(Đã dịch) Thần Sư - Chương 38. Bạo chúa nổi giận
Quả nhiên, ngay sau đó, Edgar đã bị loại khỏi cuộc chơi với số điểm chỉ vỏn vẹn là 7. Cậu ta bị cô gái kia hạ gục chỉ trong một đòn như bao người khác, khiến số điểm vốn đang cao vút tụt xuống còn ngần ấy.
Thế nhưng, điểm khác biệt nhỏ là trước khi bị hạ gục, cậu ta đã kịp tung ra đòn tấn công mạnh nhất của mình... Hoặc có thể nói, đối phương đã cố tình cho cậu cơ hội để làm điều đó.
Cụ thể hơn là lúc đó, nhận thấy không thể tấn công đối phương bằng cận chiến, cậu đã dồn toàn bộ linh lực vào ngọn giáo rồi dốc hết sức phóng đi. Tuy vậy, đối phương vẫn ung dung gạt phăng đòn tấn công của cậu một cách dễ dàng, khiến cậu tuyệt vọng đến mức phải giơ tay xin hàng.
Bất lực và một chiều. Đó chính là những tính từ có thể dùng để miêu tả trận chiến quá đỗi chênh lệch ấy.
Trở về hàng ngũ khán giả như những bạn học khác đã bị loại trước đó, đến tận bây giờ Edgar vẫn còn rùng mình khi nghĩ đến cô gái thoạt trông mảnh khảnh nhưng lại mạnh đến mức lố bịch ấy.
"Cảm giác hệt như đang đối mặt với Thú Vương thêm một lần nữa vậy... Không thể thắng được," Edgar lầm bầm khẽ.
"Tiếp theo đến lượt lớp trưởng rồi, liệu cô ấy có thắng được không đây?" Ikki một tay chống cằm: "Nếu cô ấy lôi Dạ Đao Thần ra thì dễ giải quyết rồi... Cấp độ Thú Vương hoàn toàn không phải đối thủ của cô ấy khi sử dụng thanh đao đó. Vấn đề ở đây là... Cô ấy không dùng được."
Nghe đến đây, cả lớp liền không khỏi thở dài một hơi. Ngay cả Trần Hoài Nam – người hiểu biết rất rõ về thực lực của Himiko – cũng không mấy lạc quan trước sức mạnh của cô gái kia.
"Tiếp theo, mời Himiko của lớp cá biệt và Triaina của lớp 1A! Đây rồi, trận đấu mà chúng ta hằng mong chờ đã đến rồi!"
Không chỉ các học sinh bên dưới đang dậy sóng, ngay cả các giáo viên giám khảo lúc này cũng đứng ngồi không yên. Dù sao thì đây cũng là trận chiến của những "kẻ bất bại" mà! Làm sao họ có thể không hào hứng cho được?
Bất bại từ đầu đến giờ, giờ đây một trong hai chắc chắn phải bị loại! Liệu ai sẽ là người còn trụ lại đến cuối cùng? Mọi người thật sự không thể chờ đợi được đến lúc câu trả lời xuất hiện.
Không lâu sau, hai nhân vật chính đã rời khỏi phòng chờ, đồng loạt xuất hiện trên sân đấu mà không hề nói một lời nào.
Về phía Himiko, tuy cô ấy không hề lộ biểu cảm, nhưng ánh mắt lại bừng lên điều ngược lại... Một chiến ý cháy bỏng không sao hình dung nổi.
Ngược lại, tại phía đối diện, Triaina lại hiện lên vẻ lạnh lẽo thuần túy, ngay cả ánh mắt cũng tĩnh lặng tuyệt đối, trông tựa như mặt hồ giữa đêm đông.
Triaina là một cô gái mang vẻ đẹp lạ thường, trông tựa như một viên ngọc quý đến từ đại dương vô tận. Cô ấy sở hữu đôi mắt màu hoàng kim lấp lánh tuyệt đẹp, làn da trắng như ngọc trai, mái tóc xanh nhạt bồng bềnh óng ánh tựa mặt biển đón ánh mặt trời, đẹp đến nao lòng.
Đồng thời, cô ấy cũng là một trong số ít những cá nhân ưu tú đạt điểm tuyệt đối ở cả hai phần thi trước đó, và đang nắm giữ thành tích bất bại cùng khả năng hạ gục đối thủ chỉ bằng một đòn trong phần thi hiện tại.
