(Đã dịch) Thần Sư - Chương 54. Kẻ hủy diệt nhà bếp
Mãi một lúc lâu sau, Trần Hoài Nam mới tỉnh lại, cảm thấy vị tanh nhẹ trong khoang miệng. Dường như cú đấm vừa rồi của Himiko đã khiến cậu bị choáng váng đôi chút, và cả hai người họ cũng quyết định không chữa trị, để cậu tự nhận ra lỗi lầm của mình.
"Mình nói thật mà ta..."
Trần Hoài Nam gãi đầu, lòng cảm thấy có chút tủi thân.
Quả thật, theo suy nghĩ của riêng c��u thì Himiko hiện tại đang quá thoải mái với cậu. Đến mức mỗi buổi sáng, cậu đều "được" cô ấy chiêm ngưỡng bằng một bộ đồ ngủ mỏng manh!
Dù biết là bạn bè thân thiết, nhưng cô ấy vẫn nên có chút cảnh giác chứ? Ai đời lại vô tư phô bày thân thể cho bạn mình xem như thế? Nhất là khi cậu còn là một đứa con trai nữa!
"Chắc là do cách diễn đạt của mình sai... Mà thôi kệ đi, đằng nào thì dù có khuyên cô ấy cũng chẳng thèm sửa, cứ để mặc vậy cho lành." Trần Hoài Nam thầm nghĩ: "Chỉ cần cố gắng không nhìn nữa là được."
Đối với cậu, việc ngắm Lily vẫn tuyệt hơn so với cái cơ thể nóng bỏng đó nhiều.
Nhìn về phía chiếc đồng hồ treo trên tường, cậu nhận ra hiện tại đã qua buổi chiều, đồng nghĩa với việc một ngày nữa lại sắp trôi qua... Và buổi họp lớp cuối cùng ngay trước thềm Giáng sinh cũng đã cận kề.
"Nói mới nhớ, hình như tiết trời đã lạnh hơn khá nhiều rồi... Thời tiết thay đổi nhanh thật đấy, mình phải gửi chút thuốc thang về cho cha mẹ mới được."
Lặng lẽ nhìn ra ngoài trời, Trần Hoài Nam khẽ lẩm bẩm: "Dù sao thì họ cũng không giỏi thích nghi với những thay đổi bất ngờ của thời tiết... Mà em gái thì lại không giỏi chăm sóc cho họ nữa. Mình phải cố gắng thay thế trách nhiệm của con nhỏ não cơ bắp đó mới được."
"Thôi, đành ra ngoài một lát vậy."
Nghĩ vậy, cậu liền đứng dậy trở về phòng để chuẩn bị hành trang ra ngoài mua sắm một chuyến.
Trong khi đó, hai cô gái từ nãy đến giờ vẫn luôn giả vờ bận chơi game, không thèm để ý đến cậu, đã bắt đầu cảm thấy tò mò, cũng như nảy sinh chút lo lắng về chuyện vừa rồi.
"Cậu ta giận rồi sao?" Himiko nhỏ giọng thì thầm vào tai Lily.
"Không hề, anh ấy không giận." Lily đáp lại với vẻ mặt hiếu kì: "Ngược lại, năng lượng anh ấy đang tỏa ra lại có vẻ gì đó ấm áp... Ừm, cảm giác giống hệt như cái lúc anh ấy an ủi em lần đầu tiên bước chân vào căn nhà này vậy. Cơ mà, có vẻ như thứ năng lượng đó của anh ấy hiện đang không dành cho chúng ta."
"Chắc là vậy rồi..."
Không lâu sau, Trần Hoài Nam quay trở ra trong một chiếc áo khoác khá dày. Biết cậu định ra ngoài, Himiko liền mạnh dạn hỏi: "Cậu định đi đâu thế?"
"Ra ngoài gửi chút đồ về cho người nhà. Đã lâu không về, tôi phải tranh thủ gửi chút gì đó để chứng minh mình vẫn ổn." Trần Hoài Nam gãi đầu: "Để xin lỗi cho chuyện lúc nãy, cậu có yêu cầu gì dành cho tôi không? Tôi định ra ngoài làm một thể luôn đây."
"Người nhà sao... Thích nhỉ?"
Himiko khẽ nói những lời đó bằng chất giọng nhẹ bẫng như mây trôi, rồi lại trở về giọng điệu bình thường: "Mua cho hai chị em tôi một ít đồ ăn vặt là được. Tụi này đang định 'chiến' xuyên đêm đây."
