Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 42. Ngày đôi mắt em trở nên rực rỡ

"Ồ? Tiểu thư dậy đúng lúc đấy, không thì bao nhiêu món ngon đã chui hết vào bụng cái bà cô háu đói kia rồi!"

Trông thấy cô bé mê ngủ bước ra khỏi phòng cùng Himiko, lại rụt rè nấp sau lưng Himiko lén nhìn mình, Trần Hoài Nam bỗng thấy buồn cười lạ. Cô bé ấy cứ làm cậu nhớ đến một người từng ngày đêm "giày vò" cậu năm xưa.

Himiko: "Cái cậu này, đừng có gieo tiếng xấu cho tôi chứ..."

"Rồi rồi, mời hai người đợi thêm lát nữa, thức ăn vẫn chưa chuẩn bị xong đâu." Trần Hoài Nam cười nhạt. "Mà trước khi ăn tiệc mừng chuyển đến nhà mới, tôi nghĩ hai người vẫn nên tắm táp cái đã. Cả ngày trời vất vả chuyển đồ, kiểu gì người chả dính đầy mồ hôi?"

"Cậu sẽ không nhìn lén chứ?" Himiko hỏi.

"..."

Đã bao nhiêu lần cậu tắm rửa trong nhà tôi rồi, chuyện tôi có nhìn lén hay không cậu còn không biết sao?

Tóm lại là cậu đang cố tìm cách bôi nhọ tôi trước mặt người khác có đúng không?

"Đẹp quá..."

Ngẩn ra nhìn Trần Hoài Nam một lúc, cô bé lại lẩm bẩm một câu như vậy.

Ban đầu, Himiko hơi thắc mắc không biết cô bé khen cái gì đẹp, nhưng vì quan hệ giữa hai người vẫn chưa đủ thân thiết nên cô ấy không dám hỏi nhiều. "Nào, cùng chị đi tắm không? Hay là em muốn đi tắm với cái anh biến thái đằng kia?"

"Tôi biến thái hồi nào?"

Cô bé ngẩng đầu nhìn Himiko rồi gật đầu: "Vâng..."

Cứ thế, Himiko dẫn cô bé vào phòng tắm. Còn Trần Hoài Nam, ở trong bếp, vẫn đang nghiến răng nghiến lợi vì thái độ gần đây của Himiko thật sự quá đáng ghét.

Có nên đuổi cô ta ra khỏi nhà không nhỉ?

Hừm, đó hẳn là một quyết định đáng được cân nhắc.

Con gái thường tốn khá nhiều thời gian trong phòng tắm, trong khi con trai thì chỉ cần vài phút là có thể vệ sinh toàn bộ cơ thể. Nhờ vậy, sau khi Himiko và cô bé rời đi, Trần Hoài Nam đã tranh thủ tắm rửa trước khi đồ ăn trên bàn nguội hết.

Sau khi ra ngoài, Trần Hoài Nam vừa dùng máy sấy tóc, vừa nếm thử một số món ăn tâm đắc của chính cậu. Chúng vẫn còn nóng hổi và rất thơm ngon, điều đó khiến cậu cảm thấy hết sức hài lòng.

"Nam, mau lại đây, tôi có chuyện cần nói, gấp lắm!"

Giữa lúc đang tận hưởng mỹ vị, Himiko đột nhiên tiến tới vỗ vai Trần Hoài Nam, mặt mày nghiêm túc yêu cầu cậu ra chỗ nào đó vắng vẻ để nói chuyện riêng. Mặc dù trong lòng có hơi nghi ngờ một chút, nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn tiến ra ban công để nói chuyện với Himiko.

"Cô bé đó có vấn đề lớn."

Ngay khi đặt chân ra ban công, Himiko đã phải thốt lên một câu như vậy.

Theo bản năng, Trần Hoài Nam hỏi lại Himiko: "Vấn đề như thế nào?"

"Nói sao nhỉ? Con bé đó thậm chí còn không biết đồ lót là gì nữa... Vì thế, hiện tại con bé đang thả rông hoàn toàn đấy. Tôi hi vọng cậu sẽ giữ mình, không thì tôi sẽ không khách khí đâu đấy!"

