Thiên Chỉ - Phản Luật Nghịch Mệnh - Chương 6: Chapter 6: Chất vấn
Ánh sáng huyền bí từ hiện tượng "Ánh Tà Vạn Chiếu" bao phủ khắp vùng đất Allisonzabeth. Thứ ánh sáng đỏ thẫm như máu ấy làm người ta liên tưởng đến những thứ không mấy tốt đẹp, nhất là khi trong thời điểm này quái vật hoạt động mạnh hơn bất kì thời gian nào trong ngày. Song, không ai có thể phủ nhận cảnh sắc mà nó mang lại. Nó giống như ánh hoàng hôn của buổi chiều tà, nhưng đẹp và tuyệt vời hơn thế rất nhiều.
Điểm nổi bật là trên màn đêm tưởng rằng chỉ có những vì sao, lại xuất hiện một bông hoa năm cánh nằm ở trung tâm. Mỗi cánh hoa theo lời người dân truyền miệng, là tượng trưng cho năm vị anh hùng xui xẻo đã bị "Thiên Chỉ" hấp thụ. Nhưng sau khi họ chết, ý chí của họ vẫn chưa biến mất. Có kẻ tin rằng, ý chí kiên cường ấy đã biến họ thành một cánh hoa xinh đẹp, luôn khiến người ta phải ngước nhìn và trân quý.
Cứ đến thời điểm này, nhiều gia đình sẽ ngồi bên cửa sổ, đặt tay lên cằm và lặng lẽ ngắm vẻ đẹp ma mị của "Ánh Tà Vạn Chiếu" cũng như bông hoa năm cánh rực rỡ ấy. Càng ngắm, họ càng thêm yêu quý mảnh đất mà họ đang sinh sống. Dẫu thời tiết có khắc nghiệt và bất thường như nào, nhưng nếu đổi lại được xem khung cảnh lộng lẫy, tráng lệ như này thì cũng không tệ.
Ánh sáng đỏ thẫm phản chiếu qua từng mái nhà, len lỏi qua từng ngóc ngách lẫn những con hẻm lớn nhỏ mà lũ trẻ thường hay chơi. Cảnh sắc lúc này vừa nên thơ, vừa phảng phất vẻ đẹp hiếm có khó tìm của vùng đất bị thần linh nguyền rủa.
Ở giữa vùng đất ấy, Ánh sáng huyền bí từ hiện tượng "Ánh Tà Vạn Chiếu" bao phủ khắp vùng đất Allisonzabeth. Thứ ánh sáng đỏ thẫm như máu ấy làm người ta liên tưởng đến những thứ không mấy tốt đẹp, nhất là khi trong thời điểm này quái vật hoạt động mạnh hơn bất kì thời gian nào trong ngày. Song, không ai có thể phủ nhận cảnh sắc mà nó mang lại. Nó giống như ánh hoàng hôn của buổi chiều tà, nhưng đẹp và tuyệt vời hơn thế rất nhiều.
Điểm nổi bật là trên màn đêm tưởng rằng chỉ có những vì sao, lại xuất hiện một bông hoa năm cánh nằm ở trung tâm. Mỗi cánh hoa theo lời người dân truyền miệng, là tượng trưng cho năm vị anh hùng xui xẻo đã bị "Thiên Chỉ" hấp thụ. Nhưng sau khi họ chết, ý chí của họ vẫn chưa biến mất. Có kẻ tin rằng, ý chí kiên cường ấy đã biến họ thành một cánh hoa xinh đẹp, luôn khiến người ta phải ngước nhìn và trân quý.
Cứ đến thời điểm này, nhiều gia đình sẽ ngồi bên cửa sổ, đặt tay lên cằm và lặng lẽ ngắm vẻ đẹp ma mị của "Ánh Tà Vạn Chiếu" cũng như bông hoa năm cánh rực rỡ ấy. Càng ngắm, họ càng thêm yêu quý mảnh đất mà họ đang sinh sống. Dẫu thời tiết có khắc nghiệt và bất thường như nào, nhưng nếu đổi lại được xem khung cảnh lộng lẫy, tráng lệ như này thì cũng không tệ.
Ở giữa vùng đất ấy, có căn nhà gỗ cũ kĩ với cái mái ngói mục nát bị thủng lỗ lớn, cách Tòa Thị Chính chừng hai, ba căn nhà. Dưới ánh sáng đỏ thẫm hắt qua cái lỗ trên mái, hình ảnh một ông già mái tóc bạc phơ, mặc chiếc áo ba lỗ có màu lá chuối cùng chiếc quần ngắn đang ngồi nhâm nhi tách trà trên chiếc ghế sofa.
