Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiên địa mỹ nhân - Chương 54: Vòng Xoáy Bão Đen: Quyết Định Sống Còn

Thanh Long đã hiểu. Những lời của Lão Gia Trần vang vọng trong tâm trí anh, không phải là một lời cảnh báo xa vời, mà là một lời tiên tri nghiệt ngã đang dần thành hiện thực. Cái giá của quyền lực, anh đã nếm trải, và nó chua chát hơn bất cứ thứ gì anh từng hình dung. Anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ chiến đấu. Vì Long Thịnh, vì những người anh yêu thương, và vì chính bản thân anh – một con rồng đã tìm thấy con đường của mình giữa giông bão.

Mười lăm năm trước, trong cái buổi sáng u ám, mưa nhẹ giăng giăng trên bầu trời Thiên Hải, Tập đoàn Long Thịnh – đứa con tinh thần mà Thanh Long đã đổ máu và nước mắt để gây dựng – đang chìm trong một cơn bão thực sự. Tòa nhà trụ sở bằng kính và thép, thường ngày vẫn sáng loáng kiêu hãnh giữa lòng đô thị, giờ đây như một con tàu đang nghiêng ngả giữa biển khơi giông tố. Bên ngoài, những hạt mưa li ti tạt vào cửa kính, tạo nên một màn sương mờ ảo, nhưng bên trong, không khí còn đặc quánh hơn bởi sự hỗn loạn và lo âu. Tiếng điện thoại reo dồn dập không ngớt, mỗi hồi chuông như một nhát dao đâm vào sự bình yên vốn đã mong manh. Tiếng gõ phím lạch cạch xen lẫn tiếng thở dài nặng nề của nhân viên, tiếng thang máy di chuyển êm ái thường ngày giờ đây cũng mang theo một sự gấp gáp lạ lùng, như thể đang chở những tin dữ lên xuống các tầng. Mùi cà phê nguội, mùi mực in, và cả mùi kim loại đặc trưng từ các thiết bị công nghệ tối tân hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của sự căng thẳng.

Trong phòng họp chính, một không gian rộng lớn với bàn hội nghị dài và màn hình LED khổng lồ, Thanh Long đứng đó, vẻ ngoài điềm tĩnh đến đáng sợ. Chiều cao trên 1m85 của anh sừng sững giữa căn phòng, thân hình săn chắc được giấu sau bộ vest màu than lịch lãm, nhưng đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo của anh lại lộ rõ vẻ lo âu, dù anh cố gắng che giấu. Gương mặt góc cạnh của Thanh Long, thường ngày vẫn toát lên vẻ tự tin và quyền uy, giờ đây hằn lên sự mệt mỏi, nhưng ý chí kiên cường thì vẫn không suy suyển. Mái tóc đen dày được chải gọn gàng, nhưng vài sợi tóc rối bời ở thái dương tố cáo những đêm dài mất ngủ.

Trên màn hình lớn, biểu đồ tài chính của Long Thịnh hiện lên với những đường chỉ đỏ lao dốc không phanh, như một vách đá dựng đứng dẫn xuống vực sâu. Con số thua lỗ nhảy múa đầy ghê rợn, mỗi con số là một minh chứng cho sự công phá tàn khốc đang diễn ra.

“Lâm Phong, phân tích kỹ các giao dịch rút vốn. Có điểm chung nào không?” Giọng Thanh Long trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự lạnh lùng quyết đoán. Anh không cho phép bản thân yếu lòng dù chỉ một giây. Anh biết, lúc này, anh là trụ cột duy nhất của Long Thịnh.

Lâm Phong, với cặp kính cận dày cộp và khuôn mặt gầy gò, đang cắm cúi vào màn hình máy tính. Anh ta là một thiên tài công nghệ, luôn tìm thấy trật tự trong mọi mớ hỗn độn dữ liệu. “Dữ liệu cho thấy một sự phối hợp đáng ngờ, sếp,” Lâm Phong nói, giọng anh ta hơi run nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. “Các đối tác rút vốn đều có liên hệ với Tập đoàn Đại Phát, và một số quỹ đầu tư mới nổi chưa rõ nguồn gốc. Mẫu hình rút vốn gần như đồng bộ, giống như một chiến dịch được lên kế hoạch tỉ mỉ.”

