Thiên địa mỹ nhân - Chương 183: Bằng Chứng Chấn Động: Phơi Bày Bộ Mặt Thật Của Hắc Ưng
Không khí trong phòng điều trần vẫn đặc quánh một sự căng thẳng đến nghẹt thở, như thể mọi phân tử khí đều bị nén chặt đến cực điểm. Ánh sáng lạnh lẽo từ những bóng đèn huỳnh quang phía trên trần phản chiếu lên bề mặt bàn gỗ mun bóng loáng, khiến không gian vốn đã trang nghiêm lại càng thêm phần u ám. Tiếng máy chủ vận hành nhẹ nhàng từ một phòng kế bên như tiếng thở dài vô vọng của một cỗ máy cũ kỹ, cùng với tiếng gõ phím lách cách từ xa và tiếng điện thoại reo khẽ từ một văn phòng khác, tất cả đều bị nuốt chửng bởi sự im lặng đầy áp lực bên trong căn phòng này. Mùi giấy tờ mới, mực in, cà phê pha loãng và mùi điều hòa khô khan quện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của những nơi quyền lực và pháp lý ngự trị, nơi mà số phận con người đôi khi được định đoạt chỉ bằng những dòng chữ lạnh lùng.
Thanh Long ngồi thẳng lưng, ánh mắt sâu thẳm, sắc sảo đối diện trực tiếp với Chủ tịch và các thành viên hội đồng. Dù cho áp lực đang bủa vây, anh vẫn giữ được phong thái điềm tĩnh đến kinh ngạc, như một ngọn núi sừng sững giữa phong ba bão táp. Bên cạnh anh, Kim Anh khẽ điều chỉnh tập tài liệu, những ngón tay thon dài lướt nhẹ trên từng trang giấy, động tác gọn gàng, dứt khoát, cho thấy sự chuẩn bị kỹ lưỡng và độ tập trung cao độ của cô. Vẻ mặt cô chuyên nghiệp, không chút xao động, nhưng đôi mắt nâu sáng vẫn ánh lên một ngọn lửa kiên định. Mỹ Ngọc, ngồi phía sau một chút, giữ vẻ mặt bình thản như mặt hồ phẳng lặng, nhưng ánh mắt phượng sắc sảo của cô không ngừng quan sát từng phản ứng nhỏ nhất từ phía hội đồng, mọi cử chỉ, mọi ánh nhìn đều không thoát khỏi tầm kiểm soát của cô. Cô đang ghi chép tỉ mỉ, không phải để lưu trữ thông tin đơn thuần, mà là để phân tích, để xây dựng một chiến lược truyền thông mạnh mẽ nhất, biến mỗi ánh mắt hoài nghi thành một tia hy vọng, mỗi lời buộc tội thành một bằng chứng cho sự chính nghĩa của Thanh Long.
Chủ tịch Hội đồng, với vẻ mặt hằn sâu nếp nhăn của tuổi tác và công việc, ánh mắt mệt mỏi nhưng không kém phần quyền uy, đằng hắng một tiếng, phá vỡ sự im lặng đang nuốt chửng căn phòng. Giọng nói của ông nghiêm nghị, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, mang theo cái nặng nề của luật pháp và trách nhiệm. "Thưa ông Thanh Long, sau giờ giải lao, chúng tôi muốn nghe phản biện cuối cùng của phía ông về các hành động đã được cho là vượt quá giới hạn pháp luật. Chúng tôi hiểu rằng ông đã có những lý do nhất định, nhưng một xã hội có trật tự đòi hỏi mọi hành động phải tuân thủ khuôn khổ pháp lý."