Asserteo ngồi đó, lặng lẽ ngước đầu lên nhìn cánh hoa đang hiện hữu trên bầu trời. Ánh nhìn mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng vì lâu ngày chưa ngủ làm ông chỉ muốn thiếp đi trên chỗ ngồi mềm mại, nhưng rốt cuộc cũng không chịu được mà phải cố ngắm vẻ đẹp “Ánh Tà Vạn Chiếu’ trước khi chìm sâu vào giấc ngủ. Với một con người không am hiểu gì về nghệ thuật lẫn cái đẹp của ông, việc ông chăm chú vào tác phẩm thiên nhiên như thế là hiếm thấy.
“Đúng là nó có vẻ đẹp khó cưỡng nhỉ?”
Giọng nói kì lạ vang lên, bước ra khỏi phòng bếp là một ông chú có quả đầu được chẻ hai mái trông vô cùng bảnh trai, mặc chiếc tạp dề in hình con vịt và hai tay bận bưng khay đựng chiếc bánh phô mai hoàng kim tan chảy, bên cạnh là hai chai nước giải khát vị chanh.
“Bánh đó cậu lấy ở đâu vậy? Tôi không nhớ nhà tôi có loại bánh đó.”, Asserteo phân vân hỏi.
“Thưa ngài, cái này là cháu làm bằng những nguyên liệu đặc biệt trong chiếc tủ lạnh mini.”, Hanslick trả lời.
Asserteo lấy từ túi quần ra chiếc điều khiển, ông bấm nút xanh và ngay lập tức cánh cửa ẩn dẫn đến phòng bếp ở góc tường biến mất không một dấu vết. Đây chính là thiết bị điều khiển mọi thứ trong căn nhà này, bao gồm cả công tắc đèn, quạt lẫn kích hoạt cánh cửa ẩn. Tất cả đều được cái điều khiển vạn năng của Asserteo thực hiện.
Trước ánh mắt trầm trồ của Hanslick, Asserteo bấm nút vàng và điều kì diệu đã xảy ra. Một chiếc bàn gỗ như trồi lên từ mặt đất, ngăn cách Asserteo và Hanslick. Kích thước đủ để anh đặt vừa cái khay lên đó mà không bị vấn đề gì.
Một cái đĩa sứ, và thực đơn chính được trình bày trên đó. Bánh phô mai hoàng kim tan chảy, một loại bánh phổ biến và được các nhà phê bình ẩm thực đánh giá rất cao ở phía Nam Vùng Đất Allisonzabeth. Với kết cấu mềm mại, cộng thêm việc người ăn được chiêm ngưỡng "suối vàng" chảy ra khi dùng dao cắt bánh. Đó thật sự là mĩ vị nhân gian mà bất kì ai trong vùng đất đều phải thử một lần.
"Cậu nghĩ cậu có thể tái hiện được hương vị của nó, Hanslick?", Asserteo lấy dao ra, chuẩn bị cắt bánh làm hai.
"Như ngài biết đấy, đầu bếp không bao giờ để thực khách cảm thấy thất vọng về món ăn mình bày lên.", Hanslick mỉm cười tự tin, kéo nhẹ tạp dề.
Asserteo không nói gì thêm. Bàn tay cầm dao khẽ lia xuống phần rìa bánh. Ngay khoảnh khắc lưỡi dao chạm nhẹ vào bề mặt bánh phô mai, Asserteo cảm nhận được sự mềm mại lẫn độ đàn hồi đáng kinh ngạc mà không phải ai cũng có thể làm được. Ông nuốt nước bọt, tiếp tục phần công việc của mình. Một khi con dao cắt xuyên qua lớp bánh, phong ấn sẽ được gỡ bỏ.
Asserteo giơ con dao lên cao, đôi mắt tập trung vào món ăn trước mắt. Ông nhắm chuẩn mục tiêu, dùng toàn bộ sức lực để cắt bánh phô mai hoàng kim tan chảy.
Một cuộc tấn công hương vị xộc thẳng vào khứu giác của nhà khoa học già. Nó không đơn thuần là bơ với sữa, mà đó là hương vị cao cấp nằm ở phạm trù hoàn toàn khác. Hình ảnh lớp bánh chồng chất lên bộ não Asserteo, làm ông có cảm giác như đang phiêu du vào thế giới tràn ngập bánh phô mai hoàng kim tan chảy. Dù Asserteo chưa ăn nhưng chỉ ngửi thôi cũng đủ biết được nó hoàn hảo đến như nào. Người làm ra chiếc bánh rốt cuộc ở cảnh giới gì đây?
