Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiên địa mỹ nhân - Chương 155: Đòn Đánh Kép: Luật Pháp Và Dư Luận

Ánh hoàng hôn cuối ngày buông mình xuống Thiên Hải, nhuộm đỏ cả một góc trời, tô điểm cho lời thề săn lùng đẫm máu của Trần Đức Hùng. Hắn đứng trong văn phòng sang trọng, lòng ngập tràn lửa giận, không hay biết rằng, cùng lúc đó, ở một góc khuất khác của thành phố, một cuộc săn lùng khác cũng đang được khởi động – một cuộc săn lùng tinh vi hơn, sắc bén hơn, nhằm vào chính đế chế của hắn.

***

Đêm đã về khuya, không khí trong căn hộ bí ẩn trên tầng cao nhất của chung cư Thiên Phúc tĩnh lặng đến lạ thường. Bên ngoài, tiếng còi xe từ đường phố vọng lên mơ hồ, hòa cùng tiếng người nói chuyện xa xăm, tạo nên một bản giao hưởng đô thị không ngừng nghỉ. Nhưng bên trong bốn bức tường, sự tĩnh mịch lại bao trùm, chỉ có tiếng nước chảy nhẹ nhàng từ ấm trà đang sôi, tiếng chuông gió khẽ khàng va vào nhau mỗi khi làn gió đêm lướt qua ban công, và đôi lúc là âm thanh năng lượng lưu chuyển êm ái khi Thanh Long điều hòa hơi thở. Căn hộ, dù nằm trong một tòa nhà cũ kỹ của thập niên 90 với lớp sơn vàng nhạt đã bạc màu, lại được cải tạo một cách tinh tế, kết hợp giữa nét hiện đại và những chi tiết cổ xưa. Bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo tỏa ra mùi trầm hương nhẹ dịu, hòa quyện với mùi sách cũ và hương cà phê mới pha, tạo nên một không gian vừa linh thiêng, ấm cúng lại vừa bí ẩn. Ánh đèn dịu nhẹ từ những chiếc đèn lồng giấy cổ truyền rọi xuống, làm mềm mại thêm những đường nét sắc sảo trên gương mặt Thanh Long. Anh ngồi đối diện với Kim Anh và Lâm Phong, ánh mắt sâu thẳm, sắc sảo nhưng lại toát lên vẻ bình thản đến khó tin, như một con rồng đang ngắm nhìn con mồi trước khi giáng đòn quyết định.

Trên màn hình máy tính của Lâm Phong, những biểu đồ phức tạp và dòng chữ mã hóa nối tiếp nhau, vẽ ra một mạng lưới chằng chịt về mối liên hệ giữa các công ty con của Hắc Ưng và những giao dịch đáng ngờ. Tiếng gõ bàn phím của Lâm Phong dồn dập, như một bản nhạc nền không ngừng nghỉ cho cuộc họp chiến lược quan trọng này. Anh chàng gầy gò, đeo kính cận, vẫn mặc chiếc áo hoodie quen thuộc, trông có vẻ thư sinh nhưng ánh mắt lại lanh lợi và nhanh nhẹn, toát lên vẻ tập trung cao độ. Bên cạnh, Kim Anh ngồi thẳng lưng, vẻ đẹp trí tuệ và cá tính của cô được tôn lên dưới ánh đèn mờ ảo. Mái tóc ngắn cá tính ôm lấy gương mặt sắc sảo, đôi mắt nâu sáng ánh lên sự kiên định, nhiệt huyết. Cô cầm trên tay một xấp tài liệu pháp lý dày cộm, những ngón tay thon dài lướt qua từng trang giấy, vẻ mặt nghiêm nghị. Dù là đêm khuya, cả ba vẫn tràn đầy năng lượng, sự căng thẳng và quyết tâm bủa vây không gian.

Thanh Long khẽ nhấp một ngụm trà, hơi ấm lan tỏa trong vòm họng. Anh nhìn Kim Anh, giọng nói trầm ấm, đầy uy lực nhưng vẫn giữ một vẻ điềm tĩnh đáng sợ. "Kim Anh, cô đã xem qua những bằng chứng Lâm Phong thu thập? Chúng ta sẽ tấn công Hắc Ưng trên mặt trận pháp lý và truyền thông. Hãy đảm bảo mọi mũi nhọn đều sắc bén và không thể kháng cự." Giọng anh không mang theo một chút cảm xúc thừa thãi, chỉ có sự tính toán lạnh lùng và quyết đoán. Anh biết, Trần Đức Hùng đang điên cuồng tìm kiếm anh, nhưng hắn không ngờ rằng, anh đã sẵn sàng giáng đòn tiếp theo, không chỉ trên thương trường mà còn trên bàn cân công lý và trước mắt công chúng.

