Thiên địa mỹ nhân - Chương 60: Vòng Xoáy Bão Đen: Hắc Ưng Lộ Nanh Vuốt
Trời Thiên Hải vẫn còn chìm trong màn sương mờ mịt của buổi sáng sớm, nhưng bên trong trụ sở Tập đoàn Long Thịnh, không khí đã đặc quánh sự căng thẳng. Tòa nhà chọc trời bằng kính và thép, vốn thường toát lên vẻ uy nghi, hiện đại, nay như một chiến hạm đang đối mặt với bão tố. Những màn hình điện tử lớn trong phòng điều hành trung tâm nhấp nháy dữ liệu, biểu đồ xanh đỏ nhảy múa điên cuồng, phản ánh sự hỗn loạn đang diễn ra trên thị trường tài chính. Tiếng máy chủ vận hành rì rầm không ngừng, hòa lẫn với tiếng gõ phím dồn dập, tiếng điện thoại reo liên hồi và tiếng bước chân gấp gáp của các nhân viên. Mùi cà phê đậm đặc, mùi mực in và cả mùi kim loại lạnh lẽo từ những thiết bị công nghệ tối tân quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của trận chiến.
Thanh Long, với vẻ ngoài vẫn bình tĩnh đến lạ thường, đứng trước màn hình lớn nhất, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng con số, từng đường đồ thị. Anh mặc một bộ vest đen được cắt may tinh xảo, tôn lên thân hình săn chắc, khỏe khoắn. Dù tình thế cấp bách, mỗi cử động của anh vẫn toát lên sự điềm đạm, tự tin, nhưng Lâm Phong và Anh Hoàng đều cảm nhận được luồng điện nguy hiểm đang ẩn chứa dưới lớp vỏ bọc ấy.
Lâm Phong, với mái tóc rối bời và đôi mắt đỏ hoe sau cặp kính cận, liên tục lướt ngón tay gầy gò trên bàn phím, dữ liệu mới liên tục đổ về. Anh ta không ngừng cập nhật tình hình, giọng nói mang theo sự căng thẳng tột độ. "Sếp Long, chúng đang tấn công đồng loạt. Không chỉ là cổ phiếu của Long Thịnh bị bán tháo, mà còn là các dự án trọng điểm, các kênh phân phối của chúng ta đang bị cắt đứt một cách khó hiểu. Các nhà cung cấp vật liệu xây dựng cho dự án Sky Tower đột ngột tuyên bố vi phạm hợp đồng, dù chúng ta đã thanh toán đầy đủ." Lâm Phong vừa nói vừa chỉ vào một biểu đồ khác, nơi giá cổ phiếu của một công ty con chuyên về bất động sản của Long Thịnh đang lao dốc không phanh. "Đây là một cuộc tấn công có chủ đích, được dàn xếp tỉ mỉ, không phải là sự phản ứng đơn thuần."
Anh Hoàng, với bộ vest lịch lãm và mái tóc chải gọn gàng, khuôn mặt điển trai giờ đây đầy vẻ lo lắng, cũng không ngừng nhận các cuộc gọi. Anh ta gác máy, quay sang Thanh Long, giọng nói trầm xuống. "Các đối tác cũ cũng bắt đầu rút lui, thưa sếp. Lý do đưa ra rất mơ hồ, thường là 'áp lực từ ban lãnh đạo cấp cao' hoặc 'thay đổi định hướng kinh doanh'. Em tin là có áp lực từ trên cao, một bàn tay vô hình đang siết chặt Long Thịnh từ mọi phía." Anh Hoàng đưa cho Thanh Long một tập tài liệu, là danh sách các hợp đồng bị hủy bỏ trong vòng vài giờ qua. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá đồng bộ, như thể một đạo quân vô hình đang hành động theo một mệnh lệnh duy nhất.
