(Đã dịch) Thiên Mệnh Lâm Sinh Chí Tôn - Chương 2: Hiến tế
Diễm Nhi với vẻ tươi tắn như thiếu nữ đôi mươi đứng trước Mệnh Chỉ đang chết lặng, không thốt nên lời. Tiếng gió rít cắt núi non rộng lớn, mang theo âm vang từ đám mây u ám, nơi tia sét có thể đánh bất kỳ sinh vật nào thành tro bụi. Hàng trăm người đang im lìm vây quanh hai người tại vách đá. Từ phía xa, một luồng kình phong lửa thiêu đốt do đối phương tung ra đã v���t tới nhưng bị dập tắt. Một cảnh tượng khó hiểu đến nỗi ngay cả tên tân lang cũng phải bật cười phá lên.
Mệnh Chỉ thốt lên một cách yếu ớt, cố gắng vận chuyển dòng khí lưu chuyển trong thân thể, nhưng ngay lập tức dòng khí bị tan rã, khiến toàn bộ kinh lạc trên người hắn ngưng trệ. Hắn giờ đây chẳng cảm nhận được chút sức lực nào, giọng nói khàn khàn, đầy vẻ bị lừa dối:
– Nàng đang làm cái quái gì vậy?
Kinh lạc là đường khí huyết vận hành trong cơ thể, trong đó đường chính gọi là kinh, nhánh gọi là lạc. Kinh và lạc liên kết đan xen ngang dọc, liên thông trên dưới, trong ngoài. Tóm lại, Mệnh Chỉ hiện tại có thể bị giết bất cứ lúc nào, không còn nửa cơ hội phòng vệ.
Đám mây đầu lâu khổng lồ vẫn đang ù ù kéo tới, mang theo giông bão chết chóc. Thấy Mệnh Chỉ đang không thể vận dụng hà khí, tên tân lang cười khoái trá:
– Ồ, Diễm Nhi, cuối cùng nàng cũng biết điều rồi! Rất tốt, thật sáng suốt! Giết hắn đi, nàng sẽ làm bá chủ thiên hạ. Yên tâm, ta đảm bảo rằng những tộc nhân còn lại của nàng sẽ sống sót. Chứ giết một mỹ nhân như nàng thật có chút đáng tiếc, chậc chậc.
"Câm miệng đi!" Diễm Nhi dùng ánh mắt căm hận hướng về tên tân lang, khiến mặt hắn tái sầm. Nàng không quan tâm đến hậu quả của bản thân, vẫn dùng ánh mắt yêu thương nhìn chàng trai đang đau đớn cạnh bên.
– Tại sao nàng lại đối xử với ta như vậy? Ta không hiểu!
– Thật ra chàng không làm gì sai, mọi chuyện đều do ta gây nên. Ta không muốn... không muốn... Chàng phải sống!
Mệnh Chỉ nhìn Diễm Nhi đang mỉm cười, ánh mắt tràn đầy khó hiểu. Hắn truyền ý thức linh hồn đến nàng: "Nàng đang nói cái quái gì thế?"
– Hãy nhớ đến thiếp. Nếu có kiếp sau, thiếp nguyện ý ở cùng chàng suốt đời. Dù tương lai có thế nào, chàng cũng phải tự chăm sóc bản thân thật tốt. Tạm biệt... Triệu hồi Linh Tế Diệt Ấn!
Ngay sau tiếng triệu hồi, phù ấn được Diễm Nhi lấy ra lập tức tỏa sáng, một tia sáng xanh bắn vụt lên bầu trời, mặc cho đám đầu lâu xương quỷ dị kia đang tiến đến gần hơn.
Thấy vậy, tên tân lang cùng đám người áo đen đang vây quanh không xa đều không khỏi ch���t lộ vẻ kinh hãi khi nhìn về phía trận pháp đang hình thành.
– Phù ấn? Rốt cuộc loại phù ấn nào có thể tạo ra trận pháp uy lực khổng lồ đến vậy? Trận pháp này tuy huyền ảo và mạnh mẽ, không thể khinh thường, nhưng so với uy lực công kích Ma Phá Thiên Sơn làm rung chuyển trời đất của ta thì vẫn kém xa vài phần. Không thể nào... Hơi thở dao động linh hồn nặng nề này là...!
Tên tân lang siết chặt thanh hắc đao, nhìn tia sáng cùng trận pháp đang xoay chuyển ngày càng lớn mạnh, muốn đối chọi với tuyệt kỹ Ma Phá Thiên Sơn của mình. Hắn phải thừa nhận, trận pháp này tuy huyền ảo và mạnh mẽ, không thể xem thường, nhưng xét về uy lực công kích có lẽ vẫn kém xa Ma Phá Thiên Sơn của hắn, thứ có thể rung chuyển trời đất. Thế nhưng, điều đó bỗng trở nên không quan trọng nữa, bởi hắn đang cảm nhận được một luồng áp lực linh hồn nặng nề đè ép, khiến hắn phải suy nghĩ đủ điều.
