(Đã dịch) Thần Tích - Chương 19: Tiểu Thiên nữ
Nữ tử xinh đẹp tuyệt trần trong bộ váy trắng ngần, tinh khiết như tuyết, phản chiếu lộng lẫy dưới ánh sáng lờ mờ ban đêm, tạo thành một cảnh tượng huyền ảo, đẹp linh lung mà thần bí dị thường. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây tuyệt đối là một phong cảnh hiếm gặp trong thế giới này, đủ sức khiến những kẻ yêu nghệ thuật phải say đắm.
Đáng tiếc, không một ai ở đây có tâm trạng thưởng thức cảnh tượng tuyệt sắc ấy. Tất cả mọi người đều cảnh giác nhìn chằm chằm vào nữ tử sở hữu dung nhan khuynh quốc khuynh thành, lòng dấy lên sự cảnh giác và dè chừng sâu sắc. Bởi vì...
Nàng mạnh.
Là rất mạnh. Mạnh đến mức khiến cho tuyệt đại đa số tu sĩ có mặt tại đây phải nghẹt thở bởi khí thế của nàng.
Không khí xung quanh nữ tử này dường như vặn vẹo bởi cỗ khí tức kinh khủng như có như không đang từng bước phát tán vào không gian. Ngay cả nhóm thủ lĩnh của giới đệ tử trẻ tuổi như Quan Vân Huyền, Tống Ngọc Vinh, Hứa Minh hay thậm chí là nam tử thô kệch, đầu trọc, tay xách rìu chiến khổng lồ vốn có màn ra sân vô cùng ấn tượng, giờ đây cũng đầy e dè đánh giá nữ tử trẻ tuổi trước mắt.
Nữ tử trẻ tuổi khẽ cười yêu kiều, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông ngân trong gió: "Thế nào? Các ngươi cứ như vậy nhìn ta chằm chằm mãi? Không muốn tranh đoạt Tiên khí nữa rồi sao?"
Lý Nguyên Thiên nghe vậy thì kinh ngạc. Hóa ra, cơ duyên ở đây chính là Tiên khí?
Tuy nhiên, hắn không thực sự rõ ràng, cái gọi là Tiên khí tại nơi này rốt cuộc là cấp bậc Tiên khí nào.
Khái niệm "Tiên" trong thế giới này rất mơ hồ. Mỗi một hệ thống tu hành khác nhau lại có định nghĩa riêng về "Tiên". Đạo gia có cách hiểu riêng về Tiên, Võ học cổ truyền cũng có cách nhìn nhận về Tiên của riêng họ, hệ thống của Linh tu cũng có định nghĩa riêng, Kiếm tu lại có cảnh giới Kiếm Tiên của riêng họ... thậm chí, ngay cả Tân tu cũng có khái niệm tách biệt về Tiên.
Mỗi loại Tiên này lại không giống nhau, thực lực khác biệt, bản chất cảnh giới khác biệt và tương ứng như thế, "chất lượng" cũng không thể đánh đồng.
Lý Nguyên Thiên liếc mắt nhìn quanh đánh giá tình hình. Nơi đây có hơn mấy trăm, có lẽ gần một ngàn người, tất cả đều còn rất trẻ.
Nếu chỉ xét riêng cường độ khí tức mà họ toát ra, hắn chưa thấy ai mạnh hơn mình. Tất nhiên, không thể nói trước chắc chắn là như vậy, bởi vì không loại trừ khả năng có người cũng đang che giấu khí tức, ẩn mình như hắn.
"Đoán chừng, cái gọi là Tiên khí ở nơi này cũng chỉ thuộc về cấp bậc Tiên thấp nhất. Nếu không, các tu sĩ thế hệ trước nào sẽ đứng nhìn mà không ra tay, cuối cùng để cho một đám đệ tử trẻ tuổi tới tranh đoạt." Lý Nguyên Thiên suy đoán.
Lúc này, nam tử cao lớn, tay cầm rìu chiến lớn nhìn chằm chằm vào nữ tử mới đến, thận trọng lên tiếng: "Nếu như ta đoán không nhầm, ngươi hẳn phải là Tiểu Thiên Nữ của Thiên Môn?"
Lời hắn vừa nói ra, tất cả mọi người tại đây đều sửng sốt, dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn nữ tử trẻ tuổi, xinh đẹp vừa tới. Ngay cả Lý Nguyên Thiên cũng không khỏi rúng động khi nghe cái tên này.
