Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 52. Trưởng thành thêm một chút

Sau một thời gian chật vật ở nhà thầy Phong, Trần Hoài Nam cảm thấy vô cùng mệt mỏi, chỉ còn đủ sức lê thân đi mua ít bánh ngọt cho bé Lily rồi lập tức trở về nhà.

Mở cửa bước vào, Trần Hoài Nam yếu ớt lên tiếng: “Anh về rồi” nhưng lạ thay, Lily lại không chạy ra đón cậu. Thấy vậy, cậu cố gắng gọi lớn hơn, thế nhưng bé Lily vẫn hoàn toàn không thấy đâu.

Cảm thấy bất an, Trần Hoài Nam vội đặt hộp bánh ngọt xuống một bên rồi cẩn thận kiểm tra khắp nhà. Cậu nhìn thấy máy chơi game vẫn kết nối với TV nhưng nguồn điện đã tắt, ngoài ra trong nhà cũng không có dấu hiệu xô xát... Chứng tỏ con bé ấy chơi chán quá nên chạy đi đâu đó rồi.

Hi vọng là vậy.

Tiếp tục lên lầu kiểm tra phòng của mình, cậu vẫn không nhìn thấy Lily đâu cả. Tuy nhiên, khi mở cửa phòng Himiko, cậu lại thấy Lily đang nằm bất tỉnh cạnh giường cô ấy, trên mặt còn hiện lên một biểu cảm khá là... phức tạp.

Biểu cảm này là sự kết hợp của đủ loại cảm xúc, từ tức giận, đau lòng đến cả đồng cảm... Khiến Trần Hoài Nam không tài nào đoán được con bé đang mơ thấy gì, hay lý do tại sao nó lại vào đây làm phiền Himiko.

“Thôi vậy, nếu em ấy đã không sao thì mình cũng không cần phải lo lắng nữa. Đợi đến lúc em ấy tỉnh dậy thì mình tự động sẽ biết lý do thôi.”

Dứt lời, Trần Hoài Nam liền tiến tới đỡ Lily đặt lên giường nằm cạnh Himiko. Sau đó, cậu ta ngáp một cái với đôi mắt lim dim, rồi cuối cùng trở về phòng nghỉ ngơi.

Cậu hiện tại đã quá mệt để lo lắng mấy chuyện vặt vãnh. Ngay bây giờ, cậu chỉ muốn đánh một giấc thật đã đời, chỉ đơn giản như vậy mà thôi.

... ...

Sang ngày hôm sau.

Trần Hoài Nam đã dậy rất muộn. Đợi đến lúc cậu mở cửa sổ đón ánh nắng thì mặt trời đã lên cao từ bao giờ. Điều đó có nghĩa là cậu đã ngủ rất rất lâu, mà lại còn ngủ ngon lành, không bị bất kỳ ai làm phiền.

“...”

“Tiêu rồi, họ sẽ bị đói mất!”

Vội vàng nhảy khỏi giường, Trần Hoài Nam định chạy ngay xuống bếp để chuẩn bị thức ăn cho hai cô nương háu ăn nhà mình. Tuy nhiên, lại một lần nữa, cậu vẫn không thấy Lily đâu, và đồ đạc trong nhà vẫn y nguyên, không xê dịch chút nào.

“Này này, đừng có bảo là...”

Trong lòng ngờ ngợ điều gì đó, Trần Hoài Nam bèn chậm rãi tìm đến phòng Himiko để kiểm tra. Quả nhiên, Lily vẫn còn ở đó nằm bất động, tình trạng y hệt Himiko.

“Thôi xong.”

Trần Hoài Nam vỗ trán một cái, thầm thở dài một tiếng.

“Thầy Phong, hóa ra ý thầy lúc đó là thế này sao?” Trần Hoài Nam nhìn hai cô gái, lại thở dài: “Dù em không thể tự tiện can thiệp vào thử thách của Himiko, nhưng với Lily thì đâu phải không thể?”

“Aizz, chuyện ăn uống thì tôi lo được, nhưng mà... Ai sẽ thay đồ cho hai người đây?”

... ...

Trở lại một vài ngày trước.

Khi còn đang đợi Trần Hoài Nam trở về, Lily bất chợt cảm nhận được có điều gì đó bất thường diễn ra trong phòng Himiko. Cô bé dứt khoát tắt game, vội vã chạy lên căn phòng u tối ấy, nơi Himiko lúc này đang khóc nức nở.

“Chị ấy đang khóc? Thật luôn á!?”

Cảm thấy sự việc quá kỳ lạ, Lily liền sử dụng năng lực đặc biệt của mình để kiểm tra trạng thái linh hồn của Himiko. Và rồi cô bé nhíu mày lại, khẽ lẩm bẩm: “Đừng làm vậy... Chị Himiko. Em biết chị luôn mạnh mẽ hơn bất kỳ ai trên cõi đời này mà.”