Bóng trắng dần dần tiến đến, trận đại pháp cũng đã được hoàn thiện. Tiếng "cách cách" vang vọng khắp nơi, rồi một nữ tử áo trắng phiêu nhiên xuất hiện. Khuôn mặt nàng cũng có vài phần tư sắc, chỉ là đôi lông mày khẽ nhếch lên, và ánh mắt đầy sát khí quét qua những kẻ đang đứng đó. Nữ tử nhẹ nhàng đưa một tia thần niệm từ giữa trán, khiến trận đại pháp không ngừng hấp thụ linh hồn thuần khiết từ đó.
Mệnh Chỉ giờ đây quằn quại sau bóng lưng nàng, hắn cố giơ tay ngăn cản nhưng vô vọng. Hắn không còn bận tâm đến uy lực của trận pháp này nữa, chỉ cảm nhận được linh hồn Diễm Nhi đang trở nên vô cùng yếu ớt. Thế nhưng, dù chỉ là động đậy một chút thôi cũng là cả một vấn đề nan giải với hắn lúc này. Bởi lẽ, dù hắn có cố gắng hấp thụ hà khí vận chuyển khắp cơ thể, tất cả đều bị trục xuất ra ngoài. Hắn hoàn toàn bất lực, kinh lạc đã bị phong ấn triệt để, ngay cả khi bị giết cũng không còn chút cơ hội phản kháng.
– Không! Nàng đang làm cái quái gì vậy? Đừng mà!
Tên tân lang thấy bỏ lỡ một báu vật quý giá trong tay, đau xót vô cùng, cố giả vờ kêu lên:
– Diễm Nhi, rốt cuộc tên Mệnh Chỉ có gì tốt hơn ta mà nàng lại vì một kẻ tầm thường như hắn mà cam t��m làm khổ bản thân đến mức ngây dại thế này? Nàng hãy suy nghĩ kỹ đi, ở bên ta, chẳng phải nàng có thể đứng trên đỉnh danh vọng của đại lục sao?
Dù lời nói hướng về phía nữ tử mỹ lệ đang đứng dưới tàng trận pháp, nhưng đôi mắt hắn lại không ngừng biểu lộ sát khí, hướng lên trên. Hiển nhiên, hắn không hề tự tin như lời hắn nói. Sự che giấu ấy không lọt khỏi mắt đám người có mặt, rõ ràng hắn có chút cố kỵ! Về cơ bản, hắn thèm muốn cả thể xác lẫn thực lực của mỹ nhân tưởng chừng vô hại kia. Một người trông vô hại như vậy lại có thể tạo ra trận pháp kinh khủng thế này. Một mỹ nhân thân hình ngọt ngào như đường lại đi yêu một kẻ không có địa vị. Bảo sao hắn không hận cho được!
Nghe lời này, Diễm Nhi cười trào phúng, nước mắt đã rơi, nàng ngước nhìn tòa đại điện phía sau. Mái tóc xõa dài đến tận hông bay phất phới theo trận cuồng phong hung hiểm cuốn lấy, linh khí trong cơ thể nàng cũng dần dần bị cuốn vào pháp trận. Tóc chuyển sang màu trắng bạc, nhưng vẻ đẹp của nàng vẫn đủ sức khiến vạn vật phải xao động. Trong tâm trí nàng, nhìn tên lang quân chỉ còn lại hai chữ hận thù. Nàng quát lớn, khoát tay vung lên, một màn hào quang phòng ngự pháp thuật tức khắc xuất hiện quanh người nàng:
– Sát hại tộc ta, chết vạn lần cũng không đủ để đền tội!
Tên tân lang cũng chẳng kịp suy nghĩ lời vừa rồi mà đã cảm thấy có điều chẳng lành. Hắn tức khắc cầm hắc đao giơ cao, chém thẳng xuống hai người nhanh như tia chớp. Quả thực trận pháp này đang bạo động:
– Cỗ năng lượng tinh thần này? Hay là... không ổn rồi!
Cùng lúc đó, đám mây đầu lâu kia cùng dòng mây đen lượn lờ bao phủ, cái miệng xương hốc mắt vô hồn trực tiếp đâm thẳng vào vòng tròn của đại trận. Nhận ra trận pháp thuộc loại công kích linh hồn thì đã muộn. Tên tân lang muốn đoạt được tín vật trên tay Mệnh Chỉ nhanh hết sức có thể, vì hắn cảm nhận trận pháp này không thể ngăn cản. Hắn lao thẳng thanh hắc đao nhuốm mùi máu nồng đậm, đâm thẳng vào trái tim Mệnh Chỉ. Rõ ràng là muốn một đâm đoạt mạng.