Thiên Môn.
Cái tên này vang dội khắp Thiên Vũ Đế triều. Đại đa số người tu hành đều phải nghe qua cái tên này từ bé tới lớn.
Nguyên nhân rất đơn giản.
Bởi vì Thiên Môn quá mạnh.
Phía trên, tu vi của Môn chủ Thiên Môn đã đạt tới lĩnh vực Vô Cực Chí Thánh, thực lực khủng bố không tưởng, là một lão quái vật đã sống không biết bao nhiêu kỷ nguyên. Chẳng những thế, bên trong Thiên Môn còn có hàng trăm vị trưởng lão, hàng chục vị Thái Thượng trưởng lão cùng không biết bao nhiêu lão quái vật bế quan tiềm tu không ra từ vô số kỷ nguyên đến nay. Từng kẻ trong đó, có người nào mà không phải là tồn tại cấp bậc Vô Cực Chí Thánh hoặc tiếp cận gần vô hạn với cấp bậc Chí Thánh. Thực lực tổng hợp của cao tầng Thiên Môn đủ để nghiền ép mấy chục cái Thánh địa thông thường.
Ở phía dưới, thế lực của Thiên Môn trải rộng phân nửa Đế triều. Đệ tử của nó đông đảo vô số, len lỏi vào từng ngóc ngách, bao phủ rộng khắp mọi nơi, tạo nên một cỗ sức mạnh không tầm thường trong tầng lớp trung, hạ du. Thậm chí, có người còn đùa rằng, nếu Thiên Môn muốn, họ có thể hiệu triệu ba phần mười dân chúng Đế triều nổi dậy.
Đứng trước con quái vật khổng lồ như Thiên Môn, đừng nói đến Khương gia hay mấy đại thế gia cỏn con ở huyện Linh Vệ; ngay cả Tuyên Yến tông, Ngọc Võ môn, hay thậm chí Sơn Hà học viện, Tôn gia, tất cả đều chẳng đáng nhắc tới. Nếu như thật sự xảy ra chiến tranh, chỉ cần một vị trưởng lão nội môn cũng đủ sức hủy diệt tất cả những thế lực trên.
Mà tại Thiên Môn, Thiên Nữ càng có địa vị đặc thù. Giống như Thánh Nữ của các Thánh địa, Thiên Nữ chính là đại biểu cho đệ tử xuất chúng nhất của thế hệ sau, và nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, nàng chính là người kế thừa vị trí Môn chủ Thiên Môn đời tiếp theo. Cho nên, tại Thiên Môn, dù rằng Thiên Nữ chỉ là đệ tử thế hệ sau, thế nhưng rất nhiều trưởng lão và tu sĩ thế hệ trước đều phải dành cho nàng sự tôn trọng và kính cẩn.
Về vị nữ tử xinh đẹp tuyệt trần trước mắt, người ta nói rằng, nàng vốn là một đứa trẻ ăn mày, bị cha mẹ vứt bỏ khi chạy nạn. Mười năm trước, đương nhiệm Thiên Nữ của Thiên Môn du lịch thiên hạ, gặp được nàng, thấy nàng có thiên phú tu hành trác tuyệt liền nổi lòng yêu tài, đem về thu làm đệ tử thân truyền, truyền thụ con đường tu hành. Địa vị của Thiên Nữ vốn đặc thù, bị người người nhìn chằm chằm, cho nên, chuyện này ngay lập tức kinh động toàn bộ Thiên Môn, sau đó lan rộng ra bên ngoài như một cơn cuồng phong.
Giờ đây, khắp thiên hạ, ai ai cũng biết, Thiên Nữ Thiên Môn có một vị đệ tử nhỏ tuổi, thiên phú tu luyện siêu quần bạt tụy. Thậm chí, đã có người cho rằng, vị nữ tử này rất có thể sẽ trở thành Thiên Nữ kế nhiệm của Thiên Môn, và bắt đầu gọi nàng bằng danh xưng Tiểu Thi��n Nữ Thiên Môn.
Nữ tử trong làn váy trắng liếc nhìn nam tử cầm rìu, đáy mắt thoáng hiện tia không vui, nhưng nàng vẫn khẽ cười duyên dáng, nói: "Làm sao? Biết sư tôn ta là đương nhiệm Thiên Nữ tại Thiên Môn, các ngươi sợ rồi sao? Nếu sợ thì không cần tiếp tục tranh đoạt, cứ trực tiếp nhường Tiên Khí cho ta là được. Bớt đi phiền phức."