Thanh Long siết chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch. “Anh Hoàng, liên hệ tất cả các đối tác lớn, tìm hiểu lý do chính xác. Tôi muốn biết từng cái tên, từng chi tiết.” Anh Hoàng, trợ lý trung thành của Thanh Long, ăn mặc chỉnh tề, tóc chải gọn gàng, nhưng khuôn mặt điển trai của anh ta cũng lộ rõ vẻ căng thẳng. Anh Hoàng gật đầu, vội vã rời đi, tiếng giày da lộc cộc trên sàn đá hoa cương vang vọng khắp hành lang.

Thanh Long quay lại nhìn biểu đồ, đôi mắt anh nheo lại, như muốn xuyên thủng lớp số liệu để nhìn thấy kẻ đứng sau màn. “Một chiến dịch được lên kế hoạch tỉ mỉ…” Anh lặp lại lời Lâm Phong, trong đầu anh hình dung ra một mạng lưới nhện khổng lồ, giăng bẫy Long Thịnh. Tiếng mưa bên ngoài như hòa cùng tiếng thì thầm của những lo lắng trong tâm trí anh. Anh đã từng trải qua Bão Đen, đã từng đối mặt với sự khốc liệt của thương trường, nhưng chưa bao giờ cảm thấy bị dồn vào chân tường đến thế này. Đây không phải là cạnh tranh thông thường, đây là một cuộc chiến sinh tử.

Anh Hoàng quay lại, vẻ mặt anh ta tái mét. “Tình hình rất tệ, sếp. Họ đang dùng mọi cách để bóp nghẹt chúng ta. Các ngân hàng đồng loạt siết tín dụng, các nhà cung cấp đột ngột ngừng giao hàng, và thậm chí cả các hợp đồng quảng cáo cũng bị hủy bỏ không lý do. Một số đối tác cũ, những người đã gắn bó với Long Thịnh từ những ngày đầu, cũng đột ngột quay lưng. Họ nói rằng có áp lực từ một ‘thế lực vô hình’, không thể từ chối.”

“Thế lực vô hình?” Thanh Long nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai xuất hiện. Anh biết, không có thế lực nào là vô hình hoàn toàn. Chỉ là nó được che đậy khéo léo đến mức khiến người ta sợ hãi mà không dám hé răng. Lão Gia Trần đã nói đúng, đây là một “con mãnh thú” đội lốt tập đoàn kinh doanh, và giờ đây, nó đang lộ móng vuốt.

Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi điều hòa lạnh lẽo phả vào mặt. Anh phải giữ vững. Anh không thể gục ngã. Không chỉ vì Long Thịnh, mà còn vì những con người đã đặt niềm tin vào anh, những con người đang nhìn anh với ánh mắt đầy hy vọng và sợ hãi. Anh mở mắt, ánh mắt giờ đây bùng lên một ngọn lửa quyết tâm. “Tập hợp tất cả các quản lý cấp cao. Tôi muốn một cuộc họp khẩn cấp trong 15 phút nữa. Lâm Phong, chuẩn bị báo cáo chi tiết về dòng tiền và các khoản nợ. Anh Hoàng, tổng hợp lại tất cả các email, các cuộc gọi, bất kỳ manh mối nào về sự phối hợp giữa các đối thủ.”

