Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiên địa mỹ nhân - Chương 149: Bóng Đêm Quá Khứ: Khơi Lại Vết Sẹo Cũ

Thanh Long đặt chén trà xuống bàn đá cẩm thạch đã nguội lạnh. Vị trà Long Tỉnh vẫn còn lưu luyến nơi đầu lưỡi, chát nhẹ rồi ngọt hậu, nhưng giờ đây nó không còn là dư vị của sự tĩnh lặng mà là khúc dạo đầu cho một cơn bão. Lời cảnh báo của Lão Gia Trần về "cái hố sâu" của vụ án, về những "sợi dây liên kết phức tạp, chằng chịt" vẫn văng vẳng bên tai anh, như một lời nhắc nhở về mức độ nguy hiểm của con đường anh sắp bước vào. Anh đã chấp nhận, không chỉ chấp nhận năng lực Huyết Long, mà còn chấp nhận vận mệnh của mình, chấp nhận rằng để bảo vệ những gì anh trân quý, anh phải dấn thân vào bóng tối, phải trở thành kẻ phán xét.

"Cháu xin phép. Cuộc chiến này, cháu sẽ là người chiến thắng." Lời anh nói vang vọng trong căn phòng trầm mặc của Lão Gia Trần, không chỉ là một lời thề với người tiền bối, mà còn là một lời tuyên bố với chính bản thân anh, và với cả cái thế giới đang chìm trong mục nát này. Anh không lùi bước. Anh sẽ không lùi bước.

Đêm đã về khuya, nhưng ánh đèn từ thành phố Thiên Hải vẫn rực rỡ như hàng triệu vì sao bị kéo xuống mặt đất, lấp lánh qua khung cửa sổ lớn của phòng làm việc tại Tập đoàn Thiên Khải. Thanh Long không bật đèn chính, chỉ có ánh sáng xanh nhạt hắt ra từ màn hình tablet và những dãy đèn LED chạy dọc theo các kệ sách, tạo nên một không gian vừa hiện đại, vừa u tối, mang theo một vẻ bí ẩn đầy mê hoặc. Mùi cà phê đen đậm đặc vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy tờ mới và một chút hương kim loại nhẹ từ những thiết bị công nghệ cao cấp đặt rải rác.

Anh ngồi trên chiếc ghế da xoay, lưng thẳng tắp, vẻ mặt điển trai pha chút mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn sắc như dao cạo, lướt qua từng dòng chữ trên màn hình. Đây là báo cáo sơ bộ của Lâm Phong về "Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích" từ ba năm trước – một vụ án mà anh đã cố gắng chôn vùi trong ký ức, nhưng giờ đây, chính anh lại là người khơi nó dậy.

"Mùi điều hòa không khí lạnh ngắt, tiếng máy chủ vận hành rì rầm không ngừng nghỉ, tiếng gõ phím từ khu vực IT xa xa, và thỉnh thoảng là tiếng chuông điện thoại reo khẽ từ bàn làm việc của Hồng Liên ở phòng bên cạnh. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự bận rộn, của một đế chế không bao giờ ngủ. Nhưng đêm nay, những âm thanh ấy chỉ làm nền cho tiếng vọng của quá khứ đang gào thét trong tâm trí Thanh Long. Anh nhấp một ngụm cà phê đã nguội, vị đắng lan tỏa, như chính nỗi tức giận đang dâng trào trong lồng ngực anh.

Mỗi từ, mỗi câu trong báo cáo của Lâm Phong như những lưỡi dao sắc bén, rạch toạc lớp vỏ bọc bình yên giả tạo mà anh đã cố gắng dựng lên suốt ba năm qua. "Nó lại bắt đầu từ đây," anh khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy sự lạnh lẽo, không chỉ là lời nói với chính mình mà còn như một thông điệp gửi đến ai đó vô hình trong bóng đêm. Anh cảm thấy một sự quen thuộc đến rợn người, cái cảm giác bất lực và phẫn nộ đã từng bóp nghẹt anh ba năm về trước.