"Chuyện này chưa chắc đâu." Nam tử cầm rìu chép miệng: "Nghe nói, Tiểu Thiên Nữ Thiên Môn, tại thời điểm được Thiên Nữ thu nhận, mới năm tuổi. Tính đến nay đã mười năm trôi qua, cũng là mười năm tu hành. Ta thật muốn được chứng kiến thiên phú của Thiên Nữ xuất chúng đến đâu."
Lời này của hắn là đang nhắc nhở mọi người rất rõ ràng, Tiểu Thiên Nữ Thiên Môn, dù thiên phú có nghịch thiên đi nữa, nàng vẫn chỉ là một thiếu nữ vừa tròn mười lăm tuổi. Thời gian tu hành của nàng chỉ vỏn vẹn mười năm mà thôi, so với nhiều người ở đây còn chưa bằng một phần ba. Bọn họ không có gì phải e ngại nàng.
Không phải sao? Khương gia thiếu gia Khương Minh Lâm đã xấp xỉ bốn mươi tuổi, tu hành ba mươi tư năm; thân truyền đệ tử của Tuyên Yến tông đã hơn bốn mươi, tu hành bốn mươi năm. Đệ tử lĩnh đội của Trấn Sơn tông, Tống Ngọc Vinh, gần năm mươi tuổi, tu luyện cũng có hơn bốn mươi năm.
Đến nỗi thân phận của nàng?
Nam tử cầm rìu nói tiếp: "Các thế lực có quy tắc ngầm rằng, khi đệ tử trẻ tuổi tranh đoạt cơ duyên, tu sĩ thế hệ trước không thể nhúng tay. Tin tưởng, nếu hôm nay chúng ta đánh bại Tiểu Thiên Nữ Thiên Môn ở đây, thì Thiên Nữ Thiên Môn cũng không thể bắt bẻ chúng ta được."
Lời nói này của hắn lập tức khiến mọi người bình tĩnh lại rất nhiều, không còn hoảng hốt vì thân phận và danh tiếng của nữ tử trước mắt nữa.
Đúng vậy, đối phương còn trẻ, dù thiên phú có xuất chúng đến mấy thì tu vi có thể cao đến đâu? Nếu đã không phải e ngại Thiên Nữ Thiên Môn đứng sau sẽ tìm đến trả thù, vậy thì họ còn gì phải e ngại?
Lúc này, Quan Vân Huyền lại đứng ra, nói: "Ta, Quan Vân Huyền, thân phận là đệ tử thân truyền của Tuyên Yến tông. Dù Tuyên Yến tông của ta không phải là một tông môn lớn, thiên phú của ta cũng không tính là mạnh, nhưng hôm nay, ta thực sự muốn lĩnh giáo phong thái của Tiểu Thiên Nữ Thiên Môn lừng danh khắp Đế triều."
Tống Ngọc Vinh cũng lớn tiếng: "Mặc dù Trấn Sơn tông chúng ta tại Vân quốc xa xôi, thế nhưng danh tiếng của Thiên Nữ Thiên Môn cũng lừng lẫy như sấm bên tai. Ngày hôm nay, nếu như đã gặp được đệ tử thân truyền của nàng, đã vậy, ta, Thập Đại của Trấn Sơn tông, xin được so tài một phen."
...
Lần lượt lại có từng người đứng ra bày tỏ ý kiến. Họ đã thể hiện thái độ rõ ràng: sẽ không vì thân phận Tiểu Thiên Nữ mà nhường cơ duyên cho nàng.
Tiểu Thiên Nữ không để ý đến đám người đang nhao nhao sục sôi, mà liếc nhìn nam tử cầm rìu, cười như không cười nói: "Nghĩ không ra, ngươi, cái tên mãng phu trông có vẻ thô kệch này, lại cơ trí đến vậy. Chỉ trong chớp mắt đã biến ta thành kẻ đứng ở phe đối lập, trở thành địch của tất cả mọi người. Chắc hẳn Thiên Thần điện đã tốn không ít tâm tư vào ngươi."