"Ghê vậy?" Trần Hoài Nam cười rồi phất tay: "Thế thì tôi đi đây, khoảng hai tiếng nữa tôi sẽ trở về. Tất nhiên là sẽ có đủ những gì hai người muốn nên đừng gọi điện hối thúc nhé."
"Lên đường bình an."
Cánh cửa khẽ đóng lại.
"..."
"Đi mất rồi."
Lily khẽ thở dài, ánh mắt như thể đang chứa đựng cảm xúc phức tạp: "Vốn định rủ anh ấy chơi chung cho vui... Nhưng nhiều khả năng anh ấy vẫn sẽ ưu tiên gia đình của mình hơn. Nói sao nhỉ? Em cảm thấy hơi ghen tị với họ..."
Himiko trầm mặc, ngẫm nghĩ một hồi lâu với chiếc máy chơi game trên tay rồi nói: "Thật ra thì chị cũng vậy... Cả hai chúng ta đều là những người đã không còn người thân. Và hiện tại, đối với chúng ta, cậu ta chính là người thân duy nhất... Thế nên, việc chúng ta cảm thấy ghen tị cũng là điều dễ hiểu."
Lily dùng sức gật đầu.
Một lúc sau, Lily lại thấp giọng nói: "Em tự hỏi không biết anh ấy đã thích ai hay chưa... Vì theo góc nhìn của riêng em, em cảm thấy anh ấy sẽ là một người chồng lý tưởng của bất kỳ ai luôn ấy."
"... Chị nghĩ là không." Himiko khẳng định đáp: "Nếu cậu ta mà thật sự thích ai đó thì sẽ không thể sống chung một mái nhà với hai cô gái cùng lúc như chúng ta được đâu em."
"Cũng phải..."
"Mà tại sao em lại tự hỏi chuyện ấy?"
"Thì chắc là vì... Em không muốn anh ấy yêu ai hết. Nghe có vẻ ích kỷ, nhưng em thật sự đang cảm thấy vậy đó."
Nói đến đây, Lily tỏ ra buồn rầu xen lẫn chút sợ hãi: "Em không dám tưởng tượng thế giới xung quanh em sẽ như thế nào nếu thiếu vắng bóng dáng của anh ấy... Chẳng biết từ lúc nào, em đã cảm thấy như vậy rồi. Liệu em có đang phụ thuộc vào anh ấy quá rồi không?"
"À, vậy là không chỉ mình chị đang bị tình trạng như vậy nhỉ?" Himiko dở khóc dở cười: "Chẳng nhận ra luôn... Mình đã bị cậu ta nuôi thành phế vật từ lúc nào không hay. Cứ đà này thì chúng ta sẽ chẳng giữ nổi cậu ta mất, thế cho nên là..."
"Phải cố gắng thêm thôi, chị nhỉ?"
Hai người như thể không hẹn mà cùng nhìn nhau, khẽ mỉm cười.
...
...
Sau một hồi mua sắm đồ đạc và gửi qua bưu điện, Trần Hoài Nam đột nhiên nhận được một cuộc điện thoại bất ngờ từ em gái.
Không nghĩ gì nhiều, cậu lập tức bắt máy, như thể đang rất muốn nghe giọng nói của đứa em gái đã lâu không gặp: "Sao thế em gái? Ở nhà có ổn không em?"
"Ổn, cha mẹ đều khỏe cả, và chuyện lần trước anh bị thương vẫn được giữ bí mật."
Cô em gái nhanh nhẹn trả lời rồi xoáy thẳng vào chủ đề chính: "Anh hai này, thành thật trả lời em nhé... Người ngồi đánh đàn trong đoạn video cover đó chính là anh đúng không?"
Trần Hoài Nam nghe xong lời ấy, cảm giác tựa như sét đánh ngang tai. Tuy nhiên, cậu vẫn đủ bình tĩnh để điều chỉnh nhịp hô hấp, hoàn toàn không để lộ vẻ bất ngờ của mình: "Video nào cơ? Bộ anh lại tối cổ nữa rồi hả em?"
"..." Cô em gái trầm mặc hồi lâu rồi thở dài: "Đừng cố giả vờ nữa, từ trước đến giờ anh đã bao giờ lừa được em đâu? Chính cái sự bình tĩnh đến bất thường của anh đang ngầm tố cáo anh đấy. Nếu như anh tỏ ra nghi ngờ thêm một chút thì màn diễn xuất của anh đã có thể lừa được em rồi."
Trần Hoài Nam: "..."
Ngày thường, em gái cậu có thể năng động, hoạt bát và đôi khi có phần ngốc nghếch.
... Nhưng cũng có những lúc, em ấy trở nên sắc sảo và tinh tế đến đáng sợ.