Mãi cho đến khi hương thơm ngạt ngào ngừng tấn công vào khứu giác Asserteo, ông mới lấy lại được lý trí và chăm chú vào dòng suối vàng đang chảy ra từ nơi ông cắt bánh.
"Thật tuyệt đẹp!", Asserteo kêu lên.
Phô mai đang tan chảy từ vết cắt ngọt lịm của Asserteo. Chiếc bánh như được phủ thêm vẻ ngoài hoàng kim và lộng lẫy từ dòng suối vàng, khiến thực khách khó lòng mà cưỡng nổi.
"Dù sao thì đó chỉ là hình thức, quan trọng là hương vị!", Asserteo lấy lại bình tĩnh, chỉnh lại cảm xúc hào hứng trên khuôn mặt của mình và đưa cái thìa lại gần dòng suối phô mai.
Vị ngon khó tả, độ béo lẫn ngọt hoàn hảo, kết cấu mềm mại, nuốt vào có cảm giác như tan ra trong miệng, không quá khô cũng không quá ẩm và còn rất nhiều mĩ từ khác dùng để miêu tả tâm trạng Asserteo lúc này khi nếm thử bánh phô mai hoàng kim tan chảy do Hanslick làm ra. Quả thật nếu được làm nhà phê bình ẩm thực, ông sẽ không ngần ngại đánh giá món ăn này năm sao.
"Quả thật nó rất tuyệt vời, đây là bánh phô mai hoàng kim tan chảy ngon nhất mà tôi từng nếm thử trong cuộc đời của mình.", Asserteo rút khăn giấy từ túi áo, nhẹ nhàng lau miệng còn dính chút vụn bánh.
"Cháu rất cảm kích khi nghe những chia sẻ thật lòng của ngài, thưa ngài Asserteo.", Hanslick cúi đầu, bàn tay đặt vào ngực trái như một cử chỉ trân trọng.
Tuy nhiên, điều anh không ngờ đến là Asserteo thẳng thừng kêu rằng bánh phô mai này không thể nào được làm ra bởi người sống phía Nam. Điều đó làm anh cảm thấy khó hiểu và hỏi Asserteo về hương vị thực sự của chiếc bánh.
"Đúng là nó hoàn hảo và không có gì để bàn cãi. Nhưng cậu biết không? Thế giới này vô cùng đa dạng, và món ăn của từng vùng miền cũng thế. Chính sự đa dạng đó mới làm nên sự độc đáo của ẩm thực. Bánh mà cậu làm cho tôi, nếu người ngoài nhìn vào thì không có gì để chê, nhưng nếu cư dân sống ở Nam ăn vào, thì họ sẽ nói rằng vị đầu bếp làm ra món ăn này điên rồi. Vì nó không có vị chua!", Asserteo đặt thìa xuống, khoanh tay vạch trần món ăn của Hanslick.
Một thoáng im lặng kéo dài bao trùm cả căn phòng nơi hai người đang ngồi. Hanslick đứng đó, không nói gì và khuôn mặt cũng cúi xuống như muốn tránh ánh mắt dò xét của Asserteo. Ngược lại, cha đẻ của "Auth" vô cùng kiên định với quan điểm của mình. Bởi ông từng nhiều lần dắt Liliana đi mua bánh ở các cửa tiệm phía Nam, và họ đều cho vị chua vào bất kì món ăn nào làm ra. Đó là bản sắc ẩm thực, không thể thay đổi được đối với những người đã gắn bó với mảnh đất phương Nam.
Cơn gió bên ngoài khẽ rít qua khe cửa, mang theo mùi hương nhè nhẹ của đất, trời và lẫn theo đó là mùi hương của phô mai còn đang tan chảy vì chưa ăn hết. Ánh sáng đỏ thẫm từ lỗ thủng của trần nhà nhuộm lên khuôn mặt của vị đầu bếp, cho đến khi Asserteo ngước nhìn Hanslick thì ông mới tá hoả nhận ra, nét mặt cậu ta đã thay đổi. Không còn thân thiện, hay niềm nở khi nói chuyện với ông mà đó là cảm giác lạnh sóng lưng khi Hanslick đang nhìn mình bằng đôi mắt lạnh lùng không kém phần nguy hiểm. Khoé môi của cậu ta bất chợt nở nụ cười mỉm, trông vô cùng gian xảo.
"Có lẽ cháu đã đánh giá thấp khả năng quan sát của ngài. Nhưng nếu ngài muốn nói chuyện, thì cháu nghĩ tốt nhất là nên cho cháu một cái chỗ ngồi.", giọng nói trở nên nghiêm nghị, cứng rắn một cách đáng sợ làm Asserteo có dự cảm không lành.