Kình địch chạm mặt tất nhiên không cần nhiều lời. Himiko từ từ rút đao thủ thế, còn Triaina vẫn đứng vững ở đó với cây đinh ba cắp sau lưng, thần thái đạm mạc nhìn đối thủ.
Huýt~
Tiếng còi hiệu bắt đầu vang lên từ giáo viên trọng tài, và Himiko vẫn chính là người chủ động tấn công trước. Lưỡi đao của cô ấy vẫn giữ nguyên đặc trưng nhanh và bén, lạnh lùng chém thẳng về phía Triaina mà không hề giữ sức.
Choang~
Triaina vẫn đứng vững ở đó, tay cầm đinh ba nhẹ nhàng gạt phăng lưỡi đao của Himiko, đồng thời đẩy lùi kẻ vừa tấn công mình ra sau một đoạn.
Vẫn như những lần trước đó, Triaina không hề rời vị trí đang đứng, tựa như một vị vua ngự trị trong lãnh thổ của chính mình. Đồng thời, cô ấy cũng sẵn sàng loại bỏ bất kỳ kẻ nào dám xâm phạm lãnh thổ của mình.
"Mạnh thật."
Chỉ một đòn duy nhất đã đủ sức đẩy lùi Himiko, đồng thời khiến cô ấy bắt đầu run tay vì dư lực quá lớn. Điều đó khiến cô ấy hơi thắc mắc làm sao người đó lại có thể sở hữu thể chất siêu phàm đến vậy.
Cây đinh ba đó không hề nhẹ chút nào... Là người lãnh đòn, Himiko đương nhiên biết rõ điều đó. Ấy thế mà người đó lại có thể vung nó đơn giản như vung một cây gậy gỗ vậy... Thật đáng sợ!
"Xem ra không cần khúc dạo đầu nữa, mình phải dùng toàn lực ngay lập tức. Bằng mọi giá, mình nhất định phải ép cô ta di chuyển!"
Vận dụng sức mạnh nội tại của mình, luồng khí màu đỏ hôi tanh quen thuộc lại một lần nữa bao trùm lấy Himiko. Ở trạng thái này, không chỉ uy lực mà kể cả tốc độ hay nhiều phương diện khác của cô ấy đều được đề thăng vượt trội. Ít nhất thì hiện giờ, chuyển động của cô ấy đã nhanh đến mức mắt thường khó lòng bắt kịp nếu không đủ tập trung.
"Minh Nhận Loạn Vũ!"
Những lưỡi đao lạnh lẽo liên tục xuất hiện từ mọi hướng với tốc độ kinh hồn, khiến những người đang theo dõi cảm thấy hoa mắt chóng mặt trước thứ tốc độ này. Thế nhưng vẫn vô dụng, Triaina vẫn sử dụng cây đinh ba đón đỡ mọi đòn tấn công một cách nhẹ nhàng, thậm chí còn chẳng hề có lấy một vết xước trước thế tấn công vũ bão của Himiko.
Lúc này thì thầy Phong đã đột nhiên xuất hiện bên cạnh lớp cá biệt, thong thả ngồi xuống bên cạnh Trần Hoài Nam với vẻ mong chờ: "Ha ha, coi bộ con nhóc này gặp phải đối thủ khó xơi rồi."
"Thầy, thầy cảm thấy trận này ai sẽ thắng?"
"Hừm... Nếu biết trước thì mọi thứ sẽ không còn thú vị nữa đâu. Các em cứ chống mắt lên mà xem đi."
"Mà thầy, sao thầy lại ở đây vậy? Không đi chấm đi���m hả?"
"Họ nói tôi chấm gắt quá liền đuổi tôi đi, đành chịu thôi."
Lớp cá biệt: "..."
Bị đuổi là phải.
Nhưng chẳng ai dám nói điều đó cả.
Trên sàn đấu, Himiko lúc này vẫn duy trì thế tấn công vũ bão, thậm chí ngày càng nhanh hơn theo từng giây. Còn về Triaina, ban đầu cô ấy vẫn tỏ ra rất nhẹ nhàng chống đỡ nhưng càng về sau, biểu cảm của cô ấy dường như đã bắt đầu thay đổi một chút, tựa hồ vừa nhận ra điều gì đó.
Thế rồi cô ấy bất chợt từ bỏ chống đỡ, quyết định chuyển thủ thành công, xoay cây đinh ba thành một xoáy nước cực lớn, thổi bay Himiko ra khỏi vị trí của mình hệt như lúc nãy.
