Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiên địa mỹ nhân - Chương 142: Mảnh Ghép Quá Khứ: Vụ Án Mỹ Nữ và Lời Thì Thầm Của Huyết Long

Trong căn phòng server ngập tràn ánh sáng xanh mờ ảo, lời tuyên chiến của Thanh Long vẫn còn vang vọng, hòa lẫn vào tiếng quạt gió của hàng ngàn cỗ máy đang vận hành. "Họ... là ai? Lâm Phong, tiếp tục truy vết. Mỹ Ngọc, Anh Hoàng, hãy chuẩn bị mọi thứ. Chúng ta sẽ lật đổ cái 'Con Mắt Đen' đó. Bất kể chúng là ai, Thiên Hải này sẽ là của ta. Và luật chơi sẽ do ta định đoạt." Ánh mắt anh rực sáng trong bóng đêm, kiên định và đầy uy lực. Cuộc chiến thực sự, một cuộc chiến với những thế lực ẩn mình sâu trong bóng tối, chỉ vừa mới bắt đầu. Thanh Long đã sẵn sàng.

***

Đêm đã về khuya, những hạt mưa phùn li ti bắt đầu rơi, đậu lên khung cửa sổ kính, tạo nên một bản giao hưởng thì thầm cùng tiếng còi xe văng vẳng từ xa, vọng lên từ con đường Thiên Hải tấp nập. Thanh Long đứng lặng bên ban công, một tay vịn lan can sắt lạnh lẽo, tay kia siết chặt chiếc Thiên Long Ấn. Chiếc nhẫn nặng trịch, ẩn chứa một sức mạnh huyền bí, dường như cũng đang cộng hưởng với dòng năng lượng Huyết Long cuồn cuộn trong huyết quản anh. Lời của Trần Đức Hùng về "họ" và "cái giá của Huyết Long" cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, như một lời nguyền, một lời thách thức từ quá khứ.

Căn hộ bí ẩn này nằm trên tầng cao nhất của một chung cư cũ kỹ ở khu Thiên Phúc, nơi mà kiến trúc kiểu cũ của thập niên 90 vẫn còn in đậm dấu vết trên những bức tường sơn màu vàng nhạt đã bạc màu. Thế nhưng, bên trong, nơi Thanh Long đang đứng, lại là một không gian được cải tạo hiện đại đến không ngờ, với những đường nét tối giản nhưng tinh tế. Duy chỉ có một vài chi tiết cổ xưa vẫn được giữ lại, như chiếc bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo ở một góc phòng, nơi mùi trầm hương nhẹ dịu quyện cùng hương hoa lài thoang thoảng từ lọ hoa bên cạnh. Thỉnh thoảng, tiếng chuông gió khẽ khàng lay động từ ban công, ngân nga một giai điệu ma mị, gợi lên một cảm giác linh thiêng và bí ẩn khó tả.

Thanh Long nhắm mắt lại, cảm nhận rõ hơn dòng chảy Huyết Long đang dậy sóng trong mình. Nó không còn là một nguồn năng lượng hoang dã, khó kiểm soát như trước nữa, mà giờ đây, nó như một con thú được thuần hóa, trung thành và mạnh mẽ, nhưng vẫn mang trong mình bản năng nguyên thủy, một tiếng gầm gừ ẩn sâu dưới lớp da thịt. "Họ... là ai? Cái giá của Huyết Long... Hùng đã biết bao nhiêu?" Những câu hỏi đó cứ xoáy sâu vào anh, thúc đẩy anh phải tìm kiếm câu trả lời. Anh muốn biết nguồn gốc của sức mạnh này, nguồn gốc của "họ" và cả mối liên hệ giữa chúng với quá khứ của chính anh.

Dòng năng lượng Huyết Long ấy, dường như có một ý chí riêng, một trí nhớ riêng. Mỗi khi anh chạm vào Thiên Long Ấn, nó lại khơi gợi lên những ký ức, những mảnh ghép từ sâu thẳm tâm hồn. Đêm nay, dưới làn mưa phùn lất phất, giữa mùi hương dịu dàng của hoa lài và trầm hương, Huyết Long trong anh đột nhiên gầm gừ mạnh mẽ hơn, như muốn xé toạc bức màn thời gian. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải của cái lạnh đêm mà là của một sự thôi thúc mạnh mẽ từ bên trong.

