Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Tích - Chương 21: Xông Tàng Kinh các

Trước khi Lý Nguyên Thiên kịp nhận ra, các tu sĩ trẻ tuổi trước Tàng Kinh các đã đạt được sự đồng thuận chung. Họ liên kết với nhau, lập thành một liên minh tạm thời. Tổng cộng có hơn hai mươi người tham gia. Sự ồn ào do bốn tên Linh tu lỗ mãng thăm dò trước đó gây ra quá lớn, kéo theo thêm ba nhóm người nữa đến. Trong số này, có cả Linh tu, Võ Cổ Truyền, lẫn Tân tu.

Thật trùng hợp, Lý Nguyên Thiên nhận ra hai gương mặt quen thuộc trong nhóm Tân tu. Đó là hai huynh muội, hai thiên kiêu đương đại của Khương gia. Cùng đi với họ còn có hai nam tử khác. Một trong số đó là đệ tử thân truyền của Tuyên Yến tông, Quan Vân Huyền. Người còn lại là một thanh niên trẻ tuổi, vóc người không cao nhưng sống lưng thẳng tắp, dáng người rắn rỏi với gương mặt kiên nghị. Lý Nguyên Thiên không nhận ra người này.

Lý Nguyên Thiên lặng lẽ hòa vào đoàn người.

Mất chưa đến ba phút, liên minh tạm thời đã vạch ra một kế hoạch qua loa nhằm phối hợp xông vào Tàng Kinh các. Mộ Cổ vẫn còn rất rộng, nhiều nơi cần thăm dò, trong khi những tu sĩ trẻ tuổi này lại không phải là những người cực kỳ kiên nhẫn. Tất cả đều vội vàng, chỉ sợ chậm một bước sẽ bỏ lỡ cơ duyên.

Lý Nguyên Thiên cùng liên minh tạm thời bố trí đội hình phòng ngự, thận trọng tiến về phía cửa lớn Tàng Kinh các. Khi khoảng cách giữa họ và tấm cửa gỗ lớn, nặng nề, xưa cũ chỉ còn vài mét, họ bất chợt cảm thấy không gian xung quanh thay đổi. Một cảm giác huyền diệu, khó nói nên lời bao trùm tất cả giác quan, khiến nhận thức của họ bị kéo lệch đi. Trong chốc lát, quá nửa số người không kịp làm quen với biến đổi đột ngột này. Lối vào của Tàng Kinh các, thứ mà rõ ràng chỉ nửa giây trước còn ở ngay trước mắt, giờ lại cách xa tít tắp, như thể giữa họ và cánh cửa còn cách cả một mảnh đại lục rộng lớn.

Vũ Phi lên tiếng trấn an: "Mọi người không cần hoảng sợ. Đây chỉ là thủ đoạn dồn nén không gian mà chủ nhân tòa mộ cổ này đã sắp đặt mà thôi. Trước đó, việc chúng ta nhìn thấy Tàng Kinh các gần ngay trước mắt chỉ là ảo giác. Trên thực tế, giữa chúng ta và Tàng Kinh các còn là một mảnh không gian ở giữa này. Vượt qua mảnh không gian này, chúng ta mới có thể thực sự đặt chân tới Tàng Kinh các."

Những người còn lại nghe vậy thì âm thầm gật đầu, lòng cũng trấn định lại nhiều. Đa phần những người có mặt tại đây đều xuất thân từ các thế lực lớn, những thủ đoạn như trảm phá không gian, dồn nén, chồng chất hay mở rộng không gian như thế này, họ đều đã từng thấy qua rất nhiều.

Lúc này, một người khác lại lên tiếng: "Đã vậy, mọi người nhanh chóng lên đường thôi. Thời gian không còn nhiều. Mộ Cổ không chỉ có mỗi phần cơ duyên này đâu."