Đột nhiên, tiếng điện thoại của anh vang lên, màn hình hiện lên tên "Lâm Phong". Thanh Long bắt máy, không chút chần chừ.

"Long ca, em đây." Giọng Lâm Phong vang lên qua điện thoại, hơi gấp gáp. "Em đã cố gắng thu thập những gì còn sót lại, nhưng thông tin bị xóa quá kỹ, Long ca. Có vẻ như có một bàn tay rất lớn nhúng vào. Hệ thống dữ liệu của cảnh sát, các báo cáo điều tra ban đầu, thậm chí cả những bài báo địa phương thời điểm đó... tất cả đều gần như biến mất không dấu vết. Chỉ còn lại một vài mảnh vụn rời rạc, như thể ai đó muốn che giấu triệt để mọi thứ."

Thanh Long day nhẹ thái dương, ánh mắt sắc bén lướt qua những dòng mã hóa trên màn hình tablet. Anh đã đoán trước được điều này. Hắc Ưng không phải là một kẻ tầm thường, và vụ án này rõ ràng là một phần trong mạng lưới tội ác phức tạp của hắn. "Anh biết. Nhưng cho dù họ có xóa sạch đến đâu, vẫn sẽ có vết tích. Thông tin càng bị che giấu kỹ, càng chứng tỏ nó quan trọng đến mức nào." Anh dừng lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng điệu của mình bình tĩnh nhất có thể, dù trong lòng đang cháy lên ngọn lửa phẫn nộ. "Cứ tiếp tục đi, Lâm Phong. Đừng bỏ qua bất cứ chi tiết nào, dù là nhỏ nhất. Liên hệ với những người có thể liên quan, những người đã từng dính líu đến vụ án, dù là nạn nhân, nhân chứng, hay thậm chí là những kẻ đã bịt miệng họ. Càng khó tìm, càng phải tìm."

"Vâng, Long ca. Em sẽ làm hết sức." Lâm Phong đáp, giọng điệu có phần kiên định hơn.

Thanh Long cúp máy, đặt chiếc tablet xuống bàn. Anh nhắm mắt lại, một làn sóng ký ức ùa về, kéo anh trở lại cái thời điểm ba năm trước, cái khoảnh khắc mà anh, một Thanh Long non nớt hơn, mới chập chững bước chân vào thế giới ngầm đầy khắc nghiệt này. Những ký ức đó, chúng không phải là những vết sẹo đã lành, mà là những vết thương vẫn còn rỉ máu, âm ỉ và nhức nhối.

***

Ba năm trước, cái nắng gắt của trưa hè Thiên Hải như đổ lửa xuống Trụ sở Công an Thành phố. Tòa nhà kiên cố, với kiến trúc đơn giản nhưng vững chãi, đứng sừng sững dưới bầu trời xanh ngắt không một gợn mây. Ngoài sân, vài chiếc xe công vụ màu trắng xanh đỗ ngay ngắn, phản chiếu ánh nắng chói chang. Mùi giấy tờ cũ, mực in, cà phê đặc quánh và thoang thoảng mùi thuốc lá nặng trĩu trong không khí, tạo nên một bầu không khí nghiêm túc, căng thẳng đến ngột ngạt. Tiếng điện thoại reo vang liên hồi từ bên trong, tiếng máy in rít lên đều đặn, và thỉnh thoảng, tiếng còi xe cảnh sát từ xa vọng lại, nghe như một tiếng rên rỉ bất lực.

Thanh Long đứng giữa hành lang rộng lớn, ánh mắt sắc sảo lướt qua những gương mặt vội vã, mệt mỏi của các cán bộ. Anh cao hơn 1m85, thân hình săn chắc ẩn dưới chiếc áo sơ mi trắng đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ cuốn hút khó cưỡng. Tuy nhiên, lúc này, vẻ mặt anh u ám, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một sự phẫn nộ không thể che giấu. Anh vừa kết thúc cuộc gặp với Đại úy Minh – cán bộ điều tra chính của vụ án "Mỹ Nữ Mất Tích".

