Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 6. Bấm chuông từng nhà (Part2)

Lần này cũng là một người đến từ Trung Địa, và điều quan trọng hơn cả là đây là một nữ sinh đích thực, hoàn toàn không phải kiểu nửa nam nửa nữ như cậu bạn Lưu Hiên vừa rồi.

Song, lai lịch của cô gái này thực sự có phần kỳ quái, không giống với bất kỳ ai trong số những người còn lại.

Nàng không cha mẹ, không bạn bè hay thân thích, thậm chí ngay cả những trại trẻ m��� côi gần khu vực đó cũng không lưu lại tên nàng. Bởi vậy, lai lịch của nàng là một ẩn số mà ngay cả nhà trường cũng không thể điều tra ra.

"Hoa Tử Ngọc sao... Có vẻ sẽ là một học sinh rất thú vị"

Trong lòng thầm nghĩ vậy, Vũ Trường Phong lại tiếp tục lên đường. Khoảng cách giữa hai điểm lần này không xa như trước, nên chỉ trong vài phút ngắn ngủi, hắn đã tìm đến nơi.

Theo đúng địa chỉ ghi trên hồ sơ, trước mặt Vũ Trường Phong lúc này là một căn nhà gỗ trông vô cùng giản dị và đơn sơ.

Từ bên ngoài nhìn vào, hắn có thể thấy ngay trong sân vườn là một hồ cá nhỏ cùng một cây đào lớn đang kết trái. Cảnh vật nơi đây thực sự giản dị mà thanh bình đến lạ, tạo cho người ta cảm giác thoải mái ngay khi vừa đặt chân đến.

"Không có chuông" Vũ Trường Phong tỏ ra hơi bối rối: "Cô học sinh này của mình là người thuộc thời đại nào vậy?"

Không đợi Vũ Trường Phong phải cất công lên tiếng, vị nữ chủ nhà trẻ tuổi đã đích thân bước ra mở cửa đón khách. Cô chủ nhà là một thiếu nữ rất xinh đẹp, nhan sắc một chín một mười với Himiko. Tuy nhiên, nếu vẻ đẹp của Himiko phóng khoáng và hoang dã, thì người thiếu nữ này lại mang nét văn tĩnh, dịu dàng.

"Để em đoán nhé, thầy là thầy chủ nhiệm của em đúng không?" Hoa Tử Ngọc chào đón khách bằng một nụ cười ngọt ngào, lễ phép mời Vũ Trường Phong vào nhà: "Em biết thầy đến đây vì chuyện gì, chúng ta mau vào trong nói chuyện thôi."

Vũ Trường Phong: "..."

Quả nhiên cô nàng trước mặt hắn không hề thuộc về thời đại này.

Con gái thời nay sao dịu dàng lễ phép vậy được chứ!?

Sau khi mời Vũ Trường Phong ngồi xuống bàn chờ, Hoa Tử Ngọc vội vàng vào bếp pha trà mời khách. Lợi dụng quãng thời gian đó, Vũ Trường Phong đánh giá xung quanh căn nhà một chút... Và quả nhiên, căn nhà này thuần túy bằng gỗ, hoàn toàn không có sự can thiệp của khoa học kỹ thuật.

Không có TV, không có wifi, thậm chí là không có điện... Thật đấy, cô nàng này đã sống kiểu gì vậy?

Vũ Trường Phong đột nhiên cảm thấy hoang mang cực độ.

Lúc này, Hoa Tử Ngọc đã từ bếp đi ra. Nàng nhẹ nhàng rót cho Vũ Trường Phong một cốc trà nóng r���i mỉm cười: "Trà đã pha xong rồi, mời thầy ạ. Em rất tự tin vào trà đạo của mình, vì vậy... Nếu được, em rất muốn nghe nhận xét thật lòng từ thầy."

"..."

Chúa ơi, cô ấy thật trong sáng!

Tại sao trên đời lại tồn tại một con người thuần khiết đến vậy chứ?

"Thầy?"

"Cảm ơn em" Vũ Trường Phong nhận lấy cốc trà rồi nhấp một ngụm. Một lúc sau, hắn nghiêm túc hỏi: "Em này, trong trà không có pha m·a t·úy chứ?"

Hoa Tử Ngọc hơi ngây người ra, rồi bật cười bất đắc dĩ đáp: "Thầy nói đùa rồi, dĩ nhiên không có gì đáng ngờ trong cốc trà này cả. Nếu như thầy muốn, em có thể pha cho thầy uống mỗi ngày luôn."

Vũ Trường Phong: "?"