Kim Anh gật đầu, ánh mắt kiên định đáp lại ánh nhìn của Thanh Long. "Những bằng chứng này là không thể chối cãi, Thanh Long. Hắc Ưng đã che giấu quá nhiều tội ác dưới vỏ bọc hợp pháp, từ những giao dịch phi pháp, trốn thuế, cho đến những hành vi lạm dụng quyền lực và thao túng thị trường. Tôi sẽ dùng mọi điều khoản pháp luật, mọi kẽ hở, mọi quy định để lật tẩy chúng, đặc biệt là những vụ việc liên quan đến 'Mỹ Nữ Mất Tích' đã bị chôn vùi ba năm về trước. Chúng ta sẽ mở lại những hồ sơ cũ, những vụ án tưởng chừng đã chìm vào quên lãng, và gắn chúng với Trần Đức Hùng một cách không thể chối cãi." Giọng cô dứt khoát, rõ ràng, mang theo sức thuyết phục cao và một ngọn lửa nhiệt huyết không thể dập tắt. Cô là một luật sư chính trực, và giờ đây, cô đã tìm thấy mục tiêu lớn nhất cho cuộc đời mình: trả lại công lý cho những nạn nhân của Hắc Ưng.

Lâm Phong, với ngón tay vẫn lướt nhanh trên bàn phím, bổ sung: "Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng các tài liệu đã được mã hóa. Chúng bao gồm các báo cáo tài chính nội bộ, ghi âm cuộc gọi bí mật, hình ảnh, và thậm chí cả lời khai ẩn danh từ một số nhân viên cũ của Hắc Ưng. Tất cả đều được sắp xếp một cách logic, dễ hiểu, và quan trọng nhất là không thể truy ngược về chúng ta. Chỉ cần một cú nhấp chuột là chúng sẽ được gửi đến tay phóng viên Thảo. Cô ấy là người duy nhất tôi tin tưởng có đủ dũng khí để phơi bày sự thật này mà không bị mua chuộc hay đe dọa." Anh nói, ánh mắt lướt qua Thanh Long, tìm kiếm sự xác nhận. Lâm Phong hiểu rõ tính cách của Thảo, một nhà báo trẻ đầy nhiệt huyết và khao khát công lý, người sẽ không bao giờ lùi bước trước áp lực.

Thanh Long gật đầu, một nụ cười nửa miệng đầy mị lực khẽ nở trên môi. Anh đưa mắt nhìn ra thành phố đang chìm trong màn đêm, những ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Trong khoảnh khắc đó, anh khẽ siết chặt chiếc Thiên Long Ấn trên ngón tay, cảm nhận được sự lạnh lẽo của kim loại và sức mạnh tiềm ẩn trong đó. Đó không chỉ là một món trang sức, mà còn là biểu tượng cho quyền lực và sự quyết đoán của anh. "Ở Thiên Hải này, ta nói là luật," anh thầm nghĩ. "Và luật của ta sẽ không dung thứ cho những kẻ dẫm đạp lên công lý."

Anh biết, việc sử dụng thông tin nhạy cảm như vậy có thể đẩy anh vào ranh giới đạo đức, nhưng đối với một kẻ như Trần Đức Hùng, những quy tắc thông thường không còn giá trị. Hắn đã gây ra quá nhiều tội ác, và cách duy nhất để hạ gục hắn là dùng chính những vũ khí mà hắn đã từng sử dụng: sự tàn nhẫn, sự chính xác và khả năng thao túng. Anh đã lường trước phản ứng của Hùng, sự điên cuồng và tìm kiếm trả thù. Nhưng điều hắn không ngờ, chính là anh đã chuẩn bị sẵn một mũi tên khác, sắc bén hơn, nhắm thẳng vào trái tim đế chế của hắn.

Kim Anh bắt đầu phác thảo chiến lược kiện tụng, những dòng chữ pháp lý phức tạp nhanh chóng xuất hiện trên màn hình máy tính bảng của cô. Cô vạch ra các vụ kiện dân sự, hình sự, và cả những kiến nghị gửi lên các cơ quan quản lý nhà nước, tất cả đều được tính toán để tạo ra một áp lực đa chiều, không cho Hắc Ưng có đường lui. Cô biết, việc này sẽ rất khó khăn, đội ngũ luật sư của Hắc Ưng chắc chắn sẽ hùng hậu và tàn nhẫn. Nhưng cô không sợ hãi. Sự chính trực của cô là tấm khiên vững chắc nhất.

