Thần Võ Chí Tôn - Chương 1846: Đổi khách thành chủ
Trong một mật thất u tĩnh, một đệ tử trẻ tuổi nhà Tùy đang đứng trước cửa sổ, muốn tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra với tiếng báo động bên ngoài.
Ngay vào lúc này, một thanh niên tựa quỷ mị xuất hiện sau lưng hắn, không chút khách khí giáng một quyền trọng thương hắn, sau đó thu hắn vào không gian Thần Điện. Toàn bộ quá trình diễn ra liền mạch, không chút sơ suất, không một sai sót. Cho đến khi bị bắt giam, thiên tài Bán Bộ Càn Khôn Cảnh nhà Tùy này cũng không hay biết chuyện gì đã xảy ra!
"Đã xong, tính cả tên này, ta đã bắt sống hai mươi thiên tài đệ tử nhà Tùy rồi. Xem ra hành động hôm nay đến đây cũng có thể kết thúc rồi!"
Tiện tay tóm lấy một thiên tài nhà Tùy, Vân Tiêu không khỏi nở nụ cười trên mặt, nhưng cũng không vội vàng hành động thêm nữa.
Từ khi hắn bắt đầu hành động đến giờ, thời gian mới chỉ trôi qua vài phút đồng hồ. Chính trong vài phút đồng hồ này, hắn cứ thế trọng thương và bắt giữ hai mươi thiên tài nhà Tùy. Hiệu suất như vậy, e rằng bất kỳ võ giả Càn Khôn Cảnh nào cũng khó bì kịp.
Tuy Tùy Cẩn Thầm đã kịp thời để Linh Thần Điện phát ra báo động, nhưng hắn muốn đánh lén những đệ tử nhà Tùy dưới Càn Khôn Cảnh, việc này thực sự quá đỗi đơn giản. Dù những đệ tử trẻ tuổi kia luôn giữ cảnh giác, nhưng cũng không thể tránh được sự tập kích bất ngờ của h��n.
Nói thẳng ra, với thủ đoạn hiện nay của hắn, cho dù là một cao thủ Càn Khôn Cảnh cũng rất khó thoát khỏi sự đánh lén ám toán của hắn.
Có hai mươi đệ tử nhà Tùy trong tay, hắn tin rằng mình đã có đủ vốn liếng để đàm phán với người nhà Tùy. Còn việc cao tầng nhà Tùy có chịu phối hợp với hắn hay không, thì phải xem đối phương có thức thời hay không.
"Ông!!!"
Ngay khi hắn đang suy nghĩ, tiếng xé gió kịch liệt đã vang lên từ một bên cách đó không xa. Cùng lúc đó, một vết nứt không gian đột nhiên xuất hiện, đồng thời hiện ra một trảo ảnh to lớn, trực tiếp vồ lấy hắn.
"Hử? Thật đúng là không khách khí chút nào!"
Thấy trảo ảnh công tới, Vân Tiêu không khỏi khẽ nhíu mày, hiển nhiên là có chút không hài lòng.
"Cầm Long Quyền!" Chân khẽ đạp, hắn không hề do dự, hướng thẳng vào trảo ảnh khổng lồ kia mà tung một quyền, đồng thời thân hình cực nhanh lùi lại phía sau, kéo giãn khoảng cách với kẻ địch.
"Oanh!!!"
Quyền ảnh và trảo ảnh va chạm vào nhau, nhất thời, luồng khí kinh khủng trực tiếp hình thành một cơn lốc ngay giữa mật thất. Một khắc sau đó, mọi vật bài trí trong mật thất đều hóa thành bụi phấn, hoàn toàn biến mất.
"Thật là mạnh! Rốt cuộc có cao thủ mạnh hơn lộ diện rồi!"
Sau khi tung một quyền, thân hình Vân Tiêu đã xuất hiện ở một góc mật thất. Vừa mới đứng vững, sắc mặt hắn đã hơi ngưng trọng, cả người lập tức trở nên cảnh giác, lại cũng không dám chút nào khinh thường.
Hắn có thể cảm nhận được, chủ nhân của trảo ảnh vừa rồi, thực lực tuyệt đối mạnh hơn hắn. Ngay cả Tùy Cẩn Thầm vẫn luôn truy đuổi hắn, cũng phải yếu hơn người này một bậc. Nếu thực sự liều mạng một trận, hắn gần như rất khó có hy vọng giành chiến thắng.
"Rào rào rào rầm!!!"
Lúc này, bốn đạo quang mang liên tiếp hiện ra từ trong vết nứt không gian. Trong nháy mắt, một trung niên nam tử áo vàng cùng ba lão nhân đã xuất hiện trước mặt hắn.
Vân Tiêu không để ý đến ba lão nhân phía sau, mà lập tức đặt ánh mắt lên trung niên nam tử áo vàng kia. Theo bản năng, hắn lại lùi về sau nửa bước, ánh mắt lóe lên vẻ kiêng kỵ nồng đậm.
"Hừ, kẻ nào lại dám làm càn trong Chủ Thần Điện nhà Tùy ta, quả nhiên có chút bản lĩnh."
Hừ lạnh một tiếng, Tùy Mộ Vân lập tức khóa chặt Vân Tiêu bằng ánh mắt. Khi thấy Vân Tiêu lại là một thanh niên, ánh mắt hắn không khỏi lóe lên vẻ kinh ngạc, nhưng lập tức bị hắn che giấu.
