Thiên địa mỹ nhân - Chương 84: Mạng Lưới Tài Chính: Lời Giao Ước Trong Bóng Tối
Thanh Long ôm chặt Mỹ Ngọc vào lòng, cảm nhận sự run rẩy nhẹ nhàng từ cơ thể cô. Tiếng tim cô đập thình thịch dưới lồng ngực anh, một nhịp điệu hoảng loạn dần tìm lại sự bình yên trong vòng tay vững chãi. Anh biết, những gì cô vừa chứng kiến đã khắc sâu vào tâm trí, thay đổi vĩnh viễn cái nhìn của cô về thế giới, và về cả anh. Mùi máu tanh từ xác Thợ Săn vẫn còn vương vấn trong không khí lạnh lẽo của công trường, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của bê tông và sắt thép. Đó là mùi của sự sống bị tước đoạt, mùi của thế giới ngầm tàn khốc mà anh không muốn cô phải biết, nhưng giờ đây, cô đã vô tình trở thành một phần của nó.
Anh nhẹ nhàng nâng cằm cô, buộc cô phải nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của mình. Ánh mắt anh không còn sự lạnh lẽo vừa rồi, mà thay vào đó là một sự dịu dàng đến khó tin, một lời hứa không cần thốt ra. "Chúng ta về." Giọng anh trầm ấm, xoa dịu hơn bất kỳ lời an ủi nào.
Mỹ Ngọc không nói, chỉ gật đầu khẽ, vẫn nép sát vào anh như tìm kiếm sự che chở. Cô để anh dẫn đi, băng qua những hành lang tối tăm, qua những cái xác nằm la liệt mà anh đã giải quyết gọn ghẽ trước đó. Cô không dám nhìn, chỉ vùi mặt vào ngực anh, hít hà mùi hương nam tính đặc trưng của anh – mùi của sức mạnh, của quyền lực, và giờ đây, cả mùi của sự an toàn tuyệt đối.
Họ rời khỏi công trường, bỏ lại phía sau bóng tối và những bí mật chết người. Chiếc xe sang trọng của Thanh Long lướt đi êm ái trên đường phố Thiên Hải về đêm, như một con thú săn mồi thầm lặng. Suốt dọc đường, Mỹ Ngọc vẫn im lặng, nhưng bàn tay cô nắm chặt vạt áo anh, không muốn buông. Thanh Long hiểu. Cô cần thời gian để xử lý mọi chuyện. Anh không thúc ép, chỉ đặt một bàn tay ấm áp lên đầu cô, nhẹ nhàng xoa dịu mái tóc đen mượt mà.
Cuối cùng, chiếc xe dừng lại trước Chung Cư Thiên Phúc, nơi Mỹ Ngọc đang sống. Đó là một tòa chung cư kiểu cũ của thập niên 90, sơn tường màu vàng nhạt đã bạc màu theo năm tháng, mang một vẻ trầm mặc, cổ kính giữa lòng đô thị hiện đại. Từng cửa sổ vuông vức như những đôi mắt buồn nhìn ra đường phố tấp nập. Tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện từ đường phố vọng lên mơ hồ, tạo nên một bản giao hưởng không ngừng của cuộc sống về đêm.