Trần Hoài Nam: "..."

Tạm gác lại những thông tin gây sốc đó... Làm gì có chuyện cô bé ấy không biết đến đồ lót chứ? Đó là kiến thức nền tảng của mọi đứa con gái tồn tại trên thế giới này cơ mà!?

"A..." Trần Hoài Nam tự nhiên ngây ra.

"Nó chỉ vừa mới đến thế giới này không lâu"... Câu nói đó của thầy Phong bỗng nhiên văng vẳng trong đầu cậu, khiến cậu chợt bừng tỉnh một điều quan trọng, rằng...

Rất có thể, cô bé đó không phải người của thế giới này!

Đó hẳn là những gì thầy Phong đã ám chỉ.

"Hờ... Sao thế nhỉ? Mình cứ tưởng là mình sẽ bất ngờ lắm chứ? Tại sao mình lại cảm thấy bình thường đến bất thường như thế này? Lẽ nào học ông thầy kia lâu quá đâm ra thế giới quan của mình hỏng mất rồi?"

Thấy Trần Hoài Nam liên tục tự nói gì đó với vẻ mặt kinh hoàng, Himiko thật sự rất muốn tát cậu ta một cái cho tỉnh. Nhưng trong nhà đang có trẻ nhỏ nên cô ấy sẽ không làm vậy. Cuối cùng, cô ấy chỉ có thể nhịn cho đến khi cậu ta tự khôi phục.

"Hừm, chắc là do cô ấy là người của thế giới khác... Và thế giới đó không tồn tại đồ lót nên cô ấy mới thả rông đến giờ." Trần Hoài Nam bình tĩnh nói. "Về chuyện này thì tôi chịu rồi, đành phải để cậu tự giải quyết thôi. Đằng nào thì tôi cũng không thể đặt chân vào cửa hàng đồ lót dành cho nữ giới được, sẽ chết mất xác đấy."

"Thế giới khác ư? Cậu có bị sao không đấy?"

"Bình thường thì rất khó tin... Tuy nhiên với ông thầy đó, không gì là không thể cả. Hơn nữa ông ta cũng ngầm đưa ra gợi ý trước đó rồi, cậu chỉ cần nghĩ lại một lát là hiểu ngay thôi." Trần Hoài Nam khoát tay. "Giờ thì mau vào tiệc thôi, còn chần chừ nữa thì đồ ăn sẽ nguội hết mất."

Trở lại trong nhà, Trần Hoài Nam cùng Himiko nhìn thấy cô bé đã sớm ngồi sẵn vào bàn, miệng nhỏ dãi, mặt mày lộ rõ vẻ thèm thuồng nhưng vẫn kiên nhẫn đợi chủ nhà cho phép mới động đũa.

Chưa kể cô bé có thể ăn bao nhiêu, chỉ riêng thái độ lễ phép đó thôi cũng đã đủ khiến "chủ nhà" hài lòng rồi.

"Em cứ ăn đi, đừng ngại." Trần Hoài Nam cười nói. "Nào ăn xong thì chúng ta dành thời gian nói chuyện một chút. Dù sao thì sắp tới chúng ta cũng phải sống chung dưới một mái nhà... Thế nên, việc tìm hiểu lẫn nhau là chuyện đương nhiên rồi."

Cô bé lại gật đầu, vội vươn tay tới định bốc đồ ăn lên nhưng đã bị Himiko kịp thời chặn lại.

Có vẻ như cô bé cũng không biết dùng đũa. Mà ở đây lại không chuẩn bị sẵn thìa hay nĩa, nên việc cô bé định bốc thức ăn cũng chẳng có gì lạ. Phải mất một lúc chỉ dẫn cách cầm đũa, cô bé mới có thể ăn, dù còn khá lóng ngóng.

Kể cả vậy, vẻ mặt hạnh phúc của cô bé khi ăn vẫn là không thể che giấu. Dường như khi còn ở thế giới cũ, cô bé đã từng sống rất kham khổ, vì thế khi được ăn thức ăn do Trần Hoài Nam tự tay nấu, dù có là món đơn giản nhất thì cô bé cũng cảm thấy ngon đến chảy nước mắt.