Chiêu vừa rồi đã giúp hắn có cái nhìn đại khái về thực lực của Vân Tiêu. Không nghi ngờ gì, thực lực Vân Tiêu thật sự rất mạnh, nhưng cũng chưa mạnh đến mức khiến hắn kiêng kỵ.
Nhìn vào lực lượng phản hồi từ chiêu vừa rồi, tu vi Vân Tiêu tuyệt đối chưa vượt qua Càn Khôn Cảnh. Mà đối với hắn mà nói, chỉ cần chưa vượt qua Càn Khôn Cảnh, hắn tuyệt đối là vô địch.
"Hề hề, Chủ Thần Điện nhà Tùy thì sao chứ? Trên đời này, chưa từng có nơi nào mà ta không thể đi tới, cho dù là hang rồng huyệt hổ, chỉ cần chọc phải ta, ta vẫn phải phá nát nó!"
Nghe Tùy Mộ Vân nói vậy, Vân Tiêu không khỏi cười lạnh một tiếng, rồi thản nhiên nói.
Thẳng thắn mà nói, Tùy Mộ Vân trước mắt thực sự đã tạo cho hắn một ít áp lực. Hắn cũng biết, e rằng mình khó có thể chống lại đối phương, nhưng hắn lại tự tin vào thủ đoạn Thần Sư của mình, đối phương muốn giữ hắn lại, tuyệt đối cũng là một việc không dễ dàng.
"Hay cho một tên tiểu bối cuồng vọng, theo như lời ngươi nói, ngươi muốn phá hủy Thần Điện nhà Tùy ta sao?!"
Đợi khi lời nói của Vân Tiêu dứt, Tùy Mộ Vân không khỏi nheo mắt lại, trong mắt tràn đầy hàn quang lạnh lẽo.
Từ khi hắn tiếp nhận vị trí gia chủ nhà Tùy đến nay, đã quá lâu rồi không có ai dám nói chuyện với hắn như vậy. Hắn nghe ra ý uy hiếp trong lời nói của Vân Tiêu, mà loại uy hiếp này, thực sự khiến hắn vô cùng khó chịu.
"Ngôi Thần Điện này của nhà Tùy cứng rắn hơn cả mai rùa, e rằng ta thật khó mà phá hủy. Bất quá, nếu tất cả mọi người trong Thần Điện đều bị diệt vong, không biết sự tồn tại của ngôi Thần Điện này còn có ý nghĩa gì không."
Khẽ nhếch khóe miệng, Vân Tiêu không hề yếu thế chút nào, vẫn châm chọc đáp trả.
Với thực lực hiện tại của hắn, thực sự vẫn chưa thể phá hủy Thần Điện trước mắt. Nhưng nếu hắn cố ý ám toán người ở trong đó, nhìn khắp toàn bộ Thần Điện, những người có thể tránh được ám sát của hắn, e rằng sẽ không quá hai ba người.
"To gan! Ngươi lại dám uy hiếp bản gia chủ?!"
Nghe Vân Tiêu nói vậy, lần này Tùy Mộ Vân thực sự có chút nổi giận. Hắn tu luyện đến cảnh giới hiện tại, đã rất ít khi xuất hiện tâm trạng tức giận, nhưng vào giờ phút này, cho dù hắn có dưỡng khí công phu tốt đến mấy, cũng không thể nào bình thản như thường được.
"Đây không phải là uy hiếp, mà là một sự thật đơn giản. Ngươi có thể hỏi vị tiền bối phía sau ngươi kia, ông ta đã truy đuổi ta rất lâu, chẳng phải vẫn để ta trọng thương và bắt giữ hai mươi thiên tài trẻ tuổi nhà Tùy ngay dưới mắt ông ta sao?"
Cười lạnh một tiếng, Vân Tiêu không khỏi liếc nhìn Tùy Cẩn Thầm đang đứng sau lưng Tùy Mộ Vân, rồi lãnh đạm nói.
"Hai mươi thiên tài đệ tử nhà Tùy sao?!"
Nghe Vân Tiêu nói vậy, Tùy Mộ Vân không khỏi hơi sững sờ, nhưng không ngờ rằng Vân Tiêu lại đã bắt sống nhiều thiên tài trẻ tuổi của nhà Tùy đến thế.
Theo bản năng, hắn liền đưa mắt nhìn về phía Tùy Cẩn Thầm một bên, ánh mắt lóe lên vẻ dò hỏi.
"Khụ khụ khụ, Gia chủ đại nhân, người này thủ đoạn quỷ dị, hơn nữa thực lực cực mạnh. Lão phu đã dốc hết toàn lực, nhưng vẫn để hắn bắt sống một số tộc nhân trẻ tuổi của chúng ta, xin Gia chủ đại nhân minh xét."
"Vô liêm sỉ!"
Nghe Tùy Cẩn Thầm giải thích, Tùy Mộ Vân lập tức giận quát một tiếng, trong giọng nói tràn đầy tức giận và bất mãn, bởi vì hắn đã nghe ra, những gì Vân Tiêu nói xem ra đều là thật.
Từng con chữ trong bản dịch này đều là sản phẩm độc quyền, không được phép sao chép dưới mọi hình thức.