Ông nghe lời Hanslick, tay bấm nút trắng trên chiếc điều khiển vạn năng. Chiếc ghế sofa dành cho một người trồi lên từ mặt sàn, và Hanslick ngồi gọn vào trong đó. Anh lấy tay chống cằm, đồng tử xanh của anh bắt đầu co rút lại như đôi mắt loài dã thú. Mái tóc chẽ hai mái đung đưa trong gió, để lộ khuôn mặt dày dặn kinh nghiệm của một kẻ như biết hết bản chất thối tha của thế giới.
Căn phòng chìm trong bầu không khí căng thẳng nặng nề. Asserteo nuốt nước bọt, mồ hôi chảy ra như túa. Có lẽ ông chưa kịp thích nghi với sự thay đổi đột ngột này, hay nói đúng hơn là cảm thấy choáng ngợp trước thứ sức mạnh đang toả ra trước mắt mình. Hanslick làm ông liên tưởng tới Derto, cũng toả ra "Auth" mạnh mẽ như vậy. Nhưng có vẻ chàng trai đầu bếp này còn kém xa so với Derto nhiều.
"Cháu muốn hỏi ngài một điều: Ngài đã thật sự nhận cháu làm người giúp việc chưa?", Hanslick lên tiếng, phá tan cảm giác im lặng khó chịu.
Asserteo liếc mắt đến Hanslick. Dù đầu óc tuổi xế chiều có lúc rối loạn, nhưng trong tình huống như này ông phải giữ bình tĩnh. Việc để lộ trạng thái bấn loạn như bây giờ trước mặt đối phương là không cần thiết.
"Vốn dĩ tôi nói như vậy vì lúc đó trời ở ngoài đang bị Ánh Tà Vạn Chiếu bao phủ. Tôi không muốn chạm trán với đám quái vật phiền phức đó. Về việc nhận cậu làm người giúp việc, tôi sẽ có cân nhắc sau khi tôi nghe cậu khai hết sự thật.", Asserteo trả lời bằng sắc thái cũng một chín một mười với Hanslick.
Anh khẽ cười, chỉnh lại chiếc cà vạt đỏ cùng với bộ vest xám nâu của mình:
"Ngài không thật sự tin cháu sao? Hay là ngài tin vào các lời đồn vô căn cứ, rằng những người bước ra từ Hang Động Cấm đều là quái vật giả dạng, hoặc trở thành một con người hoàn toàn khác?"
Đúng là có vài lời đồn xoay quanh Hang Động Cấm nằm rìa phía Nam Vùng Đất Allisonzabeth. Có người cho rằng, nếu đi vào bên trong đó và trở ra được thì rất có thể là quái vật giả dạng thành. Hoặc có những người nói người thân của họ khi đi ra khỏi hang động đó thì trở nên cộc cằn, dữ tính hơn bình thường.
Asserteo nửa tin nửa ngờ các lời đồn đó, bởi ông tin rằng mọi chuyện trên đời đều có thể giải thích được bằng khoa học. Nhưng đó không chỉ là lý do duy nhất Asserteo nghi ngờ Hanslick, mà còn bởi cái bộ vest anh ta đang mặc trên người. Đó là dành cho đám quý tộc phương Nam, một đám phiền phức và luôn câu kết với các phe phái nhằm đem lại lợi ích cho mình mà không màng đến hậu quả mang lại.
Việc quý tộc phương Nam đi ra từ Hang Động Cấm, một hang động đầy rẫy quái vật và kho báu không khỏi khiến người ta nghĩ rằng: họ đã thực hiện âm mưu xấu xa gì bên trong đó? Không phải là phân biệt, nhưng trong mắt Asserteo, ấn tượng về quý tộc phương Nam đa số đều tiêu cực.
Nhưng rốt cuộc ông chú quý tộc phương Nam này tại sao lại cứu một đứa bé mà hắn không hề quen biết? Asserteo nghĩ rằng chắc hẳn có nguyên nhân sâu xa cho hành động đó. Có thể con bé nằm trong một phần kế hoạch thâm độc của bọn quý tộc. Nhưng câu trả lời mà Asserteo nhận được lại khiến ông bất ngờ.
"Cứu người cần lí do sao, thưa ngài Asserteo?"
Ông khựng lại đôi chút, rồi cúi gằm mặt xuống, nhẹ nhàng khởi động công tắc dưới lòng bàn chân.
Hàng loạt khẩu súng dài từ tứ phía chĩa thẳng vào Hanslick. Không khó để nhận biết được chúng là hệ thống phòng thủ tối tân mà Asserteo đã xây dựng trong phòng thí nghiệm của mình, nhằm tiêu diệt quái vật cũng như bảo vệ an nguy cho ngôi nhà.