Thanh Long dìu Mỹ Ngọc vào căn hộ của cô. Bước qua ngưỡng cửa, một không gian hoàn toàn khác mở ra. Dù bên ngoài mang vẻ cũ kỹ, căn hộ bên trong đã được cải tạo hiện đại, nhưng vẫn giữ lại những nét cổ xưa, tinh tế. Một bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo bằng gỗ trầm hương đặt ở góc phòng, tỏa ra mùi hương nhẹ dịu, thanh thoát. Một cánh cửa gỗ, với những đường nét hoa văn cổ điển, không rõ dẫn đi đâu, khơi gợi chút bí ẩn. Ánh sáng tự nhiên từ ban công vẫn còn vương lại, đổ xuống sàn gỗ bóng loáng, nhưng có những góc khuất luôn tối tăm, như thể chứa đựng những câu chuyện chưa kể. Tiếng nước chảy nhẹ từ vòi nước trong bếp, tiếng chuông gió khẽ khàng lay động nơi ban công, đôi khi là âm thanh năng lượng lưu chuyển khi Thanh Long tu luyện trong sự tĩnh lặng, tất cả tạo nên một bầu không khí ấm cúng, linh thiêng, nhưng cũng đầy vẻ bí ẩn. Mùi hương hoa lài thoang thoảng từ lọ hoa trên bàn, mùi trầm hương dịu nhẹ từ bàn thờ, hòa quyện với mùi sách cũ trên kệ và mùi cà phê mới pha vừa rồi, tạo nên một sự pha trộn độc đáo, dễ chịu.
Thanh Long đỡ Mỹ Ngọc ngồi xuống ghế sofa êm ái. Anh lấy cho cô một cốc nước ấm, rồi quỳ xuống trước mặt cô, nhẹ nhàng vén những sợi tóc bết dính trên trán cô. Ánh mắt anh lướt qua những vết hằn đỏ trên cổ tay cô, dấu tích của sợi dây thừng xiềng xích mà hắn đã dùng để trói buộc cô. Một tia lửa lạnh lùng thoáng qua đáy mắt anh, nhưng nhanh chóng bị che giấu bởi sự dịu dàng.
"Em không sao chứ?" Giọng anh trầm ấm, dịu dàng đến bất ngờ, như thể vừa rồi không phải là anh đã lạnh lùng kết liễu một sinh mạng. Sự đối lập giữa con người tàn nhẫn trên công trường và người đàn ông ấm áp trước mặt cô khiến Mỹ Ngọc bối rối.
Cô ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt phượng sắc bén của cô vẫn còn đọng nước, nhưng đã không còn vẻ hoảng loạn. Thay vào đó là một sự phức tạp khó tả: sợ hãi, bàng hoàng, nhưng cũng có một sự ngưỡng mộ khó cưỡng, và một nỗi tò mò cháy bỏng về thế giới mà anh đang sống, về con người thật của anh. Cô khẽ lắc đầu. "Em không sao. Chỉ là..." Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định lại nhịp thở. "Anh... anh là ai? Thế giới đó là gì?" Giọng cô thều thào, yếu ớt, nhưng ánh mắt cô vẫn kiên định, nhìn thẳng vào anh như muốn xuyên thấu mọi bí ẩn. Cô cần một câu trả lời, cần một sự thật trần trụi, dù nó có đáng sợ đến đâu.
Thanh Long nhìn sâu vào đôi mắt cô. Anh biết, đã đến lúc cô phải đối mặt với một phần sự thật. Anh không thể giấu giếm cô mãi được, đặc biệt là sau những gì cô vừa trải qua. Anh khẽ thở dài, đưa bàn tay ấm áp của mình vuốt nhẹ má cô. "Một thế giới mà em không nên biết, Mỹ Ngọc." Giọng anh trầm thấp, mang theo một nỗi lo lắng ngầm. "Một thế giới đầy rẫy những âm mưu, bạo lực và những kẻ sẵn sàng làm mọi thứ để đạt được mục đích. Anh đã cố gắng giữ em tránh xa nó, nhưng giờ đây..." Anh ngừng lại, ánh mắt thoáng qua một vẻ bất lực hiếm hoi. "Giờ em đã bị kéo vào rồi. Anh xin lỗi."
