Thiên địa mỹ nhân - Chương 1: Thanh Long Nhập Thành: Vẻ Đẹp và Tham Vọng
Ánh nắng chiều rải một tấm lụa vàng óng lên những mái nhà lô xô của đô thị Thiên Hải, nhuộm vàng cả những tấm biển hiệu cũ kỹ, bạc màu. Từ trong khoang taxi cũ kỹ, Thanh Long bước ra, hít một hơi thật sâu cái không khí đặc trưng của thành phố: hỗn tạp mùi khói xe, mùi ẩm ướt của sông ngòi hòa lẫn chút hương hoa lài vương vấn từ đâu đó. Chiếc vali da đơn giản nhưng tinh tế được anh đặt xuống vỉa hè lát gạch đã mòn vẹt. Dáng người cao lớn trên mét tám lăm của anh nổi bật hẳn giữa dòng người hối hả. Thân hình săn chắc, cân đối như một pho tượng Hy Lạp được tôi luyện qua ngàn năm gió sương, ẩn dưới chiếc áo sơ mi lụa màu than xám và quần âu may đo vừa vặn. Làn da ngăm khỏe khoắn, đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo nhưng cũng đầy vẻ đa tình, ẩn chứa một sự tự tin ngút ngàn và trí tuệ thâm sâu, quan sát mọi thứ như một vị đế vương ngắm nhìn lãnh địa của mình. Gương mặt góc cạnh, sống mũi cao thẳng tắp, đôi môi mỏng thường trực nở một nụ cười nửa miệng đầy mị lực, như thể anh đang nắm giữ một bí mật lớn lao của vũ trụ. Mái tóc đen dày được cắt tỉa gọn gàng, tôn lên vẻ nam tính, lịch lãm, khiến bất cứ ai lướt qua cũng phải ngoái nhìn.
Chung Cư Thiên Phúc hiện ra trước mắt anh. Một tòa nhà đã trải qua bao thăng trầm của thời gian, sơn tường màu vàng nhạt đã bạc phếch, từng mảng vữa tróc lở như những vết sẹo của lịch sử. Kiến trúc cũ kỹ của thập niên 90, nhưng vị trí lại đắc địa, nằm ngay trung tâm thành phố, thuận tiện cho mọi ngả đường. Thanh Long không biểu lộ cảm xúc gì, anh chỉ khẽ nhếch môi, ánh mắt quét một lượt từ cổng vào sảnh, tựa như một con đại bàng đang dò xét lãnh thổ mới. Đây sẽ là nơi anh bắt đầu, khởi nguồn cho một đế chế. Một khởi đầu khiêm tốn, nhưng chỉ những kẻ tầm thường mới bị vẻ ngoài đánh lừa. Đối với Thanh Long, đây không phải là nơi ở tạm bợ, mà là một căn cứ địa, một điểm xuất phát để anh tái cấu trúc lại thế giới này, theo cách của riêng anh. Hơn nữa, nơi đây ẩn chứa một vài điều đặc biệt mà chỉ anh mới cảm nhận được.
Vừa bước vào sảnh chung cư, một giọng nói lanh lảnh đã cất lên, cắt ngang dòng suy tư của Thanh Long. "Ôi chao! Cậu Long mới chuyển đến hả? Trông cậu sang trọng quá, chung cư này có vẻ không hợp lắm nhỉ?" Cô Hoa, với thân hình mập mạp, mái tóc uốn xoăn cầu kỳ nhưng đã mất nếp, đôi mắt lanh lợi đảo như rang lạc, từ đâu đó lù lù xuất hiện, tay cầm chiếc quạt nan phe phẩy. Cô mặc bộ đồ bộ in hoa sặc sỡ, đúng kiểu phụ nữ nội trợ ở nhà, thích buôn chuyện vặt. Giọng điệu của cô Hoa tuy có vẻ thân thiện nhưng ẩn chứa sự tò mò, dò xét không hề che giấu. Thanh Long khẽ cười, một nụ cười vừa lịch sự vừa bí ẩn, không để lộ bất cứ kẽ hở nào. "Chào cô, tôi là Thanh Long. Rất vui được làm quen." Giọng nói trầm ấm, đầy uy lực của anh như một dòng nước mát xoa dịu cái ồn ào của cô Hoa, khiến bà ta hơi sững lại một chút. "Dạ vâng, tôi là Hoa, ở tầng ba. Có gì cứ hỏi tôi nhé, tôi rành khu này lắm." Cô Hoa vẫn không ngừng liếc nhìn chiếc vali của anh, rồi lại nhìn tổng thể phong thái của anh, vẻ mặt đầy suy đoán. Chung cư này từ trước đến nay toàn những người già, sinh viên hoặc gia đình công nhân viên chức bình thường, mấy khi có người nào "sang trọng" như thế này dọn đến.