Hồng Liên, với vẻ đẹp ma mị và bí ẩn, đứng lặng lẽ phía sau anh. Cô mặc một chiếc áo khoác đen bó sát, mái tóc dài buộc cao gọn gàng, để lộ chiếc gáy trắng ngần. Đôi mắt đen láy, sắc lạnh của cô quét một lượt qua mọi ngóc ngách, cảnh giác cao độ, nhưng đôi khi lại liếc nhìn Thanh Long với vẻ lo lắng khó tả. Tay cô khẽ đặt lên vị trí khẩu súng giấu trong áo, một thói quen phản xạ của một sát thủ.

Đại úy Minh bước ra từ phòng làm việc, vẻ mặt ông mệt mỏi đến rã rời, những nếp nhăn trên khuôn mặt cương nghị hằn sâu thêm. Chiếc quân phục cảnh sát trên người ông có vẻ đã bạc màu vì thời gian, và đôi mắt ông, thường ngày nghiêm túc và đầy quyết đoán, giờ đây lại ánh lên vẻ bất lực, hoài nghi. Ông nhìn Thanh Long, thở dài nặng nề.

"Cậu Thanh Long, tôi biết cậu muốn làm gì." Giọng Đại úy Minh trầm khàn, mang theo sự chán nản. "Tôi biết cậu có những nguồn lực riêng, và cậu quan tâm đến vụ án này. Nhưng... vụ án này phức tạp hơn cậu nghĩ. Có những thế lực không thể đụng vào." Ông ngừng lại, ánh mắt né tránh cái nhìn sắc như dao của Thanh Long, như thể ông đang cố gắng tự thuyết phục chính mình về điều đó. Ông là một người cảnh sát chính trực, nhưng ông đã chứng kiến quá nhiều sự thật bị chôn vùi dưới sức nặng của quyền lực.

Thanh Long nhếch mép, nụ cười nửa miệng đầy mị lực thường thấy giờ đây biến thành một biểu cảm khinh miệt. "Không thể đụng vào, hay là không dám đụng vào, Đại úy?" Giọng anh trầm ấm, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang theo một sức nặng, một sự chất vấn không khoan nhượng. Anh biết Đại úy Minh không phải kẻ tham nhũng, nhưng sự bất lực của ông khiến anh cảm thấy khó chịu. "Luật pháp là trên hết, phải không, Đại úy? Hay ở Thiên Hải này, luật pháp chỉ là thứ trang trí cho những kẻ có tiền, có quyền?"

Đại úy Minh cúi gằm mặt, không đáp. Ông đã từng tin tưởng vào luật pháp, đã từng chiến đấu vì công lý. Nhưng vụ án này... nó như một con quái vật vô hình, nuốt chửng mọi nỗ lực của ông. Mọi manh mối đều dẫn đến ngõ cụt, mọi nhân chứng đều biến mất hoặc bị bịt miệng. Áp lực từ cấp trên, từ những kẻ tai to mặt lớn, khiến ông không thể thở nổi.

Hồng Liên bước lên một bước nhỏ, đôi mắt lạnh lùng của cô nhìn thẳng vào Đại úy Minh. "Anh ấy nói đúng. Nước ta sâu, cá chép khó lội." Giọng cô nhỏ nhẹ, nhưng ẩn chứa một sự đe dọa tiềm tàng, như thể cô muốn nói rằng những kẻ đứng sau vụ án này sẽ không thể mãi mãi trốn tránh. Cô hiểu rõ những quy luật của thế giới ngầm, và cô biết rằng những kẻ có quyền lực nhất thường là những kẻ tàn nhẫn nhất. "Nếu luật pháp không thể bảo vệ công lý, thì sẽ có những cách khác."