Nam tử cầm rìu nhếch miệng cười ngây ngô, không đáp, xem như ngầm chấp nhận sự thật này. Thế nhưng, không ai để ý, sâu trong ánh mắt hắn lộ ra vẻ kiêng kỵ và đề phòng.
Đổi lại những người khác, nghe được câu này của Tiểu Thiên Nữ thì một lần nữa chấn động.
Thiên Thần điện.
Lại một cái tên nổi danh khác vang dội khắp Ngọc Lạc Châu. Thế lực của bọn họ, mặc dù chưa có tu sĩ đạt đến cấp bậc Vô Cực Chí Thánh, chưa thể bước chân vào hàng ngũ Thánh Địa, nhưng khoảng cách đã rất gần. Thậm chí có người nói, mấy đời đệ tử gần đây của Thiên Thần điện có thiên tài xuất hiện lớp lớp, nhiều vô kể, Thiên Thần Điện vì thế mà có hy vọng trong tương lai không xa sẽ đặt chân vào hàng ngũ Thánh Địa.
Mặc dù nam tử này biểu hiện ra bất phàm tại trước đó không lâu, nhưng không một ai trong đám đệ tử trẻ tuổi tại đây nghĩ tới, nam tử nhìn qua thô kệch này lại có lai lịch ghê gớm đến như vậy. Vốn dĩ chỉ là một cơ duyên nho nhỏ, cớ sao lại thu hút hai thiên kiêu với thân thế khủng khiếp đến vậy?
Tất cả mọi người lại phải một lần nữa đánh giá lại thế cục.
Tiểu Thiên Nữ lại nhìn qua đám người, lớn tiếng nói: "Các ngươi cứ yên tâm thỏa sức tranh đoạt. Thiên Môn xưa nay tuân thủ quy tắc, tất cả mọi người tranh đoạt cơ duyên bằng bản lĩnh, không xét đến lai lịch xuất thân." Nói rồi, nàng liếc nhìn qua nam tử thô kệch, nói: "Chắc hẳn, Thiên Thần điện sẽ không đến mức không coi trọng quy tắc chứ?"
Nam tử thô kệch cười ha ha: "Tiểu Thiên Nữ chê cười rồi. Quy tắc duy nhất ta biết chính là cây rìu chiến trong tay ta. Còn lại, ta chưa từng biết đến."
Tất cả mọi người thoáng yên tâm. Cả hai người này đã sớm bày tỏ thái độ, rằng họ sẽ tranh đoạt bằng bản lĩnh của bản thân, không mượn uy danh từ thế lực phía sau. Kỳ thật, họ rất e ngại, nếu đối phương cưỡng ép dùng thế lực phía sau để bức bách, buộc họ giao ra cơ duyên, thì họ sẽ khó mà làm được. Dù sao, mỗi người trong số họ đều có gia tộc, tông môn phụ thuộc; dù không nghĩ cho bản thân thì cũng phải nghĩ cho người thân.
Kỳ thực, những người này chính là suy nghĩ nhiều. Thiên Môn sẽ không vì một cơ duyên nho nhỏ với Tiểu Thiên Nữ mà làm trái quy tắc, ra tay với những thế lực nhỏ. Thiên Môn còn chưa phải là vô địch thiên hạ, chưa đạt tới tình trạng một tay che trời. Có không ít Thánh địa đối địch với Thiên Môn, tạo thành thế cân bằng giữa các thế lực. Và đứng trên tất cả còn là Thiên Vũ Đế triều, với vị Nữ Đế tài năng vô tiền khoáng hậu, thực lực hoành ép thiên hạ. Nếu Thiên Môn làm trái quy củ, bị các thế lực đối địch bắt được điểm yếu, thì thiệt hại sẽ nhiều hơn lợi ích.
Chẳng ai ngu ngốc đến mức làm chuyện như vậy cả.
Đúng lúc này, thời điểm đã đến. Mặt đất bỗng rung chuyển. Cây cối lay động, khiến lũ thú săn đêm run rẩy. Đất đá rung chuyển. Thậm chí, khí âm tà nhàn nhạt trong không gian cũng trở nên bạo động.
"Cuối cùng cũng đến." Một vị đệ tử trẻ tuổi nào đó nhỏ giọng thì thầm.
Tất cả mọi người tập trung ánh mắt vào vách núi phẳng lì ngay trước mắt.