Chết tiệt, đáng yêu quá.

Đó là những gì mà hai người ng��i đối diện đang nghĩ.

"Mau ăn đi Himiko, đừng có ngây ra ngắm con gái nhà người ta nữa."

"Cậu thì khác quái gì tôi?"

...

Kết thúc bữa tiệc, cả ba người đều đã no căng bụng. Cũng may bây giờ vẫn chưa tối lắm nên họ vẫn còn thời gian để tiêu hoá, bằng không thì chắc tối nay mất ngủ luôn.

Dẫn cô bé ra ghế sofa, Trần Hoài Nam ngẫm nghĩ một lát rồi chọn cách tiếp cận nhẹ nhàng nhất: "Em tên là gì?"

"Lily, chỉ là Lily thôi."

Cô bé vô thức cúi thấp đầu, nhút nhát đến mức không dám nhìn thẳng vào mắt Trần Hoài Nam. Nhưng cậu ta cũng không lạ gì chuyện này, chỉ nhẹ nhàng hỏi tiếp: "Em cảm thấy đồ anh nấu như thế nào?"

"Rất ngon, em nghĩ vậy."

Lần này, lạ thay Lily mới chính là người chủ động mở lời: "Em không muốn trở thành kẻ ăn bám bất kì ai khác đâu, thế nên nếu như anh cần gì ở em, em nhất định sẽ làm hết sức mình cho anh... Nên là, xin anh đừng bỏ em lại một mình."

Trần Hoài Nam hơi cau mày, lòng thầm ghi nhớ điều gì đó rồi nhẹ nhàng xoa đầu Lily: "Yên tâm đi, anh sẽ không làm cái chuyện tàn nhẫn ấy đâu. Mà này, nếu được thì em kể cho anh nghe về thế giới cũ được chứ? Anh khá là hiếu kỳ... Nhưng nếu như em không muốn nói thì thôi."

"Chẳng có gì đâu anh..."

Thấy cô bé sụt sịt muốn khóc, Trần Hoài Nam bắt đầu luống cuống tay chân. Có vẻ như lòng hiếu kỳ ngớ ngẩn đã khiến cậu vô tình chạm vào vết thương lòng của cô bé... Điều đó làm cậu rất muốn tát chính mình một cái vì cái tội quá thiếu tinh tế.

Để chữa cháy, cậu đã cố gắng xoay chuyển chủ đề: "Dù vẫn chưa được bao lâu... Nhưng em cảm thấy thế giới của anh trông như thế nào? Có làm em cảm thấy muốn được sống tại đây lâu dài không?"

"Em không biết nữa... Mọi thứ ở đây đều quá lạ lẫm với em. Đã rất lâu rồi, em còn chẳng thể nhìn thấy nổi một người được gọi là "bình thường"... Thành ra khi được tận mắt chứng kiến sự yên bình ở đây, em đã thật sự bị choáng ngợp."

"Sự choáng ngợp đó có khiến em cảm thấy vui lòng không?"

"Dĩ nhiên rồi anh..."

Trần Hoài Nam khẽ thở dài, rồi lại đột nhiên xoa đầu Lily thêm một cái. Có vẻ như cậu hay làm hành đ��ng này trong vô thức như một di chứng khó bỏ từ cái thời phải ngày đêm chăm lo cho em gái khi cậu còn ở dưới quê.

"Ấy, thất lễ quá! Xin lỗi em."

Lily khẽ lắc đầu: "Thêm một chút nữa đi, em không ghét cảm giác này."

"..."

Sau cùng, Trần Hoài Nam vẫn không thu tay trở về.

Đôi bên im lặng một lúc lâu rồi cậu mới tiếp tục mở miệng: "Mà này, sao nãy giờ em vẫn không chịu ngẩng đầu lên nói chuyện với anh? Bộ anh trông đáng sợ lắm sao?"

"Không phải thế, từ góc nhìn của em, anh thật sự rất xinh đẹp..." Lily nói nhỏ. "Nói đến đáng sợ... Người đàn ông đó mới là kẻ đáng sợ nhất. Lúc đó em đã có cảm giác giống như hàng trăm đại ma vương đang vẫy tay chào mình vậy..."