"Mảnh ghép đầu tiên... 3 năm trước..." Tiếng vọng trong tâm trí anh thì thầm, không phải là một giọng nói cụ thể, mà là một cảm giác, một sự dẫn dắt. Anh mở mắt, ánh nhìn xuyên qua màn mưa, thấy những tòa nhà chọc trời của Thiên Hải ẩn hiện trong bóng đêm, biểu tượng của một thành phố hiện đại nhưng cũng đầy rẫy những góc khuất. Anh nhớ lại những ngày đầu, khi anh mới bắt đầu xây dựng đế chế Thiên Khải, khi Huyết Long vừa mới thức tỉnh trong anh, mạnh mẽ và bí ẩn. Anh nhớ lại cái thời điểm mà anh, Thanh Long, còn đang chập chững bước vào thế giới ngầm đầy rủi ro, nhưng cũng đầy cơ hội. Đó là thời điểm mà khái niệm về "họ" và "Con Mắt Đen" còn chưa hình thành rõ ràng trong tâm trí anh, nhưng những dấu hiệu đầu tiên của chúng đã bắt đầu xuất hiện, len lỏi vào cuộc sống của anh, kéo anh vào một mê cung của quyền lực và bí mật.

Cái đêm định mệnh đó, khi anh cứu Hồng Liên, khi anh đối mặt với Trần Đức Hùng và sức mạnh Huyết Ưng, đã khiến anh nhận ra rằng tất cả đều là một phần của một âm mưu lớn hơn, một bức tranh đã được vẽ từ rất lâu trước đó. Và để hiểu được bức tranh đó, anh phải quay về điểm khởi đầu, quay về 3 năm trước, khi mọi thứ bắt đầu. Huyết Long trong anh không chỉ là sức mạnh, nó còn là chìa khóa, là người dẫn đường, là một phần của bí mật mà anh phải khám phá. Anh siết chặt Thiên Long Ấn, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, nhưng bên trong là dòng chảy nóng bỏng của năng lượng, thôi thúc anh dấn thân vào hành trình khám phá quá khứ, để tìm ra sự thật, để làm chủ vận mệnh, không chỉ cho riêng mình mà còn cho những người anh yêu thương. Anh sẽ không lùi bước. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và cả sự thật này nữa, cũng sẽ là của ta." Anh thì thầm, giọng nói trầm ấm hòa lẫn vào tiếng mưa, đầy quyền uy và quyết đoán.

***

Ba năm trước, vào một buổi trưa nắng gắt đến oi ả, cái nóng như thiêu đốt cả thành phố Thiên Hải, phản chiếu qua lớp kính xanh của tòa nhà Thiên Khải. Từ trên cao nhìn xuống, mọi thứ đều bị phủ một lớp sương mờ do hơi nóng bốc lên từ mặt đường. Dù vậy, bên trong tòa nhà chọc trời bằng kính và thép ấy, không khí vẫn mát lạnh nhờ hệ thống điều hòa công suất lớn, thổi đi cái nóng bức khó chịu. Đây là trụ sở của Tập đoàn Thiên Khải, một biểu tượng của sự hiện đại, sang trọng và quyền lực mà Thanh Long đang ngày đêm gầy dựng. Thiết kế nội thất tối giản nhưng tinh tế, sử dụng những vật liệu cao cấp, cùng với những khu vực được trang bị công nghệ AI tiên tiến nhất, tạo nên một không gian làm việc chuyên nghiệp, bận rộn nhưng cũng không kém phần căng thẳng.

Thanh Long ngồi trong văn phòng làm việc của mình, chiếc ghế da đen sang trọng xoay nhẹ theo mỗi cử động nhỏ của anh. Anh mặc một bộ vest màu than chì được may đo tinh xảo, tôn lên vóc dáng săn chắc, cao lớn của một vận động viên. Gương mặt anh, dù còn mang nét trẻ trung hơn so với hiện tại, nhưng đã toát lên vẻ sắc bén, điềm tĩnh lạ thường. Đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo lướt nhanh qua màn hình máy tính đang hiển thị một bài báo mạng. Tiêu đề lớn, in đậm, đập vào mắt anh: "Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích: Liên tiếp 3 nạn nhân bí ẩn biến mất không dấu vết."

