(Đã dịch) Thiên Hạ Dịch Cục - Chương 61: Bặt vô âm tín
Ngày thứ hai, mặt trời mới lên ở hướng đông.
Kế hoạch du ngoạn ở Phong Châu thành chưa kịp bắt đầu đã phải tuyên bố kết thúc.
Bánh Mật vốn là người rất có kỷ luật, giờ này đáng lẽ nàng đã dậy luyện công rồi.
Thẩm Bách dù có lười nhác đến mấy, cũng không đến mức một đêm trôi qua mà không có lấy một hồi âm nào.
Lâm Dịch Lâu liền thử gửi thêm một phong truyền tin cho Bánh Mật và Thẩm Bách với nội dung: “Khi nhận được, mau chóng trở về!”. Quả nhiên, không nằm ngoài dự đoán, những lá thư này vẫn như đá ném xuống biển, bặt vô âm tín.
Cơ bản có thể xác định, Bánh Mật và Thẩm Bách bên kia rất có khả năng đã gặp phải chuyện gì bất trắc.
Lâm Dịch Lâu đầu tiên gửi một phong truyền tin cho Mạc Lăng, sau đó lấy ra Bắc Đẩu hướng dẫn đồ rồi trải ra. Trên bản đồ, điểm đỏ đại diện cho y, nằm ở Tứ Quý Khách Sạn trong Phong Châu thành, hiện lên vô cùng bắt mắt.
Mà Bắc Đẩu hướng dẫn đồ không chỉ có thể nhìn thấy vị trí của y, mà bất cứ ai từng để lại ký hiệu giọt máu trên bản đồ cũng đều có thể xác định được vị trí hiện tại.
Từ trong Nhẫn Càn Khôn, y lấy ra một cái bình nhỏ. Mở nút bình ra, bên trong là một ống nhỏ giọt. Lâm Dịch Lâu liền nhỏ chất lỏng đỏ sẫm lên tấm hướng dẫn đồ.
Đó chính là máu của Bánh Mật.
Khi giọt máu rơi xuống bản đồ, tựa như máu đang sống dậy, lại giống như cả bản đồ đang chuyển động. Giọt máu đó trên Bắc Đẩu hướng dẫn đồ bắt đầu di chuyển ra khỏi Phong Châu thành, như thể đang vượt đèo lội suối, cuối cùng dừng lại ở một nơi, nhập làm một với một điểm đỏ vốn có trên đó.
Đó chính là nơi Bánh Mật đang ở.
Lâm Dịch Lâu xác nhận vị trí. Rất rõ ràng, ngày đó sau khi nghe lời y rời khỏi Mộc phủ, Bánh Mật và Thẩm Bách cũng hiểu đạo lý "nơi thị phi không nên ở lâu", nên đã trực tiếp rời khỏi thành. Hướng họ chạy trốn có chút khác biệt so với hướng y dùng Ngàn Dặm Châu để trốn, nhưng khoảng cách không quá xa.
“Minh Tập sơn?” Lâm Dịch Lâu nghi hoặc: “Hai gia hỏa này chạy lên núi làm gì vậy?”
Chưa kịp suy nghĩ nhiều, y liếc mắt một cái. Tiểu ma cô vừa ăn điểm tâm xong, lúc này đang nhìn chằm chằm tấm hướng dẫn đồ với ánh mắt sáng rỡ. Bắt gặp ánh mắt Lâm Dịch Lâu, ngón tay nhỏ bé của nàng chỉ vào điểm đỏ với vẻ hưng phấn không hề che giấu.
Lâm Dịch Lâu phán đoán: “Ngươi muốn chơi?”
Tiểu ma cô gật đầu như giã tỏi.
Lâm Dịch Lâu cười với vẻ trêu chọc, rút ra một cây ngân châm mảnh dài, rồi cầm lấy bàn tay nhỏ của tiểu nha đầu.
Tiểu ma cô lúc này khẽ kêu một tiếng rồi nhắm tịt mắt lại, nhưng sau đ�� lại hé mắt nhìn trộm. Trên tay nàng không hề giãy giụa, dường như tin tưởng tuyệt đối rằng đại ca của nàng sẽ không làm hại nàng.