Lâm Phong hoàn thiện gói dữ liệu, kiểm tra kỹ lưỡng từng mã hóa, từng địa chỉ IP, đảm bảo không có một sơ hở nhỏ nào có thể dẫn ngược về Thanh Long. Anh biết mình đang làm việc nguy hiểm, nhưng lòng trung thành với Thanh Long và khao khát công lý đã đẩy anh tiến lên. Cuộc tấn công kinh tế đầu tiên của Thanh Long đã gây chấn động, và giờ đây, cuộc tấn công thứ hai này sẽ khoét sâu vào những vết thương, khiến Hắc Ưng không kịp trở tay. Thanh Long nhìn họ, lòng đầy thỏa mãn. Đòn đánh kép đã sẵn sàng. Hương vị của quyền lực, và của chiến thắng sắp tới, đều khiến anh say.

***

Trưa hôm sau, quán cà phê 'Thức' ở một góc khuất của khu trung tâm vẫn tấp nập khách ra vào. Thiết kế hiện đại với nội thất gỗ và bê tông trần, cùng những cây xanh nhỏ được bài trí tinh tế, tạo nên một không gian yên tĩnh và thư thái. Tiếng máy xay cà phê nhẹ nhàng, tiếng nhạc instrumental du dương hòa cùng tiếng thì thầm của khách hàng, tạo nên một bầu không khí riêng tư và ấm cúng. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với hương trà thảo mộc thoang thoảng và mùi gỗ mới, mang lại cảm giác dễ chịu.

Tại một góc khuất của quán, Phóng viên Thảo ngồi đối diện với Lâm Phong. Dáng người mảnh mai của cô chìm trong chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, mái tóc đen được búi gọn gàng, tôn lên khuôn mặt thông minh và đôi mắt sắc sảo. Cô thường xuyên mang theo máy ảnh hoặc sổ ghi chép, nhưng hôm nay, tất cả sự chú ý của cô đều đổ dồn vào Lâm Phong và chiếc USB nhỏ bé nằm trên bàn. Cô đã nhận được tin nhắn hẹn gặp từ một số điện thoại lạ, với nội dung đầy ẩn ý về "sự thật bị che giấu". Dù có chút hoài nghi, bản năng của một nhà báo đã thúc đẩy cô đến đây.

Lâm Phong vẫn giữ vẻ bình thản, gầy gò trong chiếc áo hoodie màu xám. Anh đẩy chiếc USB về phía Phóng viên Thảo, ánh mắt lấp lánh sự tin tưởng. "Cô Thảo, tôi biết cô là một phóng viên có tâm và có dũng khí. Những gì tôi sắp giao cho cô, sẽ là một quả bom, nhưng tôi tin cô sẽ biết cách xử lý nó."

Phóng viên Thảo cầm lấy chiếc USB, ngón tay cô khẽ chạm vào bề mặt kim loại lạnh lẽo. Cô nhìn Lâm Phong, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ ban đầu. "Anh chắc chắn những thông tin này là thật? Nó... nó có thể làm rung chuyển cả thành phố, thậm chí cả bộ máy chính quyền." Giọng cô trầm, chứa đựng một sự thận trọng cần thiết. Cô đã từng đối mặt với nhiều vụ án lớn, nhưng cảm giác lần này hoàn toàn khác. Có một thứ gì đó nặng nề, đen tối ẩn chứa trong lời nói của Lâm Phong.

Lâm Phong gật đầu dứt khoát, ánh mắt anh không hề dao động. "Từng con số, từng dòng chữ đều đã được kiểm chứng qua nhiều kênh khác nhau. Đây là phần nổi của tảng băng chìm mà Hắc Ưng đã xây dựng trong nhiều năm qua. Nó không chỉ là những vụ việc tài chính, mà còn là những bằng chứng về sự thao túng chính trị, lạm dụng quyền lực, và cả những tội ác kinh hoàng đã bị chôn vùi. Vụ án 'Mỹ Nữ Mất Tích' ba năm về trước, cô còn nhớ chứ? Đó chỉ là một trong số đó, một sợi dây liên kết chặt chẽ với những bí mật đen tối nhất của Trần Đức Hùng." Anh dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm vào tâm trí Thảo. "Cô là người duy nhất có thể phơi bày nó, Thảo. Những thông tin này được mã hóa rất kỹ, chỉ có cô mới có đủ công cụ và sự tin cậy để giải mã và đưa nó ra ánh sáng mà không làm nguy hiểm đến nguồn tin. Sự thật phải được phơi bày."