Tiếng máy chủ vận hành êm ái từ phòng kỹ thuật gần đó, tiếng gõ phím dồn dập, tiếng điện thoại reo không ngừng, và cả tiếng thang máy di chuyển êm ái, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn. Mùi điều hòa không khí lạnh lẽo hòa lẫn với mùi cà phê đậm đặc mới pha và mùi giấy in, tạo nên một không khí đặc trưng của giới văn phòng cao cấp. Thanh Long nhấp một ngụm cà phê espresso, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng ánh mắt anh vẫn không rời khỏi màn hình. Anh cảm thấy có điều gì đó bất thường, một trực giác mách bảo rằng vụ án này không hề đơn giản như những gì báo chí đăng tải.

Anh với tay ấn nút trên chiếc điện thoại nội bộ. "Lâm Phong, vào đây một lát." Giọng anh trầm ấm, rõ ràng, mang một uy lực tự nhiên.

Vài phút sau, cửa phòng làm việc mở ra, Lâm Phong bước vào. Anh ta, như thường lệ, mặc một chiếc áo hoodie đơn giản, gọng kính cận dày cộp trễ xuống sống mũi, mái tóc bù xù và gương mặt có phần gầy gò, thư sinh. Tuy nhiên, đôi mắt đằng sau lớp kính lại lanh lợi và nhanh nhẹn một cách đáng ngạc nhiên. Lâm Phong là một thiên tài công nghệ, một hacker mũ trắng mà Thanh Long đã tin tưởng tuyệt đối.

"Sếp gọi em có việc gì ạ?" Lâm Phong hỏi, giọng điệu hơi vội vàng, có vẻ vừa bị ngắt quãng khỏi một công việc đang dang dở.

Thanh Long chỉ vào màn hình máy tính. "Lâm Phong, vụ án Mỹ Nữ Mất Tích... cậu có thấy có gì đó bất thường không? Trực giác của tôi mách bảo đây không chỉ là một vụ án thông thường." Anh nhướng mày, ánh mắt như xuyên thấu.

Lâm Phong tiến lại gần, nhìn vào màn hình. Anh ta nhấp nháy mắt vài cái, đẩy gọng kính lên. "Em đã rà soát thông tin công khai, sếp. Các nạn nhân đều là những phụ nữ trẻ, xinh đẹp, có vẻ đều có một cuộc sống độc lập, thành đạt nhất định. Nhưng mối liên hệ tài chính hay xã hội giữa họ thì rất mơ hồ. Hồ sơ của họ sạch sẽ, không có tiền án tiền sự, không có vẻ gì là dính dáng đến các hoạt động bất hợp pháp." Lâm Phong dừng lại, ánh mắt anh ta tập trung vào những chi tiết nhỏ trên các bài báo. "Tuy nhiên, có một điểm chung mà báo chí không đề cập đến. Cả ba nạn nhân đều là những người rất năng động trong các hoạt động xã hội, đặc biệt là các quỹ từ thiện... và họ đều biến mất vào những đêm trăng tròn."

Thanh Long gật đầu, một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý thoáng qua. "Trăng tròn? Thú vị đấy. Báo chí bỏ qua chi tiết này, hay cố tình bỏ qua?" Anh ngả người ra sau ghế, khoanh tay. "Tôi muốn cậu điều tra ngầm. Không công khai. Tôi muốn biết tất cả về các nạn nhân, không chỉ bề nổi. Bất kỳ mối liên hệ bất thường nào, dù là nhỏ nhất. Từ những người thân của họ, những người họ từng gặp, những nơi họ từng đến. Và đặc biệt là những giao dịch tài chính, những cuộc gặp gỡ bí mật. Càng sâu càng tốt."

