn đến mấy, việc cậu đột ngột bỏ đi vẫn xuất phát từ ý tốt của riêng cậu. Cậu sẵn sàng chấp nhận việc bản thân sẽ bị tổn thương, chỉ để giúp Hoshino có được hạnh phúc nào đó mà tôi không thể hiểu được..."
"Vì vậy, tôi có thể khẳng định rằng cậu là một cô gái dịu dàng và đầy lòng vị tha, Mio."
Mio: "..."
"Tuy vậy, cậu vẫn ngốc nghếch và cực kỳ ích kỷ. Cậu chỉ hành động theo ý mình mà không hề để tâm đến cảm xúc của Hoshino. Cậu hoàn toàn không nhận ra Hoshino trân trọng sự gắn bó giữa hai người đến mức nào, cũng chẳng hề mảy may để ý xem Hoshino sẽ làm gì nếu phải sống một mình, với niềm tin đơn giản rằng 'Nếu là chị ấy, mình tin là chị ấy sẽ làm được thôi'... Cậu thực sự đã đánh giá quá cao Hoshino rồi đấy Mio ạ."
"Hãy để tôi nói với cậu điều này." Limia hít sâu một hơi rồi nói một cách thật nghiêm túc: "Con người không thể sống cô đơn, Mio. Dù là ai cũng vậy. Tôi, Hoshino, và cả chính cậu nữa."
"Cậu đã bao giờ thắc mắc vì sao Hoshino phải cố gắng đến vậy hay chưa?"
"..."
Mio trầm mặc một lúc lâu rồi khẽ cắn môi: "Tôi đã nghĩ rằng... Nếu như tôi để lại không gian riêng cho hai người thì chị ấy nhất định sẽ hạnh phúc. Nếu như tôi tiếp tục ở lại, có thể tôi sẽ..."
"...Hả? Là sao nữa?"
"Thôi bỏ đi. Tôi dần nhận ra mình sai ở đâu rồi." Mio lau nước mắt rồi nói tiếp: "Tôi cần thêm sự tự tin."
"...À há."
Limia nghe Mio nói vậy liền cười toe toét: "E hèm, vậy lắng nghe cho thật kỹ nhé bà cô nhỏ!"
"Ừm."
"Tay nghề bắn tỉa của cậu cực đỉnh, kể cả giáo sĩ Huyết Giáo cấp Siêu Việt cũng không tài nào né được. Ngoài ra, khả năng đọc tình huống của cậu cũng rất tuyệt, gần như đoán trước được mọi hành động của ác linh..."
"Không những thế, cậu còn rất cẩn trọng và sáng suốt trong mọi quyết định, chưa bao giờ chủ động đẩy bọn tôi vào nguy hiểm, càng không có chuyện để bất kỳ con ác linh nào lọt lưới trong mọi nhiệm vụ mà chúng ta từng nhận."
"Đã vậy, cậu còn rất chu đáo, luôn chuẩn bị đầy đủ nhu yếu phẩm và ưu tiên thu thập thông tin trước khi làm gì đó."
...
...
Ngồi một mình trước mâm cơm đang nguội dần từng phút, dì Kiriko khẽ thở dài.
Là một người mẹ, đương nhiên Kiriko muốn làm gì đó để hàn gắn mối quan hệ cho hai cô con gái mình... Chỉ có điều, riêng lần này, cô ấy buộc phải đè nén mong muốn đó xuống để lũ trẻ có thể tự mình giải quyết vấn đề.
Suy cho cùng, lời người thầy giáo kia nói cũng không sai.
Lũ trẻ rồi cũng sẽ lớn lên, không phải lúc nào cũng cần đến sự chăm sóc của người lớn. Chúng phải học cách tự mình giải quyết mọi thứ, tự mình đứng dậy từ những lần vấp ngã, tự mình đối mặt với những khó khăn trước mắt... Rồi cuối cùng là để trưởng thành.
Kiriko là một hồn ma. Cô ấy không thể tồn tại mãi trên cõi đời này được... Vì vậy, khi có cơ hội như hiện tại, cô ấy sẽ cố gắng làm gì đó để con mình trưởng thành.
Thế nên lần này cô ấy sẽ không làm gì cả.
"Đã hơn một tiếng đồng hồ rồi, con bé Mio chạy đi đâu xa lắm sao? Khổ thật, chẳng lẽ mình phải giúp thằng nhóc kia?"
"..."
"A, về rồi ư?"
Cạch~
Sau khi cánh cửa chính được mở ra, Limia và Mio nhanh chóng bước vào nhà.
Nhìn thấy Mio ngoan ngoãn quay trở về, dì Kiriko dụi mắt, tỏ ra không thể tin nổi: "Limia, cháu chuốc thuốc con gái cô hả? Con bé cứng đầu lắm mà, sao con khuyên nó dễ vậy?"