Lần này, người lên tiếng là một nam thanh niên tuấn tú, bề ngoài trông như mới đôi mươi, dáng người trung bình nhưng khí chất lại oai hùng lạ thường. Nhìn vào cỗ Linh lực hùng hậu tỏa sáng hừng hực như một vầng mặt trời từ thân thể hắn, có thể thấy kẻ này hẳn thuộc dòng Linh tu, cảnh giới Kim Đan kỳ. Hơn nữa, so với bốn tên Linh tu lỗ mãng ban đầu, tu vi của người trước mắt cao hơn rất nhiều. Hắn là Liễu Thanh Dương. Dựa vào trang phục đang mặc, không khó để đoán ra người này đến từ cùng một tông môn với thiếu nữ đã từng đối mặt với Lý Nguyên Thiên.

Những người còn lại không phản đối Liễu Thanh Dương, vì họ vốn có chung suy nghĩ như vậy.

Lý Nguyên Thiên thì âm thầm quan sát tất cả những người đồng hành cùng hắn. Ngoại trừ sự bỡ ngỡ khi phát hiện một vùng không gian ẩn tàng chắn giữa họ và Tàng Kinh các bên ngoài, không một ai biểu hiện bất cứ sự lạ thường nào.

Điều này khiến Lý Nguyên Thiên vô cùng kinh ngạc.

Bởi vì, kể từ thời điểm bước vào vùng không gian này, hắn có thể cảm nhận rõ ràng Cương Khí trong cơ thể mình bị áp chế mạnh mẽ. Tinh thần luôn cảm thấy không thoải mái, không còn sự nhạy bén và độ bao phủ của tinh thần lực cũng không còn rộng như trước. Ngay cả nhục thể của hắn cũng như gánh thêm trên mình rất nhiều tải trọng, sức mạnh thể chất bị kìm nén gắt gao. Thực lực của hắn bị áp chế toàn diện.

"Dường như, chỉ có một mình ta chịu sự áp chế này?" Trong lòng Lý Nguyên Thiên dấy lên nghi ngờ: "Là do cảnh giới của ta vốn cao hơn những người này một đoạn, vừa vặn vượt qua giới hạn của vùng không gian này... Hay là còn có lý do nào khác?"

Lý Nguyên Thiên đề cao cảnh giác hơn. Ánh mắt và thần thức của hắn không ngừng dò xét xung quanh, chú ý tới từng biến động nhỏ nhất.

Liên minh tạm thời tiến lên chưa đầy một cây số thì cơ chế công kích của Tàng Kinh các bắt đầu phát động. Một khối cầu năng lượng đậm đặc, nóng bỏng, đỏ rực, đường kính chừng ba mét, sáng chói lóa như một vầng mặt trời giáng trần cấp tốc ngưng tụ phía trước Tàng Kinh các. Cỗ năng lượng dao động khủng bố khiến nhóm tu sĩ trẻ tuổi, dù đứng cách xa bên ngoài, cũng phải dốc hết mười hai phần tinh thần để đối phó.

Thật mạnh.

Đó là ấn tượng chung của hầu hết tất cả mọi người trong nhóm.

Vũ Phi chợt quát lên: "Tất cả, chuẩn bị phòng ngự!"

Như đã được thống nhất từ trước, hai mươi mấy tu sĩ trẻ tuổi bùng nổ nguồn năng lượng mênh mông trong cơ thể. Họ mỗi người lấy ra một thủ đoạn ứng đối riêng. Có người tế ra những món pháp khí phòng ngự nặng nề, cứng rắn và vững chắc; cũng có người thi triển thuật pháp phòng ngự, ngưng kết ra hàng trăm bức tường năng lượng dày đặc, đan xen lẫn nhau, che chắn phía trước; lại có những người lấy ra hàng xấp bùa chú, đưa chúng bay lơ lửng xung quanh, sẵn sàng bạo phát bất cứ lúc nào.