Lời xin lỗi của anh khiến Mỹ Ngọc bất ngờ. Cô chưa từng nghĩ một người đàn ông mạnh mẽ, bất khả chiến bại như anh lại có lúc nói ra lời đó. Điều đó càng khiến cô cảm thấy sự chân thành và nỗi lo lắng của anh dành cho cô. Cô đặt bàn tay mình lên tay anh, cảm nhận sự chai sần nhưng ấm áp của anh. "Không, anh không cần xin lỗi." Cô lắc đầu, giọng nói đã rành mạch hơn một chút, dù vẫn còn chút run rẩy. "Em hiểu. Em đã thấy. Thấy anh... chiến đấu. Thấy anh bảo vệ em." Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực cô, xua đi một phần nỗi sợ hãi. "Em sợ... thật sự rất sợ." Cô thừa nhận, không giấu diếm cảm xúc thật của mình. "Nhưng em cũng muốn hiểu. Muốn biết anh là ai, và tại sao anh lại làm những điều đó. Anh... anh có thể tin tưởng em chứ? Tin tưởng em sẽ không sợ hãi mà bỏ chạy, tin tưởng em sẽ không hoảng loạn và trở thành gánh nặng của anh?"
Thanh Long nở một nụ cười nhẹ, nụ cười nửa miệng đầy mị lực thường thấy của anh, nhưng lần này nó chứa đựng sự dịu dàng và một chút tự hào. Anh biết cô là người phụ nữ mạnh mẽ, không dễ dàng gục ngã. "Anh tin em, Mỹ Ngọc." Anh nói, giọng kiên định, đầy sức nặng. "Anh luôn tin tưởng vào những người phụ nữ của mình. Và em, em đặc biệt." Anh khẽ vuốt ve mái tóc cô, rồi từ từ đứng dậy, kéo cô vào lòng một lần nữa. Mỹ Ngọc tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể săn chắc, cường tráng của anh. Mùi hương nam tính, mạnh mẽ của anh xộc vào khứu giác cô, mang đến một cảm giác an toàn lạ lùng, như một điểm tựa vững chắc giữa cơn bão tố vừa qua. Cô biết, cuộc đời mình sẽ không bao giờ như trước nữa. Cô đã thấy Thanh Long chiến đấu, đã thấy anh tàn nhẫn, và đã thấy anh bảo vệ cô. Cô không còn là một nữ doanh nhân chỉ biết đến những con số và dự án. Cô đã chạm vào một thế giới khác, một thế giới bí ẩn và nguy hiểm, nơi Thanh Long là luật. Và cô, giờ đây, là một phần của thế giới đó.
Trong căn hộ tĩnh lặng, chỉ còn tiếng chuông gió khẽ khàng và hơi thở đều đều của hai người. Thanh Long ôm chặt Mỹ Ngọc, một tay nhẹ nhàng xoa lưng cô, cảm nhận sự tin tưởng tuyệt đối mà cô dành cho anh. Anh biết, mối liên kết giữa họ vừa được củng cố bằng máu và nước mắt, bằng sự sống và cái chết. Anh sẽ không để ai làm tổn hại đến cô thêm nữa. Những kẻ dám động đến "thiên địa mỹ nhân" của anh, sẽ phải trả giá đắt.
***
Tối muộn cùng ngày, khi thành phố Thiên Hải đã lên đèn rực rỡ, biến những con phố đông đúc thành một dải ngân hà lấp lánh, Mỹ Ngọc và Kim Anh có mặt tại văn phòng riêng của Thanh Long trên tầng cao nhất của Tập đoàn Thiên Long. Tòa nhà chọc trời vươn mình kiêu hãnh giữa trung tâm thành phố, biểu tượng cho quyền lực và sự thịnh vượng mà Thanh Long đã gầy dựng.
Văn phòng của anh rộng lớn, hiện đại, với những tấm kính cường lực trong suốt bao quanh, cho phép tầm nhìn bao quát toàn bộ thành phố đang bừng sáng. Ánh đèn vàng vọt từ những tòa nhà cao tầng, từ những con đường tấp nập, từ những biển quảng cáo neon đủ màu sắc, tất cả hội tụ lại, tạo nên một bức tranh sống động, hoành tráng. Bên trong, không khí được điều hòa mát mẻ, tiếng máy điều hòa không khí chạy êm ru, hòa lẫn với tiếng gõ phím nhẹ nhàng từ các phòng ban bên ngoài, tạo nên một bản nhạc nền trầm lắng của một đế chế vận hành không ngừng nghỉ. Mùi cà phê mới pha thoang thoảng, hòa quyện với mùi giấy tờ mới và một chút hương gỗ sang trọng từ nội thất bằng gỗ óc chó cao cấp. Bầu không khí căng thẳng nhưng đầy chuyên nghiệp bao trùm căn phòng, như thể một trận chiến vô hình đang chuẩn bị diễn ra.