Thanh Long khẽ nhíu mày, không nói gì, chỉ giơ tay ra hiệu cho Anh Hoàng tiếp tục công việc. Anh nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê nồng nặc đang giúp anh giữ tỉnh táo. Hắc Ưng không chỉ phản công, chúng đang chơi một trò chơi hủy diệt. Chúng muốn Long Thịnh sụp đổ, muốn anh gục ngã. Nhưng điều đó càng khiến trong lòng anh dấy lên một ngọn lửa kiên cường. Anh mở mắt, ánh mắt sắc bén như dao cạo quét qua Lâm Phong và Anh Hoàng, rồi dừng lại ở một góc phòng, nơi Hồng Liên đang đứng lặng lẽ trong bộ đồ đen bó sát, như một cái bóng. Cô gần như vô hình trong không gian bận rộn này, nhưng sự hiện diện của cô lại mang đến một cảm giác an toàn kỳ lạ.
"Hồng Liên, cô có thông tin gì về những cuộc gọi hay 'thăm hỏi' bất thường không? Từ bất kỳ cơ quan chức năng, hay những kẻ lạ mặt?" Giọng Thanh Long trầm ấm nhưng đầy uy lực, vang vọng rõ ràng trong phòng.
Hồng Liên bước ra khỏi góc tối, đôi mắt đen láy sắc lạnh của cô lướt qua từng gương mặt căng thẳng. Cô nhỏ nhắn, linh hoạt, nhưng mỗi bước đi đều ẩn chứa sức mạnh tiềm tàng. "Thưa Long ca, mạng lưới của tôi đã ghi nhận một số động thái. Có những cuộc điện thoại nặc danh đến các thành viên hội đồng quản trị của Long Thịnh, ám chỉ về những 'sai phạm' trong quá khứ và tương lai của họ. Cảnh sát kinh tế cũng nhận được một số đơn tố cáo nặc danh về các dự án của chúng ta, mặc dù chưa có động thái chính thức nào. Đặc biệt, có một số gương mặt lạ xuất hiện gần các trụ sở của chúng ta và nhà riêng của các lãnh đạo cấp cao. Chúng không hành động, chỉ quan sát, nhưng sự hiện diện của chúng là một lời cảnh báo không lời." Giọng cô nhỏ nhẹ nhưng sắc bén, mỗi từ đều là một mảnh ghép quan trọng.
Thanh Long gật đầu. Đây chính là cách Hắc Ưng vận hành. Chúng không chỉ tấn công trực diện mà còn sử dụng áp lực tâm lý, đe dọa ngầm để làm suy yếu đối thủ từ bên trong. Anh đã lường trước được điều này, nhưng quy mô và tốc độ của chúng vẫn khiến anh bất ngờ. "Tốt. Chúng muốn chúng ta hoảng sợ. Chúng muốn gieo rắc sự ngờ vực và chia rẽ." Thanh Long quay lại màn hình, chỉ vào một điểm trên bản đồ thị trường. "Lâm Phong, hãy theo dõi sát sao những quỹ đầu tư mới nổi, đặc biệt là những quỹ có nguồn vốn không rõ ràng. Chúng đang lợi dụng sự hoảng loạn để thâu tóm cổ phiếu của chúng ta với giá rẻ mạt. Anh Hoàng, hãy triệu tập một cuộc họp khẩn cấp với các luật sư và bộ phận truyền thông. Chúng ta cần chuẩn bị các kịch bản phản ứng pháp lý và đối phó với tin đồn. Hồng Liên, hãy tăng cường bảo vệ cho các thành viên chủ chốt của công ty và gia đình họ. Đừng để bất kỳ ai bị tổn hại. Và hãy tìm hiểu xem những quỹ đầu tư này có liên hệ gì với các công ty đã rút lui khỏi chúng ta."
Anh khoanh tay trước ngực, đôi mắt anh lóe lên tia sáng lạnh lẽo. "Nhưng chúng sẽ thấy, Long Thịnh không phải con mồi dễ nuốt. Chúng ta đã chuẩn bị cho cuộc chiến này. Hãy nhớ, đôi khi, cách tốt nhất để phòng thủ là tấn công. Hãy cho chúng thấy, chúng ta không chỉ biết chống đỡ, mà còn biết cách phản đòn đau đớn hơn." Lời nói của Thanh Long không chỉ là mệnh lệnh, mà còn là một tuyên ngôn, một lời thách thức gửi đến Hắc Ưng. Anh biết, cuộc chiến này sẽ không chỉ dừng lại ở thương trường, nó sẽ leo thang thành một cuộc đối đầu sinh tử. Và anh đã sẵn sàng cho điều đó.
