Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thiên Dạ - Chương 3: . Anh hùng sao ?

“Hừ! Ba tên đàn ông cao to lực lưỡng hiếp đáp một cô gái chân yếu tay mềm, không xem pháp luật ra gì!”

Đúng lúc này, một giọng nói trầm ấm nhưng mạnh mẽ vang lên.

Bằng một sự vi diệu nào đó, một thanh niên xuất hiện trên đỉnh cột đèn gần đó. Dưới ánh trăng và gió đêm, hình ảnh hào hùng ấy đủ sức lay động trái tim thiếu nữ của Vũ Ngọc Nhi.

“Mày... mày là ai?”

Ba tên lưu manh thì không thấy vậy. Trong thâm tâm, nỗi sợ hãi đang ngập tràn, chúng gào thét để xua đi phần nào nỗi hoảng loạn.

“Chúng mày không xứng biết tên tao.”

Vừa dứt lời, ba vật thể không rõ hình dạng lần lượt ghim vào bụng lũ lưu manh, khiến chúng lăn lộn quằn quại trong đau đớn. Dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn đường, có thể mơ hồ nhận ra đó là ba mẩu bã kẹo cao su.

Rồi hắn từ cột đèn nhảy xuống, nhẹ nhàng đáp đất ngay trước mặt Vũ Ngọc Nhi, dịu dàng nói:

“Không sao đâu! Cô đã được cứu rồi. Cô tên gì?”

“Cảm... cảm ơn anh! Em... tên Ngọc Nhi, Vũ Ngọc Nhi.”

Mặt Ngọc Nhi đỏ bừng, cô lắp bắp cảm ơn ân nhân của mình.

Với nụ cười trên môi, thanh niên đưa tay kéo Ngọc Nhi từ dưới đất lên. Gương mặt hắn vẫn rạng rỡ nụ cười ấm áp. Dường như nhớ ra điều gì đó, hắn đưa mắt về phía bên kia đường. Cách đó khoảng năm mươi mét, thiếu niên kia vẫn nhàn hạ tản bộ.

“Mày còn là đàn ông không đấy?!”

Hắn hét lớn, nhưng không có tiếng đáp lại. Thiếu niên kia vẫn tiếp tục bước đi.

“Hừ!”

Tức giận vì bị "bơ", hắn cúi người bế Ngọc Nhi, rồi giậm chân một cái bật nhảy.

Trong sự kinh ngạc của Ngọc Nhi, cả hai bỗng vút bay qua những hàng cây, vượt qua khoảng cách hơn năm mươi mét rồi nhẹ nhàng hạ cánh ngay trước mặt thiếu niên kia.

“Tránh ra!”

Nhìn cặp đôi vừa hạ xuống trước mặt, Thiên Dạ hơi mất kiên nhẫn.

“Thằng hèn! Một cô gái bị bắt nạt ngay trước mặt, mà ngươi chỉ trơ mắt nhìn. Có còn là đàn ông không hả?!”

Nhíu mày, Thiên Dạ không mặn không nhạt đáp:

“À, vậy núp lùm xem kịch chán rồi mới ra tay thì rất đàn ông ư?”

Nghe Thiên Dạ nói, mặt thanh niên cau lại.

“Làm sao hắn biết? Đoán mò ư?”

“Anh hùng luôn xuất hiện sau cùng trong mọi câu chuyện, chẳng phải vẫn thế sao?”

“Tiếc là đây không phải chuyện kể, ngươi cũng không phải anh hùng, chỉ là một thằng ngáo thôi.”

“Muốn chết? Xem ra mày thật hết thuốc chữa rồi, không dạy mày một bài học thì mày sẽ không thể nhớ. Mau xin lỗi cô ấy! Không thì tao sẽ cho mày biết thế nào là lễ độ!”

Thiên Dạ vẫn đứng đó, nhàm chán và dửng dưng.

“Không nghe tao ư? Xin lỗi ngay! Ngay bây giờ!”

Với ánh mắt như đang nhìn một thằng ngu ngốc, Thiên Dạ đi thẳng qua cặp đôi trai gái.

“Hừ! Tao sẽ đánh mày quỳ xuống, nhóc ranh, để mày nhớ trên đời này có những người mày không nên chọc vào.”

Dứt lời, thanh niên siết chặt tay, lao về phía Thiên Dạ vung nắm đấm.

“Rầm!”

Âm thanh chát chúa như một tiếng nổ lớn vang vọng giữa đêm khuya tĩnh mịch, bụi bay mù mịt. Khi tro bụi tan đi, một cái hố to hiện ra, và giữa hố là một thanh niên đã bị lún quá nửa người xuống lòng đường.

“Ngươi muốn làm anh hùng? Không sao cả! Ngươi muốn cưa gái? Mặc kệ ngươi! Nhưng đừng chọc ta!”

Lạnh lùng quay lưng với hai kẻ kia, bóng lưng Thiên Dạ dần khuất sâu vào bóng tối.

“Dù là thời đại nào, lũ ngu đúng là chưa bao giờ thiếu!”

...

Trải qua màn dạo đầu cùng lũ ngu ngốc tự cho mình là trung tâm vũ trụ, Thiên Dạ tự hỏi liệu xã hội này đã tàn rồi không, khi mà từ lúc thức tỉnh đến giờ, chưa đầy vài giờ đồng hồ đã gặp toàn bọn ngu ngốc.

“Hử? Cái mùi này...”

Bỗng nhiên, hắn ngửi thấy một mùi hương nhàn nhạt trong gió đêm. Mùi hương rất nhạt, đến cả Thiên Dạ cũng chỉ thoáng ngửi thấy.