Cô bé từng trốn dưới gầm giường run rẩy khi mới gặp mặt, giờ đây dù bị cầm kim châm định chích cũng chẳng hề giãy giụa. Lâm Dịch Lâu cảm nhận được sự tin tưởng của tiểu ma cô, liếc nhìn tiểu nha đầu đang muốn xem nhưng lại không dám nhìn, y mỉm cười, nhanh chóng dùng ngân châm chích nhẹ vào đầu ngón tay trắng nõn của nàng, làm rơi xuống một giọt máu đỏ tươi.
Trên Bắc Đẩu hướng dẫn đồ, một màn tương tự lại lần nữa diễn ra. Giọt máu đỏ tươi đó từ Minh Tập sơn quay về Tứ Quý Khách Sạn ở Phong Châu thành, vết máu khô lại, thành một điểm đỏ tròn trịa, dính liền với điểm đỏ đại diện cho Lâm Dịch Lâu.
Tiểu ma cô vui thích nhảy nhót, cầm bản đồ chạy quanh phòng Thiên Tự, nhìn điểm đỏ dao động theo từng bước chân của mình, chơi đến quên cả trời đất.
“Niềm vui của trẻ nhỏ thật đơn giản biết bao!” Lâm Dịch Lâu cảm thán rồi bật cười.
Chỉ chốc lát sau, có người lên lầu, gõ cửa phòng. Tiếng của tiểu nhị khách sạn vọng vào: “Khách quan, dưới lầu có một nam một nữ muốn tìm ngài, còn nhờ tiểu nhân mang giúp ngài một phong thư.”
Lâm Dịch Lâu mở cửa, tiểu nhị khách sạn cung kính đưa một mảnh giấy đến.
Nói là thư thì không đúng, thật ra chỉ là một mảnh giấy, trên đó chỉ viết một câu: “Cung đình ngọc dịch rượu”.
Lâm Dịch Lâu nhận lấy mảnh giấy, viết thêm vào đó dòng chữ “180 một chén” rồi trả lại, đồng thời đưa một viên ngân quả làm tiền trà nước: “Đem mảnh giấy này cho bọn họ, bảo họ lên đây đi, vất vả cho ngươi rồi.”
“Không khổ cực, không khổ cực đâu ạ!” Tiểu nhị vừa thu hoạch kha khá liền liên tục đáp lời, vui vẻ ra mặt đi xuống lầu.
Không đợi bao lâu, một nam một nữ liền lên lầu vào phòng. Tiểu ma cô sợ người lạ nên lập tức chạy về núp sau lưng Lâm Dịch Lâu.
Nữ tử dáng người nhỏ nhắn xinh xắn, bộ dáng xinh đẹp, trông giống như một thiếu nữ mười sáu tuổi.
Nam tử thân hình khôi ngô, phía sau vác một thanh đại đao. Hai người đứng sóng vai, người nữ nhỏ nhắn xinh xắn chỉ cao đến vai y. Y có khuôn mặt chữ điền uy vũ, nhưng khi cười lại có chút chất phác.
“Đổng Tùng Hương gặp qua đại nhân.” Nữ tử nhẹ nhàng thi lễ, đưa tay giới thiệu nam tử khôi ngô bên cạnh: “Đây là đệ đệ ta Đổng Hổ. Đổng Hổ, sao đệ còn chưa hành lễ?”
“A!” Đổng Hổ liền dùng sức ôm quyền, giọng như chuông đồng vang dội: “Gặp qua đại nhân!”
Tiểu ma cô nhíu mày ngoáy ngoáy lỗ tai, nhìn tên ngốc to xác kia với ánh mắt có chút không vui.
“Cũng không cần… lớn tiếng như vậy đâu.”
Lâm Dịch Lâu cũng cảm thấy lỗ tai ù đi một chút, khẽ lắc đầu rồi đứng dậy: “Các ngươi chính là người mà Bí Các phái đến giúp ta phải không? Các ngươi có tu vi thế nào?”
“Tiểu nữ bất tài, ba năm trước mới miễn cưỡng bước vào Thế Thành Cảnh giới.”
Miệng thì khiêm tốn, nhưng có thể thấy Đổng Tùng Hương vẫn rất kiêu ngạo: “Xá đệ đã đắm mình ở cảnh giới Thông Huyền đỉnh phong nhiều năm, cách cơ hội phá cảnh, chỉ thiếu một chút cơ duyên để lĩnh ngộ mà thôi.”