Mỹ Ngọc, dù vẫn còn chút mệt mỏi và bàng hoàng sau những gì đã xảy ra, nhưng vẻ mặt cô đã lấy lại sự sắc sảo, kiên quyết thường thấy. Cô mặc một bộ váy công sở màu đen thanh lịch, mái tóc đen dài được búi cao gọn gàng, tôn lên vẻ chuyên nghiệp của một nữ doanh nhân tài ba. Đôi mắt phượng sắc bén của cô quét một lượt quanh căn phòng, rồi dừng lại ở Thanh Long, người đang đứng cạnh bàn làm việc lớn, ánh mắt sâu thẳm, đầy vẻ suy tư.
Kim Anh, luật sư kiêm chuyên gia phân tích tài chính của tập đoàn, cũng có mặt. Cô mặc một bộ suit màu xám than lịch sự, mái tóc ngắn cá tính được chải gọn gàng, tôn lên vầng trán cao thông minh. Ánh mắt nâu sáng của cô kiên định, đầy vẻ thận trọng và sự tò mò. Cô cầm theo một chiếc cặp tài liệu mỏng, vẻ mặt nghiêm túc, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ vấn đề pháp lý phức tạp nào.
"Cảm ơn hai cô đã đến." Thanh Long cất tiếng, giọng anh trầm ấm nhưng đầy uy lực, vang vọng trong không gian rộng lớn. "Chuyện này rất gấp và quan trọng." Anh không nói vòng vo, bởi anh biết, cả hai người phụ nữ trước mặt anh đều là những người thông minh, sắc sảo, không cần phải mất thời gian vào những lời lẽ khách sáo.
Kim Anh khẽ nhíu mày, ánh mắt đầy vẻ cẩn trọng. "Thanh tổng, tôi tin anh không gọi chúng tôi đến đây vào giờ này chỉ để bàn về vụ tai nạn công trường của Mỹ Ngọc." Giọng cô dứt khoát, trực diện, không hề né tránh. Cô đã quen với những cuộc họp đột xuất của Thanh Long, và cô biết, khi anh triệu tập một cách khẩn cấp như vậy, chắc chắn không phải là chuyện nhỏ.
Thanh Long gật đầu, ánh mắt anh lướt qua Mỹ Ngọc, rồi dừng lại ở Kim Anh. "Cô nói đúng, Kim Anh. Vụ tai nạn đó không phải là ngẫu nhiên." Anh tiến đến màn hình chiếu lớn treo trên tường, dùng điều khiển từ xa khởi động máy. "Nó là một lời cảnh báo. Từ Huyết Sát Hội, và đằng sau chúng... là Hắc Ưng."
Vừa nghe đến cái tên "Huyết Sát Hội", Mỹ Ngọc khẽ rùng mình, hình ảnh những kẻ bịt mặt và sự tàn bạo của chúng hiện về trong tâm trí. Nhưng cô nhanh chóng trấn tĩnh lại, ánh mắt cô hướng về Thanh Long, tìm kiếm sự giải thích. "Hắc Ưng?" Giọng cô rành mạch hơn, dù vẫn còn chút ngập ngừng. "Anh nói đó là tập đoàn... Trần Đức Hùng?" Cô nhớ lại những gì đã nghe được từ miệng Thợ Săn trước khi hắn chết. Cái tên "Trần Đức Hùng" đã khắc sâu vào tâm trí cô.