***
Khi ánh nắng chiều tà bắt đầu dát vàng lên những mái nhà cổ kính và nhuộm đỏ chân trời, Thanh Long tìm đến 'Nguyệt Quán', một phòng trà cổ kính ẩn mình trong con hẻm nhỏ giữa lòng thành phố hiện đại. Nơi đây là chốn lui tới quen thuộc của anh, một ốc đảo bình yên giữa những giông bão cuộc đời. Kiến trúc quán mang đậm phong cách Á Đông cổ điển, với những bàn trà thấp làm từ gỗ mun bóng loáng, những tấm chiếu tatami mềm mại trải trên sàn, và những chiếc lồng đèn lụa đủ màu sắc treo lơ lửng, tỏa ánh sáng dịu nhẹ. Qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, anh có thể nhìn thấy dòng người tấp nập bên dưới và những tòa nhà chọc trời vươn cao, nhưng bên trong quán, mọi thứ dường như chậm lại, bị bỏ quên bởi thời gian.
Tiếng đàn tranh du dương, hòa cùng tiếng sáo trúc réo rắt, tạo nên một bản nhạc nền êm ái, xoa dịu tâm hồn. Mùi trà sen thanh khiết quyện với hương trầm nhẹ nhàng, thoang thoảng mùi gỗ cũ, khiến không gian càng thêm phần tĩnh lặng và trang nhã. Lão Gia Trần, với mái tóc bạc phơ như sương tuyết và khuôn mặt phúc hậu đầy nếp nhăn thời gian, đang ngồi trầm mặc bên một bàn trà, đôi mắt tinh anh như ngọc khép hờ. Ông mặc một chiếc áo dài truyền thống màu nâu trầm, toát lên vẻ uyên bác và thâm trầm.
Thanh Long bước vào, cúi đầu chào nhẹ. Lão Gia Trần mở mắt, nở nụ cười hiền hậu, ra hiệu anh ngồi xuống chiếc đệm đối diện. Tiếng rót trà nhẹ nhàng vang lên, Lão Gia Trần từ tốn rót một chén trà nóng hổi, khói bay nghi ngút, đặt trước mặt Thanh Long.
"Con đã đến rồi, Thanh Long. Lão biết con sẽ tìm đến lão." Giọng Lão Gia Trần trầm ấm, vang vọng như tiếng chuông chùa cổ, nhưng cũng đầy sự thấu hiểu. "Trà này là Long Tỉnh cổ thụ, giúp định tâm và làm sáng mắt."
Thanh Long cầm chén trà lên, hít hà mùi hương tinh túy, cảm nhận hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay. Anh uống một ngụm nhỏ, vị chát nhẹ rồi ngọt hậu lan tỏa, xua tan đi phần nào sự căng thẳng trong suốt buổi sáng. "Lão gia, Hắc Ưng... chúng không phải là một tập đoàn thông thường. Chúng là gì?" Thanh Long hỏi, ánh mắt anh chứa đựng sự nghiêm trọng và cả một chút hoang mang hiếm thấy. Cuộc tấn công của Hắc Ưng đã vượt quá mọi dự đoán của anh về một đối thủ kinh doanh.
Lão Gia Trần nhấp một ngụm trà, đôi mắt tinh anh nhìn xa xăm, như đang lật giở những trang sách cũ kỹ của lịch sử. "Hắc Ưng... là cái bóng của 'Bão Đen', con ạ. Cuộc khủng hoảng kinh tế mà thế giới đã trải qua mười lăm năm trước, cái mà người ta gọi là 'Bão Đen', không phải là một tai nạn, mà là một canh bạc lớn mà chúng đã thắng. Chúng không chỉ thôn tính tài sản, mà còn xây dựng một đế chế ngầm, chi phối mọi mặt của thành phố này... và hơn thế nữa." Lão Gia Trần khẽ thở dài, giọng nói mang theo nỗi niềm của người chứng kiến bao thăng trầm. "Chúng đã tồn tại từ rất lâu, ẩn mình trong bóng tối, lợi dụng mọi cơ hội để bành trướng. Bão Đen chỉ là một trong những lần chúng lộ diện, nhưng cũng là lần chúng gặt hái thành quả lớn nhất. Chúng đã kiểm soát các cơ sở hạ tầng trọng yếu, các công ty công nghệ tiên phong, và thậm chí là các kênh thông tin cốt lõi. Chúng là những con bạch tuộc vươn vòi khắp nơi, từ chính phủ đến thế giới ngầm, từ tài chính đến công nghệ."