Chứng kiến cảnh tượng bị nhiều họng súng chĩa vào đầu, Hanslick không khỏi cảm phục ngài Asserteo.
Bởi làm ra nó không hề đơn giản, nhất là việc ngụy trang các khẩu súng thành những chiếc camera cỡ nhỏ gắn ở góc tường. Ai nghĩ hình dáng thật sự của camera lại là khẩu súng dài cơ chứ?
"Hoá ra đây là cách nhà khoa học vĩ đại đối xử với ân nhân.", Hanslick nói giọng đầy châm chọc, mỉa mai.
Ông ngước mặt lên, nhìn vào khuôn mặt không sợ hãi cùng bộ vest quý tộc phương Nam của Hanslick mà không khỏi nực cười. Cái thái độ nhởn nhơ đó, không biết trời cao đất dày càng làm ông chắc chắn rằng Hanslick là mấy thằng quý tộc phương Nam chết tiệt đó.
"Tôi không biết vì sao cậu cứu con bé, nhưng tôi nghĩ nó không mấy tốt đẹp gì. Có thể cậu đã đưa sức mạnh tà ác nào đó vào bên trong cơ thể Liliana, hoặc còn tệ hơn thế.", ông nói.
Không khí trong căn phòng như bị đông cứng lại, cảm giác nặng nề thêm lần nữa bao trùm toàn bộ nơi này. Những khẩu súng vẫn chĩa thẳng vào hộp sọ của Hanslick, ngay cả những tia laser nhấp nháy định vị mục tiêu cũng xuất hiện ngày một nhiều hơn. Mùi thuốc súng hòa lẫn trong không khí, như một lời cảnh báo đến từ Asserteo dành cho Hanslick.
Nhưng anh không cảm thấy lo lắng, anh ngả người ra sau lưng nhìn vào nơi những khẩu súng đó xuất hiện. Rồi lại về vị trí cũ, mở chai nước giải khát vị chanh trên bàn gỗ, nhấp một ngụm xong đặt chai nước xuống nhẹ nhàng như thể không quan tâm đến những gì đang diễn ra xung quanh mình.
Anh liếc nhìn Asserteo, đôi mắt hơi híp lại và đôi đồng tử sắc sảo lại lóe lên ánh sáng xanh như lúc Asserteo vạch trần lời nói dối của anh. Nhưng lần này không phải ánh mắt của kẻ bị dồn vào chân tường, mà là kẻ nắm rõ toàn bộ cục diện trong màn đối thoại đầy cam go này.
“Thời đại giờ thật khó sống, đến nỗi hành động cứu người cũng bị đưa vào diện tình nghi. Cháu nghĩ ngài đã sống đủ lâu để đưa ra những quyết định sáng suốt nhất, nhưng nghĩ kĩ lại thì ngài cũng chỉ là một lão già lẩm cẩm sống bằng sự hoài nghi.”, Hanslick bình thản đáp trả lại Asserteo.
“Chính sự hoài nghi đó đã cứu mạng tôi vô số lần. Hơn nữa, trong tư liệu của Thành Cổ Mallicobia có đề cập đến một loài quái vật có khả năng giả dạng thành con người.”, Asserteo nói, xong mở nắp chai nước giải khát còn lại, rót vào tách trà của mình rồi húp một ngụm.
Hanslick mỉm cười nhạt khi nghe đến cụm từ “quái vật giả dạng”. Anh biết rõ loại quái vật đó như thế nào, nhưng nếu khai ra hết thì chẳng khác nào làm Asserteo nắm rõ về xuất thân lẫn con người mình. Vốn dĩ anh đã được lệnh giữ bí mật về thân phận lẫn lí do anh đến đây, đó là lí do anh phải cẩn trọng trong từng lời nói, cử chỉ của mình.
“Ngài nói chuyện y hệt con người thời xưa đổ lỗi cho phù thủy khi mùa màng thất bại vậy. Đổ cho quái vật, đổ cho ác quỷ, đổ cho những thứ không thể thấy bằng mắt thường.”, Hanslick khoanh tay, anh cho rằng Asserteo quá đa nghi và không có lòng tin người.
“Con người bình thường ai lại vào Hang Động Cấm? Con bé nhà tôi thì có thể nó còn chưa chững chạc trong cách suy nghĩ, hoặc vẫn còn ngây thơ. Nhưng cậu thì khác, đã là người lớn và là một quý tộc có nền giáo dục và sự huấn luyện từ nhỏ.”, Asserteo nói bằng giọng điệu tự tin, đồng thời ông cũng chất vấn mục đích Hanslick vào Hang Động Cấm để làm gì.