Đại úy Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt thoáng qua sự hoài nghi và lo sợ khi nhìn Hồng Liên. Ông biết rõ thân phận của cô gái này, và ông biết cô không phải là người nói suông. Ông thở dài một tiếng, nặng nề như trút đi gánh nặng của cả một đời người. Ông quay lưng bước đi, để lại Thanh Long và Hồng Liên trong sự im lặng nặng nề của hành lang trụ sở công an, chỉ còn tiếng bước chân mệt mỏi của ông vang vọng xa dần.

Thanh Long nhìn theo bóng lưng của Đại úy Minh, ánh mắt anh lóe lên một tia lửa giận dữ. Anh siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Anh biết rằng anh không thể dựa vào hệ thống này. Anh phải tự mình tìm kiếm công lý, dù cho con đường đó có phải dấn thân vào bóng tối đến mức nào.

***

Hoàng hôn nhuộm đỏ cả một góc trời, đổ bóng xuống Cầu Vượt Sông Hàn. Gió mạnh thổi ào ạt, rít lên từng hồi, cuốn bay mái tóc đen dày của Thanh Long. Anh đứng tựa vào lan can cầu, nhìn dòng sông cuồn cuộn chảy bên dưới, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một vẻ đau đớn và phẫn nộ tột cùng. Anh đang cố gắng điều hòa năng lực Huyết Long đang sôi sục trong người, cảm giác như có một con thú dữ đang cào xé lồng ngực anh, muốn xé toạc mọi thứ.

Vừa rồi, anh đã chứng kiến một cảnh tượng tàn khốc liên quan đến vụ án "Mỹ Nữ Mất Tích". Một thi thể không toàn vẹn được vớt lên từ sông, những dấu vết trên cơ thể cho thấy sự tra tấn dã man và vô nhân đạo. Đó không phải là lần đầu tiên anh chứng kiến cái chết, nhưng sự tàn bạo của vụ án này đã chạm đến tận cùng giới hạn chịu đựng của anh. Mùi máu tanh trong tâm trí anh, dù chỉ là hình ảnh, vẫn ám ảnh đến mức khiến anh muốn nôn mửa.

"Bọn chúng... tàn nhẫn đến vậy sao?" Thanh Long thở dốc, giọng khàn đặc, mỗi từ thốt ra như bị xé toạc khỏi lồng ngực. Anh siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên cánh tay. Mắt anh ánh lên tia máu đỏ, báo hiệu năng lực Huyết Long đang phản ứng mạnh mẽ với sự phẫn nộ và đau đớn. Năng lượng cuồn cuộn chảy trong huyết quản, muốn bùng nổ, muốn hủy diệt. "Sức mạnh này... liệu có đủ để thay đổi?" Anh tự hỏi, không chỉ là hỏi Hồng Liên, mà còn là hỏi chính mình, hỏi cái sức mạnh siêu phàm đang ngủ yên trong anh. Anh sợ rằng nếu anh buông thả nó, anh sẽ không còn là chính mình nữa, anh sẽ biến thành một con quái vật, giống như những kẻ anh đang cố gắng chống lại.

Hồng Liên lặng lẽ đứng cạnh, mái tóc của cô cũng bị gió thổi tung, nhưng cô vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh đáng kinh ngạc. Cô quan sát Thanh Long với vẻ lo lắng, ánh mắt sắc lạnh của cô thoáng qua một tia dịu dàng hiếm hoi. Cô hiểu nỗi đau và sự giằng xé của anh, bởi cô cũng đã từng trải qua những cảm xúc tương tự trong quá khứ. Cô nhẹ nhàng chạm tay vào vai anh, truyền một chút năng lượng trấn an. Bàn tay cô lạnh ngắt, nhưng lại mang đến một cảm giác bình yên kỳ lạ.