"Đã không giấu được thì thôi vậy." Trần Hoài Nam ngẩng đầu nhìn trời: "Mà đừng nói cho bất kỳ ai biết nhé. Em biết rõ tính anh rồi. Anh không thích bị người khác chú ý, thành ra việc bắt anh trở thành người nổi tiếng cơ bản chẳng khác gì đẩy anh vào địa ngục cả."
"Biết rồi... Em chỉ muốn hỏi anh là... Cô bé đó là ai thế? Em ấy có vẻ rất thân thiết với anh thì phải? Từ cách em ấy hát đến sự ăn ý khi phối hợp, em không nghĩ giữa hai người chỉ đơn giản là mối quan hệ hợp tác đâu." Em gái cậu liên tục diễn giải rồi cuối cùng chốt lại một câu: "Cho nên, anh là một lolicon có đúng không?"
Trần Hoài Nam cạn lời: "... Em đào đâu ra cái kết luận động trời đó vậy?"
"Không sao cả anh ạ, chị dâu có nhỏ bé một chút cũng chẳng sao cả. Miễn là đủ tuổi, mọi việc anh làm đều là hợp pháp. Chỉ là... Anh không cảm thấy tội lỗi hay sao?"
Trần Hoài Nam cúp máy cái "cạch", không thèm nói thêm lời nào. Trong khi đó, cậu âm thầm tự hỏi: "Có khi nào Himiko hồi trước là bị con bé nhà mình dạy hư không nhỉ? Cái tính cách hở ra là chọc ghẹo người khác này thật sự quen thuộc đến đáng sợ mà."
Tiếng chuông tin nhắn "Ting" vang lên.
Sau khi cúp máy, em gái cậu cũng không gọi lại chất vấn mà chỉ gửi một đoạn tin nhắn ngắn gọn: [Nhớ thu xếp thời gian trở về quê chơi ít hôm nhé anh, cha mẹ ở nhà đang nhớ anh lắm đó. Ngoài ra, nếu được thì em muốn có quà Giáng Sinh. Yêu anh]
"...Con nhỏ này..."
Nóng mặt trong chốc lát, Trần Hoài Nam cũng dần bình tĩnh trở lại. Hiện tại cậu chỉ đang cảm thấy hoài niệm về em gái cậu năm xưa... Cái ngày hai đứa còn ở dưới quê, sống chung một mái nhà và học chung một mái trường.
Nhớ khi đó, em gái cậu ngây thơ và đáng yêu biết chừng nào...
Mặc dù lúc đó em ấy có chút tính cách tomboy, ồn ào và hơi quậy phá... Nhưng chỉ cần cậu lên tiếng, em ấy sẽ lập tức vâng vâng dạ dạ, ngoan ngoãn làm theo những gì cậu khuyên bảo, chẳng hề nghi ngờ hay chất vấn.
Còn bây giờ thì... Aizz.
Dù biết là em ấy vẫn giữ được nét năng động và hoạt bát nhưng sự đáng yêu, ngoan ngoãn ngày nào đã biến mất... Chỉ còn lại cho cậu một đứa em gái tinh ranh và giảo hoạt hệt như một con cáo nhỏ.
Vẫn là Lily của cậu đáng yêu dễ bảo nhất!
"Nói tới cũng hay, mình mờ nhạt đến vậy mà em ấy cũng nhận ra được... Đây được gọi là giác quan của em gái sao ta?" Trần Hoài Nam xoa cằm: "Thôi kệ đi, chẳng liên quan đến mình. Trước mắt thì mau về nhà đi đã, mình còn nợ hai người đó không ít chuyện."
...
...
Khi tr���i sẫm tối, Trần Hoài Nam trở về.
Vừa về đến nhà, cậu đã nhìn thấy Himiko đang tập nấu ăn trong bếp, trong khi đó Lily lại đang tự học đánh đàn. Hình ảnh tựa như mơ đó đã thật sự khiến cậu ngây người, há hốc mồm rất lâu mới có thể bình tĩnh lại: "Này, tôi có thể hỏi chuyện gì đã xảy ra trong lúc tôi vắng mặt không?"
"Tôi đang cố gắng trở thành một người phụ nữ đảm đang... Đại loại thế."
"Còn em... Ừm, em muốn học đàn. Chỉ đơn giản như vậy thôi ạ."
Trần Hoài Nam khóe miệng giật giật, trong lòng vô cùng bối rối, thành ra cậu chỉ có thể đáp lại họ một cách khá tùy tiện: "Ờ, ừm... Hai người cứ tự nhiên."