Hanslick vẫn giữ thái độ điềm nhiên, bình tĩnh đến lạ lùng. Điều đó càng làm Asserteo lấn tới, ông buông xả hàng loạt nhận định chủ quan của mình . Ông cho rằng Hanslick là tên quý tộc độc ác, có thể con sói đã nằm trong kế hoạch được chuẩn bị từ trước và chỉ cần chờ đợi con bé đến sẽ ra tay cứu giúp con bé để lấy lòng tin. Không dừng lại ở đó, ông tiếp tục nói về việc không biết Hanslick đã làm gì với Liliana trong Hang Động Cấm mà khiến con bé ngủ thiếp đi. Những nhận định ác ý cứ thế tuôn trào không điểm dừng, nhắm thẳng vào Hanslick.
Asserteo sau hồi giải bày nỗi lòng thì cũng dừng lại. Đây chính là kế dùng để dụ Hanslick nói về thân phận của mình. Con người khi tiếp nhận những lời nói không hay, họ sẽ đứng dậy phản kháng hoặc lên tiếng để đính chính, bảo vệ danh dự cá nhân của mình.
Nhưng ông chú đầu bếp vẫn không nói gì, cứ giữ tư thế khoanh tay cùng với ánh mắt kiên định tập trung vào từng lời vu khống vô tội vạ của Asserteo. Không giận dữ, không hoảng hốt, chỉ là một sự im lặng đến đáng sợ trước chục cái họng súng đang chĩa vào mình cùng với những lời nói cay độc phát ra từ miệng Asserteo.
Asserteo tuy vẻ ngoài tỏ ra như không có gì, nhưng ông cũng bắt đầu cảm thấy khó hiểu về hành vi của Hanslick bây giờ. Quý tộc phương Nam ông biết, là những con người có lòng tự tôn cao ngút trời. Nhưng chàng trai trước mắt ông đây, lại im lặng đến mức trong mắt ông, anh như kẻ hèn nhát không dám lên tiếng bảo vệ phẩm chất của mình.
“Cậu không có gì để nói sao?”, Asserteo hỏi, nhưng tông giọng đã hạ thấp xuống như có ý định dò xét phản ứng của Hanslick.
Hanslick nhún vai, mái tóc hai mái đung đưa theo chuyển động. Anh nói:
“Lời nói của ngài, cháu đã nghe hết. Nhưng cháu không muốn nói gì thêm về điều này, vì nói chuyện với một người đa nghi thật sự khó chịu. Có thể là bộ vest cháu đang mặc gây thiện cảm xấu cho ngài, nhưng ngài biết không? Cháu mặc nó không phải vì cháu là quý tộc, mà là một người mong muốn như vậy.”, nói đến câu cuối cùng thì ánh mắt Hanslick có chút đượm buồn. Nhưng những lời anh nói ra là sự thật từ tận đáy lòng mình. Bộ vest anh mặc đã trở thành thứ không thể thay đổi, là ước nguyện của một người mà anh thầm thương.
Không khí trong căn phòng bỗng giảm xuống thấy rõ, không còn cảm giác nặng nề hay gay go như ban đầu. Có lẽ ánh mắt của Hanslick khi đó đã chạm đến tấm lòng của Asserteo. Nhưng đó có thể là hành vi che mắt mà quý tộc phương Nam hay sài, dù có như thế nào đi nữa thì ông vẫn phải đề phòng. Với một người có kiến thức về tâm lý học như ông, không khó để ông nhận biết rằng Hanslick không hề nói dối.
Song đó chỉ là lý thuyết suông, ông muốn tận mắt mình chứng kiến và đưa ra nhận xét về con người này.
“Cậu chỉ cần khai hết là được, tôi cũng không cần phải nặng lời đến thế.”, Asserteo thở dài nói.
Cơ thể ông đã rã rời sau ngày dài làm việc, những công việc như chế tạo nghiên cứu đòi hỏi khả năng tập trung cao độ lẫn độ tỉ mỉ làm đầu óc ông căng như dây đàn. Cộng thêm tính đa nghi vốn đã ăn sâu vào trong máu, khi gặp một kẻ kì lạ như Hanslick thì nó như được bùng phát mạnh mẽ.
Ông không muốn kéo dài cuộc hội thoại này thêm nữa, nhưng Hanslick lại không chịu nói về mục đích lẫn thân phận của mình làm ông phải đẩy nhanh tiến độ bằng cách buông ra những lời nói như vậy. Chẳng phải ông thích thú cách làm đó, nhưng nó là cách duy nhất mà ông nghĩ ra được.