"Năng lực của anh là vô hạn, nhưng thế lực của Hắc Ưng cũng ăn sâu bám rễ." Giọng Hồng Liên nhỏ nhẹ, nhưng rõ ràng giữa tiếng gió rít. Cô không trực tiếp trả lời câu hỏi của anh, mà tập trung vào thực tế khắc nghiệt. "Chúng ta cần thời gian, cần chiến lược. Anh không thể liều lĩnh một mình. Huyết Long cần được kiểm soát, không phải để hủy diệt, mà để bảo vệ." Cô biết rõ sức mạnh của Thanh Long, nhưng cô cũng biết sự nguy hiểm của nó nếu không được kiểm soát. Cô đã chứng kiến anh vật lộn với những cơn bộc phát năng lượng, và cô không muốn anh tự hủy hoại mình.

Thanh Long hít một hơi thật sâu, cố gắng khống chế cơn giận đang bùng cháy trong lòng. Anh đưa tay lên, chạm vào chiếc Thiên Long Ấn vẫn luôn đeo trên cổ, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó. "Thời gian... liệu còn bao nhiêu người phải ngã xuống?" Anh hỏi, giọng nói vang lên trong tiếng gió, đầy sự tuyệt vọng. Anh đã quá mệt mỏi khi phải chứng kiến những sinh mạng vô tội bị tước đoạt một cách tàn nhẫn, khi công lý bị chà đạp dưới gót giày của quyền lực. Anh không muốn chờ đợi thêm nữa. Anh muốn hành động.

Hồng Liên không nói gì, chỉ siết nhẹ bàn tay trên vai anh, như một lời động viên thầm lặng. Cô biết anh đang vật lộn, và cô sẽ luôn ở bên anh, giúp anh vượt qua những giới hạn của bản thân. Thanh Long từ từ hít sâu, cố gắng điều hòa hơi thở, ánh mắt anh dần lấy lại sự kiên định. Ngọn lửa phẫn nộ vẫn còn đó, nhưng nó không còn là ngọn lửa cháy bừa bãi, mà là một ngọn lửa được kiểm soát, được định hướng. Anh biết mình không thể để cơn giận nuốt chửng lý trí. Anh phải mạnh mẽ, phải khôn ngoan, mới có thể đối đầu với Hắc Ưng.

***

Đêm khuya, ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên bầu trời trong vắt, đổ thứ ánh sáng bạc huyền ảo xuống khu biệt thự vùng ngoại ô. Nơi đây, những căn biệt thự sang trọng với kiến trúc đa dạng từ hiện đại đến cổ điển phương Tây, tường rào cao vút, cổng tự động kiên cố, và những hồ bơi riêng lấp lánh dưới ánh trăng. Mùi hoa cỏ thơm ngát hòa lẫn với mùi đất sạch sau một ngày nắng gắt, tạo nên một không khí yên tĩnh, sang trọng, nhưng cũng có chút xa cách, tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào của thành phố. Thỉnh thoảng, tiếng chim hót về đêm, tiếng gió thổi xào xạc qua kẽ lá, hoặc tiếng chó sủa nhẹ từ xa vọng lại, càng làm tăng thêm vẻ tĩnh mịch.

Thanh Long và Hồng Liên ẩn mình trong bụi cây rậm rạp, quan sát một biệt thự đồ sộ nhất trong khu vực. Ánh đèn lờ mờ hắt ra từ những ô cửa sổ, và tiếng nhạc du dương vọng ra, chứng tỏ một bữa tiệc nào đó đang diễn ra bên trong. Tuy nhiên, không khí lại có gì đó gượng ép, giả tạo, như thể những nụ cười và tiếng cười đùa đều được dàn dựng một cách tỉ mỉ. Đây là nơi được cho là có liên quan đến một trong các nạn nhân của vụ án "Mỹ Nữ Mất Tích", hoặc ít nhất là một kẻ khả nghi có mối liên hệ mật thiết với Hắc Ưng.