Nói đến đây, Hoa Tử Ngọc đột nhiên đỏ bừng mặt, ấp a ấp úng nói tiếp: "Thật ra bản thân em cũng muốn đến trường lắm chứ. Nhưng mà... Em rỗng túi rồi. Đến cả cơm ăn cũng không có thì làm sao em có thể vượt qua cả một lục địa để đến trường được chứ? Hì hì~"

"..." Vũ Trường Phong vỗ trán, cảm giác giống như những chuyện hắn vừa làm trước đó chưa hề xảy ra vậy.

Nói tới nói lui, một nửa danh sách học sinh lớp hắn vắng mặt là vì... nghèo.

Giờ thì hắn dần hiểu ra lý do vì sao Hoa Tử Ngọc lại chủ động mở cửa đón hắn. Đó là vì cô ấy đã chờ sẵn ở đó từ trước, và có vẻ như cô nàng cũng chắc chắn hắn sẽ đến tìm mình nên mới làm vậy.

Cô nàng này... Tuy có hơi "hoài cổ" nhưng thực sự rất mẫn tuệ.

"Cho nên, em muốn đi với thầy sao?" Vũ Trường Phong khẽ thở dài: "Vậy để thầy đoán lại nhé, em đã chuẩn bị hành lý xong xuôi từ trước rồi có đúng không?"

"Vâng!" Hoa Tử Ngọc hào hứng trả lời: "Chỉ cần thầy muốn đi, chúng ta có thể ngay lập tức khởi hành! Tuy nhiên, em vẫn muốn ở lại đây thêm một chút, vì có vẻ như sau này em sẽ không thể thường xuyên trở về được nữa rồi."

"Được thôi, em cứ làm những gì em muốn. Nhưng hãy nhanh một chút, thầy thật ra cũng không hề dư thời gian đến vậy."

Hoa Tử Ngọc mềm mại cười rồi chạy ra sân vườn, tự tay vớt hết đàn cá trong hồ rồi lại chạy ra con sông gần đó. Trong lòng nàng biết rõ sau khi mình đi rồi sẽ chẳng còn ai đến đây cho chúng ăn nữa, thế nên... nàng đã quyết định phóng sinh toàn bộ lũ cá.

"Đẹp thật đấy" Khẽ than thầm, Vũ Trường Phong cười nhạt rồi nốc cạn cốc trà, khóe miệng thấp thoáng một nụ cười tự giễu.

Một lúc sau, Hoa Tử Ngọc đã trở về với bộ dạng tương đối lem luốc. Thấy thế, Vũ Trường Phong liền yêu cầu nàng mau chóng tắm rửa rồi lên đường. Nhưng một lần nữa, cô nàng đỏ mặt nói nhỏ: "Nhà này trước giờ chỉ có mình em nên em mới có thể thoải mái đi tắm, nhưng mà..."

"Vậy tôi ra ngoài cửa đợi, cứ xem tôi như không khí là được."

"Ý em không phải thế."

Mặc kệ Hoa Tử Ngọc có biểu cảm gì, Vũ Trường Phong vẫn dứt khoát ra ngoài đứng đợi. Khoảng nửa tiếng sau, cô nàng đã tắm xong, và cả hai liền cùng nhau lên đường.

Ban đầu hắn vốn đã định nhờ người khác hộ tống Hoa Tử Ngọc về trường tương tự cách Raphael đã hộ tống Lưu Hiên... Nhưng do nàng cứ nằng nặc đòi đi theo nên hắn cũng đành chịu thôi, chẳng muốn làm phật ý nàng.

...

...

Ở lục địa phía Đông.

Người cuối cùng. Đây là một cậu học sinh có hoàn cảnh vô cùng đáng thương. Thậm chí có nói cậu ta đáng thương nhất lớp cũng chẳng ai có thể phản bác được.

Cậu ta vốn là một học sinh danh giá, tiền đồ sáng lạn không cần phải nghi ngờ. Tuy nhiên, sau khi cha mẹ cậu ta đồng loạt qua đời vì một tai nạn bất ngờ, dường như tinh thần cậu ta đã chịu ảnh hưởng rất nặng nề, thành tích học tập cứ không ngừng đi xuống...

Và cho đến một ngày nọ, người mà cậu yêu thương nhất – em gái cậu cũng qua đời vì bạo bệnh... Kể từ thời khắc đó trở đi, cậu ta không còn đến trường thêm một lần nào nữa.

Tính đến hiện tại, cậu ta đã nghỉ học được gần hai năm rồi, và có vẻ như cậu ta cũng không còn mặn mà lắm với việc quay trở lại con đường học tập.

Đã thế thì còn nộp hồ sơ đòi học làm gì vậy? Rảnh?

"Có vẻ như tên này đã bị nỗi tuyệt vọng khuất phục rồi."