Hôm nay là sao vậy trời? Không giống ngày thường chút nào luôn! Hết em gái, rồi lại đến hai người này... Rốt cuộc là chuyện gì vậy chứ?
"Lily, anh có mua về cho em một ít bánh ngọt đây... Thay cho phần hôm bữa em đã mê ngủ mà bỏ lỡ." Trần Hoài Nam đặt chiếc hộp bánh xuống cùng vài gói bim bim và kẹo ngọt: "Chừng này chắc đủ để hai người 'chiến' xuyên đêm rồi... Mặc dù trông có vẻ hơi ít nhưng những thứ này vốn không nên ăn quá nhiều."
"Mà này Himiko, mùi khét đó là sao thế?"
Himiko ỉu xìu, như không còn chút sức sống mà đáp lại: "Đây đã là lần thứ mười ba rồi... Tại sao ngay cả một chuyện đơn giản như chiên trứng thôi mà tôi cũng không làm được chứ..."
"..."
Đến mười ba lần!?
Thiên tài, cô ấy đúng là một thiên tài!
Một thiên tài kinh ngạc đến mức làm Trần Hoài Nam tuyệt vọng!
"Làm lại đi, tôi sẽ hướng dẫn cho."
Trần Hoài Nam lại thầm nuốt nước mắt vào trong, chậm rãi đi đến bên cạnh Himiko rồi tỏ vẻ đã hiểu: "À... Do lửa quá lớn thôi mà. Cậu chỉ chăm chăm vào quả trứng mà quên mất việc chỉnh lửa, nên nó mới bị khét trước khi cậu kịp nhận ra... Không phải vấn đề gì lớn đâu."
Chẳng là... mười ba quả trứng giá hơi chát đấy cô nương.
Mà thật ra, lửa cũng không phải nguyên nhân chính... Vấn đề cần quan tâm ở đây là cô ấy thậm chí còn không biết khi nào quả trứng đã chín...
Tuy nhiên, với trái tim của một người thầy, cậu sẽ không nói ra điều đó.
"Vậy hả..." Himiko như được khai sáng, rồi lại chợt tự trách mình: "Chỉ có thế thôi mà mãi vẫn không nhận ra... Mình thật là vô dụng mà."
"Do chưa quen thôi, cứ từ từ là được." Trần Hoài Nam vỗ vai an ủi Himiko.
Đúng thế, mọi chuyện chỉ đơn giản là do cô ấy chưa quen thôi. Mà đợi đến lúc cô ấy quen... Khả năng là ví của cậu sẽ chỉ còn là m���t đống tàn tro.
"Thôi, để hôm khác lại làm tiếp đi. Có lẽ tôi nên trả bếp lại cho cậu để làm bữa tối rồi." Himiko nhí nhảnh cười khúc khích: "Về mấy quả trứng đó, tôi sẽ tìm cách trả lại cho cậu, đừng lo về giá cả nha~ Tiền ấy à, miễn là tôi muốn thì bao nhiêu cũng có~"
Cứ vào thế giới ngầm liều mạng chém vài tên là có cả đống tiền! Chẳng qua là do cô ấy chẳng thèm lấy mà thôi! Tiền nhiều quá dễ bị người ta để ý lắm nha!
Nói vậy cho ngầu thôi chứ không phải lúc nào cô ấy cũng đi chém lộn được... Ví dụ như hồi trước, vì bận thi cử nên cô ấy đành phải chấp nhận cảnh thiếu nợ rồi đến ở nhờ Trần Hoài Nam cho đến giờ... Hoặc cũng có những lúc cô ấy bị thương nên không tiện đánh nhau, hay chỉ đơn giản là cô ấy không có lý do để đi chém lộn...
Tóm lại, miễn là cô ấy muốn, cô ấy có thể đặt chân vào thế giới ngầm để kiếm tiền thêm một lần nữa. Chẳng là lần này cô ấy phải cẩn thận hơn để không bị thương nặng làm họ phải lo lắng... Và đây cũng là một phần lý do khiến cô ấy bắt đầu ngại giết chóc ở những nơi đó.
"... Có mờ ám không vậy cô nương? Tiền không sạch thì tôi không dám nhận đâu."
"Sạch chứ, bao sạch luôn! Tiền được kiếm bằng chính đôi tay của tôi mà!"
"Tôi chém tội phạm ra tiền đó! Vừa có tiền còn vừa thực thi được công lý nữa! Tiền như thế mà còn không sạch thì còn tiền gì sạch sẽ nữa chứ? Nói thừa!"
Himiko thầm cảm thấy đắc ý.
Toàn bộ bản dịch này là tài sản độc quyền của truyen.free.