Tiếng còi xe từ đường phố vọng lên mơ hồ, tiếng trẻ con cười đùa từ xa, tất cả tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của một khu dân cư đông đúc. Giữa những âm thanh hỗn tạp ấy, Thanh Long vẫn giữ được sự bình thản. Anh biết, những ánh mắt tò mò như cô Hoa sẽ còn theo dõi anh dài dài. Anh thích nghi nhanh chóng với mọi môi trường, và việc khiến những người xung quanh cảm thấy thoải mái, dù là với vẻ ngoài bí ẩn, cũng là một phần của chiến lược.
Không đợi Thanh Long đáp lời cô Hoa, một bóng dáng nhỏ nhắn, mái tóc bạc búi cao gọn gàng, mặc chiếc áo bà ba màu nâu giản dị, đã từ hành lang đi tới. Đó là Bà Tám, người quản gia được sắp xếp để chăm sóc cho anh. Khuôn mặt bà hiền lành, phúc hậu, ánh mắt chất chứa sự quan tâm chân thành. "Cậu Long về rồi đó hả? Để bà sắp xếp đồ đạc, cơm nước cho cậu." Giọng bà Tám nhỏ nhẹ, ấm áp như nắng cuối thu, xua đi cái xoi mói của cô Hoa. "Chào bà Tám," Thanh Long đáp, nụ cười trên môi chân thành hơn một chút. "Cảm ơn bà, mọi thứ đã ổn. Chỉ là khởi đầu thôi." Anh nhấn nhá hai chữ "khởi đầu", ánh mắt lóe lên tia sáng khó lường, như thể đang nói với chính mình hơn là với bà Tám. Cô Hoa nghe vậy liền lẩm bẩm gì đó rồi nhanh chóng mất hút vào căn hộ của mình, có lẽ để kịp thời báo cáo "tình hình" cho những người hàng xóm khác.
Bà Tám dẫn Thanh Long vào căn hộ. Cánh cửa gỗ lim cũ kỹ khẽ kẽo kẹt mở ra, để lộ một không gian khiến Thanh Long khẽ gật đầu hài lòng. Bên ngoài có thể cũ kỹ, nhưng bên trong căn hộ này đã được cải tạo tinh tế. Sàn gỗ sẫm màu bóng loáng, tường sơn màu kem nhẹ nhàng, những bức tranh thủy mặc đơn giản mà sang trọng. Mùi hương hoa lài thoang thoảng, dịu nhẹ, hòa quyện với mùi trầm hương thoảng qua từ chiếc bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo đặt ở một góc phòng. Một sự kết hợp lạ lùng giữa hiện đại và cổ kính, tiện nghi và linh thiêng. Tiếng chuông gió treo ở ban công khẽ ngân vang trong làn gió nhẹ. Có những góc khuất luôn tối tăm, tạo cảm giác bí ẩn, nhưng lại khiến anh cảm thấy an toàn và riêng tư. Anh đặt chiếc vali vào một góc, rồi thong thả đi khắp căn hộ, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy quyền lực. Căn hộ này, tuy không quá rộng lớn, nhưng lại được sắp xếp vô cùng khoa học và tinh tế, mỗi đồ vật đều có vị trí và mục đích riêng.