Gần như cùng lúc, khối cầu năng lượng nóng bỏng, đỏ rực kia cũng giải phóng thành một chùm sáng, đánh thẳng vào vị trí trung tâm của đám người. Khoảng cách không gian dường như chẳng còn ý nghĩa gì trước mặt nó. Chưa đầy một phần nghìn giây, chùm năng lượng khổng lồ và tầng tầng phòng ngự đã va chạm. Một vụ nổ kinh thiên diễn ra ngay sau đó. Ánh sáng lóa mắt chiếu rọi khắp mảnh không gian. Nhiệt độ khủng khiếp cùng cỗ nhiệt lượng khổng lồ làm mặt đất dưới chân nhóm tu sĩ trẻ tuổi bốc hơi ngay lập tức. Những đợt sóng xung kích giải phóng từ trung tâm vụ nổ không ngừng oanh tạc mặt đất, dội lên các tầng mây, cuốn theo một trận mưa đất đá đen kịt, che kín tầm mắt. Trời đất quay cuồng. Không gian rung chuyển. Những gì còn sót lại phía sau là một cái hố rộng tới năm cây số, sâu hơn một nghìn mét với hơi nóng tàn dư bốc lên ngùn ngụt tựa như một ngọn núi lửa dữ dằn vẫn còn chưa thỏa mãn sau lần phun trào đầu tiên.

Sức mạnh của nó lớn gần gấp ba lần thứ vũ khí nhiệt hạch lớn nhất mà người Trái Đất hiện đại từng chế tạo ra trong thời kỳ chiến tranh lạnh.

Nhóm thiên kiêu trẻ tuổi ở ngay trung tâm, tại vị trí dữ dội nhất của vụ nổ. Nhiều người trong số họ run lên, toát mồ hôi lạnh khi chứng kiến sức mạnh khủng khiếp giải phóng chỉ trong một đợt công kích. Trước đó, họ từng chứng kiến bốn tên tu sĩ Linh tu thử chống đỡ ở phía trước. Có lẽ, tại thời điểm đó, giữa họ và đối phương còn một vùng không gian biệt lập, nên họ mới không thể cảm nhận được sự kinh khủng của chùm năng lượng dày đặc vừa rồi. Chỉ khi thực sự đối mặt với nó, người ta mới biết nó khủng khiếp đến nhường nào.

Tuy nhiên, họ đã vượt qua được. Từng người trong số họ đều là thiên kiêu, thủ đoạn tầng tầng lớp lớp. Chỉ có bấy nhiêu đó thì không thể làm khó được họ.

Vũ Phi chợt quát: "Không thể buông lỏng cảnh giác! Đợt công kích thứ nhất còn chưa qua đâu."

Quả nhiên, hắn vừa dứt lời. Từ nơi xa, lại có thêm ba, bốn, năm, bảy rồi mười khối cầu năng lượng đỏ rực, nóng bỏng, tương tự như cái trước, đang được ngưng tụ. Tốc độ của chúng cực nhanh.

ẦM... ẦM... ẦM...

Liên tiếp là những vụ nổ dữ dội, mà mỗi cái trong số chúng đều mang theo sức mạnh chẳng kém gì thứ tấn công họ lúc ban đầu.

Vũ Phi bất ngờ rút ra một cây đao to lớn, dài đến một mét rưỡi, bản rộng nhưng hơi mỏng. Hắn bước một bước, thân hình thoắt cái biến mất rồi xuất hiện trở lại bên ngoài lớp bảo vệ. Cây đao to lớn trong tay hắn được giương lên quá đầu. Đao ý tuôn trào trong tay hắn như một dòng sông, mãnh liệt, bá đạo và không thể ngăn cản. Không gian xung quanh hắn bắt đầu rung chuyển dữ dội. Một cỗ sức mạnh vô hình lan tỏa, dần chiếm lĩnh và dẫn dắt cỗ lực lượng khổng lồ giữa trời đất, đưa nó vào thanh đao trong tay Vũ Phi, đồng hóa nó với cỗ Đao Ý mãnh liệt mà hắn đang tản mát ra theo mỗi nhịp thở.

Khi một tu sĩ phát động Ý cảnh, điều đó có nghĩa là hắn ta đang vận dụng toàn bộ sự hiểu biết của mình đối với hình thức tấn công do mình khởi xướng, tận dụng tối đa mọi thứ có trên tay, bao gồm cả thể lực, khí thế và tinh thần để tạo ra hiệu quả cao nhất, vượt ra ngoài sức tưởng tượng của người thường.