Như thấu hiểu được nỗi đau mà Himiko vẫn luôn che giấu, Lily chậm rãi tiến tới, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay chai sạn của Himiko, khẽ nói: “Thật thất lễ, nhưng xin chị hãy để em xem những gì chị đã trải qua. Em không muốn chị cứ mãi như thế này... Vậy nên, hãy tha thứ cho sự ích kỷ của em nhé.”

Dứt lời, ký hiệu mặt trăng ẩn dưới mái tóc dài trên trán Lily bỗng phát sáng, tạo thành một sợi chỉ mờ ảo, vô hình, kết nối với mi tâm Himiko. Và ngay sau khi sợi chỉ kia xuất hiện, Lily cũng đột ngột quỵ xuống vì một lý do nào đó... Có lẽ là do ý thức của cô bé đã đi vào bên trong Himiko chăng?

Không ai có thể biết rõ ràng cả.

Chỉ là... Từ cái tính cách quá đỗi vị tha và nhân hậu của Lily, cô ấy sẽ không làm vậy mà không có lý do. Còn về việc cô ấy sẽ can thiệp như thế nào... Có lẽ chỉ có cô ấy và Himiko mới biết mà thôi.

... ...

Lại nhiều ngày nữa trôi qua...

“Và đây chính là quyết định sau cùng của con sao? Himiko...”

Trong một căn nhà gỗ kiến trúc phương Đông, một người phụ nữ đứng tuổi, gương mặt dịu dàng, khẽ hỏi Himiko đang cúi quỳ phía đối diện.

Himiko ngồi dậy kiểu chính tọa, mắt hướng thẳng về phía người phụ nữ rồi chậm rãi gật đầu: “Đúng vậy, thưa mẹ.”

“Kể cả khi con đã có tất cả mọi thứ ở đây, con có thể làm bất kỳ điều gì con muốn, cũng có thể yêu bất cứ ai con yêu, tất thảy những gì con đã từng yêu quý đều vẫn còn tồn tại và sẽ vĩnh viễn tồn tại ở nơi này... Con vẫn cứ thế mà quyết định bỏ mặc tất cả hay sao?” Người phụ nữ nghiêm túc hỏi Himiko thêm một lần nữa.

Nhưng vẫn như thế, Himiko vẫn đáp lại mẹ mình bằng vẻ mặt cương quyết: “Dù mẹ hỏi bao nhiêu lần, câu trả lời của con vẫn sẽ không thay đổi.”

Người mẹ chăm chú nhìn Himiko thêm thật lâu rồi chợt thở dài: “Vẫn vậy, con nhóc cứng đầu ngày nào vẫn y nguyên.”

“Mà nói đi cũng phải nói lại, trong những lần thử thách diễn ra trước đó, đa phần những kẻ đi ngược lại với mong muốn của tổ tiên đều đắm chìm vào thế giới này... Rồi cuối cùng là chết già tại đây. Ý mẹ là, bằng cách nào con lại có thể nhớ được mọi chuyện ngoài kia hay đến vậy?”

“Con nghĩ có khá nhiều nguyên nhân,” Himiko mỉm cười, vô thức quay mặt đi ngắm nhìn bầu trời chiều đang rực cháy cùng những chiếc lá phong phiêu dạt: “Cho dù cái thế giới này có tốt đẹp đến thế nào đi chăng nữa... Con vẫn không thể quên đi được sự thật rằng mẹ đã chết dưới chính đôi tay của con. Đó chính là nguyên nhân quan trọng nhất.”

“Còn về những nguyên nhân khác ấy à... Ha ha, chắc là cứ gộp hết lại, quy hết lên đầu hai người đó cho tiện.”

Himiko lại cười lên một cách rực rỡ hơn, tựa như đang nói bằng một đôi mắt tràn đầy quyết tâm và nhiệt huyết: “Con biết rõ mẹ chỉ là một người mẹ hư cấu được Linh Thức Quỷ Đạo phỏng theo ký ức của con mà thôi... Nhưng mà, con vẫn cảm ơn mẹ vì đã chăm sóc con suốt thời gian qua. Tuy chúng ta đã có khoảng thời gian thật vui vẻ... nhưng đó hoàn toàn không phải lý do chính đáng để con tiếp tục ở lại đây.”

Nói rồi Himiko lại quỳ sụp xuống thật lâu, trong khi người phụ nữ đối diện vẫn chưa hết ngạc nhiên trước sự trưởng thành vượt bậc của con gái.

“Ra là vậy... Con đã có lý do để trở về thế giới thực sao? Vậy thì mẹ yên tâm rồi.” Người phụ nữ che miệng cười: “Mẹ cứ tưởng con đã chẳng còn gì lưu luyến với thế giới đó chứ... Té ra lại không phải vậy.”