Chiếc bánh phô mai hoàng kim dù ở trong tình cảnh không mấy vui vẻ giữa chủ nhân của nó với nhà khoa học già, nó vẫn toả ra thứ hương thơm ngào ngạt như thể xoa dịu đi cảm giác mệt mỏi lẫn không khí ảm đạm đang hiện hữu trong căn phòng này.
Có vẻ như Hanslick đã nhìn thấu được tâm trạng Asserteo lúc này, thế là anh cũng buông lỏng đôi tay đang khoanh lại của mình. Anh lấy hai tay đặt lên vịn ghế, những ngón tay to lớn gõ nhịp như đang cân nhắc về việc kết thúc cuộc trò chuyện. Ánh nhìn của ông dành cho Asserteo đã không còn vẻ lạnh lùng hay sắc sảo, mà đó là ánh mắt có đôi chút lo lắng, nhưng cũng chứa trong đó cảm giác mãn nguyện vì được trò chuyện với nhà khoa học.
"Có vẻ ngài đã mệt, ngài Asserteo.", Hanslick nói giọng nhẹ nhàng, không còn vẻ cứng đầu như trước.
"Đúng là dạo này sức khoẻ tôi không được tốt, tôi nên nghỉ ngơi thay vì làm mấy trò lố bịch như nghi ngờ hoặc buộc tội cậu.", Asserteo đáp, nhưng giọng nói đã có phần yếu ớt cùng với đôi mắt lim dim như sắp chìm vào giấc ngủ.
"Cháu biết ngài chỉ lo cho sự an toàn của mình và Liliana. Nhưng ngài không cần lo lắng, vì cháu đến đây là để bảo vệ Liliana", tông giọng anh hạ xuống trông thấy, khiến người nghe cảm thấy dễ chịu hơn phần nào.
Anh đứng dậy, hai tay rời khỏi chỗ vịn ghế một cách dứt khoát nhưng cũng không vội vàng. Anh chỉnh lại tác phong của mình. Đôi mắt của anh khẽ lướt qua cảnh vật bên ngoài ô cửa sổ, nơi ánh sáng đỏ thẫm tuyệt đẹp ấy vẫn đang chiếu rọi xuống vùng đất.
"Chúc ngài có một giấc ngủ ngon.", Hanslick nói, rồi đặt chiếc bánh phô mai cùng hai chai nước giải khát lên khay đựng. Phần bánh ngon này không thể bỏ dở, vì vậy anh sẽ bỏ nó vô tủ lạnh mini để giữ được độ ngon cũng như độ mềm mại của bánh.
Asserteo cũng đứng dậy, rời khỏi chiếc ghế sofa mềm mại. Ông chống tay lên trán, cố nghĩ ra một câu nói nào đó để kết thúc buổi trò chuyện. Nhưng cơ thể ông đã rệu rã đến mức không thể mở miệng ra được, nên ông chỉ đành hủy hệ thống phòng thủ như một sự tin tưởng dù chỉ là nhỏ nhất của ông đối với Hanslick. Ông bước vào phòng ngủ ẩn được giấu trong bức tường bằng thiết bị điều khiển vạn năng, chấm dứt một ngày làm việc của mình.
Anh lúc này mới chú ý đến một chiếc điều khiển không biết từ khi nào đã xuất hiện trên bàn gỗ, hình dáng và màu sắc y hệt điều khiển mà Asserteo sử dụng từ nãy đến giờ.
Hanslick mỉm cười, anh lấy cái điều khiển đó và bấm nút xanh như Asserteo từng làm. Ngay lập tức, cánh cửa dẫn đến phòng bếp mở ra. Anh cũng sải đều những bước chân của mình vào trong đó, để cái khay đựng đồ ăn, nước uống ngăn nắp vào chiếc tủ lạnh mini.
Xong việc, anh đi ra ngoài và đóng cánh cửa đó lại bằng cách bấm nút xanh thêm một lần nữa.
Căn nhà bỗng chốc chỉ còn mình anh là còn thức, cảm giác cô đơn bắt đầu len lỏi như cơn gió nhẹ khẽ lướt qua những cánh đồng hoa. Không còn ánh mắt nghi ngờ dán chặt vào mình, hay hàng tá khẩu súng dài đe doạ đến tính mạng, chỉ còn tiếng lúc nhúc của vài con chuột đang ẩn mình ở đâu đó trong căn nhà gỗ tồi tàn này.
Nhưng anh chẳng mấy quan tâm, đây là thời gian hoàn hảo để anh trò chuyện cùng với ngài ấy về kế hoạch của mình.