Tập trung cảm nhận mùi thơm, Thiên Dạ liếc mắt nhìn về phía đồng cỏ xa xa nơi ngoại ô thành phố.

Khóe miệng hắn cong lên một nụ cười nhẹ, rồi ngay lập tức lao vút lên thiên không tối mịt, phá vỡ bức tường âm thanh, vượt qua vận tốc gấp đôi âm thanh trong không khí, tạo ra một tiếng nổ lớn giữa đêm khuya.

Xung quanh những ngôi nhà lần lượt sáng đèn, mọi người giật mình tỉnh giấc vì tiếng nổ lớn. Ngơ ngác nhìn về nơi phát ra âm thanh, nhưng ở đó chẳng có gì ngoài khoảng không vắng lặng cùng tiếng gió rít gào.

Gió đêm càng lúc càng lớn.

Nhìn gốc cỏ nhỏ trước mặt, Thiên Dạ hơi mỉm cười.

Đó là một bụi cỏ, nếu nhìn thoáng qua trông chẳng khác biệt gì mấy so với những cây xung quanh. Nhưng nếu để ý kỹ, sẽ thấy nó đang tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ tựa ánh trăng. Thật không ngờ, ở nơi năng lượng mỏng manh như Trái Đất cũng có thể phát triển linh thảo.

Cái gọi là linh thảo chính là những th���c vật hấp thụ tinh hoa trời đất mà phát triển.

Chính vì thế, bản thân chúng cũng chứa đựng năng lượng của trời đất, công dụng chính thì phải tùy thuộc vào chủng loài. Một hành tinh với năng lượng sống mỏng manh như Trái Đất, việc phát hiện linh thảo hoàn toàn có thể sánh với việc trúng mười tờ vé số giải độc đắc.

Mà cũng không hẳn là như vậy. Thiên Dạ có thể nhận ra năng lượng của Trái Đất đang trở nên nồng đậm hơn, dù rất, rất chậm. Có lẽ cây linh thảo này chính là dấu hiệu mở đầu cho sự đổi thay của Trái Đất.

“Thời thế đang thay đổi, sự yên bình hiện tại sẽ sớm chấm dứt thôi.”

“Mở ra không gian thứ nguyên... hử?”

Cúi người nhổ bụi linh thảo, như một bản năng, Thiên Dạ vừa nói vừa ném nó vào khoảng không bên trái. Nhưng hắn chợt khựng lại vì một phần ký ức xa xưa vừa lóe lên.

“Không gian thứ nguyên sao? Có thời gian cũng nên làm một cái.”

Nhét bụi linh thảo vào túi quần, rồi vừa ngáp, hắn vừa giẫm chân xuống nền đất. Một lần nữa, Thiên Dạ phóng thẳng lên nền trời đêm.

...

Sáng sớm, công viên thành phố thật nhộn nhịp. Các cụ ông cụ bà tốp năm tốp ba tập trung tập dưỡng sinh, các thanh niên chạy bộ rèn luyện sức khỏe, cùng tiếng nô đùa ríu rít của những đứa trẻ...

Một buổi sáng bình thường như bao buổi sáng khác, đó là, nếu như mọi chuyện chỉ có thế.

Thình lình lúc này, một chuyện không tưởng phát sinh. Một ngư���i đang chạy bỗng nhiên ngã lăn ra đất, người cậu ta tỏa ra hơi nóng khủng khiếp. Mọi người xung quanh tập trung hiếu kỳ xem, xì xào bàn tán. Có người thử dùng một xô nước đổ vào, nhưng ngay lập tức nước sôi lên rồi bốc hơi.

“Chuyện này... chuyện này là sao?”

“Không phải là siêu nhân như trong phim chứ?”

“Ai đó gọi cấp cứu đi!”

“Cả cảnh sát nữa.”

Trong lúc mọi người đang bối rối vì sự cố đột nhiên phát sinh này, không biết từ lúc nào đã có một nhóm người mặc vest đen bao vây xung quanh họ.

“Tránh ra! Chúng tôi là người của chính phủ. Tránh đường cho người thi hành công vụ!”

Rồi bọn họ vừa giải tán đám đông, vừa đặt thanh niên kia lên một cái cáng cứu thương cực kỳ chuyên nghiệp.

Lạ là dù thanh niên kia đang tỏa ra sức nóng khủng khiếp, nhưng lại chẳng ảnh hưởng đến họ chút nào. Đặt thanh niên kia lên chiếc xe gần đó, họ nhanh chóng cùng đội xe rời đi, nhanh như lúc họ xuất hiện. Mọi người nhìn về phía đội xe khuất dần trong làn xe nườm nượp.

Trải qua chuyện lạ này, ai cũng đang xì xào bàn tán... Một cơn mưa nhẹ nhàng lướt qua, mọi người thoáng chốc đều yên tĩnh lại.

Tất cả nhìn nhau rồi nhìn xung quanh, ánh mắt mờ mịt không hiểu.

“Chuyện gì xảy ra vậy?”

“Tôi đang làm gì thế này?”

“Tôi đang tập chạy mà, sao lại đứng đây?”

Ở một góc khác trong công viên, Thiên Dạ vươn vai đứng dậy khỏi gốc cây mà mình đã tựa vào ngủ suốt đêm. Thế giới này quả thật không đơn giản như vẻ ngoài của nó.

“Có lẽ cũng nên về nhà. Con búp bê đó chắc cũng bớt giận rồi. Mà thực ra, nó cũng chẳng thật sự giận.”

Làm vài động tác giãn gân cốt, Thiên Dạ nhẹ bước hòa vào dòng người bận rộn ngược xuôi, chuẩn bị cho một khởi đầu ngày mới.

Bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free, xin quý vị độc giả hãy đón đọc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free