Giọng anh vang dội khắp căn phòng, đầy uy lực và sức thuyết phục, xua đi phần nào không khí căng thẳng. Anh biết, anh đang đi trên sợi dây thừng mong manh, giữa sự sống và cái chết của Long Thịnh. Nhưng anh không phải là kẻ dễ dàng bỏ cuộc. Anh là Thanh Long, và ở Thiên Hải này, anh nói là luật. Dù là 15 năm trước hay bây giờ, bản chất đó vẫn không đổi. Anh phải tìm ra điểm yếu của chúng, phải phản công, phải biến cuộc khủng hoảng này thành một cơ hội. Hương vị của quyền lực, và của chiến thắng, dù còn xa vời, vẫn đang thôi thúc anh.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía tây, nhưng Thanh Long không có thời gian để thưởng thức vẻ đẹp ấy. Anh trở về căn biệt thự vùng ngoại ô, nơi anh tìm thấy chút bình yên hiếm hoi giữa cơn bão. Căn phòng làm việc riêng của anh, với những giá sách cao chất đầy sách về kinh tế, triết học và cả những cuốn cổ thư, giờ đây lại chất đống những tài liệu và báo cáo khô khan. Mùi giấy cũ và mực in hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí nặng nề. Anh vùi mình vào chiếc ghế da, day thái dương mệt mỏi. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh của buổi chiều tà.

Hồng Liên xuất hiện, nhẹ nhàng như một bóng ma, tay cầm một tách trà thảo mộc thơm lừng. Cô đặt tách trà lên bàn làm việc, ánh mắt sắc lạnh như dao của cô quét một lượt qua đống tài liệu ngổn ngang, rồi dừng lại trên khuôn mặt hằn học của Thanh Long. Dáng người nhỏ nhắn, linh hoạt của cô ẩn hiện trong chiếc áo khoác da màu đen bó sát, tôn lên những đường cong bí ẩn. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, để lộ khuôn mặt thanh tú nhưng đầy vẻ cảnh giác.

“Có vài con ruồi bám theo cậu, tôi đã dọn dẹp,” Hồng Liên nói, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán lạnh lùng. “Lực lượng ngầm của Đại Phát đang khuấy động, nhưng có một bàn tay khác mạnh hơn đang điều khiển. Chúng không chỉ nhắm vào Long Thịnh, mà còn nhắm vào cậu, Long. Một vài kẻ lạ mặt lảng vảng quanh đây, tôi đã ‘thuyết phục’ chúng rời đi.”

Thanh Long nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cảm nhận hơi ấm từ tách trà lan tỏa vào lòng bàn tay. Anh biết “dọn dẹp” và “thuyết phục” của Hồng Liên có nghĩa là gì. Cô không bao giờ nói thừa, và hành động của cô luôn hiệu quả một cách tàn nhẫn. “Hồng Liên, em nghĩ chúng ta có thể làm gì? Dùng vũ lực không giải quyết được vấn đề trên thương trường.” Anh vẫn giữ nguyên tắc của mình, dù nó đang lung lay dữ dội.

Hồng Liên khẽ nhếch môi, nụ cười thoáng qua như một cơn gió lạnh. “Đôi khi, vũ lực là cách nhanh nhất để tạo ra một ‘khoảng trống’ cho các cuộc đàm phán, Long. Nhưng tôi biết cậu không muốn vấy bẩn tay mình.” Ánh mắt cô vẫn sắc lạnh, nhưng có một chút xót xa ẩn sâu bên trong. Cô hiểu nỗi giằng xé của anh hơn ai hết. Cô đã chứng kiến anh từ một chàng trai trẻ đầy lý tưởng, cho đến khi anh phải đối mặt với thực tế trần trụi của thế giới này.

Thanh Long mở mắt, nhìn thẳng vào Hồng Liên. Anh biết cô đúng. Trong cuộc chiến này, sự trong sạch đôi khi chỉ là một thứ xa xỉ. Anh đã cố gắng xây dựng một đế chế bằng trí tuệ và sự công bằng, nhưng kẻ thù lại chọn cách chơi bẩn. Và khi chơi bẩn, người ta phải đáp trả bằng một thứ gì đó còn bẩn thỉu hơn, hoặc ít nhất là hiệu quả hơn.