Bằng Kiếm Ý, một cọng cỏ cũng có thể chém đứt một thanh bảo kiếm chính là vì lẽ đó. Bởi vì, cọng cỏ đó ẩn chứa toàn bộ tinh hoa do tinh, khí, thần, sự tập trung cao độ nhất và tu vi của tu sĩ ngưng kết mà thành. Cọng cỏ chỉ là một công cụ, hay nói đúng hơn là một hình thức để bộc phát Ý cảnh mà thôi. Trên thực tế, sự hiện diện của cọng cỏ là không quan trọng. Tu sĩ phát động Ý cảnh đã không còn phụ thuộc vào ngoại vật, dù đó là một thanh kiếm tốt, một nhánh trúc hay một chiếc lá cây đi chăng nữa, điều đó cũng không quan trọng.

Ý cảnh được chia làm chín tầng. Bất luận là Quyền Ý, Cước Ý, Thương Ý, Đao Ý hay Kiếm Ý, tất cả đều gồm chín tầng. Mỗi một tầng tinh tiến sẽ ẩn chứa sự huyền diệu, thâm sâu, mạnh mẽ và khó lường hơn tầng trước đó. Mỗi lần tu sĩ ngộ ra một tầng, dù cho lực lượng trong cơ thể không thay đổi, thì sức chiến đấu của hắn ta cũng tăng lên gấp mấy lần.

Thế nhưng, nói cho cùng, Ý cảnh chỉ là sự giác ngộ cá nhân, thuộc về một người. Lực lượng có thể bộc phát từ đó cũng có giới hạn.

Chỉ khi tu sĩ lĩnh hội toàn bộ chín tầng Ý cảnh đến viên mãn, hắn ta mới có cơ hội chạm đến tầng cảnh giới tiếp theo: Thế.

Nếu như Ý cảnh chỉ là sự ngưng tụ cao nhất của sức mạnh cá nhân tu sĩ trên một lĩnh vực nào đó, vậy thì Thế chính là sự điều động, dẫn dắt và đồng hóa sức mạnh của thế giới, biến nó thành lực lượng của tu sĩ. Lấy Ý cảnh đối chọi với Thế cũng giống như lấy sức một người đối chọi với thiên nhiên, đó là ý chí của cá nhân đối kháng với ý chí của thế giới. Cùng là một tu sĩ, vẫn với tu vi đó, chỉ cần hắn lĩnh hội được Thế, sức chiến đấu cùng sức mạnh hắn ta có thể tung ra phải tăng lên mười, hai mươi, thậm chí một trăm lần.

Thứ mà Vũ Phi sử dụng đã không còn là Đao Ý nữa. Đó chính là Đao Thế.

Hắn ta dẫn dắt sức mạnh khổng lồ của thế giới xung quanh, lại lấy cỗ Đao Ý mãnh liệt bá đạo của mình làm dẫn dắt, điều khiển cỗ sức mạnh mới dung nhập ấy.

Vũ Phi vung ra một đao.

Một đường cong tuyệt đẹp xuất hiện giữa không trung. Đao khí màu bạc như ánh trăng nở rộ trước mặt đám người, nhanh chóng mở rộng kích thước cho đến khi vượt ngang mười cây số. Nó va chạm với bốn chùm năng lượng nóng bỏng, thôn phệ, đánh tan rồi làm cho chúng biến mất không còn dấu tích. Đao khí vẫn tiếp tục phát ra thứ ánh sáng huyền ảo, mở rộng và bay về nơi xa.

"Một đao thật mạnh!" Mấy thiên kiêu đứng gần đó kinh hô lên. Chỉ có ở gần, họ mới cảm nhận được uy thế kinh khủng từ cỗ Đao Ý cuồn cuộn kia. Nếu đổi lại là họ đối mặt, không một ai trong số họ nắm chắc có thể tiếp được một đao ấy.

"Không chỉ là đao của hắn mạnh đâu." Một thiên kiêu khác cũng tu luyện Đao pháp lên tiếng: "Cảnh giới Đao pháp của người này đã rất cao, hiếm thấy trong thế hệ trẻ tuổi."