"Rõ, sếp. Em sẽ đào sâu hơn." Lâm Phong đáp, ánh mắt anh ta lóe lên sự hứng thú. Anh ta thích những thử thách, đặc biệt là những vụ án phức tạp, cần đến khả năng hack và phân tích dữ liệu bậc thầy của mình. "Em sẽ bắt đầu từ các dữ liệu mạng xã hội, dữ liệu định vị điện thoại, và các giao dịch ngân hàng của họ. Dù mơ hồ, nhưng chắc chắn sẽ có dấu vết."

Thanh Long nháy mắt. "Cứ làm những gì cậu giỏi nhất. Và nhớ, tuyệt đối bí mật. Đây không phải là việc của cảnh sát, ít nhất là chưa phải."

Lâm Phong hiểu ý. Anh gật đầu, xoay người rời đi. Khi anh ta vừa khuất sau cánh cửa, Thanh Long lại nhìn vào màn hình. Vụ án này, anh cảm nhận được, chỉ là đỉnh của một tảng băng chìm. Một thứ gì đó lớn hơn, đen tối hơn đang ẩn mình trong bóng tối của Thiên Hải. Huyết Long trong anh khẽ cựa quậy, như một lời cảnh báo, một sự thức tỉnh. "Thiên Hải mỹ nhân, vốn là của ta. Chứ không phải của những kẻ ẩn danh trong bóng tối kia." Anh thì thầm, ánh mắt sắc như dao.

***

Trưa hôm đó, cái nắng nóng oi ả vẫn không hề thuyên giảm, như muốn vắt kiệt sức lực của mọi sinh linh trên mảnh đất Thiên Hải. Thế nhưng, không gì có thể ngăn cản bước chân của Thanh Long đến quán bún chả Hương Giang quen thuộc. Đây là một quán ăn nhỏ, nằm trong một con ngõ hẹp, khuất sau những tòa nhà cao tầng, một nơi mà thời gian dường như đã bỏ quên. Quán là một căn nhà cấp 4 cũ kỹ, với những bức tường loang lổ và mái ngói rêu phong. Bàn ghế nhựa đơn giản được kê san sát nhau, bên cạnh bếp than hồng rực, nơi những miếng chả nướng thơm lừng đang cháy xèo xèo, tỏa ra mùi hương quyến rũ lan tỏa khắp con hẻm.

Tiếng gọi món lanh lảnh, tiếng đũa bát va chạm lộc cộc, tiếng xe cộ qua lại ồn ào từ con phố lớn gần đó, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đô thị, nhưng ở đây, nó mang một vẻ bình dị, chân thật hơn. Mùi bún chả nướng thơm lừng, quyện với mùi nước chấm chua ngọt đặc trưng, là thứ khiến Thanh Long luôn muốn ghé lại, không chỉ vì món ăn, mà còn vì chủ quán – bà Ba.

Bà Ba, với thân hình nhỏ nhắn, lưng hơi còng, nhưng đôi mắt lại sắc sảo và tinh tường đến lạ. Bà thường mặc chiếc áo bà ba truyền thống màu nâu sòng, đeo nhiều vòng bạc và nhẫn bạc cổ kính trên tay, tóc búi gọn gàng. Dù đã ở tuổi xế chiều, bà vẫn thoăn thoắt phục vụ khách, ánh mắt luôn quan sát mọi người xung quanh, như thể bà nhìn thấu được mọi chuyện xảy ra trong thành phố này.

Thanh Long ngồi vào một chiếc bàn nhỏ ở góc, gọi một suất bún chả đầy đủ. "Bà Ba, dạo này thành phố có vẻ ồn ào quá nhỉ? Nhiều chuyện lạ xảy ra, nhất là mấy vụ mất tích." Anh khéo léo đặt câu hỏi, giọng điệu tự nhiên như đang trò chuyện phiếm, nhưng ánh mắt anh lại chăm chú dõi theo từng cử chỉ của bà, cố gắng nắm bắt bất kỳ sự thay đổi nhỏ nào trên khuôn mặt bà.

Bà Ba đặt bát bún chả nóng hổi xuống bàn, mùi thơm nức mũi. Bà mỉm cười nhẹ, nụ cười thâm trầm, như ẩn chứa hàng vạn điều không nói. "Chuyện lạ thì lúc nào cũng có, cậu Long. Thiên Hải này vốn là nơi rồng rắn lẫn lộn. Nhưng có những chuyện, càng tò mò càng dễ dính vào bùn lầy." Bà nói, giọng bà trầm đục, như tiếng nước chảy trong một con suối ngầm. "Bóng đêm đang thức tỉnh đó."