Nghe đến "Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích", ánh mắt Phóng viên Thảo từ nghi ngờ chuyển sang kinh ngạc, rồi từ kinh ngạc chuyển sang phẫn nộ. Vụ án đó đã từng gây chấn động dư luận ba năm trước, nhưng rồi nhanh chóng chìm vào im lặng một cách bí ẩn. Cô đã từng cố gắng điều tra, nhưng tất cả các con đường đều bị chặn đứng, như có một bàn tay vô hình nào đó đang che đậy. Giờ đây, Lâm Phong đang nói rằng, hắn có bằng chứng. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê rang xay đậm đà và mùi gỗ mới, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Đây không phải là một phóng sự bình thường. Đây là một cuộc chiến.

"Được. Tôi sẽ làm." Phóng viên Thảo nói, giọng cô tuy nhỏ nhưng đầy kiên quyết, ánh mắt bùng lên ngọn lửa của một người đi tìm công lý. "Dù có phải trả giá thế nào, sự thật phải được phơi bày." Cô cẩn thận cất chiếc USB vào túi áo khoác, động tác dứt khoát như thể đang cất giữ một món bảo vật quý giá, nhưng cũng đầy nguy hiểm. Cô biết, việc này sẽ đặt cô vào vòng xoáy của những hiểm nguy, nhưng lương tâm của một nhà báo không cho phép cô lùi bước. Cô sẽ dùng ngòi bút của mình, dùng giọng nói của mình, để vạch trần những góc khuất tăm tối nhất của Thiên Hải này. Cô sẽ là người mang ánh sáng đến, bất chấp những bóng tối đang chực chờ nuốt chửng. Lâm Phong nhìn cô, khẽ mỉm cười. Anh biết, Thanh Long đã chọn đúng người.

***

Chiều tối cùng ngày, và cả những ngày tiếp theo, Tập đoàn Hắc Ưng chìm trong một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Văn phòng của Trần Đức Hùng, thường ngày sang trọng và uy nghi, giờ đây lại mang một vẻ hỗn loạn đáng sợ. Mùi điều hòa không khí lạnh lẽo, mùi mực in từ những báo cáo khẩn, và mùi cà phê rang cháy từ những cốc cà phê uống dở quyện vào nhau, tạo nên một hỗn hợp khó chịu. Tiếng máy chủ vận hành ầm ì không ngừng, tiếng gõ phím dồn dập, tiếng điện thoại reo liên tục và tiếng thang máy di chuyển êm ái, tất cả đều tạo nên một bản giao hưởng của sự khủng hoảng.

Trần Đức Hùng ngồi trong chiếc ghế da xoay lớn, khuôn mặt hắn co giật từng hồi khi màn hình tivi 70 inch chiếu những bản tin chấn động liên tiếp. Các đài truyền hình, báo chí lớn nhỏ của Thiên Hải đồng loạt đưa tin về những cáo buộc nghiêm trọng nhắm vào Tập đoàn Hắc Ưng. Từ những giao dịch mờ ám, trốn thuế hàng trăm tỷ đồng, cho đến việc thao túng thị trường chứng khoán, và đặc biệt là việc nhắc lại một cách đầy ẩn ý về "Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích" ba năm về trước, giờ đây được liên kết trực tiếp với một số nhân sự cấp cao của Hắc Ưng, thậm chí là với chính Trần Đức Hùng. Các cố vấn cấp cao của hắn liên tục ra vào, gương mặt tái mét, báo cáo về tình hình khủng hoảng truyền thông đang leo thang chóng mặt và hàng loạt đơn kiện từ các tổ chức dân sự, các luật sư, thậm chí là từ một số nạn nhân cũ, liên tiếp đổ về tòa án.

"Cái quái gì đang xảy ra vậy?!" Trần Đức Hùng gầm lên, giọng hắn khản đặc vì tức giận, ánh mắt sắc như chim ưng giờ đây lại chứa đầy sự hoang mang và phẫn nộ. "Ai dám đụng đến Hắc Ưng ta?! Bịt miệng chúng lại! Mua chuộc hết báo chí, rút hết các đơn kiện đó ngay lập tức! Dùng tiền! Dùng quyền! Dùng mọi thứ mà các người có!" Hắn đập mạnh lòng bàn tay xuống bàn làm việc bằng gỗ mun bóng loáng, tiếng "rầm" vang vọng khắp phòng, làm chao đảo chiếc ly rượu vang đỏ đang đặt gần đó. Tiếng "loảng xoảng" chói tai khi chiếc ly rơi xuống sàn, vỡ tan tành, những mảnh thủy tinh vương vãi như những mảnh vỡ của đế chế hắn.