Thanh Long lắng nghe từng lời của Lão Gia Trần, mỗi câu nói như một nhát dao khắc sâu vào tâm trí anh. Anh đã chạm vào một con quái vật thực sự, một thế lực mà anh chưa từng hình dung được. "Vậy là, chúng ta đã đánh giá thấp chúng?"
Lão Gia Trần lắc đầu nhẹ. "Không phải con đánh giá thấp, mà là chúng quá thâm sâu. Con đã chạm vào sợi dây cấm kỵ, Thanh Long. Con đã dùng chính thủ đoạn của chúng để chống lại chúng, và điều đó đã làm chúng lộ diện. Chúng sẽ không dừng lại cho đến khi con hoàn toàn biến mất khỏi bàn cờ. Chúng không chấp nhận bất kỳ mối đe dọa nào, bất kỳ ai dám chống đối lại đế chế mà chúng đã dày công xây dựng trong bóng tối." Ông nhìn thẳng vào Thanh Long, ánh mắt đầy sự lo lắng. "Con đã trở thành mục tiêu số một của chúng."
"Vậy con phải làm gì, Lão gia?" Thanh Long hỏi, giọng nói anh tuy bình tĩnh nhưng ẩn chứa một ý chí sắt đá. Anh không sợ hãi, chỉ cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn đối đầu.
Lão Gia Trần nhấp thêm một ngụm trà, rồi đặt chén xuống. "Tìm kiếm điểm yếu. Mọi đế chế, dù hùng mạnh đến đâu, dù được xây dựng vững chắc đến mức nào, cũng có một gót chân Achilles. Con phải tìm ra nó, trước khi chúng bóp nghẹt con. Chúng không phải là bất khả chiến bại. Sự kiêu ngạo, sự tham lam, hay một bí mật bị chôn vùi nào đó... con phải đào sâu hơn nữa, Thanh Long. Không chỉ là dữ liệu tài chính, mà là lịch sử của chúng, những kẻ đứng sau chúng, những mối liên hệ của chúng. Con đã có Hồng Liên, Lâm Phong, những người tài năng. Hãy dùng trí tuệ và sự kiên nhẫn của mình."
Thanh Long cúi đầu, cảm ơn Lão Gia Trần. Anh uống cạn chén trà còn lại, vị trà đắng chát ban đầu giờ đã chuyển thành ngọt ngào nơi đầu lưỡi. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng lời khuyên của Lão Gia Trần đã tiếp thêm cho anh sức mạnh và một hướng đi rõ ràng. Anh đứng dậy, ánh mắt lộ vẻ kiên định mới. Đế chế ngầm này có thể rất lớn mạnh, nhưng Thanh Long sẽ không bao giờ lùi bước. Anh sẽ tìm ra gót chân Achilles của chúng, và khi đó, anh sẽ giáng đòn chí mạng.
***
Đêm đã khuya, thành phố Thiên Hải rực rỡ ánh đèn, biến thành một tấm thảm lấp lánh trải dài đến tận chân trời. Trên sân thượng của Tòa nhà Sky Tower, gió đêm thổi mạnh, mang theo hơi lạnh của những đám mây trôi lững lờ. Sàn bê tông rộng lớn, với lan can kính trong suốt bảo vệ, tạo ra một không gian cô độc, nơi Thanh Long có thể đứng một mình, nhìn xuống đế chế của mình và của đối thủ. Tiếng gió rít qua tai anh, hòa cùng tiếng còi xe vọng lên từ xa và tiếng máy điều hòa trên mái nhà, tạo thành một bản giao hưởng đơn điệu của đô thị. Mùi không khí cao lạnh lẽo, thỉnh thoảng xen lẫn mùi kim loại nóng từ các thiết bị thông gió, khiến cảm giác càng thêm phần tĩnh mịch.