Nhưng lần này, Himiko đã không hề tỏ ra khó chịu, ngược lại còn hiện lên vẻ đắc thắng trên mặt, tựa như vừa đạt được mục đích: "Nhận lấy này!"
Vốn dĩ đang bị xoáy nước thổi bay, thân hình Himiko đột nhiên biến mất giữa không trung rồi bất chợt xuất hiện ngay sau lưng Triaina, lạnh lùng chém đối thủ một nhát tưởng chừng chí mạng: Quỷ Đạo - Cực Thiên Trảm!
Bị phản công bất ngờ, đồng tử Triaina co rụt l���i ngay lập tức, vội vàng lách mình sang một bên tránh né, nhưng sau cùng vẫn bị đối phương chém đứt một ít tóc cùng một vết cắt dài trên bả vai.
Kết quả này thật ra vẫn còn khá may mắn đối với Triaina, bởi vì cô ấy đã thực sự không kịp phản ứng với đòn phản công vừa rồi. Tuy cô ấy đã phải trả giá ngay sau đó, nhưng thế này vẫn còn tốt hơn so với việc bị loại.
"Phương thức tấn công của cô quá đơn điệu, quá dễ đọc vị, đủ để tôi khai thác điểm yếu cho đến khi đánh bại cô," Himiko nói.
Triaina lặng lẽ nhìn về phía vết cắt trên bả vai của mình rồi đột nhiên thở dài.
Chẳng biết vì lý do gì, cô ấy lần lượt tháo găng tay, giáp tay, giáp vai, giáp ngực, quần giáp rồi quẳng chúng ra khỏi sàn đấu với tiếng "ầm~". Nếu tính trên phương diện khối lượng, đống kim loại đó có khi nặng đến vài trăm kí lô chứ chẳng đùa!
"Cô vừa khẳng định là mình đã đọc hết chuyển động của tôi rồi ư?"
Triaina lại lấy ra một dải băng đỏ buộc mái tóc dài bồng bềnh của mình, đôi môi hồng nhuận khẽ nhếch lên, tạo thành một đường cong bí hiểm: "Thật ngạo mạn làm sao..."
Viu~
Tiếng xé gió vừa vang lên, Himiko đã ngay lập tức bị ngọn đinh ba trong tay Triaina chọc thủng bả vai. Xét về lượng máu thất thoát, vết thương này rõ ràng nặng hơn rất nhiều so với những gì cô ấy vừa gây ra cho Triaina.
Điều quan trọng ở đây là hành động cởi bỏ bộ giáp của Triaina thật ra không phải là hành động tự sát... Trái lại, nó giống như việc cởi bỏ xiềng xích cho chính mình hơn!
Ngắm nhìn máu tươi đang chảy xuống từ mũi nhọn trên bả vai mình, Himiko kinh hoàng nhận ra tốc độ của người này đã thực sự vượt ngoài khả năng nhận thức của mình. Bằng chứng là cô ấy đã không hề nhận ra đối phương đang tấn công mình... Chỉ đến khi vết thương xuất hiện, máu tươi chảy xuống, cô ấy mới biết mình đã bị tấn công.
Không đợi Himiko kịp phản ứng, Triaina lại nở một nụ cười tàn bạo, tiếp tục chủ động tấn công bằng phương thức "vũ bão" tựa như đang muốn ăn miếng trả miếng với Himiko.
Choang~ choang~ choang~
Thế trận bất chợt đổi chiều, giờ đây Himiko mới chính là ngư���i phải bị động phòng thủ trước thế công của đối thủ. Tuy vậy, khả năng phòng thủ của Himiko lại không hề hoàn hảo như cách cô ấy đã tấn công, hay nói đúng hơn là... Cô ấy đang bị đối thủ áp đảo hoàn toàn.
Các vết thương cứ liên tục xuất hiện trên người Himiko, trong khi tốc độ tấn công của Triaina lại càng lúc càng nhanh. Himiko rất muốn phá bỏ thế tấn công của đối phương bằng một đòn thật mạnh, nhưng dường như cô ấy chẳng còn cơ hội để làm điều đó nữa.
Chỉ cần sơ suất dù chỉ trong một khoảnh khắc, cô ấy sẽ ngay lập tức bị đối thủ đánh bại bởi năm sáu đòn đâm liên tiếp!
"Fallen Heaven!"
Giữa lúc tốc độ tấn công đang tăng đều đặn thì đột nhiên, sự đều đặn đó đã bị phá vỡ bởi một đột biến bất thường.