Cùng lúc đó, Liễu Thanh Dương cũng ra tay. Trước mặt hắn xuất hiện một khối ngọc châu hình cầu, to bằng nắm tay người lớn, không ngừng tỏa ra thứ khí lạnh có thể khiến ngay cả tu sĩ cũng phải rét run. Khi hai bàn tay hắn không ngừng bấm pháp quyết, cỗ linh lực hùng hồn từ một tu sĩ Kim Đan tầng bảy bắt đầu điên cuồng rót vào khối ngọc châu.

Nhiệt độ xung quanh bỗng chốc giảm mạnh. Cả không khí như ngưng kết lại rồi hóa lỏng trước sự lạnh lẽo khó mà mô tả bằng lời ấy. Ngay cả cỗ hơi nóng vốn đang bốc lên ngùn ngụt từ miệng hố khổng lồ dưới chân họ lúc trước, giờ đây đã biến mất để nhường chỗ cho cái giá rét thấu tim gan.

"Hàn Ý. Cực Hàn Sát."

Ba chùm khí lạnh từ viên ngọc châu tuôn trào ra, đánh thẳng về những chùm khí nóng bỏng đang công kích tới. Đã được một tu sĩ Kim Đan tầng bảy thôi động, hơi lạnh của nó còn đáng sợ hơn nhiều thứ hơi lạnh mà viên ngọc châu tỏa ra trước đó. Không gian dường như ngưng kết lại, trở nên giòn và yếu ớt như một tấm thủy tinh mỏng, có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào. Vạn vật, cỏ cây hay bất cứ thứ gì đến gần nó đều bị đông cứng lại trong khoảnh khắc. Những tu sĩ gần đó run lên cầm cập dù trên người họ đã có mấy lớp phòng hộ vững chắc.

Liễu Thanh Dương đã vận dụng Hàn Ý. Cũng như Đao Ý, Kiếm Ý hay Quyền Ý, Liễu Thanh Dương tu luyện theo dòng Linh tu, thiên phú mang thuộc tính băng, công pháp cũng mang thuộc tính hàn. Khi hắn lĩnh ngộ công pháp và thuộc tính đủ sâu, tự nhiên sẽ luyện ra Ý. Không chỉ có thế, cảnh giới của hắn còn rất cao, dù chưa chạm đến Thế như Vũ Phi nhưng cũng là Ý cảnh tầng chín, khoảng cách đột phá đã không còn xa.

Rốt cuộc, khí nóng và khí lạnh giao thoa. Hai cỗ sức mạnh trái ngược hoàn toàn, đối lập như ngày và đêm, âm và dương, va chạm rồi triệt tiêu lẫn nhau. Cỗ năng lượng khủng bố mà chúng giải phóng quét ngang bán kính mấy chục cây số, cuốn lên những trận cuồng phong giận dữ.

Lý Nguyên Thiên và những người còn lại cũng vội vàng ra tay. Vũ Phi cùng Liễu Thanh Dương đã đánh tan quá nửa số lượng chùm năng lượng nóng bỏng. Công việc còn lại của nhóm người trở nên nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Phù lục sáng lên lấp lóe, pháp thuật tuôn trào không ngừng, pháp khí được thôi động đến cực hạn. Nhóm thiên kiêu làm hết khả năng, gánh qua đợt tấn công thứ hai.

Tuy nhiên, mọi chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó. Đợt công kích vừa qua đi không lâu, những khối cầu năng lượng lại một lần nữa ngưng tụ. Lần này, số lượng của chúng lên đến mười lăm khối.

"Lại đến nữa sao?" Một thiên kiêu la lên, âm thanh mang theo sự khó tin.

Tuy nhiên, không ai trả lời hắn. Đợt công kích này đến nhanh hơn cả lần tấn công thứ hai.

Đám người vội vàng vận dụng thủ đoạn để đón đỡ.

Vũ Phi tiếp tục vận dụng Đao Thế, vung ra một đao còn mạnh hơn trước đó ba phần, chặn lại năm chùm năng lượng đầu tiên.