"Bóng đêm nào?" Thanh Long hỏi, nhấp một ngụm nước trà đá, cảm nhận vị chát và mát lạnh lan tỏa trong vòm miệng, đối lập với cái nóng oi ả và lời nói đầy ẩn ý của bà.

Bà Ba nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt bà như xuyên thấu tâm can. "Bóng đêm của những kẻ tham lam, của những linh hồn lạc lối. Chúng nó không lộ mặt, nhưng cái bóng của chúng thì ngày càng dài ra, che phủ cả thành phố này. Cẩn thận cái bóng của chính mình, kẻo nó nuốt chửng cậu đấy." Bà nói, rồi quay đi, tiếp tục công việc của mình, để lại Thanh Long với những lời cảnh báo đầy bí ẩn.

Thanh Long nhấm nháp miếng chả nướng, vị thơm ngon của nó dường như không thể xua đi được cái cảm giác lạnh lẽo của lời cảnh báo mà bà Ba vừa đưa ra. "Cái bóng của chính mình..." Anh suy ngẫm. Phải chăng bà đang nói về sức mạnh Huyết Long trong anh? Hay là sự cám dỗ của quyền lực mà anh đang theo đuổi? Bà Ba không bao giờ nói thẳng, nhưng những lời bà thốt ra luôn chứa đựng sự thật sâu sắc, một sự thật mà ít ai có thể nhìn thấy.

Anh nhìn ra con hẻm nhỏ, nơi những tia nắng gay gắt vẫn cố gắng xuyên qua những mái nhà cũ kỹ. Có lẽ, cái "bóng đêm" mà bà Ba nói đến không chỉ là một thế lực bên ngoài, mà còn là một phần trong chính mỗi con người, một phần mà nếu không cẩn thận, nó có thể nuốt chửng tất cả. Huyết Long trong anh lại khẽ cựa quậy, như một phản ứng với những lời nói của bà Ba, như một sự đồng cảm với cái "bóng đêm" đang thức tỉnh. Anh biết, con đường anh đang đi không chỉ là xây dựng một đế chế, mà còn là đối mặt với những thế lực ẩn mình, và cả những góc khuất trong chính bản thân anh. Hương vị bún chả vẫn thơm ngon, nhưng trong tâm trí Thanh Long, một bức màn bí ẩn khác lại vừa được kéo lên, thôi thúc anh phải tìm hiểu sâu hơn về cái "bóng đêm" mà bà Ba đã nhắc đến. "Ở Thiên Hải này, ta nói là luật. Và những bóng đêm đó, sớm muộn gì cũng phải lộ diện trước ánh sáng của ta." Anh thì thầm, một tia quyết tâm lóe lên trong đôi mắt.

***

Chiều muộn, khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm đỏ cả một góc trời, Thanh Long xuất hiện trước cổng Trụ Sở Công An Thành Phố. Trời sắp tối, những cơn gió nhẹ bắt đầu thổi, xua đi cái oi ả của ban ngày, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của một cơn mưa sắp đến. Tòa nhà hành chính kiên cố, kiến trúc đơn giản, với hàng loạt xe công vụ màu trắng đen đỗ san sát bên ngoài, toát lên vẻ nghiêm túc, bận rộn và có phần u ám.

Bên trong, không khí còn căng thẳng hơn. Tiếng điện thoại reo liên hồi, tiếng máy in rít lên từng trang giấy, tiếng còi xe cảnh sát văng vẳng từ xa, và tiếng bước chân vội vã của các cán bộ điều tra trên hành lang. Mùi giấy tờ cũ, mực in, cà phê đặc quánh và thoang thoảng mùi thuốc lá từ phòng hút thuốc bay ra, tạo nên một không khí đặc trưng của nơi đây. Thanh Long, trong vai một "công dân quan tâm" đến tình hình an ninh trật tự, đứng khuất trong một góc, ánh mắt sắc bén lướt qua mọi ngóc ngách, thu thập thông tin một cách thầm lặng.