Viên cố vấn ban sáng, người đã phải hứng chịu cơn thịnh nộ của hắn hôm trước, giờ đây run rẩy hơn bao giờ hết. Hắn cúi đầu thấp, giọng nói đầy sợ hãi. "Thưa chủ tịch, rất khó ạ. Các bài báo lan truyền quá nhanh, và những thông tin được đưa ra quá chi tiết, có vẻ như đã được chuẩn bị từ rất lâu. Hơn nữa, những đơn kiện đều rất chặt chẽ, có bằng chứng rõ ràng, không thể chối cãi. Các luật sư của chúng ta đang rất khó khăn để tìm ra sơ hở. Và... và tệ nhất là, chúng lại liên quan đến cả vụ án 'Mỹ Nữ Mất Tích' năm xưa... Những thông tin đó... chúng ta đã tưởng rằng đã bị chôn vùi vĩnh viễn rồi..." Viên cố vấn lắp bắp, nỗi sợ hãi hiện rõ trên từng thớ thịt.

Trần Đức Hùng đứng phắt dậy, vóc dáng cao lớn của hắn sừng sững như một ngọn núi lửa đang chực chờ phun trào. Hắn bước đến bên cửa sổ, nhìn ra thành phố Thiên Hải đang dần chìm vào màn đêm. Ánh đèn lấp lánh của đô thị không còn vẻ lung linh huyền ảo mà trở nên lạnh lẽo, xa cách. Hắn cảm thấy mình như đang bị bao vây, bị tấn công từ mọi phía. Kẻ thù của hắn không chỉ là một con cáo già trên thương trường, mà còn là một bóng ma ẩn hiện, đang từng bước siết chặt gọng kìm, bóc trần từng lớp vỏ bọc mà hắn đã dày công xây dựng.

"Tao muốn biết thằng khốn nào đứng sau chuyện này!" Hắn gằn giọng, ánh mắt lóe lên vẻ căm hờn và hoang mang tột độ. "Hắn đã làm được những gì mà ngay cả mạng lưới của tao cũng không thể tìm ra? Hắn đã chuẩn bị những gì mà có thể đánh sập cả đế chế này chỉ trong vài ngày?" Hắn biết, kẻ đối thủ này không hề đơn giản. Đòn tấn công kinh tế đầu tiên đã khiến hắn thiệt hại nặng nề, nhưng đòn tấn công kép này – trên mặt trận pháp lý và truyền thông – lại còn nguy hiểm hơn gấp bội. Nó không chỉ đánh vào túi tiền, mà còn đánh vào uy tín, vào danh dự, vào tận gốc rễ quyền lực của hắn.

"Ta sẽ không để yên đâu." Hùng thì thầm, giọng nói trầm thấp, mang theo một lời thề độc địa. "Kẻ nào dám chọc giận Hắc Ưng, sẽ phải trả giá bằng máu! Ta sẽ tìm ra ngươi, và khi đó, ngươi sẽ cầu xin cái chết mà không được!" Hắn biết, cuộc chiến này sẽ không chỉ dừng lại ở những con số trên thị trường hay những bài báo trên mặt báo. Kẻ đã dám chọc vào ổ kiến lửa Hắc Ưng sẽ phải đối mặt với cơn thịnh nộ tàn bạo nhất. Hắn là Hắc Ưng, và Thiên Hải này, vẫn là lãnh địa của hắn. Nhưng giờ đây, hắn đang cảm thấy một sự đe dọa thực sự, một đối thủ không chỉ thông minh mà còn tàn nhẫn, đang đẩy hắn vào thế bị động. Sự hoang mang và nỗi sợ hãi bắt đầu len lỏi vào tâm trí hắn, khiến hắn mất kiểm soát và lòng tin từ công chúng đang dần tan biến. Cuộc chiến giữa Rồng và Ưng, giờ đây đã bước vào một giai đoạn mới, tàn khốc hơn, đẫm máu hơn, và Thanh Long, kẻ đứng sau bức màn, đang mỉm cười lạnh lùng nhìn con mồi của mình quằn quại trong tuyệt vọng.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free