Trái với suy nghĩ Mệnh Chỉ sẽ đỡ đòn, cảnh tượng trước mặt khiến hắn sững sờ: thanh hắc đao xiên qua, một tiếng 'hự' vang lên. Trước mắt Mệnh Chỉ đang tuyệt vọng gào hét, bóng dáng Diễm Nhi đỡ một đao xuyên qua ngực thay cho hắn. Máu tươi phun ra, nhuộm đỏ cả bộ y phục trắng của nàng. Nàng khẽ 'hự' một tiếng, nhưng vẫn mỉm cười ôm chặt thanh đao của tên tân lang, ánh mắt hắn tràn đầy sát ý. Không ai nghĩ sát chiêu hướng tới Mệnh Chỉ lại được nàng đỡ lấy.
– Nàng đang làm cái gì vậy chứ!?
Mệnh Chỉ hét to một cách khó hiểu. Hắn đang định nói gì đó thì bị một chưởng lực tác động, đẩy rơi tự do xuống dưới vực sâu. Dù vậy, trước đó nàng vẫn nở một nụ cười thân thiết, vẫn ôn nhu như thường lệ, đôi mắt vẫn trong veo thuần khiết, mặc cho thân thể đã biến đổi đến nhường nào. Giờ đây, nàng đã nở một nụ cười mãn nguyện, khẽ thì thầm:
– Cảm ơn chàng! Người yêu của thiếp, hãy sống thật tốt. Thiếp xin lỗi! Đời này có thể yêu chàng, thiếp không còn nuối tiếc. Nuối tiếc nhất, nếu có, chỉ là không được làm nương tử của chàng, không được cùng chàng về quê trồng rau, nu��i cá như đã hứa.
Vẻ mặt nàng, lúc này, mới thực sự lộ rõ sự vui mừng và sự trấn tĩnh lạ thường.
Thấy Mệnh Chỉ đang rơi xuống vực càng lúc càng không thấy rõ, tên tân lang vội thúc giục, mặc kệ máu vẫn đang rỉ ra từ thân thể người suýt trở thành tân nương trước mắt, thân mình nàng đã nhuốm đỏ máu tươi:
– Buông ra! Bằng không, đừng trách ta độc ác với ngươi!
Lúc này, trận pháp đã không thể gượng ép được nữa, nếu kéo dài thêm chút nữa e rằng sẽ bị phá vỡ. Tên tân lang nhẫn tâm rút ra thanh hắc đao khỏi người Diễm Nhi, nhưng đáng tiếc nàng vẫn ôm chặt, khiến hắc đao càng cắm sâu vào người hơn. Máu từ khóe môi nàng không ngừng chảy ra. Nàng nhìn đám đầu lâu xương quỷ dị đang muốn nuốt chửng mình ở phía sau, rồi lại nhìn khuôn mặt nổi điên của tên tân lang, ánh mắt không hề sợ hãi. Nàng xuất ra một phù ấn, khiến tên tân lang chưa kịp buông tay đã để lộ vẻ mặt méo mó vì kinh hãi.
– Ngươi thua rồi.
Vừa dứt câu, tên tân lang cảm thấy nguy hiểm ập đến dâng trào. Hắn nhìn xuống dưới trận pháp. Không kịp phá tr���n, trận pháp đã dịch chuyển, lấy Diễm Nhi làm trung tâm. Tiếng ba động dữ dội, kinh khủng khiếp lan truyền, trận pháp xoay tròn mang theo sức mạnh hủy diệt. Cả thiên địa dường như rung chuyển. Năng lượng cuồng bạo cuối cùng dần tan ra thành luồng sáng bao trùm một dặm, rồi lan nhanh với tốc độ khủng khiếp, bao trùm nghìn dặm, và tiếp tục lan tỏa cả vạn dặm.
Vô số chùm sáng kỳ dị hình thành bên trong trận pháp, bao trùm cả một khu vực rộng lớn không có điểm dừng. Dù đứng từ trên không trung, xuyên qua tầng mây, vẫn có thể thấy rõ mồn một. Nàng ngẩng đầu nhìn lên chùm tia sáng đang phân giải cơ thể mình, ánh mắt tràn đầy sự thỏa mãn. Ánh mắt tên tân lang tối sầm lại, còn đám thuộc hạ của hắn thì kinh hãi tột độ, tìm cách chạy trốn tán loạn. Giọng nói của nàng vang vọng đến tận trời cao:
– Ta nguyện hiến tế cả linh hồn cho trời đất, vạn thế không được siêu thoát! Vạn chuyển Càn Khôn! Triệu hồi Linh Tế Diệt Ấn! Diệt!
Trận đại pháp trong chốc lát bùng nổ, hủy diệt cả thiên địa. Trận kình phong sáng lóa quét qua, hủy diệt toàn bộ bình địa, vang vọng tới tận trời xanh.
Mệnh Chỉ cảm thấy điều chẳng lành, bất lực, phẫn nộ, bi thương tột độ, rồi một màn sáng chói lòa bỗng lóe lên:
– Không!!!
Bản chỉnh sửa này thuộc về quyền sở hữu trí tuệ của truyen.free, xin đừng sao chép trái phép.