Kim Anh, không đợi Thanh Long lên tiếng, đã đứng dậy. Dáng người cô thanh mảnh nhưng toát lên vẻ mạnh mẽ, dứt khoát. Giọng cô rõ ràng, dứt khoát, vang lên từng chữ một, như những nhát búa gõ vào khối đá cứng đầu. "Thưa Chủ tịch và các thành viên Hội đồng đáng kính, trước khi đi vào chi tiết, chúng tôi muốn làm rõ một điều. Hành động của ông Thanh Long không phải là sự tùy tiện, không phải là sự thách thức trắng trợn pháp luật như một số người lầm tưởng. Mà ngược lại, đó là phản ứng tất yếu, là tiếng kêu cứu cuối cùng trước một mối đe dọa mà hệ thống pháp luật của chúng ta dường như đã bị làm cho bất lực, bị tê liệt bởi sự thâm nhập của tội ác. Chúng tôi tin rằng, khi đối mặt với một khối u ác tính đang gặm nhấm từng tế bào của xã hội, mà những phương thuốc thông thường không còn tác dụng, thì một phẫu thuật cấp thiết, dù có đau đớn, vẫn là lựa chọn duy nhất để cứu lấy tính mạng của bệnh nhân."
Cô dừng lại một chút, ánh mắt kiên định lướt qua từng gương mặt trong hội đồng, thách thức bất kỳ sự phản bác nào. Thanh Long khẽ nhếch môi, ánh mắt ánh lên vẻ tán thưởng khi nghe lời lẽ sắc bén của Kim Anh. Cô không chỉ là một luật sư giỏi, cô là một nhà hùng biện bẩm sinh. Anh biết, cô đang truyền tải đúng thông điệp mà anh muốn gửi gắm. Anh hít một hơi thật sâu, rồi cất giọng trầm ấm, đầy uy lực, từng lời anh nói như được đúc kết từ xương tủy, mang theo cái nặng của trải nghiệm và trách nhiệm. "Nếu pháp luật không thể bảo vệ người dân, thì ai sẽ làm điều đó? Nếu những kẻ nắm giữ quyền lực bị mua chuộc, bị thao túng, thì ai sẽ đứng lên bảo vệ công lý? Chúng tôi đã chứng kiến, đã chịu đựng sự tàn phá của Hắc Ưng quá lâu, đến mức không thể khoanh tay đứng nhìn thêm nữa."
Các thành viên hội đồng khẽ xôn xao, ánh mắt dò xét chuyển từ Kim Anh sang Thanh Long. Một vài người tỏ vẻ khó chịu, nhưng phần lớn đều hiện lên sự suy tư. Đại úy Minh, ngồi ở vị trí quan sát viên, siết chặt cây bút trong tay, ánh mắt nghiêm túc dán chặt vào Thanh Long. Anh ta vẫn đang ghi chép cẩn thận, nhưng nét mặt đã bắt đầu lộ ra sự phức tạp, không còn vẻ công bằng vô cảm ban đầu. Anh ta đã nghe những lời buộc tội, nhưng cũng đã nghe những lời biện minh, và anh ta bắt đầu cảm nhận được sự thật nằm ở giữa hai thái cực đó, hay có thể là một sự thật còn khủng khiếp hơn. Kim Anh nhận thấy sự dao động nhỏ trong ánh mắt của Đại úy Minh và các thành viên khác. Cô biết đây là cơ hội để xoay chuyển cục diện. Cô tiếp tục, giọng điệu trở nên mạnh mẽ hơn, như một mũi khoan sắc nhọn xuyên qua lớp vỏ bọc cứng nhắc của sự nghi ngờ. "Chúng tôi không đến đây để thách thức pháp luật, thưa quý vị. Chúng tôi đến đây để yêu cầu một câu trả lời. Tại sao, khi những tội ác tày trời của Hắc Ưng diễn ra công khai, pháp luật lại chậm trễ đến vậy? Tại sao những người dân vô tội lại phải chịu đựng sự đe dọa, sự cướp bóc, sự tàn sát, mà không có một bàn tay công lý nào vươn ra cứu giúp? Hành động của ông Thanh Long không phải là sự vi phạm, mà là một tiếng chuông cảnh tỉnh, một lời kêu gọi khẩn thiết về sự cần thiết phải hành động. Chúng tôi sẽ chứng minh rằng, những gì ông Thanh Long đã làm, dù có vẻ khắc nghiệt, là hoàn toàn chính đáng và cần thiết để bảo vệ sự bình yên của thành phố Thiên Hải, để bảo vệ những giá trị cốt lõi của công lý và nhân đạo." Cô kết thúc phần mở đầu, ánh mắt kiên định, không hề nao núng. Thanh Long gật đầu nhẹ, ánh mắt anh như muốn nói: "Cứ tiếp tục, Kim Anh. Hãy cho họ thấy sự thật trần trụi."