“Mẹ vui lắm...”

Sau khi nở nụ cười mãn nguyện, người mẹ nhẹ nhàng vươn hai tay ra phía trước, như muốn đón nhận điều gì đó từ đứa con gái duy nhất của mình: “Đến đây đi, Himiko. Đừng do dự, mẹ biết con can đảm hơn bất kỳ ai mà.”

Xực!

Một tiếng động lạ bỗng nhiên vang lên giữa căn phòng, kèm theo một vũng máu tươi không ngừng loang lổ trên sàn nhà. Himiko nức nở nhào vào lòng mẹ, đồng thời dùng chính thanh kiếm giắt bên hông kết liễu người mẹ mà cô ấy từng yêu thương nhất.

Để thoát khỏi thế giới huyễn tưởng, cô ấy bắt buộc phải kết liễu nhân vật then chốt – cũng chính là mẹ cô ấy. Đó chính là lý do tại sao mẹ cô ấy lại làm ra hành động như vậy... Hoặc bà chỉ đơn giản là muốn được ôm con gái mình lần cuối mà thôi.

Và lẽ dĩ nhiên, cả Himiko cũng vậy.

“Yên tâm đi, tất cả chỉ là giả tạo mà thôi... Chỉ có tình cảm này là không thể dối trá được... Kể cả khi mẹ chỉ là một linh hồn được tạo ra để thay thế.”

Người phụ nữ tuy hai mắt rướm lệ nhưng vẫn giữ nguyên nụ cười, đồng thời còn nhẹ nhàng xoa đầu con gái mình, giống như đang cố gắng dạy cho cô ấy bài học cuối cùng: “Con gái à... Mẹ được sinh ra từ ký ức của con nên mẹ cũng hiểu tình cảm con dành cho họ lớn đến nhường nào... Thật đáng xấu hổ, nhưng tiếc là đến tận lúc này mẹ mới nhận ra.”

“Bất quá... Vẫn chưa quá muộn.”

“Con gái, hãy nghe cho kỹ này. Muốn nắm giữ một người đàn ông, việc đầu tiên con cần làm chính là chinh phục dạ dày của người đó! Mặc dù ngoài kia mọi chuyện đang diễn ra theo chiều hướng ngược lại... nhưng nếu bây giờ con chịu cố gắng sửa chữa thì vẫn chưa phải là quá muộn đâu!”

“Ủa mẹ?” Himiko ngơ ngác.

“Ngoài ra nhé, muốn chinh phục trái tim của bất kỳ ai... Con nhất định phải tỏ ra thật dịu dàng, thật chiều chuộng người đó mới được nha!” Người mẹ ôm chặt con gái với vẻ mặt tự hào: “Năm xưa ấy nhé, dù cha con có vô cảm, có thờ ơ đến mấy... cuối cùng ông ấy vẫn bị đôi bàn tay của mẹ làm cho rung động đấy thôi! Người ta thường nói những kẻ kế thừa Quỷ Đạo đều sẽ trở nên vô cảm lạnh lùng... nhưng thật ra cũng không hẳn là vậy đâu!”

“Mẹ, đừng có khoe khoang chiến tích nữa được không? Trả nước mắt lại cho con!”

Người phụ nữ cười ha ha, và tiếp nối tiếng cười của bà là sự sụp đổ của không gian huyễn tưởng: “Con gái, con phải cố gắng lên. Hạnh phúc của bản thân chỉ có thể do chính bản thân mình nắm giữ thôi. Miễn là con không ngừng cố gắng, nh��t định một ngày nào đó con sẽ tìm thấy hạnh phúc mà thôi.”

“À... Có lẽ 'ngày nào đó' chính là bây giờ luôn nhỉ? Mẹ quên mất tiêu.”

Người mẹ dí dỏm "teehee" một tiếng rồi quay ngoắt 180 độ, vỗ vai con gái với vẻ mặt trịnh trọng: “Và cũng đừng quên mẹ đã dạy cho con cái gì. Cảm thấy hạnh phúc là một chuyện, nhưng con có bảo vệ được niềm hạnh phúc của mình hay không lại là chuyện khác. Đừng bao giờ mất cảnh giác với mọi thứ... Himiko.”

“Con nhớ mà. Làm sao con có thể quên được chứ? Dù sao thì...” Himiko nở nụ cười lãnh khốc: “Đó cũng là một trong những nguyên nhân chính khiến con muốn quay trở về mà.”

“Mẹ không ngăn cản con báo thù, chỉ là...”

Trước khi hoàn toàn biến mất trong hư không, bà ấy vẫn kịp thời để lại cho Himiko bài học cuối cùng: “Đừng bao giờ cuốn bất kỳ ai vào vòng xoáy thù hận của riêng con. Nếu không, con nhất định sẽ phải hối hận.”

Truyện này do truyen.free giữ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free