Thế Giới Trò Chơi - Chương 48: Ảo cảnh tụ hợp thể
PS: Không đọc chương này trước và sau khi ăn. Không đọc chương này trước và sau khi ăn. Không đọc chương này trước và sau khi ăn. (Thật ra thích thì đọc thôi chả vấn đề gì)
...
Thằng Sinh đang dựa người chống hai tay vào vách của cái kết giới để nghỉ mệt. Lần này không b·ị t·hương tích gì mấy, nhưng sau một loạt hoạt động kịch liệt thì cái đám xương khớp trong người nó muốn rủ nhau rụng ra hết cả.
Bỗng nhiên nó thấy tầm mắt đột ngột tối sầm lại.
Xung quanh bắt đầu xuất hiện những đốm sáng bay nhảy lung tung, dần dần tụ lại với nhau.
Nó nghe thấy rất nhiều tiếng gì đó văng vẳng hòa trộn lẫn nhau, đang từ xa lại gần.
Mọi thứ cứ diễn ra như vậy cho đến khi...
...
- Hello!
...
- Bên này nè.
- Ê cẩn thận.
- Aaa!
...
- Nó lagquá mày ơi!
- Thoi hông sao, cứ từ từ.
...
- Mày, nói thiệt hả?
- Ừm, là thiệt.
...
Hai mắt thẳng Sinh mở lớn.
Nó không thể tin được những gì mình đang chứng kiến.
Thật vô lý, những cảnh tượng này không thể xuất hiện như vậy được.
Những cảnh tượng mà nó đã chôn rất sâu vào tiềm thức, những cảnh tượng mà nó không bao giờ muốn nhớ lại.
Thấp thoáng phía xa, nó có thể cảm nhận được. Đúng vậy, mặc dù nó không thấy, cũng không nghe được gì, nhưng nó biết.
Cuối con đường, có một người con gái. Dường như đang đứng chờ nó.
Thằng Sinh run rẩy bước về phía trước, bước qua hàng trăm hình ảnh, âm thanh, cảm xúc của chính nó.
Bước về phía người con gái mà nó đã gần như muốn quên.
Từng bước, từng bước một.
Nó có thể cảm nhận được hơi ấm quen thuộc mà nó từng biết.
Nó biết rằng người con gái ấy đang chờ đợi nó.
Rất gần, đang rất gần...
Những âm thanh vẫn vang lên xung quanh đang xa dần khỏi nó, chỉ để lại những sự im lặng.
Như nhận ra điều đó, nó nhanh chóng khựng người lại.
Thân hình của người con gái ấy đang đứng trước mặt nó, thật gần.
Nó nghe được tiếng thở quen thuộc.
Bàn tay nó giơ lên, nó muốn ôm người con gái ấy.
Giơ lên, giơ về phía trước.
Phốc!
Hai mắt thằng Sinh đã chuyển thành một màu xám tro, bên trong chỉ còn sự c·hết lặng. Cánh tay giơ lên lúc nãy của nó đang bóp lấy cổ của bóng người đứng trước mặt mình.
- Chậc, hello, chị.
- Lâu rồi không gặp lại ha. Mà tại sao chị không biến mất luôn đi!
Vẻ mặt thằng Sinh nhanh chóng trở nên dữ tợn, tay còn lại của nó giơ lên.
Phốc phốc!
Từ lòng bàn tay nhanh chóng mọc ra hàng lớp mảnh gai bắn về phía lồng ngực của bóng người trước mặt.
Bóng người dãy dụa muốn tránh né, nhưng bị bàn tay đang b·óp c·ổ giữ chặt tại chỗ.
Phụt!
Toàn bộ xương ngực nhanh chóng lõm xuống, vùng bị những mảnh gai bắn trúng bây giờ xuất hiện một cái lỗ lớn đang liên tục phun ra chất lỏng không rõ.
Bóng người muốn nói gì đó nhưng không thể nói được. Sau vài giây kịch liệt run rẩy, nhanh chóng xụi lơ không hoạt động nữa.
Thằng Sinh sau khi xác nhận bóng người trước mặt nó hoàn toàn bất động thì buông tay đang b·óp c·ổ ra.
Bốp!
Bóng người đổ ập về phía sau, đầu đập thật mạnh xuống đất.
Thằng Sinh không làm gì thêm, nó đứng đó, mặt đăm đăm hướng về phía mặt đất trước mắt. Thật kỳ lạ khi gương mặt của nó hiện lên một nụ cười, nhưng sâu trong hai mắt vẫn chỉ là sự c·hết lặng. Từ đầu tới cuối.
- Vui ha, đáng lẽ là em phải quên rồi đấy chị gái. Chậc chậc, đúng là mấy cái ảo cảnh cao cấp, không khác hiện thực là mấy.
Thằng Sinh vừa đứng vừa lẩm bẩm.
Bóng người đang nằm dưới đất bỗng xuất hiện hàng chục vết hằn màu xanh, cơ thể cũng có dấu hiệu nhúc nhích.