Thanh Long cảm nhận sự cứng nhắc của chiếc ghế dưới thân, một lời nhắc nhở về sự ràng buộc của hệ thống pháp lý mà anh đang đối mặt. Nhưng trong sâu thẳm, anh không hề hối hận. Mỗi hơi thở, mỗi ánh mắt dò xét, mỗi lời chất vấn lại càng khiến không khí thêm ngột ngạt, nhưng cũng càng củng cố thêm ý chí của anh. Anh biết, đây không chỉ là một phiên điều trần, mà là một cuộc chiến cho lẽ phải, một cuộc chiến để khẳng định rằng có những lúc, công lý cần được thực thi bằng những cách thức phi thường. Anh đã làm những gì anh cho là đúng, đã dẹp bỏ Hắc Ưng, đã mang lại hòa bình cho những người anh yêu thương. Giờ đây, anh phải chứng minh rằng sự đúng đắn của anh không chỉ là lý lẽ cá nhân, mà là một sự cần thiết khách quan. Chiếc Thiên Long Ấn trong túi áo vest anh siết chặt, lạnh lẽo và vững chắc, như một lời thề nguyền im lặng cho những gì anh đang đấu tranh.
***
Sau phần phản biện mở đầu đầy sức nặng, Kim Anh không chần chừ, cô ra hiệu cho kỹ thuật viên. Tiếng quạt máy chiếu rè rè vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như một con quái vật đang thức giấc, chuẩn bị nuốt chửng mọi sự nghi ngờ. Một màn hình lớn ngay lập tức bật sáng, ánh sáng xanh lạnh từ nó hắt lên những khuôn mặt tái mét, bàng hoàng của các thành viên hội đồng. Dòng chữ lớn, sắc nét hiện lên trên màn hình: 'Bằng Chứng Tội Ác Tập Đoàn Hắc Ưng', như một lời tuyên án không thể chối cãi. Tiếng click chuột dứt khoát của Kim Anh vang lên từng nhịp, như tiếng đồng hồ đếm ngược cho sự sụp đổ của một đế chế tội ác. Không khí trong phòng từ căng thẳng chuyển sang choáng váng, phẫn nộ, rồi cuối cùng là một sự im lặng đáng sợ bao trùm, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của các thành viên hội đồng và tiếng mưa phùn lất phất bên ngoài cửa sổ mờ ảo, cùng tiếng lốp xe xào xạc trên đường ướt, càng làm tăng thêm vẻ ảm đạm và bi thương. Mùi điều hòa lạnh lẽo, mùi giấy tờ, và giờ đây là một mùi 'sợ hãi' vô hình lan tỏa, thấm đẫm từng ngóc ngách của căn phòng.
Kim Anh bắt đầu trình chiếu. Video đầu tiên hiện lên là cảnh 'thanh trừng nội bộ' của Hắc Ưng. Những hình ảnh ghê rợn của những kẻ bị hành quyết dã man vì tội bất tuân, máu me, tiếng la hét xé lòng của nạn nhân bị tra tấn không ngừng, tiếng cầu xin thảm thiết trước khi sự sống bị tước đoạt một cách tàn nhẫn. Ánh sáng xanh lạnh từ màn hình hắt lên những đôi mắt trợn trừng kinh hãi của các thành viên hội đồng. Một vài người che miệng, cố nén lại tiếng nôn khan, ánh mắt họ đầy sự ghê tởm và phẫn nộ. Những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán Chủ tịch Hội đồng, ông nắm chặt tay trên bàn, những khớp xương trắng bệch, biểu cảm của ông như đang cố gắng giữ mình khỏi sụp đổ. Đại úy Minh, người vốn luôn giữ vẻ mặt cương nghị, giờ đây siết chặt cây bút đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, nét mặt anh ta biến sắc, từ vẻ dò xét ban đầu chuyển sang sự bàng hoàng và một nỗi căm phẫn khó tả.