Thanh Long dừng lại trước màn hình, trên đó hiện lên một sơ đồ mạng lưới phức tạp với những mũi tên và các tên công ty, tổ chức đan xen. "Đúng vậy." Anh khẳng định, ánh mắt anh trở nên lạnh lùng và sắc bén. "Thông tin từ 'Thợ Săn' cho thấy Huyết Sát Hội có cấu trúc 'Thiên - Địa - Nhân', hoạt động như những cánh tay nối dài, những mũi nhọn của một thế lực lớn hơn. Và mệnh lệnh phá hoại các dự án kinh tế mới nổi, mà điển hình là dự án 'Tháp Rồng' của Mỹ Ngọc, đều đến từ 'Hắc Ưng'." Anh lướt ngón tay trên màn hình máy chiếu, hiển thị một biểu đồ dòng tiền phức tạp. "Lâm Phong cũng đã tìm thấy những giao dịch tài chính đáng ngờ, liên kết các hoạt động phi pháp của Huyết Sát Hội với các công ty vỏ bọc của Hắc Ưng từ 10 năm trước, ngay từ khi nó mới thành lập."
Kim Anh chăm chú nhìn vào màn hình, ánh mắt cô sắc bén như chim ưng. Cô là một luật sư tài chính hàng đầu, cô có thể đọc được sự thật đằng sau những con số và dòng giao dịch. "Mười năm trước..." cô lẩm bẩm, ngón tay cô gõ nhẹ lên chiếc cặp tài liệu. "Vậy là, ngay từ đầu, Hắc Ưng đã được xây dựng trên nền tảng của những hoạt động phi pháp, dùng Huyết Sát Hội làm công cụ để thao túng thị trường và loại bỏ đối thủ." Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy nghiêm túc nhìn Thanh Long. "Đây không chỉ là xã hội đen, Thanh tổng. Đây là một mạng lưới rửa tiền và thao túng kinh tế khổng lồ. Để đưa chúng ra ánh sáng, chúng ta cần bằng chứng cụ thể và không thể chối cãi. Những giao dịch mờ ám, những công ty ma, những tài khoản nước ngoài... Tất cả phải được phơi bày rõ ràng, không một kẽ hở nào để chúng lách luật."
Thanh Long quay người lại, nhìn thẳng vào hai người phụ nữ. Ánh mắt anh đầy sự kiên định và quyết đoán. "Đó là lý do tôi cần hai cô. Mỹ Ngọc, với hiểu biết sâu sắc về thị trường, các chiêu trò kinh doanh, và khả năng nhìn ra những lỗ hổng trong các dự án. Cô sẽ là người chỉ ra những điểm bất thường trong hoạt động kinh tế của Hắc Ưng, những dự án mà chúng dùng làm vỏ bọc cho các hoạt động rửa tiền." Anh chuyển ánh mắt sang Kim Anh. "Kim Anh, với kiến thức pháp lý vững chắc, khả năng phân tích tài chính nhạy bén, và bản lĩnh của một luật sư không ngại đối đầu. Cô sẽ là người tìm kiếm bằng chứng, phân tích các giao dịch tài chính, truy vết dòng tiền bẩn, và xây dựng hồ sơ pháp lý vững chắc để chúng ta có thể đánh đổ đế chế này."
Mỹ Ngọc siết chặt hai bàn tay lại, ánh mắt cô ánh lên một ngọn lửa quyết tâm. Cô đã trải qua nỗi sợ hãi tột cùng, nhưng giờ đây, nỗi sợ đó đã biến thành ý chí chiến đấu. Cô không muốn chỉ là một nạn nhân được bảo vệ. Cô muốn trở thành một phần của cuộc chiến này, đứng cạnh người đàn ông đã cứu cô. "Em sẽ làm bất cứ điều gì để bảo vệ những gì chúng ta đang xây dựng." Giọng cô kiên định, đầy sức mạnh, không còn chút dấu vết của sự yếu ớt vừa rồi. "Để bảo vệ chính mình, và để bảo vệ những người mà anh quan tâm."