Hanslick lấy điện thoại ra từ chiếc túi nhỏ ở ngang hông. Anh thành thạo bấm các nút trên đó, rất nhanh đã vào trạng thái cuộc gọi với người bên kia đầu dây.
"Thưa ngài, thần đã thành công làm người giúp việc trong căn nhà Asserteo.", Hanslick bắt đầu nói.
"Hả? Ồ! Nghe được này!", giọng nói ở đầu dây bên kia vang lên một cách lúng túng, như thể người gọi chưa quen với việc sử dụng công nghệ.
Hanslick khẽ cười nhè nhẹ, anh trêu chọc chủ nhân của mình:
"Coi bộ lần này ngài không bấm nhầm nút."
"Im đi.", giọng nói đáp lại cách nhanh chóng, tuy lạnh lùng nhưng vẫn có đâu đó cảm giác rối ren, ngượng ngùng vì bị thuộc hạ trêu đùa.
Dù ở đầu dây bên kia, nhưng vì đã đồng hành với ngài ấy đủ lâu nên chỉ cần nghe kĩ từng từ, Hanslick đủ hiểu cảm giác của chủ nhân mình lúc bấy giờ như thế nào. Anh cũng không đùa dai nữa mà kể về việc mình bị nghi ngờ bởi Asserteo chỉ vì bộ vest giống quý tộc phương Nam.
"Xem ra nó đã trở thành trang phục truyền thống cho giới quý tộc sống phía Nam vùng đất này.", Hanslick nói ra suy luận mà anh đúc kết được từ câu chuyện bản thân.
"Thì ra là vậy, chẳng trách sao Asserteo lại nghi ngờ ngươi. Còn vấn đề luyện tập, ngươi đã thực hiện đến đâu rồi?"
Hanslick im lặng một hồi, rồi khẽ đáp lại rằng vẫn chưa có tiến triển gì. Xem ra công việc thuyết phục ngài Asserteo vẫn còn gặp nhiều khó khăn, nhưng chỉ mới vài ba giây trước đây anh được Asserteo trao cái điều khiển vạn năng dự phòng, nên anh nghĩ mọi chuyện sẽ ổn thoả và có thể tiến hành vào ngày mai.
"Càng nhanh càng tốt.", chủ nhân đáp.
"Tuân lệnh.", Hanslick vội vàng trả lời. Trong đầu anh đã vạch sẵn kế hoạch được chuẩn bị cho ngày mai, và anh sẽ căn cứ theo đó mà thực hiện.
Giọng nói bên kia đầu dây tiếp tục vang lên, nhưng lần này như một lời cảnh báo nghiêm khắc dành cho Hanslick.
"Đừng quên, Liliana không giống cô ấy."
Hanslick bỗng khựng lại. Chẳng đợi anh hồi âm, chủ nhân tiếp tục nói:
"Hãy chỉnh sửa lại phương pháp tập luyện. Liliana không phải thiên tài, càng không phải kẻ có thể kiểm soát được sức mạnh trong một hai giờ ngắn ngủi. Việc ngươi áp đặt lên con bé những bài huấn luyện cũ kĩ như thời xưa, nó sẽ gây nên hậu quả rất lớn."
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tâm trí Hanslick bỗng xuất hiện hình ảnh một cô gái với mái tóc đen dài nhẹ nhàng bay trong gió, cơ thể nhỏ bé đứng trên cánh đồng hoa cùng hai tay chắp lại phía sau. Đó là ký ức đẹp đẽ nhất của anh về người bạn thuở niên thiếu, sau này là học trò đầu tiên cũng như là cuối cùng của mình, Phản Luật Nghịch Mệnh đầu tiên.
"Thần đã hiểu.", Hanslick cúp máy. Cảm giác bồi hồi, nhớ nhung lại tràn về trái tim lạnh lẽo của một kẻ từng chứng kiến cô ấy thuộc về một kẻ khác và còn tệ hơn nữa, là tan biến trước mắt mình mà bản thân không thể làm gì.
Anh hướng ánh mắt mình qua ô cửa sổ, nơi bông hoa năm cánh đang toả sáng rực rỡ trên bức màn đêm giả tạo của thần. Khoé miệng anh nở một nụ cười, không biết đó là cảm giác cay đắng hay nghẹn ngào vì nhớ lại kí ức cũ.
Đôi chân chậm rãi bước vào phòng ngủ ẩn Asserteo đã chuẩn bị cho mình, chiếc điện thoại được Hanslick cất kĩ càng trong cái túi nhỏ ngang hông. Có lẽ đêm nay sẽ là một đêm khó ngủ đối với anh.
[...]