Thanh Long nheo mắt, ánh mắt sắc như chim ưng quan sát mọi động tĩnh. Anh nhận ra sự thối nát của giới thượng lưu, nơi những kẻ có tiền, có quyền lực tụ tập, che đậy những hành vi kinh tởm nhất dưới vẻ hào nhoáng của sự giàu sang. Anh biết, đây chính là một phần của cái "hố sâu" mà Lão Gia Trần đã cảnh báo.

"Giả dối... tất cả chỉ là một bức màn che đậy." Thanh Long thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy sự khinh bỉ. Anh cảm nhận được sự mục ruỗng từ bên trong của cái xã hội này, nơi những kẻ mặc vest bảnh bao, cười nói hoa mỹ lại là những kẻ thủ ác nhất. Anh đã từng mơ ước xây dựng một đế chế, nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng đế chế đó không thể được xây dựng trên nền tảng của sự thối nát.

Hồng Liên gật đầu, ánh mắt lạnh lùng của cô quét qua những bóng người lấp ló phía sau rèm cửa. "Đó là bản chất của quyền lực, anh à. Họ dùng nó để che giấu những điều kinh tởm nhất." Giọng cô nhỏ nhẹ, không chút cảm xúc, như thể cô đã quá quen với cảnh tượng này. Cô đã chứng kiến quá nhiều sự thật bị bóp méo, quá nhiều tội ác bị che đậy bởi những kẻ có quyền lực. Cô hiểu rằng để tồn tại trong thế giới này, đôi khi người ta phải trở nên tàn nhẫn hơn cả những kẻ thù của mình.

Trong ánh trăng bạc, một nhân vật quan trọng bước ra từ biệt thự. Hắn ta là một doanh nhân nổi tiếng, thường xuyên xuất hiện trên các trang báo với những hoạt động từ thiện và những bài diễn văn đạo đức giả. Hắn nở một nụ cười giả tạo trước ống kính phóng viên đang chờ sẵn, trả lời vài câu hỏi xã giao rồi nhanh chóng lên xe rời đi. Thanh Long khắc ghi hình ảnh đó vào tâm trí, như một lời thề sẽ lật đổ mọi thứ. Anh biết, đây không chỉ là một vụ án mất tích đơn thuần, mà là một phần của một âm mưu lớn hơn, liên quan đến những bí mật về nguồn gốc năng lực dị thường, và cả quá khứ của chính anh. Mối liên hệ giữa "Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích" và "Đêm Huyết Long" dần hiện rõ trong tâm trí anh, như những mảnh ghép rời rạc đang tìm thấy vị trí của mình.

Thanh Long siết chặt Thiên Long Ấn trên cổ, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó truyền vào da thịt. Anh biết rằng sự bất lực của anh ba năm trước không phải là dấu chấm hết, mà là khởi đầu cho một ngọn lửa phẫn nộ được nung nấu. Đó chính là động lực mạnh mẽ nhất để anh quyết tâm trở nên tàn nhẫn hơn, mạnh mẽ hơn, để đối mặt với Hắc Ưng và những kẻ đứng sau hắn. Hồng Liên đứng cạnh anh, vai trò của cô trong việc giúp anh kiểm soát năng lực Huyết Long càng trở nên rõ ràng. Cô sẽ là người đồng hành không thể thiếu trong cuộc chiến này, người duy nhất có thể hiểu và trấn an con thú dữ đang ngủ yên trong anh.

Anh nhìn vào ánh sáng từ biệt thự xa hoa, ánh mắt anh lóe lên sự quyết đoán tột cùng. Anh không còn là Thanh Long non nớt của ba năm trước nữa. Anh đã chấp nhận quá khứ, chấp nhận năng lực Huyết Long, và anh sẽ không bao giờ để bất cứ điều gì ngăn cản anh trên con đường tìm kiếm công lý. Thiên Hải này, sẽ sớm biết ai mới là người chủ đích thực, ai mới là kẻ nắm giữ luật lệ.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free