"Đây là video ghi lại cảnh 'thanh trừng nội bộ' của Hắc Ưng, nơi những kẻ bất tuân bị hành quyết dã man," Kim Anh giải thích, giọng cô lạnh lùng, nhưng dứt khoát, không một chút biểu cảm thừa thãi, như một cỗ máy chỉ biết nói lên sự thật trần trụi. "Chúng tôi có hàng chục video tương tự, thưa quý vị. Mỗi video là một bằng chứng không thể chối cãi về sự tàn bạo, vô nhân tính của Tập đoàn này."
Tiếp theo là những bản hợp đồng buôn người, được quét lên màn hình với những chi tiết rùng rợn. Các cô gái trẻ bị bán như món hàng, những thỏa thuận mua bán nội tạng bất hợp pháp, những bản cam kết "tự nguyện" hiến thân cho những đường dây mại dâm xuyên quốc gia. Cùng với đó là những đoạn ghi âm chói tai, tiếng khóc lóc van xin của những nạn nhân, tiếng đe dọa, tiếng cười man rợ của những kẻ buôn người. Mọi giác quan của hội đồng bị tấn công dồn dập bởi những bằng chứng không thể chịu đựng nổi. Một thành viên hội đồng già nua gục đầu xuống bàn, run rẩy.
"Và đây là danh sách những công ty 'ma' dùng để rửa tiền," Kim Anh tiếp tục, giọng cô giờ đây mang theo một chút cay đắng, "với số liệu chi tiết về các khoản tiền hối lộ cho... một số cái tên quen thuộc. Những cái tên mà quý vị chắc chắn sẽ nhận ra. Những mật mã giao dịch phức tạp, những tài khoản ngân hàng ở nước ngoài, tất cả đều đã được giải mã từ Hắc Ưng Mật Mã và Sổ Đen Huyết Sát. Đây không chỉ là hoạt động của một băng nhóm tội phạm thông thường, thưa quý vị. Đây là một mạng lưới sâu rộng, đã ăn sâu bám rễ vào hệ thống, thao túng mọi cấp bậc, từ cảnh sát, chính quyền cho đến cả những vị trí trong bộ máy tư pháp."
Mỹ Ngọc, ngồi phía sau, khẽ siết nhẹ bàn tay của Thanh Long dưới gầm bàn. Ánh mắt cô chứa đầy sự ủng hộ, một cái siết tay nhẹ nhàng nhưng đủ để truyền đi sự động viên và một chút tự hào. Cô biết, những hình ảnh này, những âm thanh này, sẽ gieo rắc một nỗi sợ hãi sâu sắc vào tâm trí những người đang ngồi đây, buộc họ phải đối mặt với sự thật mà bấy lâu nay họ đã cố tình né tránh hoặc không đủ khả năng để đối mặt.
Thanh Long vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng ánh mắt anh lại chất chứa một nỗi căm phẫn sâu sắc khi nhìn những hình ảnh kinh hoàng đó. Anh đã chứng kiến những điều này, thậm chí còn hơn thế, trong suốt cuộc chiến chống lại Hắc Ưng. Giờ đây, anh đang buộc những kẻ đã chất vấn anh phải đối mặt với cùng một sự thật. Giọng anh vang lên, điềm tĩnh nhưng đầy sức nặng, như một bản án không thể lay chuyển. "Chúng tôi không hành động vì tư lợi, thưa quý vị. Chúng tôi không phải là những kẻ hiếu chiến. Chúng tôi làm tất cả chỉ để ngăn chặn những tội ác này tiếp diễn, khi mà sự kiểm soát của pháp luật dường như đã bị mua chuộc và vô hiệu hóa. Khi một thành phố bị một tập đoàn tội phạm thao túng, khi công lý bị bóp méo, thì những hành động quyết liệt, thậm chí là phi pháp trong mắt hệ thống, lại trở thành điều cần thiết nhất để bảo vệ sự sống, bảo vệ lẽ phải." Anh dừng lại, ánh mắt sắc bén quét qua từng gương mặt đang tái mét vì kinh hãi. "Chúng tôi đã cung cấp cho quý vị những bằng chứng không thể chối cãi. Giờ đây, trách nhiệm không còn nằm ở chúng tôi nữa, mà là ở quý vị."