Ánh sáng tự nhiên từ ban công tràn vào, chiếu rọi lên một chiếc ghế tựa bọc da đặt cạnh cửa sổ. Thanh Long dừng lại, đưa tay chạm nhẹ vào chiếc nhẫn trên ngón áp út. "Thiên Long Ấn." Anh thầm thì, giọng nói trầm khàn, như thì thầm với một người bạn tri kỷ. Chiếc nhẫn được chạm khắc hình một con rồng đang vờn mây, tinh xảo đến từng chi tiết, phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, huyền bí. Nó không chỉ là một món trang sức, mà còn là một biểu tượng, một vật bất ly thân, mang theo những bí mật và sức mạnh tiềm ẩn mà chỉ mình anh hiểu rõ. Xung quanh căn hộ, đôi khi có thể nghe thấy âm thanh năng lượng lưu chuyển rất nhẹ, chỉ những người có giác quan cực kỳ nhạy bén như Thanh Long mới nhận ra. Đó là dấu hiệu của những trận pháp, những cơ chế bảo vệ vô hình được ẩn giấu khéo léo.
Bà Tám nhẹ nhàng sắp xếp đồ đạc giúp anh, không hỏi han nhiều, chỉ làm việc trong im lặng. Bà đã được căn dặn về "cậu chủ" này, một người trẻ tuổi nhưng có vẻ ngoài rất khác biệt, và đặc biệt là rất kín tiếng. Bà Tám pha cho anh một tách trà hoa lài nóng hổi, đặt lên chiếc bàn gỗ nhỏ. Thanh Long nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm dịu dàng lan tỏa trong khoang miệng. Anh ngồi xuống chiếc ghế tựa cạnh cửa sổ, phóng tầm mắt ra xa, nhìn ngắm thành phố Thiên Hải đang lên đèn. Những ánh đèn lung linh bắt đầu thắp sáng, biến đô thị thành một tấm thảm dệt bằng kim cương và ngọc bích.
"Thành phố này... 20 năm đã trôi qua kể từ Đêm Huyết Long," anh thầm nghĩ. "Một chu kỳ mới đã bắt đầu. Những vết sẹo từ quá khứ vẫn còn đó, nhưng cũng chính từ đó mà những cơ hội mới nảy sinh. Những kẻ ngu ngốc sẽ chôn vùi mình trong quá khứ, còn những kẻ khôn ngoan sẽ biết cách biến tro tàn thành phượng hoàng. Và ta... sẽ là người tạo ra những con phượng hoàng đó." Tay anh khẽ siết chặt chiếc Thiên Long Ấn. Mọi thứ đã sẵn sàng. Một đế chế mới, một cuộc chơi mới, đang chờ đợi được Thanh Long kiến tạo. Hơi lạnh từ đêm buông xuống, nhưng trong lòng anh, một ngọn lửa tham vọng đang bùng cháy dữ dội.
***
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, thay ra một bộ đồ casual nhưng vẫn toát lên vẻ lịch lãm – áo phông đen tuyền ôm sát cơ thể rắn rỏi, quần jean tối màu và giày sneaker trắng tinh, Thanh Long quyết định ra ngoài tìm bữa tối. Anh không muốn bà Tám phải bận tâm quá nhiều trong ngày đầu tiên. Đồng hồ đã điểm hơn bảy giờ tối, cái dạ dày trống rỗng bắt đầu réo gọi. Anh dạo bước trên những con phố nhỏ của khu dân cư cũ kỹ, nơi những hàng quán lề đường bắt đầu lên đèn, tỏa ra những mùi hương quyến rũ. Tiếng xe cộ qua lại không quá ồn ào như ở trung tâm, nhưng vẫn đủ để tạo nên nhịp điệu sống động của đô thị.
Bất chợt, một mùi thơm nồng nàn, khó cưỡng bay đến, lôi kéo giác quan của anh. Đó là mùi thịt nướng trên than hồng, quyện với mùi chả giò chiên giòn và hương nước chấm chua ngọt đặc trưng. Thanh Long không cần suy nghĩ nhiều, bước chân anh tự động dẫn lối đến một quán ăn nhỏ, nép mình dưới bóng cây cổ thụ. Đó là Quán Bún Chả Hương Giang, một cái tên đơn giản nhưng lại gợi lên sự bình dị, chân chất.