Giương mắt ngắm nhìn căn nhà cũ kỹ, Vũ Trường Phong có thể cảm nhận được xung quanh nơi đây một bầu không khí rất đỗi nặng nề, u ám, thậm chí có thể nói là lạnh lẽo.

Nếu phải tóm gọn tình hình căn nhà chỉ trong một câu, hắn tuyệt đối sẽ không ngần ngại nói rằng: Nhà này đang bị ma ám.

"Ba hồn ma, hai lớn một nhỏ... Có lẽ chính là gia đình cậu ta rồi" Vũ Trường Phong xoa cằm suy tư: "Vấn đề này thực sự nan giải đây... Ở lại trần thế quá lâu khiến họ nhiễm chướng khí, sắp sửa trở nên ác hóa rồi... Giờ cần phải tìm cách tịnh hóa họ, sau đó mới có thể nghĩ cách đưa cậu ta ra khỏi nhà."

Với hoàn cảnh như vậy, ngay cả một người cục súc như Vũ Trường Phong cũng không nỡ tùy tiện kéo cậu ta ra khỏi "vùng an toàn" của mình. Thay vì tiếp tục giết chết tâm hồn cậu ta, có lẽ hắn nên chọn một giải pháp khác tối ưu hơn.

"Thầy ơi, em biết thuật tịnh hóa vong hồn" Hoa Tử Ngọc xung phong nhận việc, nhưng dĩ nhiên là có ẩn ý khác: "Tất nhiên, em sẽ không làm không công cho thầy đâu. Đợi khi ta về đến Nam Lục Địa, thầy nhớ tìm cho em một nơi ở nha."

"Tìm chỗ ở cho em thì không vấn đề gì... Nhưng làm thế nào mà một học sinh như em lại có thể nắm được loại pháp thuật phức tạp như tịnh hóa vong hồn cơ chứ?"

"Bí mật nha~" Hoa Tử Ngọc mỉm cười bí ẩn, sau đó nói tiếp: "Cho em một chút thời gian vẽ bùa, trong lúc đó thầy hãy thử tiếp cận bạn ấy đi."

"Được, cảm ơn em."

Không nói nhiều với Hoa Tử Ngọc, Vũ Trường Phong tiến đến trước cửa nhà đối phương rồi bấm chuông. Tuy nhiên, chủ nhà có vẻ như không mặn mà lắm với việc tiếp khách, phải rất lâu sau đó cậu ta mới chịu ra mở cửa với vẻ mặt xua đuổi: "Xin lỗi, ở đây không định mua đồ mà mấy người định giới thiệu đâu."

"Tôi không phải nhân viên tiếp thị. Tôi là thầy chủ nhiệm của em" Vũ Trường Phong bình tĩnh nói: "Về lý do tôi tìm đến đây, chắc em cũng hiểu rồi chứ?"

"Xin lỗi nhưng em sẽ không đến trường nữa đâu" Cậu thanh niên trả lời một cách dứt khoát rồi đóng sập cửa lại.

"Quả nhiên là vậy nhỉ?"

Từ biểu cảm của cậu ta, có thể thấy cậu ta đã thực sự rất suy sụp. Dường như sau nhiều ngày chìm đắm trong biển sâu tuyệt vọng, cậu ta gần như đã trở nên hoàn toàn vô cảm. Thậm chí ngay cả ánh mắt – cửa sổ tâm hồn của cậu ta – cũng chỉ là một màu xám u ám tr��ng rỗng, tựa như một người đã chết vậy.

Đứng yên lặng đó một lúc, Hoa Tử Ngọc lại lên tiếng: "Thầy ơi, em chuẩn bị xong xuôi rồi. Chúng ta có thể ngay lập tức bắt đầu tịnh hóa bọn họ luôn ạ."

"Được, nhờ em."

Tự ý bước vào sân nhà, Hoa Tử Ngọc vô cùng thuần thục dán các lá bùa thành một pháp trận trông khá lạ mắt. Không nói đến những chỗ khác, Vũ Trường Phong có thể nhìn ra trung tâm pháp trận là một hình vẽ mặt trời nhỏ, và có vẻ như... thứ này đang thực sự thu hút ánh sáng mặt trời.

"Khởi trận!"

Pháp trận kích hoạt, trên đầu ngón tay của Hoa Tử Ngọc lập tức xuất hiện một đốm ánh sáng màu vàng kim. Nghe theo chỉ lệnh của nàng, đốm sáng hòa tan vào mắt trận rồi điên cuồng thu hút ánh sáng mặt trời, biến những hình vẽ nguệch ngoạc trở nên cực kỳ sáng chói, đẹp mắt.

Cùng lúc đó, từ trong nhà, ba làn khói đen lạnh lẽo, ma quái cũng đã xuất hiện, chậm rãi bay thẳng vào khu vực mắt trận.