Mười một giờ, tức giờ Tý theo cách tính cổ. Đám mây đen dày đặc tách ra một khe hở, để lộ ánh trăng bàng bạc chiếu xuống vách đá. Ngay lập tức, bức vách đá trống vắng hiện lên một trăm linh tám ký hiệu phù văn huyền diệu và linh hoạt. Dưới tác động của ánh trăng, chúng bắt đầu chuyển động theo ngược chiều kim đ��ng hồ. Đồng thời, một nguồn năng lượng khổng lồ từ chúng tuôn trào, khuếch tán ra phạm vi mấy ngàn mét mới dừng lại.
Cạch.
Một âm thanh giòn tan vang lên từ giữa vách đá. Tại đó, khối núi cao hàng cây số dường như đang ầm ầm dịch chuyển, tựa như một con quái vật khổng lồ chậm rãi thức tỉnh sau giấc ngủ say. Một cánh cửa cao đến ba mươi mét, rộng hai mươi mét cứ như thế xuất hiện trên vách núi, để lộ ra một không gian trống trải, kéo dài ngút tầm mắt phía sau.
Một tiểu sư muội trong nhóm tu sĩ dòng Linh tu kích động hô lên: "Sư thúc tổ quả nhiên nói không sai. Năm đó hắn phát hiện ra tòa cổ mộ này và vì muốn để lại cơ duyên cho hậu bối, đã dùng trận pháp che đậy lối vào. Đúng vào ngày này, đúng thời điểm này, nó sẽ lại một lần nữa mở ra!"
Quan Vân Huyền, Tống Ngọc Vinh, Hứa Minh mấy người liếc nhìn nhau. Hiển nhiên, chuyện năm đó không chỉ có vị sư thúc tổ của tiểu sư muội có mặt, mà còn có cả trưởng bối của những người khác nữa. Giữa họ đã đạt được hiệp nghị thống nhất, dành cơ hội này cho đám hậu bối như một chuyến cơ duyên, cũng là một lần lịch luyện. Trong mắt họ, cơ duyên trong tòa cổ mộ này không giúp ích được gì, nhưng đối với đám hậu bối, đây chính là một tạo hóa lớn.
Chỉ là, không ai ngờ tới, hôm nay lại xuất hiện nhiều gương mặt xa lạ đến thế.
Nhìn qua cánh cửa trên vách đá rộng mở, nhóm người thoáng có chút chần chừ. Đều là đệ tử trẻ tuổi, kinh nghiệm chưa nhiều, họ không biết liệu lối vào cổ mộ có ẩn chứa cạm bẫy gì hay không.
Sau chừng hai, ba giây, Quan Vân Huyền nhìn hai người đồng đội của mình, nói: "Khương công tử, Khương tiểu thư, phú quý trong nguy hiểm. Chúng ta đi thôi."
Nói rồi, hắn dẫn đầu xông thẳng vào trong cánh cửa lớn. Hai huynh muội Khương gia liếc nhìn nhau, khẽ gật đầu rồi cũng phóng thân hình về phía trước, đuổi theo Quan Vân Huyền.
Hành động này dường như kích thích những người khác. Hứa Minh, Tống Ngọc Vinh đều phi thân lao lên, dẫn theo nhóm sư đệ, sư muội tiến vào.
Nam tử thô kệch, tay cầm rìu chiến lớn, lại có vẻ ung dung, bước chân đều đặn tiến lên, nhìn như không chút vội vàng.
Lý Nguyên Thiên cũng lao theo mấy chục tu sĩ trẻ tuổi khác tiến về cửa lớn, nhìn qua không hề nổi bật. Hắn vốn định giả heo ăn thịt hổ, âm thầm giấu tài để cuối cùng đoạt lấy cơ duyên lớn nhất.
Tuy nhiên, hắn không ngờ tới, ngay khi hắn đi qua nam tử đến từ Thiên Thần điện kia, đối phương lại bắt gặp ánh mắt hắn.
Nam tử cao lớn cười, nụ cười chân thành chất phác, sau đó truyền âm cho hắn: "Người anh em, có muốn cùng ta hợp tác một chuyến không? Tiểu Thiên Nữ của Thiên Môn không phải dễ đối phó như vậy. Tu vi của nàng, sớm từ gần một năm trước đã đột phá cảnh giới Hóa Khí sơ giai, bước vào Hóa Khí trung giai. Nếu không liên thủ, cả ta và ngươi đều khó có cơ hội đoạt được Tiên Khí."
Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.