Cái lạnh từ không khí điều hòa dường như thấm sâu vào xương tủy của các thành viên hội đồng, không chỉ là cái lạnh vật lý, mà còn là cái lạnh của sự thật trần trụi, của nỗi sợ hãi khi nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Một số thành viên nhìn chằm chằm vào màn hình, ánh mắt vô hồn, dường như tâm trí họ đã bị tê liệt bởi những gì vừa chứng kiến. Những người khác lộ rõ sự tức giận, không phải tức giận Thanh Long, mà là tức giận Hắc Ưng, tức giận chính bản thân mình vì đã không hành động sớm hơn, hoặc thậm chí là tức giận những kẻ đã nhận hối lộ, những kẻ đã bao che cho tội ác. Tiếng thở dốc nặng nề của Chủ tịch Hội đồng, tiếng click chuột dứt khoát của Kim Anh, tất cả hòa quyện vào một bản giao hưởng của sự bàng hoàng và sự thật. Mùi "sợ hãi" giờ đây không còn là vô hình, nó như một đám mây mù đặc quánh, bao trùm lên tất cả.
***
Sau khi Kim Anh hoàn tất phần trình bày bằng chứng, cả căn phòng chìm vào sự im lặng đáng sợ. Không còn tiếng máy chiếu rè rè, không còn tiếng click chuột, chỉ còn tiếng máy điều hòa đều đều như một lời nhắc nhở về sự lạnh lẽo của sự thật vừa được phơi bày. Tiếng mưa rơi nhẹ bên ngoài cửa sổ cũng đã tạnh hẳn, nhưng bầu trời vẫn còn u ám, những đám mây xám xịt nặng nề trôi qua, như dự báo một cơn bão lớn hơn, không chỉ là bão tố của tự nhiên mà là một cơn bão chính trị và xã hội sắp sửa ập đến. Bầu không khí trong phòng đã hoàn toàn thay đổi, từ áp lực đè nặng lên Thanh Long, giờ đây nó đã chuyển hướng, đè nặng lên chính hội đồng và hệ thống pháp luật mà họ đại diện. Mùi điều hòa vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó hòa lẫn với mùi của sự bàng hoàng, của sự thật trần trụi không thể chối cãi.
Không một ai trong hội đồng dám lên tiếng phản bác hay chất vấn. Những gương mặt từ nghi ngờ ban đầu giờ đây chuyển sang kinh ngạc, phẫn nộ, thậm chí là sợ hãi. Họ nhìn nhau, rồi nhìn về phía Thanh Long, ánh mắt trống rỗng và bối rối. Họ đã tận mắt chứng kiến những bằng chứng kinh hoàng, những tội ác mà họ chưa từng nghĩ có thể tồn tại ở ngay trong lòng thành phố Thiên Hải. Những danh sách quan chức bị mua chuộc, những video tra tấn, những bản hợp đồng buôn người... tất cả như một tảng đá khổng lồ đè nát mọi lý lẽ, mọi hoài nghi mà họ từng có về hành động của Thanh Long.
Thanh Long đứng dậy. Dáng người cao lớn, săn chắc của anh như một bức tường thành vững chãi. Ánh mắt sắc như dao của anh quét qua từng người trong hội đồng, từ vị Chủ tịch đang run rẩy đến các thành viên đang cúi gằm mặt. Anh không nói một lời buộc tội, không một lời đe dọa, nhưng sự hiện diện của anh, cùng với những bằng chứng vừa được trình bày, đã đủ để tạo ra một áp lực vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ. Anh dừng lại, ánh mắt dừng ở Chủ tịch Hội đồng, người đang cố gắng hít thở sâu, khuôn mặt tái mét.