“Kẻ đứng sau không phải chỉ là Đại Phát,” Hồng Liên tiếp tục, giọng cô nhỏ dần nhưng đầy cảnh báo. “Tôi đã theo dõi các động thái. Có một tổ chức bí ẩn, với những mạng lưới chân rết len lỏi vào cả giới kinh doanh và thế giới ngầm. Chúng di chuyển rất khéo léo, không để lại dấu vết rõ ràng. Nhưng có một điều chắc chắn: chúng rất mạnh, và chúng đang lợi dụng Bão Đen để nuốt chửng những tập đoàn yếu thế. Long Thịnh của cậu… là một miếng mồi béo bở trong mắt chúng.”

Thanh Long gật đầu, lời của Lão Gia Trần lại vang vọng trong đầu anh: “Con mãnh thú đội lốt tập đoàn kinh doanh.” Mùi trà thảo mộc dịu nhẹ không thể xua tan được mùi nguy hiểm đang lơ lửng trong không khí. Anh vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay của Hồng Liên, cảm nhận sự lạnh lẽo nhưng đầy sức mạnh từ ngón tay cô. “Cảm ơn em, Hồng Liên. Em luôn là đôi mắt, đôi tai của tôi trong bóng tối.”

Hồng Liên không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Cô hiểu. Cô không cần những lời hoa mỹ. Lòng trung thành của cô dành cho anh không cần bất cứ sự xác nhận nào. Cô đã nguyện đi theo anh, dù con đường anh chọn có hiểm nguy đến đâu. Cô đã từng hy sinh vì anh, và cô sẵn sàng làm lại lần nữa. Vết sẹo trên cánh tay cô, dù đã mờ nhạt theo thời gian, vẫn là một minh chứng cho sự hy sinh ấy. Và anh, Thanh Long, không bao giờ quên. Anh biết, để bảo vệ những gì anh yêu, anh phải ch���p nhận đánh đổi. Và anh đã sẵn sàng trả cái giá đó, dù nó có đắt đến mấy. Anh là một con rồng, và anh sẽ không để bầy sói xé nát lãnh địa của mình.

***

Đêm đã khuya, Thư Viện Quốc Gia chìm trong một sự tĩnh lặng tuyệt đối. Mùi giấy cũ, mực in và gỗ mục tỏa ra từ những giá sách cao vút, tạo nên một không khí trang nghiêm và học thuật. Thanh Long tìm đến Lão Gia Trần tại một góc khuất, nơi ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn bàn chỉ vừa đủ soi rõ những trang sách cổ. Lão Gia Trần, với mái tóc bạc phơ và khuôn mặt phúc hậu, đang đeo kính lão, chăm chú đọc một cuốn sách bìa da đã sờn cũ. Tiếng lật sách khe khẽ là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng.

Thanh Long ngồi xuống chiếc ghế đối diện, không nói một lời. Anh biết, Lão Gia Trần đã đoán được anh sẽ đến. Ông khép cuốn sách lại, đặt nó nhẹ nhàng lên bàn, rồi ngẩng đầu nhìn Thanh Long, đôi mắt tinh anh của ông ánh lên vẻ thấu hiểu. “Cậu Long, trong ván cờ này, đôi khi không có nước đi đúng. Chỉ có nước đi giúp cậu sống sót. Cậu đã thấy ‘mãnh thú’ lộ diện rồi chứ?” Giọng ông trầm ấm, thì thầm như tiếng gió thoảng qua khe cửa.

Thanh Long gật đầu, ánh mắt anh đăm chiêu. “Cháu không muốn trở thành loại người đó, Lão Gia.” Anh nói, giọng anh chất chứa sự giằng xé nội tâm. Anh không muốn trở thành một kẻ tàn nhẫn, một kẻ chỉ biết đến lợi ích và quyền lực. Anh đã từng có những lý tưởng cao đẹp hơn, những hoài bão về một Long Thịnh vững mạnh bằng con đường chính nghĩa.