"Dì hiểu lầm rồi. Thật ra con không giỏi dỗ ngọt người khác như dì nghĩ đâu... Con chỉ giúp cô ấy nhận ra mình đã sai ở chỗ nào mà thôi."
"...Dù con có nói vậy thì dì vẫn cảm thấy khó tin." Kiriko nói: "Thế bây giờ hai đứa định làm gì? Hoshino vẫn khóc từ nãy đến giờ đấy."
Limia nghe vậy, một tay đẩy nhẹ Mio hướng về phía cửa phòng chị mình: "Nếu đã không còn cảm thấy tự ti nữa thì mau lại đó xin lỗi đi. Chẳng phải cậu luôn đặt một niềm tin mù quáng vào Hoshino sao? Kiểu gì cô ấy cũng sẽ tha thứ cho cậu thôi. Người như cô ấy sẽ không để bụng mấy chuyện vặt vãnh như thế này đâu."
"Im đi, giờ ngẫm lại tôi vẫn không thấy ưa cậu thêm chút nào cả!"
"Ha ha ha."
Dưới sự dõi theo của mẹ và Limia, Mio khẽ hít sâu một hơi rồi cất bước tiến tới đối mặt với sai lầm của mình.
"Limia, con muốn tắm trước hay ăn cơm trước? Dì chuẩn bị sẵn nước nóng rồi đó."
"Thôi thì tắm trước cho lịch sự, cảm ơn dì."
"Dì mới là người phải cảm ơn con đấy."
...
...
Bịch~
Ngay lúc vừa mới bước vào phòng, Mio liền nhìn thấy Hoshino đang nằm gục đầu vào gối, vẫn nức nở không ngừng từ nãy đến giờ.
"Khóc lâu như vậy, chị đúng là con nít à?"
Hoshino đột nhiên im bặt.
"Chị, em xin lỗi... Mặc dù em không muốn nói ra điều này chút nào... nhưng em đã được cái tên đáng ghét đó 'thông não' cho đôi chút rồi."
Hoshino ngồi dậy lau nước mắt, nhìn Mio bằng đôi mắt đỏ hoe: "Em đã biết mình sai ở đâu chưa hả?"
"...Em không dám chắc là đã biết toàn bộ, nhưng... có vẻ như..." Mio hạ thấp giọng: "Sự tự ti trong em đã khiến em dần quên đi điều gì mới là quan trọng nhất."
"Tại sao em lại tự ti đến vậy hả Mio?"
"...Giống như cái tên đó nói, dường như em luôn so sánh bản thân với chị... Để rồi trong vô thức, em cứ nâng vị thế của chị lên và hạ thấp giá trị của chính mình xuống. Lâu dần, nó bắt đầu trở thành sự tự ti không ngừng bám rễ sâu vào tâm trí em..."
"Mio, em đúng là một đứa siêu siêu ngốc. Chị của em chỉ giỏi đánh nhau thôi chứ mấy chuyện khác thì chị hoàn toàn phế vật. Em quá hiểu điều đó rồi còn gì? A... Đừng có nói với chị là em còn không nhận ra chị đã dựa dẫm vào em bao nhiêu chuyện trên đời này chứ?"
"..."
"Thật luôn hả em?"
"Vẫn giống như cái tên đó đã nói, chả hiểu sao... Em lại tin tưởng chị một cách mù quáng. Chính em còn không biết mình đã bị làm sao nữa... Tâm trí con người thực sự phức tạp hơn bất kỳ phương trình nào em từng học." Mio nặng nề thở dài.
"Vậy... Bây giờ em đã thấy tự tin hơn chưa?" Hoshino cười hỏi.
"..."
"Mặc dù sự thật em vẫn là đứa yếu nhất lớp... Nhưng nhờ có cái tên đó khen ngợi đủ kiểu nên em cũng dần c��m thấy đỡ hơn rồi. Chí ít, bây giờ em đã không còn căm ghét chính bản thân mình nữa, bởi vì..."
Mio mỉm cười, ôm chặt lấy Hoshino: "Em đã biết mình quan trọng với chị đến nhường nào."
Hoshino há miệng, cắn vào ngực Mio một cái làm cô giật nảy mình: "Á! Gì vậy?"
"Em mà nhận ra điều đó sớm một chút thì đã không có chuyện gì xảy ra rồi. Hừ!"
"Em xin lỗi..."
"Hừ, vậy mau ra ngoài ăn cơm thôi, kẻo mẹ lại lo lắng quá."
"Thực chất, vẫn còn một nguyên nhân khác nữa đứng sau lựa chọn ra đi của em, đó là... em không muốn cản trở chị theo đuổi Limia."
"Hả?"
Hoshino xoay người lại, vẻ mặt hơi ngây ra: "Tại sao em lại nghĩ vậy?"
"Vì em yêu chị, nên em nhất định sẽ cản trở chị."
Hoshino: "..." Bản quyền câu chuyện này thuộc về truyen.free, xin đừng sao chép dưới mọi hình thức.