Thanh Long, trong bộ vest vẫn chỉnh tề, đứng sát lan can, đôi mắt sâu thẳm dõi theo những dòng xe cộ hối hả bên dưới. Anh đang suy nghĩ về những lời của Lão Gia Trần, về "cái bóng của Bão Đen", về "gót chân Achilles". Hắc Ưng không chỉ là một tập đoàn, mà là một thực thể sống, một tổ chức ngầm đã thao túng cả thành phố này trong nhiều năm. Sự thật này khiến anh vừa tức giận, vừa cảm thấy thách thức. Anh không thể để chúng tiếp tục lộng hành, nuốt chửng những thứ anh đã dày công xây dựng. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," anh khẽ thì thầm, không chỉ là những bóng hồng vây quanh anh, mà là cả cái Thiên Hải này, nơi anh muốn định đoạt luật chơi. "Ở Thiên Hải này, ta nói là luật."
Đột nhiên, chiếc điện thoại trong túi anh rung lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của màn đêm. Một số lạ, không hiển thị tên. Thanh Long nhíu mày, cảm giác bất an dấy lên trong lòng. Anh bắt máy.
"Thanh Long... trò chơi của cậu đã đi quá xa rồi." Giọng nói qua điện thoại bị biến đổi, méo mó và lạnh lẽo, như một tiếng vọng từ vực sâu, khiến người nghe sởn gai ốc. "Hãy biết dừng lại, nếu không... người thân của cậu sẽ không được bình yên."
Thanh Long siết chặt điện thoại trong tay, ánh mắt anh lóe lên tia sáng nguy hiểm. "Ngươi là ai?" Giọng anh trầm khẽ, nhưng ẩn chứa sự uy hiếp khó tả.
"Ta... là cái bóng mà cậu đang cố gắng xua đuổi." Giọng nói kia tiếp tục, đầy vẻ đắc thắng. "Cậu không thể xua đuổi bóng tối, Thanh Long. Chỉ có thể chấp nhận nó, hoặc bị nó nuốt chửng. Hãy suy nghĩ kỹ về những gì cậu đã làm, và những gì cậu sẽ phải đối mặt."
Thanh Long nhếch mép cười lạnh. "Ngươi nhầm rồi." Anh nói, giọng nói của anh giờ đây đã trở nên lạnh lùng và dứt khoát như băng đá. "Ta sẽ không chấp nhận bóng tối của ngươi. Ta sẽ xé nát cái bóng đó, từng mảnh một, và mang ánh sáng trở lại. Cuộc chiến này, mới chỉ bắt đầu." Anh cúp máy, nắm chặt điện thoại đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Sự đe dọa đến người thân đã vượt quá giới hạn chịu đựng của anh.
Ngay lập tức, từ một góc tối gần đó, một cái bóng nhẹ nhàng di chuyển. Hồng Liên, với đôi mắt đen láy sắc lạnh, xuất hiện bên cạnh Thanh Long. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ quét ánh mắt cảnh giác khắp xung quanh, như một con báo đen sẵn sàng lao ra bảo vệ chủ nhân. Cô đã nghe thấy toàn bộ cuộc nói chuyện, và sự căng thẳng trên khuôn mặt Thanh Long đã nói lên tất cả. Mái tóc đen dài của cô bay phần phật trong gió đêm, tăng thêm vẻ ma mị, bí ẩn.
Thanh Long không quay sang nhìn Hồng Liên, nhưng anh cảm nhận được sự hiện diện của cô, sự trung thành tuyệt đối và khả năng chiến đấu bất khả chiến bại của cô. Anh nhìn thẳng vào bóng tối phía chân trời, nơi những ánh đèn đô thị vẫn lấp lánh như những vết thương hở. Cuộc chiến này đã không còn là của riêng anh nữa. Nó đã biến thành một cuộc chiến bảo vệ những người anh yêu thương, bảo vệ những gì anh tin tưởng. Và Thanh Long, với sự tàn nhẫn tiềm ẩn và ý chí sắt đá, đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Anh sẽ không bao giờ lùi bước, cho dù đối thủ có lớn mạnh đến đâu, cho dù cái bóng đó có ghê gớm đến mức nào đi chăng nữa. Anh sẽ tìm ra trái tim của đế chế ngầm này, và khi đó, anh sẽ không ngần ngại nghiền nát nó.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.