“Mặc dù không biết đại nhân cần chúng tôi làm gì, nhưng chỉ thị tối cao đã được hạ đạt, hai tỷ đệ chúng tôi, sứ mệnh n��y tất sẽ hoàn thành, sẽ vì đại nhân mà xông pha khói lửa, không từ nan!”
Ngữ khí Đổng Tùng Hương cung kính, bởi một người có thể khiến cao tầng Bí Các hạ đạt chỉ thị tối cao như vậy, gốc gác tuyệt đối không đơn giản.
“Đa tạ. Hai vị đừng gọi ta là đại nhân, tại hạ Lâm Dịch Lâu, hân hạnh gặp hai vị.” Y thở dài rồi đáp lễ. Y không biết rốt cuộc Minh Tập sơn bên kia đã xảy ra chuyện gì, càng không thể chắc chắn liệu chỉ dựa vào một mình y có thể giải quyết được hay không.
Nếu có thể có thêm người giúp đỡ thì đương nhiên tốt hơn. Bí Các hàng năm tốn bao nhiêu tiền như vậy, y xem mình như chủ nhà, việc sai bảo nhân viên là chuyện hiển nhiên.
Mặc dù so với Mộc Vân Sơ và Cố Nguyệt Ảnh thì họ còn kém xa, nhưng kỳ thực đây mới là điều bình thường. Muốn mỗi cứ điểm đều có thể lôi ra được người như Mộc Vân Sơ thì Bí Các đã sớm thông thiên rồi!
Chính như Tam sư tỷ câu nói kia nói, Thông Huyền cảnh tại giang hồ, đã được xưng tụng cao thủ.
“Ngươi là vị kia bái nhập Lạc sơn Lâm Gia thiếu gia?”
Nghe được cái tên này, Đổng Tùng Hương cũng hơi kinh ngạc, dường như không nghĩ tới khách hàng của mình lại là nhân vật phong vân lừng danh năm trước.
Chỉ là người này, rốt cuộc có quan hệ gì với Bí Các? Không biết thì cảm thấy thần bí, nhưng khi biết rồi thì Đổng Tùng Hương lại càng nghi hoặc.
Việc này không có gì phải giấu giếm, Lâm Dịch Lâu hào phóng thừa nhận: “Không sai, là ta. Ta có hai vị bằng hữu, dừng lại đã lâu ở Minh Tập sơn, bặt vô âm tín, truyền tin đi cũng không có chút hồi âm nào. Chuyến này, chủ yếu là muốn mời hai vị cùng ta đến đó điều tra xem Minh Tập sơn có phải đã xảy ra chuyện gì hay không?”
“Thì ra là thế.” Đổng Tùng Hương ôm quyền nói: “Chúng ta chắc chắn sẽ toàn lực tương trợ.”
Lâm Dịch Lâu gật gật đầu, nhìn về phía tiểu ma cô nhất thời thấy khó xử.
Không nằm ngoài dự đoán, việc thuyết phục tiểu ma cô ở lại phòng là điều khó khăn. Nàng không ngừng lắc đầu, còn đứng tấn trung bình, vung hai quyền, như muốn nói rằng nàng cũng là một thành viên có thể chiến đấu.
Lâm Dịch Lâu bất đắc dĩ, đành phải đem một viên Ngàn Dặm Châu nhét vào tay tiểu nha đầu, dặn dò kỹ lưỡng rằng nếu gặp bất kỳ nguy hiểm nào, nhất định phải bóp nát hạt châu đó để đào mệnh ngay lập tức.
Tiểu ma cô tay nắm chặt Ngàn Dặm Châu, khẽ gật đầu, thấy Đổng Hổ trừng lớn mắt: “Cái kia chính là Ngàn Dặm Châu trong truyền thuyết!”
Lâm Dịch Lâu thuận miệng cười nói: “Ngươi nếu muốn thì nói, ta sẽ đưa ngươi một cái.”
Đổng Hổ hô hấp đột nhiên trở nên dồn dập, ôm quyền cao giọng: “Đa tạ đại nhân!”
Đổng Tùng Hương sắc mặt không đổi, trong lòng vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ. Đồng thời, nàng dùng sức đẩy đệ đệ một cái, cũng cảm thấy ghét bỏ: “Đã nói với đệ bao nhiêu lần rồi, nói chuyện nhỏ tiếng một chút! Chúng ta đâu có bị điếc!”
Văn bản này, cũng như tất cả những tình tiết đã được biên tập, đều thuộc về truyen.free.