Quán ăn là một căn nhà cấp bốn cũ kỹ, bàn ghế nhựa đơn giản kê la liệt ra cả vỉa hè, tạo nên một không gian ấm cúng, gần gũi. Bếp than hồng rực lửa đặt ngay ngoài cửa, nơi Chú Tư, chủ quán, đang thoăn thoắt trở tay những miếng chả nướng xèo xèo trên vỉ sắt. Dáng người chú thấp bé, khuôn mặt phúc hậu, nụ cười hiền lành luôn thường trực trên môi, tạo cảm giác thân thiện ngay từ cái nhìn đầu tiên. Mùi bún chả nướng thơm lừng lan tỏa khắp con phố, kích thích vị giác của mọi thực khách. Tiếng gọi món, tiếng đũa bát va chạm lạch cạch, tiếng cười nói rộn ràng của những thực khách đang thưởng thức bữa tối, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng ẩm thực đặc trưng của đêm đô thị.
Thanh Long chọn một chiếc bàn trống ở góc khuất, nơi anh có thể dễ dàng quan sát mọi thứ mà không bị quá chú ý. Vừa ngồi xuống, Chú Tư đã niềm nở tiến đến, khuôn mặt rạng rỡ. "Cậu Long hôm nay ăn gì? Bún chả nhà tôi là nhất đó! Mới đến đây hả cậu?" Chú Tư có vẻ nhớ mặt những khách quen, và Thanh Long, với vẻ ngoài nổi bật của mình, hiển nhiên là một gương mặt mới lạ.
Thanh Long khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng đủ sức làm ấm lòng người đối diện. "Vậy cho tôi một suất đặc biệt. Nghe danh đã lâu." Anh nói, giọng trầm ấm, có chút hài hước. "Đặc biệt là có thêm chả lá lốt và nem cua bể, đúng không chú?"
Chú Tư tròn mắt ngạc nhiên, rồi cười phá lên. "Ôi chao! Cậu Long sành ăn quá! Đúng là như vậy đó. Chờ chú một lát nhé, nóng hổi vừa thổi vừa ăn đây!" Chú Tư quay lưng đi, thoăn thoắt chuẩn bị món ăn. Thanh Long tựa lưng vào ghế, ánh mắt lướt qua từng gương mặt trong quán. Anh không chỉ nhìn, mà còn "quét" thông tin. Mỗi ánh mắt, mỗi cử chỉ, mỗi câu chuyện phiếm đều là dữ liệu quý giá.
Anh nghe lỏm được những câu chuyện vặt vãnh: bà Tám đầu ngõ vừa trúng số độc đắc, thằng Tí con bà Ba vừa đậu đại học, giá nhà đất khu này đang có dấu hiệu tăng vọt, hay ông chủ xưởng may đầu phố vừa thua lỗ vì nhập nhầm lô hàng vải kém chất lượng. Những mẩu thông tin rời rạc, tưởng chừng vô nghĩa, nhưng trong mắt Thanh Long, chúng lại kết nối với nhau, vẽ nên một bức tranh toàn cảnh về nhịp sống, về kinh tế, về những cơ hội tiềm ẩn trong lòng đô thị. Anh như một con hổ đói, đang ẩn mình trong bụi rậm, quan sát con mồi, tìm kiếm điểm yếu và cơ hội để vồ mồi. Thành phố này, đầy rẫy những kẻ tầm thường, những kẻ chỉ biết sống qua ngày, và cũng đầy rẫy những "kẽ hở" mà chỉ những kẻ tinh tường mới có thể nhìn thấy.
Món bún chả đặc biệt được mang ra. Bát nước chấm chua ngọt sóng sánh, đầy ắp dưa góp và đu đủ xanh thái lát. Đĩa bún trắng ngần, những miếng chả nướng vàng ươm, thơm lừng, cùng chả lá lốt xanh mướt và nem cua bể giòn rụm. Thanh Long hít hà mùi thơm, cảm nhận hương vị đầu tiên của thành phố này. Hương vị của sự bình dị, của cuộc sống đời thường, nhưng cũng ẩn chứa sự tinh túy, khéo léo. Anh từ tốn thưởng thức, từng miếng chả đậm đà, từng sợi bún thanh mát, vị nước chấm chua ngọt đậm đà. Mỗi lần gắp thức ăn, anh lại khẽ nhấc mắt quan sát. Từ cách người ta ăn uống, cách họ trò chuyện, Thanh Long có thể đọc vị được tính cách, địa vị xã hội, thậm chí là cả những mối quan tâm sâu xa của họ.
"Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say." Câu nói này bất chợt lướt qua tâm trí anh, dù ở đây chưa có mỹ nhân nào xuất hiện, nhưng anh biết, chúng đều có mối liên hệ. Quyền lực đến từ việc hiểu rõ thế giới xung quanh, từ việc nắm bắt được những cơ hội nhỏ nhất. Và những mỹ nhân, họ cũng là một phần của thế giới đó, những mảnh ghép tuyệt đẹp mà anh muốn chinh phục. Trong cái ồn ào, tấp nập của quán bún chả, Thanh Long không chỉ tìm thấy bữa ăn ngon miệng, mà còn tìm thấy những viên gạch đầu tiên để xây dựng đế chế của mình. Anh đã thấy những "con mồi" tiềm năng, những "kẽ hở" trong bức tranh kinh tế, và cả những "mảnh ghép" của cuộc sống mà anh sẽ từng bước khám phá. Đêm nay, chỉ là khởi đầu.
***
Đêm càng về khuya, không khí đô thị càng trở nên se lạnh, mang theo chút ẩm ướt đặc trưng của những thành phố ven biển. Dòng người thưa thớt dần trên đường, những ánh đèn cao áp hắt xuống vỉa hè những vệt sáng vàng vọt. Thanh Long, sau bữa tối no nê, không vội vã trở về căn hộ. Anh muốn đi dạo, muốn cảm nhận rõ hơn cái nhịp thở của thành phố này khi màn đêm buông xuống, muốn xem những gì còn hoạt động, những gì ẩn mình trong bóng tối.
Anh ghé vào một Cửa Hàng Tiện Lợi 24/7 sáng trưng, sạch sẽ, nằm ở đầu con phố. Tiếng máy lạnh phà phà, tiếng quét mã vạch lạch cạch vang lên đều đặn. Mùi bánh mì nướng thơm nhẹ, quyện với mùi cà phê mới pha thoang thoảng. Anh không mua gì nhiều, chỉ vài món đồ lặt vặt như một chai nước suối, một gói kẹo bạc hà. Ánh mắt sắc bén của anh không bỏ sót bất cứ chi tiết nào. Anh lướt qua từng kệ hàng, từng nhãn hiệu sản phẩm, từng gương mặt của những khách hàng đang lựa đồ. Anh quan sát cách họ chọn lựa, thói quen tiêu dùng, những sản phẩm được ưa chuộng nhất, những góc khuất bị lãng quên. Mọi thứ đều là dữ liệu, là thông tin để anh phân tích, để anh hiểu rõ hơn về thị trường, về nhu cầu của người dân nơi đây. Những con số, những biểu đồ thị trường tự động nhảy múa trong tâm trí anh, như một cỗ máy tính siêu việt đang vận hành không ngừng nghỉ. Năng lực phân tích siêu việt của Thanh Long không chỉ dừng lại ở những con số khô khan, mà còn mở rộng ra cả hành vi con người, tâm lý đám đông, và những xu hướng tiềm ẩn mà ít ai nhận ra.
"Thành phố này... đầy rẫy cơ hội, và cũng đầy rẫy những kẻ ngốc." Anh tự nhủ, giọng nói trầm khàn vang vọng trong đầu. "Kẻ ngốc thì bận rộn với những điều nhỏ nhặt, không nhìn thấy bức tranh lớn. Còn cơ hội, chúng ẩn mình trong chính những kẽ hở mà kẻ ngốc tạo ra." Anh nhếch mép cười nửa miệng, một nụ cười đầy tự tin và kiêu ngạo. Anh biết mình không phải là một trong số những "kẻ ngốc" đó.
Sau khi rời khỏi cửa hàng tiện lợi, Thanh Long tiếp tục lang thang trên phố. Anh thấy mình bị cuốn hút bởi ánh sáng dịu nhẹ hắt ra từ một quán cà phê nhỏ, nằm hơi tách biệt khỏi khu phố ồn ào. Biển hiệu ghi vỏn vẹn hai chữ "Quán Cà Phê Thức" với phông chữ nghệ thuật. Không chút do dự, anh bước vào.