Anh nhìn thấy Đại úy Minh, một người đàn ông dáng người vạm vỡ, khuôn mặt cương nghị với đôi mắt nghiêm túc, đang cắm cúi bên một chồng hồ sơ cao ngất, vẻ mặt đầy sự bế tắc và mệt mỏi. Đại úy Minh là người phụ trách chính vụ án Mỹ Nữ Mất Tích, và rõ ràng, ông đang gặp phải một bức tường vô hình. Thanh Long cảm nhận được sự bất lực của pháp luật trước một thế lực nào đó, một sự bế tắc mà ngay cả một người tận tâm như Đại úy Minh cũng khó lòng vượt qua.

Ngay lúc đó, ánh mắt Thanh Long chợt dừng lại. Từ hành lang cuối cùng, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện. Đó là Mỹ Ngọc. Cô mặc một bộ váy công sở màu xám than lịch lãm, tôn lên vóc dáng cao ráo, thanh mảnh nhưng đầy đặn. Mái tóc đen dài được búi cao gọn gàng, đôi mắt phượng sắc bén của cô ánh lên vẻ mệt mỏi nhưng vẫn giữ được sự kiêu sa, thông minh. Cô đang nói chuyện điện thoại, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy vẻ lo lắng, rồi nhanh chóng bước ra khỏi tòa nhà. Ngay sau khi cô khuất bóng, một chiếc xe sang trọng màu đen, kiểu dáng quen thuộc của những chiếc xe thường thấy trong đoàn hộ tống của giới thượng lưu, lặng lẽ rời khỏi bãi đỗ xe. Thanh Long nhíu mày, một mối nghi ngờ thoáng qua trong tâm trí anh, tại sao Mỹ Ngọc lại xuất hiện ở đây, và chiếc xe kia...

Đúng lúc đó, điện thoại di động trong túi quần anh khẽ rung lên. Một tin nhắn mã hóa từ Lâm Phong. Thanh Long nhanh chóng mở ra, đọc lướt qua.

"Sếp, tìm thấy một sợi dây. Công ty 'Vinh Quang' có giao dịch lớn với nạn nhân thứ 3 trước khi cô ấy biến mất. Không rõ ràng, nhưng đáng ngờ."

Thanh Long siết chặt điện thoại, đồng tử anh co rút lại. Vinh Quang... Đó là một trong những công ty con của Tập đoàn Hắc Ưng, do Trần Đức Hùng đứng đầu. Mối liên hệ này... Nó không còn là trực giác nữa, mà là một bằng chứng cụ thể, dù còn mơ hồ. Huyết Long trong anh đột nhiên phản ứng mạnh mẽ hơn, như một tiếng gầm gừ nhẹ trong tâm trí anh. Nó không phải là một tiếng gầm của sự giận dữ hay mất kiểm soát, mà là một tiếng gầm của sự thức tỉnh, của một bản năng săn mồi đang trỗi dậy. Nó như một lời khẳng định rằng anh đang đi đúng hướng, rằng có một thế lực đen tối đang ẩn mình, thao túng mọi thứ, và Trần Đức Hùng chỉ là một quân cờ trong ván cờ lớn hơn.

"Vinh Quang... Hùng Ưng... Mối liên hệ này... Huyết Long đang gầm gừ..." Anh thầm nhủ, ánh mắt quét qua Đại úy Minh đang chìm trong đống hồ sơ, rồi lại hướng về phía cửa, nơi Mỹ Ngọc vừa biến mất. Mọi thứ đang dần kết nối lại, tạo nên một bức tranh đen tối và phức tạp. Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích không chỉ là một vụ án hình sự đơn thuần, nó là một cánh cửa hé mở vào thế giới ngầm sâu hơn, nơi những kẻ có quyền lực và tiền bạc đang nhởn nhơ gây tội ác. Và Thanh Long, với năng lực Huyết Long đang ngày càng thức tỉnh, cảm thấy một trách nhiệm nặng nề đè lên vai. Anh sẽ không để những kẻ đó lộng hành. Anh sẽ tìm ra sự thật, vạch trần âm mưu, và buộc chúng phải trả giá. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free