Trần Hoài Nam: "..."

Himiko: "..."

Cái người đó chắc là lão thầy giáo độc ác kia rồi ha?

"Thế thì tại sao em lại luôn cúi đầu?"

"..."

Lily vẫn giữ im lặng, dường như không biết phải trả lời thế nào cho phải.

Lúc này, Trần Hoài Nam đứng dậy, tiến đến ngồi xuống trước mặt Lily, đưa tay đặt lên gương mặt nhỏ nhắn, khẽ vén mái tóc dài của c�� bé: "Em sở hữu một đôi mắt thật đẹp đó, Lily... Đẹp nhất anh từng thấy. Anh mong em đừng giấu nó đi, vì anh muốn được ngắm nhìn vẻ đẹp ấy bất cứ khi nào có thể. Đó là điều tốt nhất em có thể làm cho anh rồi đấy."

"Mắt của em... sao?"

"Anh có thể hiểu vì sao em lại luôn nhút nhát trước mọi thứ, Lily. Nhưng em hãy thử nhớ lại xem lí do gì đã khiến cho em phải đặt chân đến thế giới này. Nếu như muốn sống tại đây, em bắt buộc phải học cách làm quen và thích ứng với mọi thứ. Em không thể cứ mãi rụt rè như vậy, em phải nhớ rằng ở đây vẫn còn có anh luôn sẵn sàng giúp đỡ em mỗi khi em cần. Dù sao thì... Anh cũng là người nhà của em mà, nên là đừng có ngại gì hết."

Lily ngẩng đầu lên nhìn Trần Hoài Nam, ánh mắt thẫn thờ tựa như đang dần nhớ lại điều gì đó quan trọng. Từng thanh âm thân thuộc của những người đó đang không ngừng vang vọng trong đầu cô ấy, khiến cho cô ấy vô thức muốn rơi lệ.

"Con phải sống, Lily."

"Hãy sống vì chính mình, Lily."

"Hãy dũng cảm lên, Lily."

"..."

Lily làm sao có thể quên được vẻ mặt của họ khi khuyên nhủ cô ấy bằng những lời lẽ ngọt ngào ấy? Đó là khoảnh khắc ngắn ngủi cô ấy nhận ra thế giới đó vẫn còn le lói những tia sáng, rằng cô ấy cũng được ai đó hết lòng yêu thương...

Nhưng đến cuối cùng, bóng tối đã tàn nhẫn cướp đi tất cả của cô ấy, thậm chí còn khiến cho c�� ấy suýt mất mạng.

Thật lòng mà nói, cô ấy đã rất muốn được chết như những người họ... Chẳng phải vì lời hứa, cũng như vì mong muốn của họ, mà cô ấy mới phải gắng gượng sống tiếp. Nếu không, cô ấy đã lựa chọn tan biến ngay từ cái thời khắc bản thân được thanh tẩy rồi.

"Anh sẽ giúp em, miễn là em muốn điều đó."

"Ừm, anh hứa."

"Anh sẽ không bỏ rơi em vì bất kì lí do gì chứ?"

"Ừm, anh sẽ không."

"Tuyệt đối, tuyệt đối không được thất hứa đó nha. Anh tuyệt đối không được giống như những con người xấu tính đó... Chỉ xin lỗi em rồi lặng lẽ bỏ rơi em..."

"Ừm, tuyệt đối sẽ không thất hứa."

Lily nhoẻn miệng cười, hai hàng lệ tuôn rơi, vẻ nhút nhát rụt rè hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại nụ cười thuần khiết và trong sáng rạng rỡ trong mắt Trần Hoài Nam: "Đã vậy thì... Em sẽ thử tin anh một lần."

Ôi thần linh ơi...

Nụ cười này...

Sáng chết đi được...

"Anh sẽ cố gắng đáp lại lòng tin của em. Vì vậy, đừng bao giờ cúi đầu nữa nhé công chúa nhỏ."

Từng dòng chữ này đều thuộc về truyen.free, hãy cùng chúng tôi tiếp tục hành trình khám phá câu chuyện.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free