Lão Gia Trần khẽ thở dài, đôi mắt ông ánh lên vẻ buồn bã nhưng cũng đầy kiên định. “Vậy hãy tự hỏi, cậu sẽ bảo vệ những gì mình có bằng cách nào? Bằng sự thánh thiện, hay bằng sự tàn nhẫn cần thiết để tồn tại? Thương trường này, con ạ, cũng như một khu rừng. Kẻ mạnh nuốt kẻ yếu. Lòng tốt đôi khi là sự xa xỉ mà cậu không thể nào gánh vác, nhất là khi có quá nhiều người phụ thuộc vào cậu.”

Ông đưa tay vuốt nhẹ trang sách, như đang vuốt ve một ký ức xa xôi. “Con mãnh thú đó, chúng không có quy tắc. Chúng sẽ xé nát Long Thịnh của cậu, nuốt chửng từng chút một. Chúng sẽ biến những nhân viên trung thành của cậu thành những kẻ thất nghiệp, biến những ước mơ của cậu thành tro bụi. Và tất cả những điều đó sẽ xảy ra, nếu cậu vẫn cứ giữ mãi sự trong sáng của mình. Trong Bão Đen này, chúng đang sàng lọc. Chúng muốn loại bỏ tất cả những kẻ yếu đuối, những kẻ không dám nhuốm bẩn tay mình.”

Thanh Long lắng nghe, mỗi lời của Lão Gia Trần như một mũi kim châm vào tâm hồn anh. Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần đủ thông minh, đủ nỗ lực, anh có thể vượt qua mọi thứ. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, có những thế lực mà sự thông minh và nỗ lực đơn thuần không thể đối phó. Chúng đòi hỏi một thứ gì đó tàn bạo hơn, một sự thay đổi bản chất.

“Cái giá của sự tồn tại,” Lão Gia Trần nói tiếp, giọng ông như một lời phán xét, “đôi khi chính là việc đánh mất một phần của bản thân. Cậu phải chấp nhận trở thành một con sói để chiến đấu với bầy sói. Nhưng đừng bao giờ đánh mất bản chất của một con rồng. Rồng có thể là tàn bạo, nhưng rồng cũng có thể là khôn ngoan, là bảo vệ. Điều quan trọng là cậu phải kiểm soát được bóng tối trong mình, chứ không để nó kiểm soát cậu.”

Thanh Long nhìn Lão Gia Trần, ánh mắt anh đăm chiêu. Anh hiểu. Ông không bảo anh từ bỏ lý tưởng, mà là bảo anh phải học cách thích nghi, học cách sử dụng những công cụ mà kẻ thù đang sử dụng, nhưng với một mục đích khác. Anh phải trở nên tàn nhẫn hơn, nhưng sự tàn nhẫn đó phải được kiểm soát, phải có mục đích. Nó không phải để hủy diệt, mà là để bảo vệ.

Mùi trầm hương thoang thoảng từ bàn thờ nhỏ trong góc thư viện, hòa cùng mùi giấy cũ, tạo nên một không gian vừa tĩnh mịch vừa đầy ý nghĩa. Thanh Long cảm nhận được sự nặng nề của quyết định đang đè lên vai anh. Anh đã chứng kiến những người khác gục ngã trong Bão Đen, đã chứng kiến các tập đoàn sụp đổ, và những gia đình tan nát. Anh không thể để điều đó xảy ra với Long Thịnh, với những người anh yêu thương. Anh không thể để Hồng Liên phải hy sinh vô ích. Anh phải làm gì đó, dù cái giá phải trả có là gì đi chăng nữa. Anh phải đưa ra một quyết định, một quyết định mang tính sống còn, không chỉ cho Long Thịnh mà còn cho chính bản thân anh.