Mật độ những mũi giáo xuất hiện bỗng dưng tăng lên gấp mười lần so với trước đó, và thân thể của Triaina vốn đã mờ nhạt nay dường như hoàn toàn tan vào hư không, chỉ để lại ánh sáng và tia lửa đến từ những đòn đâm nhanh đến mức mắt thường chẳng thể nào bắt kịp.
Đối diện với sự áp đảo đó, Himiko chỉ có thể chống cự thêm được khoảng mười lăm giây rồi hoàn toàn gục ngã bởi một đòn dứt khoát đánh vào động mạch chủ.
Đến đây, trận đấu giữa hai kẻ bất bại đã chính thức kết thúc với phần thắng thuộc về Triaina một cách vô cùng thuyết phục. Toàn trường lúc này chỉ biết "ồ" lên vì choáng ngợp trước kết quả chung cuộc, thậm chí ngay cả các giáo viên thuộc ban giám khảo cũng không ngoại lệ.
"Đám học sinh mới năm nay sao mà toàn quái vật thế? Đứa trẻ này... Nhiều khả năng đã đủ sức đánh ngang tay với các anh chị năm cuối rồi đó mấy vị!" Lão giáo sư trố mắt nhìn, miệng há hốc đến không khép lại được.
Đúng thế, cái chiến lực đó thực sự đủ sức solo với các anh chị năm cuối đấy!
Bên phía lớp cá biệt, đến tận lúc này họ vẫn chẳng thể tin được là lớp trưởng của họ – Hung Thần Himiko đã bị đánh bại... Mà lại còn là đánh bại triệt để đến mức không thể ngóc đầu dậy được.
Lặng nhìn Himiko đang được các giáo viên đưa đi chữa trị, họ mới vỡ lẽ rằng đây là sự thật, hoàn toàn không phải ảo ảnh đang diễn ra trong đầu họ.
Là sự thật!
Một sự thật vô cùng khó tin!
"Hừm... Sai lầm của con bé là việc ám sát thất bại khi sử dụng Hư Không Bộ Pháp. Lần duy nhất con bé có thể đánh bại đối thủ chỉ có lúc đó mà thôi... Nếu đã thất bại rồi thì không còn bất kỳ cơ hội nào nữa," Thầy Phong khẽ thở dài: "Mà, thật ra thì con bé thua cũng không oan."
"Ý thầy là cái lần cô ấy tự nhiên biến mất ấy hả? Hư Không Bộ Pháp? Tên gì mà nghe ngầu bá cháy thế?" Edgar sáng mắt lên khi nghe thấy tên chiêu thức mà Himiko đã sử dụng.
Bộ em là trẻ con chắc?
Trần Hoài Nam nhanh nhạy lọc ra được thông tin quan trọng trong lời nói của thầy Phong, tức thì liền hỏi: "Thua không oan? Ý thầy là sao?"
"Con nhóc Triaina đó là một sứ đồ... Tôi đoán vậy," Thầy Phong nói úp úp mở mở: "Còn về sứ đồ là gì thì em không cần phải tìm hiểu đâu, ít nhất là lúc này, em có biết cũng chẳng có ý nghĩa gì cả."
Trần Hoài Nam: "..."
Lúc này, một tín hiệu liên kết tâm linh bất ngờ được kết nối với thầy Phong. Thông qua thần giao cách cảm, ông ta có thể nghe được giọng nói của Hoa Tử Ngọc: "Thầy ơi, nếu em đánh bại cô ta trả thù cho lớp trưởng, đồng thời giành cả chức quán quân lẫn thủ khoa... Vậy thì thầy sẽ thưởng cho em cái gì đây?"
"Chức quán quân thì nhà trường sẽ lo cho em, vụ thủ khoa thì tôi sẽ chịu trách nhiệm như ��ã hứa. Còn về cái chuyện trả thù gì đó thì liên quan quái gì đến tôi chứ? Em đi mà đòi con bé đó!"
"Boo boo, thầy thật là keo kiệt~"
"Em học đâu ra cái thói xấu này vậy? Ngoài ra cái khả năng giao tiếp bằng tâm linh này cũng từ đâu ra thế?"
"Kệ em, thầy có quan tâm gì đến em đâu."
Thầy Phong: "..."
Thật đấy, con nhóc đó học đâu ra mấy cái trò làm nũng này thế?
Bản biên tập này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện luôn được trau chuốt từng câu chữ.