Giọng Thanh Long vang lên, dứt khoát và đầy quyền uy, không còn là lời biện minh mà là một lời chất vấn trực diện, một bản tuyên ngôn về sự thật. "Thưa quý vị, sau khi đã thấy những gì Hắc Ưng đã làm, tôi xin hỏi: Liệu một thành phố có thể bình yên, một xã hội có thể tiến bộ, khi những kẻ như Trần Đức Hùng vẫn còn tồn tại và thao túng mọi thứ dưới vỏ bọc pháp luật? Và liệu pháp luật, với những giới hạn của mình, có đủ sức mạnh để nhổ tận gốc chúng không? Hay chúng ta cần một bàn tay mạnh mẽ hơn, một ý chí kiên cường hơn, để bảo vệ những gì còn lại?" Anh không đợi câu trả lời. Câu hỏi của anh không phải để được trả lời ngay lập tức, mà là để gieo vào lòng họ một hạt giống của sự suy tư, một nỗi ám ảnh sẽ không bao giờ buông tha họ.
Chủ tịch Hội đồng, với vẻ mặt tái mét, giọng khàn đặc, ngập ngừng, như một người vừa thoát chết trong gang tấc. Ông ta cố gắng lấy lại vẻ nghiêm nghị thường thấy, nhưng chỉ là một sự cố gắng vô vọng. "Phiên điều trần... tạm hoãn. Chúng tôi cần thời gian để... xem xét và thảo luận những thông tin... vừa được cung cấp." Ông ta gõ nhẹ chiếc búa gỗ, âm thanh yếu ớt lạc lõng trong sự im lặng nặng nề. Rõ ràng là ông ta đang chịu áp lực rất lớn, không chỉ từ những bằng chứng, mà còn từ những cái tên đã được Kim Anh khéo léo nhắc đến.
Thanh Long quay người, cùng Kim Anh và Mỹ Ngọc rời khỏi phòng điều trần. Bước chân anh vững chãi, mỗi bước đi đều mang theo sự kiên định và uy lực. Anh siết chặt Thiên Long Ấn trong túi áo vest, cảm nhận sức mạnh và trách nhiệm trên vai. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến mới, một cuộc chiến để thanh lọc không chỉ thế giới ngầm, mà cả những góc khuất trong bộ máy chính quyền.
Bên ngoài hành lang, họ bắt gặp ánh mắt dò xét, pha lẫn kinh ngạc và hoang mang từ các nhân viên khác. Những tiếng xì xào to nhỏ vang lên, những cái liếc nhìn đầy tò mò. Tin tức về những gì vừa diễn ra trong phòng điều trần sẽ sớm lan ra như cháy rừng, và Thiên Hải sẽ không bao giờ còn như trước nữa. Vị thế của Thanh Long sẽ thay đổi, từ 'kẻ phá luật' thành 'người hùng bất đắc dĩ', hay thậm chí là 'người bảo hộ' của thành phố. Nhưng anh cũng biết, điều này sẽ kéo theo những trách nhiệm và áp lực mới, những mối đe dọa tiềm tàng từ những thế lực ngầm khác, hoặc những kẻ liên quan đến Hắc Ưng chưa bị phơi bày. Tuy nhiên, trong khoảnh khắc đó, khi anh đi giữa hành lang, ánh mắt anh vẫn kiên định, ngập tràn sự tự tin. Anh đã làm điều phải làm. Anh đã chứng minh rằng, anh không chỉ là một đế vương trên thương trường và thế giới ngầm, mà còn là một người biết đối mặt với trách nhiệm, một người đủ dũng cảm để đứng vững trước mọi phán xét. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật, và luật đó sẽ được tái thiết theo cách của anh.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.