Liễu Thanh Dương chưa bao giờ ngừng rót linh lực vào viên Ngọc Châu, bảo vệ cánh trái của nhóm người. Hơi khí lạnh lẽo đến cực điểm tuôn trào, hướng về ba chùm năng lượng, trung hòa nhiệt lượng khủng khiếp của chúng.

Lý Nguyên Thiên thôi động Cương Khí trong cơ thể, đánh ra một chưởng không tên, chống đỡ cánh phải. Bàn tay khổng lồ cao đến mười mét, ngưng tụ từ cỗ sức mạnh nồng nặc đến cực điểm, giờ đây trở thành một bức tường vững chắc bất di bất dịch, chắn phía trước nhóm người trong phạm vi hai mươi mét, đánh tan hai chùm năng lượng.

Ngay bên cạnh hắn, Quan Vân Huyền rốt cuộc ra tay nghiêm túc chứ không còn thờ ơ như trước. Hắn điều động một kiện pháp khí lá chắn được rèn đúc từ mai của một loài hung thú dạng rùa nào đó. Cương Khí không ngừng rót vào bên trong, khiến những đường vân đạo vận huyền diệu còn lưu lại trên các ô mặt ngoài tấm lá chắn phát sáng rực rỡ. Cỗ sức mạnh khổng lồ theo đó tuôn trào, tạo nên lớp phòng ngự vô hình nhưng vững chắc, dễ dàng chặn lại một chùm năng lượng.

Khương Minh Lâm và Khương Minh Nguyệt thì cùng nhau thôi động một kiện pháp khí dạng gương. Cương Khí họ rót vào ào ạt làm cho chiếc gương pháp khí mở rộng, đạt đến chiều cao gần ba mét, che chắn phía trước hai người. Khi chùm năng lượng nóng bỏng tấn công đến, nó bị bề mặt chiếc gương hất văng ra, bắn về nơi xa, để lại trên mặt đất một cái rãnh rộng và sâu mấy chục mét, kéo dài gần một trăm cây số do đất đá bốc hơi mà thành.

Thiếu niên xa lạ đi cùng ba người thì đang cùng hai người khác liên thủ, không ngừng đốt cháy phù lục phòng thủ, dựng lên nhiều tầng phòng ngự, cái sau bổ sung cho cái trước, mãi cho đến khi tầng tầng lớp lớp lá chắn mài mòn đến phần sức mạnh cuối cùng của mỗi chùm năng lượng.

Một lần nữa, nhóm người thành công chống đỡ qua một trận oanh tạc.

Tuy nhiên, không giống lần trước, không một ai lộ ra vẻ mừng rỡ hay buông lỏng. Tất cả thấp thỏm nhìn về phương xa. Quả nhiên, tại đó, những khối cầu năng lượng vẫn tiếp tục ngưng tụ. Lần này, có đến trên dưới hai mươi khối.

Liễu Thanh Dương cau mày. Hắn vội vàng nhìn về phía Vũ Phi, nghi ngờ hỏi: "Vũ đạo hữu, tình huống này là sao? Chúng ta phải chống đỡ đến bao giờ?"

Những người khác cũng nhìn về phía Vũ Phi. Theo nhận định của họ, Vũ Phi là người đã đề xuất liên minh nhóm người lại, cũng là người đưa ra nhiều ý tưởng nhất trong việc thiết lập kế hoạch, hẳn hắn phải biết gì đó, chí ít là nhiều hơn họ.

Đón nhận ánh mắt của mọi người, Vũ Phi há miệng, thoáng chút chần chờ. Tuy nhiên, sự chần chờ ấy chỉ diễn ra trong giây lát. Hắn nói: "Nhiều nhất..."

Thế nhưng, chỉ vừa một từ thốt ra khỏi miệng, dị biến đột nhiên phát sinh, khiến tất cả mọi người trở tay không kịp.

Bản quyền của đoạn văn này được bảo vệ bởi truyen.free, không được sao chép dưới bất kỳ hình thức nào.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free