- Ấy ấy đừng biến đổi hình thái như thế. Ở yên đó để tao nói chuyện với chị của tao một chút.
Thằng Sinh thì cũng không nhìn thấy chuyện gì đang xảy ra, nhưng điều quái lạ là nó có thể cảm nhận được sự thay đổi của bóng người dưới đất.
Vừa lẩm bẩm nó vừa giơ một chân lên dẫm tới.
Phốc!
Cả một phần cơ thể của bóng người bị chân nó dẫm bẹp xuống sàn, bên trong chỉ liên tục phun ra rất nhiều chất lỏng đặc quánh.
- Cảm ơn chị nhé. Nhờ chị mà em mới tìm được phương pháp hữu hiệu như vậy. Cảm ơn vì thế giới này nữa.
- Để em kể cho chị nghe, lần đầu tiên cảm nhận được năng lượng của thế giới này em đã vô cùng vui mừng. Rốt cuộc thì lý thuyết của em đã được chứng minh là đúng rồi á.
Gương mặt của nó hớn hở như một đứa trẻ vừa tìm ra thứ đồ chơi mới, nhưng hai mắt vẫn c·hết lặng, nhìn đăm đăm xuống đất, không hề thay đổi.
- Sao chị lại im lặng, em nhớ là bình thường mỗi khi em kể gì đó với chị là chị sẽ trả lời mà?
- Ồ nhớ òi, chị không trả lời được. Thôi kệ em cứ kể nha. Kể y như cái cách em hay nhắn với chị hồi đó á.
- Cuối cùng thì em đã có thể khống chế được nỗi đau trong lòng mình rồi. Cảm giác thật tuyệt vời, em không ngờ là nó mạnh tới như vậy luôn.
Vừa nói bàn tay của nó vừa lóe lên những tia sáng màu xám tro.
Những tia sáng trên tay nó tuôn thẳng về phía mặt đất, thật trùng hợp là đột nhiên những vệt màu xanh trên thân của bóng người nằm dưới đất cũng đột nột hằn lên lần nữa.
- Ngoan ngoãn yên tĩnh để tao nói chuyện nào!
Luồng sáng va thẳng vào những vệt màu xanh, bốc lên một làn khói với những âm thanh kẽo kẹt như có hàng trăm tiếng động cùng vang lên.
- Thật không thú vị gì cả, có tí thời gian cũng không được chơi vui.
Vừa nói nó vừa ngáp một cái.
- Thôi, em thấy hơi buồn ngủ, nên là chị có thể đi rồi. À hy vọng là em sẽ không gặp lại chị lần nào nữa. Ấy nhưng mà hình như chị luôn ở gần em mà phải không? Thôi kệ, lỡ có gặp thì cho chị biến thêm lần nữa cũng không sao.
Nó uể oải giơ hai bàn tay về phía trước.
Phốc phốc!
Hàng trăm mảnh gai liên tục phóng xuống cắm chi chít vào cơ thể đang nằm đó.
Những vệt màu xanh liên tục hằn lên, b·ốc k·hói, phát ra âm thanh kẽo kẹt xì xào, sau đó biến mất, lại hằn lên, b·ốc k·hói...
Dần dần toàn bộ bóng người hòa tan thành những bọt khí xanh, những bọt khí này cuối cùng cũng b·ốc k·hói rồi vang lên vài âm thanh yếu ớt sau đó biến mất.
Những mảnh gai lúc nãy thì nhanh chóng sụp đổ thành một lớp cát bụi.
Màu xám tro và sự c·hết lặng trong đôi mắt của thằng Sinh cũng dần tan rã.
Không gian xung quanh bây giờ bắt đầu lóe lên những đường nứt màu đen đang nhanh chóng lan ra tứ phía.
Những đường nứt màu đen xuất hiện càng ngày càng nhiều.
Ầm!
Toàn bộ hình ảnh sụp đổ hoàn toàn, để lại bóng tối vô tận.
...
[Đinh! Ký chủ nhận ảnh hưởng từ kỹ năng ảo cảnh cao cấp - hạnh phúc.]
[Do điểm trí lực và tinh thần của ký chủ không đủ để chống cự hiệu quả của kỹ năng, ký chủ rơi vào trạng thái ảo giác.]
[Đinh! Cảnh báo! Ký chủ xuất hiện trạng thái đột phát không rõ.]
[Hệ thống đã bị chặn hoàn toàn quyền truy cập vào thông tin của ký chủ.]
[Đang tiến hành lấy lại quyền truy cập...]
[Đinh! Thực hiện thất bại. Đang thử lại...]
[Đinh! Thực hiện thất bại. Đang thử lại...]
...
[Đinh! Thực hiện thành công. Đang quét hình thông tin hiện tại...]
[Ký chủ g·iết c·hết ảo cảnh tụ hợp thể cao cấp (LV 15) nhận được 150 kinh nghiệm.]
[Ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ trả nợ.]
[Ký chủ đã lên LV 6]
PS: Có ai thấy không khỏe trong người như tác hong? :)