Dưới tác động của thứ ánh sáng tinh khiết ấm áp, màu đen quỷ dị của chúng nhanh chóng bị xua tan, để lại những làn khói trắng tinh khiết tượng trưng cho những linh hồn sắp sửa chạm tới ngưỡng cửa siêu thoát.

"Dừng lại, ta có việc cần nhờ họ một chút."

"Vâng, em biết mà" Hoa Tử Ngọc gật đầu, lập tức tạm dừng nghi thức.

Sau khi lấy lại ý thức, từ trên những làn khói trắng truyền ra tiếng thở dài của một người đàn ông: "Đứa trẻ mệnh khổ này... Có vẻ như nó không đủ dũng khí để đối mặt với số mệnh rồi..."

Đó là thanh âm của cha ruột cậu ta.

Ngay sau đó, tiếng khóc của người phụ nữ vang lên, tựa như mẹ của cậu trai trẻ: "Lẽ ra chúng ta đã có thể làm gì đó cho nó... Nhưng đến cuối cùng, chúng ta lại chẳng thể làm gì ngoài đứng nhìn. Thưa thầy, tôi cầu xin thầy... Cầu xin thầy hãy cứu lấy thằng bé."

"Đó là đương nhiên, vì tôi là thầy giáo mà" Vũ Trường Phong vững vàng đáp lại: "Tuy nhiên, tình trạng của em ấy hiện giờ đang rất tồi tệ. Nếu không phải một người đủ thân thiết, em ấy sẽ không chấp nhận bắt chuyện với bất kỳ ai đâu."

"Chúng tôi vốn là một gia tộc suy tàn nên cũng chẳng còn ai thân thiết khác... Có thể nói, chúng tôi chính là người thân duy nhất của thằng bé" Người cha lại trút một tiếng thở dài thật nặng nề: "Giờ làm sao đây... Nếu cứ tiếp tục như vậy, thằng bé sẽ chết mất thôi... Và chúng tôi cũng chẳng thể siêu thoát với thứ chấp niệm nặng nề như thế này."

"Cha, con đã sớm đoán được chuyện này sẽ xảy ra nên con đã có sự chuẩn bị từ trước rồi!"

Lúc này, người con gái út trong nhà như có chút tự đắc, lại có phần bất lực, nói ra: "Trước khi chết đi, con đã đặt hết tâm tư của mình vào một tựa game do chính tay con tạo ra... Nhưng có vẻ như anh hai không muốn chơi nó, hoặc là anh hai không đủ dũng khí để chơi nó."

"Thầy ơi... Liệu thầy có cách nào để thuyết phục anh hai chơi nó không? Em tin là sau khi chơi xong, anh hai sẽ tự mình vực dậy được thôi. Anh ấy mạnh mẽ hơn những gì chúng ta đã nghĩ nhiều đó."

Người em gái tỏ ra cực kỳ có lòng tin với anh trai mình. Có vẻ như quan hệ giữa hai người họ trước kia là vô cùng thân thiết, gần như vượt xa những cặp anh em bình thường.

"Cũng được, chúng ta có thể thông qua báo mộng để cho cậu ta một vài gợi ý" Vũ Trường Phong nhanh chóng gật đầu đồng ý.

Trăm sự đều nhờ cả vào em đó, cô em gái nhỏ.

...

...

"Anh hai, xin hãy quý trọng những kỷ niệm của chúng ta... Đừng cố gắng lãng quên chúng nữa, có được không?"

Tỉnh lại sau một giấc ngủ dài, cậu thanh niên thở dài với một vẻ mặt buồn rười rượi, khóe mắt còn ánh lên một chút lệ quang. Chẳng là cậu vừa mơ thấy em gái mình... Một loại giấc mơ mà cậu tưởng chừng không thể nào mơ thấy nữa.

Cậu sợ phải đối diện với em gái nên mới cố gắng quên đi mọi thứ... Nhưng có vẻ như càng cố quên đi, cậu lại càng ám ảnh.

"Ý của em là vậy sao?"

Đứng dậy, cậu ngồi vào bàn máy tính, cố gắng lục tìm trong "góc tối" của các ổ đĩa, phải mày mò rất lâu cậu mới tìm ra được điều "bí mật" mà em gái cậu đã cố gắng che giấu suốt bấy lâu.

Đó chính là tựa game mà em gái cậu đã tự tay tạo ra trước những giây phút cuối đời... Một "bí mật" đã được "bật mí" ngay cả khi em gái cậu chẳng hề nói ra.

Một tựa game dành cho chính cậu - anh trai của em ấy.

[Memento - A game for my special brother]

Bản dịch này là tài sản sở hữu trí tuệ của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free