Kim Anh nhìn Mỹ Ngọc, rồi quay sang Thanh Long. Cô hiểu rõ mức độ nguy hiểm của việc này. Đối đầu với một tập đoàn có mối liên hệ sâu rộng với thế giới ngầm không khác gì tự đặt mình vào miệng cọp. Mặc dù thận trọng và luôn tuân thủ pháp luật, nhưng sự thật trần trụi về một thế lực ngầm thao túng kinh tế đã lay động lương tâm nghề nghiệp và mong muốn đấu tranh cho lẽ phải của cô. "Được." Cô nói, giọng dứt khoát, ánh mắt sắc bén như dao cạo. "Nhưng nếu chúng ta dấn sâu vào, sẽ không thể quay đầu. Một khi đã bắt đầu, sẽ không có đường lui. Những kẻ này sẽ không bỏ qua cho bất kỳ ai dám chạm vào mạng lưới của chúng." Cô nhìn thẳng vào Thanh Long, đặt câu hỏi cuối cùng, không chỉ cho anh, mà còn cho chính bản thân mình. "Anh có chắc chắn mình muốn đối đầu với một thế lực như Hắc Ưng không, Thanh tổng? Anh có sẵn sàng chấp nhận mọi rủi ro, mọi hậu quả có thể xảy ra, không chỉ cho bản thân mà còn cho những người xung quanh anh?"
Thanh Long nở một nụ cười lạnh lùng, đầy vẻ tự tin. Anh tiến lại bàn làm việc, đặt Thiên Long Ấn – chiếc ấn quyền lực biểu tượng của tập đoàn anh – lên mặt bàn gỗ. Ánh đèn phản chiếu lấp lánh trên bề mặt ấn, khắc họa rõ nét hình ảnh con rồng hùng dũng. "Rủi ro luôn là một phần của cuộc chơi, Kim Anh." Anh nói, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy uy lực, không chút do dự. "Và anh không bao giờ lùi bước." Anh nhìn thẳng vào mắt từng người phụ nữ, ánh mắt anh sâu thẳm, ẩn chứa một sức mạnh vô biên. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và kẻ nào dám động đến những gì thuộc về ta, kẻ đó sẽ phải trả giá đắt. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật."
Anh biết, cuộc chiến này sẽ không dễ dàng. Hắc Ưng Mật Mã và Sổ Đen Huyết Sát – những cái tên còn mơ hồ – sẽ là những manh mối quan trọng mà họ phải khám phá. Việc Thanh Long yêu cầu điều tra các giao dịch tài chính "từ 10 năm trước" gợi ý rằng đây là thời điểm Hắc Ưng bắt đầu xây dựng nền móng quyền lực ngầm, và việc làm sáng tỏ nó sẽ hé lộ những bí mật gốc rễ. Anh tin tưởng vào Mỹ Ngọc và Kim Anh. Sự hợp tác giữa họ trong lĩnh vực tài chính và pháp lý sẽ là chìa khóa để tiếp cận những bí ẩn sâu xa nhất, để phanh phui những âm mưu thâm độc. Mỹ Ngọc và Kim Anh dấn thân vào cuộc chiến, báo hiệu rằng họ sẽ phải đối mặt với những nguy hiểm trực tiếp hơn trong những chương tới, nhưng anh sẽ luôn là lá chắn vững chắc cho họ.
"Hãy bắt đầu thôi." Thanh Long nói, ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố Thiên Hải vẫn đang rực rỡ dưới ánh đèn đêm, một thế giới đầy cám dỗ và hiểm nguy. "Cuộc chiến này, mới chỉ là khởi đầu." Mỹ Ngọc và Kim Anh nhìn nhau, rồi cùng gật đầu kiên quyết, sẵn sàng cho một hành trình đầy cam go nhưng cũng hứa hẹn những khám phá chấn động. Hương vị của quyền lực, và của những người phụ nữ anh yêu, đều khiến anh say, và anh sẽ không để bất cứ ai cướp đi chúng.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.