***

Rạng sáng, trên sân thượng Tòa nhà Sky Tower, gió mạnh rít lên từng hồi, lạnh buốt thấu xương. Thanh Long đứng một mình, vóc dáng cao lớn của anh như một bức tượng giữa không gian bao la. Sàn bê tông rộng lớn, lan can kính bảo vệ, và những thiết bị thông gió, ăng-ten trên mái nhà tạo nên một khung cảnh công nghiệp, cô độc. Tiếng còi xe từ xa vọng lên yếu ớt, lẫn vào tiếng gió và tiếng máy điều hòa trên mái nhà, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh mịch đô thị. Mùi không khí trên cao, trong lành nhưng cũng mang theo chút lạnh lẽo kim loại, phả vào mặt anh.

Ánh bình minh le lói phía chân trời, xua đi màn đêm đen kịt, nhưng không xua đi gánh nặng trong lòng Thanh Long. Trong tâm trí anh, những lời của Lão Gia Trần, ánh mắt kiên định của Hồng Liên, và sự hỗn loạn của Long Thịnh hiện lên như một thước phim quay chậm. Anh đã dành cả đêm để suy nghĩ, để cân nhắc, để đấu tranh với chính mình.

“Nếu muốn bảo vệ những gì mình yêu, mình phải trở thành kẻ mà mình ghét nhất.”

Câu nói đó, như một lời nguyền, cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh. Anh không muốn trở thành một kẻ máu lạnh, một kẻ tàn nhẫn. Anh đã từng khinh ghét những kẻ dùng thủ đoạn bẩn thỉu, những kẻ chà đạp lên đạo đức để đạt được mục đích. Nhưng giờ đây, anh đang đứng trước một lựa chọn nghiệt ngã: hoặc giữ vững sự trong sạch và nhìn Long Thịnh sụp đổ, hoặc vấy bẩn đôi tay để bảo vệ những gì anh đã xây dựng, những người anh quan tâm.

Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của gió táp vào mặt. Trong khoảnh khắc đó, một hình ảnh thoáng qua bùng lên trong tâm trí anh: một tòa nhà chọc trời mang tên Thiên Long, sừng sững giữa bầu trời, và bên dưới là hàng trăm ngàn con người đang làm việc, đang sống, đang tin tưởng vào anh. Đó là một viễn cảnh của tương lai, một tương lai mà anh phải bảo vệ bằng mọi giá.

Anh mở mắt ra. Ánh bình minh vừa kịp bừng sáng, nhuộm đỏ cả bầu trời phía đông. Đôi mắt Thanh Long, thường ngày vẫn đa tình và sắc sảo, giờ đây lạnh lẽo và kiên định hơn bao giờ hết. Gương mặt góc cạnh của anh hằn lên sự quyết tâm sắt đá, không còn chút dấu vết của sự giằng xé nội tâm. Quyết định đã được đưa ra. Anh đã chấp nhận cái giá của quyền lực, cái giá của sự tồn tại.

Anh biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhiều hy sinh. Anh sẽ phải đưa ra những quyết định còn tàn nhẫn hơn cả những gì anh đã làm. Anh sẽ phải đối mặt với những kẻ thù không có nguyên tắc, không có đạo đức. Nhưng anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ chiến đấu. Anh sẽ trở thành một con rồng, một con rồng biết cách sử dụng móng vuốt và nanh vuốt của mình, nhưng vẫn giữ vững trái tim của mình.

Thanh Long đã chấp nhận một phần bóng tối để bảo vệ tương lai. Cái giá mà anh phải trả trong quá khứ để bảo vệ Long Thịnh, sự hy sinh của Hồng Liên, tất cả đều là nền tảng cho những quyết định khắc nghiệt hơn mà anh sẽ phải đưa ra để bảo vệ Thiên Long trong khủng hoảng sắp tới. Anh đã học được cách che giấu cảm xúc, cách biến nỗi đau thành sức mạnh. Anh đã tìm thấy con đường của mình giữa giông bão. Và từ giờ phút này, anh sẽ không bao giờ nhìn lại.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free