(Đã dịch) Thất Giới Đệ Nhất Tiên - Chương 310 : Yên tâm lớn mật mà ra giá ba
Lương Tịch không hề xa lạ gì với ánh mắt ái mộ của những nữ đệ tử này, may mắn thay tình cảnh như vậy đã khá quen thuộc, nên thần sắc cũng không có gì thất thường. Nếu là người bình thường, e rằng đã sớm đỏ mặt tía tai, nói năng lắp bắp rồi.
Những nữ đệ tử này tuy rằng đều đến vì Y Liên thảo, nhưng khi Lương Tịch hỏi các nàng tới làm gì, các nàng lại ngại ngùng không biết mở lời.
Cuối cùng vẫn là Tân Vịnh Đồng, người từng gặp mặt Lương Tịch một lần, đứng ra, cười nói với Lương Tịch: "Lương Tịch, vài cây Y Liên thảo ngươi cho chúng ta đã gây ra náo động lớn trong số các tỷ muội. Mọi người hầu như đều mong ngóng ngày hôm nay đến, ngươi tuyệt đối đừng nói là ngươi đã quên mất chuyện này nhé."
Vừa dứt lời, Tân Vịnh Đồng đã vô hình trung hóa giải sự lúng túng của các nữ đệ tử. Mọi người đều ngẩng đầu lên, trong mắt tràn đầy chờ mong.
Lương Tịch cười thần bí, xòe hai tay.
Mọi người cùng chồm người nhìn tới, thấy hai tay Lương Tịch trống rỗng, lòng chợt trùng xuống, đồng loạt thở dài thất vọng.
Lâm Tiên Nhi cùng Tiết Vũ Ngưng liếc mắt nhìn nhau. Các nàng hiểu Lương Tịch hơn những người khác, trong lòng đều cảm thấy kỳ lạ, vì vốn cho rằng Lương Tịch đã sớm chuẩn bị sẵn sàng, sao kết quả lại thành ra thế này?
Trần Thư Từ không thấy được hai tay Lương Tịch, nhưng nhìn thấy vẻ thất vọng lộ rõ trên mặt các nữ đệ tử, trong lòng nhất thời sảng khoái vô cùng: "Cho ngươi thích gây náo động, chọc giận đám nữ đệ tử này. Ngươi cứ chờ bị cô lập đi."
Tân Vịnh Đồng cũng lộ vẻ mặt nghi hoặc, nhìn Lương Tịch nói: "Sư đệ chẳng lẽ ngươi thật sự ——"
Nàng chưa nói hết lời, chỉ thấy hoa mắt, thoáng hiện một tia sáng trắng trong tay Lương Tịch, sau đó một mùi hương ngào ngạt liền xộc vào mũi.
Tân Vịnh Đồng vội nhìn kỹ, thấy chẳng biết từ lúc nào Lương Tịch đã ôm một cái túi vải không lớn trong tay. Mùi hương quen thuộc kia chính là từ trong túi tỏa ra, nàng nhất thời vừa mừng vừa kinh: "Sư đệ ngươi cố ý hù dọa chúng ta đúng không!"
Thấy Lương Tịch lấy ra túi vải, Lâm Tiên Nhi và Tiết Vũ Ngưng đều thở phào nhẹ nhõm.
Tiết Vũ Ngưng vỗ ngực, bất giác nhìn lại tay mình: "Ồ, mình lo lắng cho tên hỗn đản đó làm gì? Chẳng phải mình mong hắn mất mặt đấy sao?"
Thấy Lương Tịch mang theo túi vải thần bí, có nữ đệ tử đã đoán được bên trong chứa gì, trong mắt nhất thời l��e sáng, thân thể không tự chủ được chen lấn về phía trước.
Lương Tịch mỉm cười nhẹ, mở túi vải, lấy ra một đóa Y Liên thảo cầm trong tay, cười nói: "Đã đáp ứng mọi người, ta sao có thể quên được?"