Bên trong quán, không khí hoàn toàn khác biệt. Yên tĩnh, thư thái, như một ốc đảo giữa lòng đô thị náo nhiệt. Tiếng máy xay cà phê khẽ reo lên từng đợt, tiếng nhạc instrumental nhẹ nhàng, du dương vang vọng, tạo nên một không gian lý tưởng để suy tư. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, hòa quyện với mùi gỗ mới từ những chiếc bàn ghế được bày trí tinh tế. Thanh Long chọn một góc khuất, cạnh cửa sổ nhìn ra con đường vắng vẻ. Anh gọi một ly cà phê đen nóng, không đường, không sữa. Anh thích sự nguyên bản, sự tinh túy, giống như cách anh muốn nhìn nhận mọi vấn đề trong cuộc sống.
Khi ly cà phê được đặt xuống bàn, hơi nóng bốc lên nghi ngút, mang theo hương thơm quyến rũ. Thanh Long khẽ nhấp một ngụm, vị đắng mạnh mẽ lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi dần chuyển sang hậu vị ngọt ngào. Anh lấy ra một cuốn sổ nhỏ và một cây bút từ túi áo khoác. Trong không khí tĩnh lặng của quán cà phê, những ý tưởng đầu tiên bắt đầu hình thành, những con số nhảy múa trong đầu anh không ngừng. Anh không ghi chép theo cách thông thường. Ngòi bút của anh lướt trên trang giấy như vẽ những sơ đồ phức tạp, những biểu đồ chồng chéo, những mũi tên kết nối các điểm dữ liệu lại với nhau.
Năng lực đặc biệt của Thanh Long không chỉ là vẻ ngoài hay sức mạnh thể chất, mà còn là một trí tuệ phi thường, khả năng phân tích và tổng hợp thông tin nhanh hơn bất kỳ siêu máy tính nào. Anh có thể nhìn thấu bản chất của vấn đề, dự đoán xu hướng, và tìm ra những giải pháp đột phá mà người thường không thể nghĩ tới. Những mẩu thông tin rời rạc từ quán bún chả, từ cửa hàng tiện lợi, từ những câu chuyện vặt vãnh trên đường, giờ đây được anh xâu chuỗi lại, biến thành một bức tranh tổng thể về thị trường Thiên Hải, về các phân khúc khách hàng tiềm năng, về những điểm yếu của các doanh nghiệp hiện có, và những cơ hội "vàng" đang chờ đợi được khai thác.
Anh phác thảo một kế hoạch khởi nghiệp sơ bộ, từ việc nhắm vào một thị trường ngách cụ thể, xây dựng mạng lưới cung ứng, đến việc định vị thương hiệu và chiến lược marketing ban đầu. Mọi thứ đều được tính toán kỹ lưỡng, từng bước đi đều có mục đích rõ ràng. Anh không có ý định bắt đầu nhỏ bé rồi dần dần mở rộng, mà anh muốn xây dựng một nền móng vững chắc ngay từ đầu, đủ sức chịu đựng mọi sóng gió và bành trướng một cách nhanh chóng.
"Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta." Câu nói này lại vang lên trong tâm trí anh, không phải là một lời khoe khoang, mà là một lời tuyên bố, một niềm tin sắt đá vào bản thân. Anh tin rằng, với trí tuệ và năng lực của mình, không gì là không thể. Thiên Hải này, với những cơ hội béo bở và những mỹ nhân tuyệt sắc, rồi sẽ thuộc về anh.
Anh ngẩng đầu lên, nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố vẫn đang chìm trong bóng đêm tĩnh mịch, nhưng đối với Thanh Long, nó lại bừng sáng với vô vàn tiềm năng. Anh nhấp ngụm cà phê cuối cùng, vị đắng vẫn còn vương vấn, nhưng trong lòng anh lại tràn đầy sự phấn khích và quyết tâm. Mọi thứ chỉ mới bắt đầu. Hành trình chinh phục Thiên Hải, xây dựng đế chế, và quy tụ những mỹ nhân tuyệt sắc, chính thức khởi động từ khoảnh khắc này.
Một nụ cười nửa miệng đầy mị lực lại nở trên môi Thanh Long. "Ở Thiên Hải này, ta nói là luật." Anh thầm nhủ, ánh mắt lóe lên tia sáng sắc lạnh, tựa như tia chớp xé toạc màn đêm. Đêm nay, một vị đế vương mới đã đặt chân đến, và Thiên Hải sẽ không bao giờ còn như trước nữa.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.