"Y Liên thảo!" Thấy bông hoa hình mạch tuệ kia, đồng tử Trần Thư Từ lập tức co rút lại.
Bên cạnh hắn không ít đệ tử cũng là kẻ sành hàng. Nhìn Y Liên thảo trong tay Lương Tịch và cái túi vải kia, hơi thở của họ lập tức trở nên dồn dập.
Y Liên thảo ở Sở quốc được săn đón giá cao, giá cả gần như tương đương với khối vàng cùng kích cỡ. Nhìn kích cỡ túi vải trong tay Lương Tịch mà xem, e rằng mấy trăm lượng Hoàng Kim cũng khó mà mua nổi.
"Hắn từ đâu ra nhiều Y Liên thảo như vậy!" Vấn đề này không ngừng xoay chuyển trong đầu Trần Thư Từ. "Hắn sao có thể có được!"
Sự tham lam nhanh chóng lan tràn trong mắt Trần Thư Từ và mấy vị đệ tử phía sau hắn. Tuy nhiên, Trần Thư Từ phản ứng nhanh nhất, hắn nhanh chóng tỉnh táo lại, che giấu vẻ mặt của mình. Chỉ là nhịp tim đập nhanh khiến máu huyết trong người hắn điên cuồng chảy, huyệt Thái Dương giật thình thịch.
Trong số những nữ đệ tử có mặt ở đây, có một số người từng nhìn thấy Y Liên thảo trước đây, nhưng nhiều đến mức này thì xưa nay chưa ai từng thấy, nhất thời tất cả đều ngây người.
Thấy Lương Tịch lập tức lấy ra nhiều Y Liên thảo như vậy, hơi thở Tân Vịnh Đồng cũng chợt ngưng lại, thân thể không khỏi lay động mấy cái.
Lương Tịch nhanh chóng liếc mắt mấy cái sang bên cạnh, dừng lại khá lâu trên bộ ngực cao ngất cùng đôi chân dài của Tân Vịnh Đồng, sau đó mới thỏa mãn thu hồi ánh mắt.
Thấy cảm xúc của các nữ đệ tử đã bị mình khuấy động, Lương Tịch lộ ra vẻ khó khăn nói: "Các vị sư tỷ sư muội, việc trồng trọt Y Liên thảo vô cùng không dễ dàng. Ngoại trừ số đã tặng ngày hôm qua, ta chỉ còn lại ba mươi cây đã thành thục này thôi, vì lẽ đó ——"
Lương Tịch chưa nói hết lời, Tân Vịnh Đồng đã cắt ngang: "Lương Tịch, bọn tỷ muội chúng ta đã sớm thương lượng xong rồi. Y Liên thảo vốn đã cực kỳ đắt giá, bọn tỷ muội sẽ không để ngươi chịu thiệt đâu, ch��ng ta sẽ mua là được rồi."
Lương Tịch biết ý đồ tặng hoa ngày hôm đó đã bị Tân Vịnh Đồng nhìn thấu, nên cũng không thấy kinh ngạc.
Chỉ là hắn thật tò mò, mình và Tân Vịnh Đồng chỉ gặp mặt một lần, sao nàng lại giúp mình như thế.
Phải biết, chuyện bán Y Liên thảo lấy tiền, việc do Lương Tịch tự mình nói ra cùng việc do các nữ đệ tử chủ động nói ra, ý nghĩa của nó hoàn toàn khác biệt.
Các nữ đệ tử chủ động nói ra, ý ngoài lời chính là: Ngươi cứ yên tâm mạnh dạn ra giá đi, đừng ngại ngùng.
Lương Tịch, kẻ gian thương này, cảm động đến sắp khóc rồi.
Thấy vẻ nghi hoặc trong mắt Lương Tịch, Tân Vịnh Đồng nhân lúc người khác không chú ý, tiến sát bên Lương Tịch, môi khẽ mấp máy, thì thầm: "Có người muốn ta nhắc nhở ngươi, đừng quên nàng."
Nụ cười đắc ý trên mặt Lương đại quan nhân lập tức cứng lại, hắn tự nhiên biết Tân Vịnh Đồng nói tới ai.
"Nha đầu Hứa Tình kia sao lại cố chấp đến thế chứ! Bao nhiêu công tử văn võ song toàn trong kinh thành, cớ gì lại nhất định phải treo cổ trên cái cây cong vẹo như ta đây." Lương Tịch thầm gào thét trong lòng, nhưng trên mặt lại không hề biểu lộ.
Tân Vịnh Đồng đã giúp mình một tay, vì thế Lương Tịch gật đầu.
Ở đây có nhiều người như vậy, Tân Vịnh Đồng cũng không tiện bắt Lương Tịch xác nhận rõ ràng, vì thế tạm thời chỉ đành bỏ qua cho hắn.
"Lương Tịch, ngươi cứ ra giá đi, bọn tỷ muội cũng biết ngươi trồng trọt nhất định không dễ dàng, chúng ta sẽ không để ngươi chịu thiệt đâu." Một vị nữ đệ tử trong đám người lớn tiếng nói.
Lời của nàng lập tức nhận được sự hưởng ứng của các nữ đệ tử khác, tất cả mọi người đều nhao nhao biểu thị tuyệt không để Lương Tịch chịu thiệt.
Lương Tịch ngoắc tay, ra hiệu mọi người im lặng.
Hiện tại tất cả mọi người tại chỗ đều không chớp mắt nhìn Lương Tịch, chờ hắn tỏ thái độ.
Trong mắt Trần Thư Từ tinh quang bắn ra bốn phía: "Lúc này nếu Lương Tịch có giở trò sư tử há mồm cũng sẽ không thành vấn đề. Thiên tính thích chưng diện của nữ nhân sẽ khiến các nàng chấp nhận dù giá có cao hơn nữa, đặc biệt là vật phẩm có thể thể hiện sự ưu việt này."
Lương Tịch nhíu mày, nhìn qua dường như đang tiến hành cuộc đấu tranh nội tâm mãnh liệt, kỳ thực trong lòng đã sớm vui vẻ nở hoa.
Tiết Vũ Ngưng từ xa thấy vẻ mặt xoắn xuýt của Lương Tịch, khinh thường bĩu môi: "Tên sắc lang này e rằng đã sớm vui vẻ nở hoa rồi."
"Vũ Ngưng, vừa nãy ngươi gọi Lương Tịch là gì? Sắc lang sao?" Lâm Tiên Nhi quay đầu, nghi hoặc hỏi.
Tiết Vũ Ngưng tự thấy mình lỡ lời, vội vàng chuyển chủ đề, chỉ vào Lương Tịch nói: "Mau nhìn, hắn sắp mở miệng rồi."
Lương Tịch chậm rãi đưa một ngón tay ra, dứt khoát nói: "Một trăm lượng một đóa!"
Trần Thư Từ lảo đảo, suýt nữa nuốt cả lưỡi vào cổ họng.
Bốn phía lập tức chìm vào tĩnh lặng, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Thấy mắt các nữ đệ tử càng mở to, lòng Lương Tịch chợt thót lên: "Không phải chứ, Y Liên thảo này đắt hơn Hoàng Kim cơ mà! Đây đã là giá lỗ vốn đại hạ giá rồi, chẳng lẽ vẫn còn thấy đắt sao!"
Sau mấy giây im lặng khiến người ta khó chịu, các nữ đệ tử lập tức vỡ òa, như nước sôi bùng lên: "Rẻ quá vậy! Lương Tịch ngươi thật là người tốt!"
"Thật sự là quá rẻ rồi!"
"Lương Tịch, ta yêu ngươi!"
Thậm chí có nữ đệ tử nghe được cái giá này xong, kích động nhảy dựng lên từ phía sau: "Lương Tịch, cho ta một cân!"
Dịch độc quyền tại truyen.free