Thiên Nguyên Thần Quyết - Chương 946: Hàng hiệu
“Tiền bối, người không cần khiêm tốn như vậy. Vừa nãy ta nói người là đại sư đã là rất bảo thủ rồi, phải biết, có thể luyện chế ra tiên đan và Tiên Khí phẩm cấp thượng đẳng, thì cũng là bậc tông sư rồi! Cha, lần này con đã tìm được cho Thiên Diễn Thương Hành chúng ta một vị cao thủ song tuyệt luyện đan luyện khí đó! Món đồ con ưng ý lần trước, lần này cha tuyệt đối không có cách nào từ chối nữa đâu!”
Tiểu Nguyệt cười khà khà nói, còn Nam Cung Viễn và Bạch Linh Lung nghe những lời đó của Tiểu Nguyệt cũng không khỏi bật cười.
Cô con gái Tiểu Nguyệt này, họ đã yêu thương hết mực từ nhỏ. Thế nhưng Tiểu Nguyệt cũng vô cùng không chịu thua kém, không những không có cái thói phô trương của tiểu thư gia tộc lớn, ngược lại còn rất hiểu chuyện và ngoan ngoãn.
Món đồ nàng nói đến thật ra là một con linh thú cực phẩm, chẳng đáng là bao đối với Thiên Diễn Thương Hành. Nam Cung Viễn lần trước chỉ nói đùa mà thôi, rằng chỉ cần Tiểu Nguyệt cống hiến cho Thiên Diễn Thương Hành thì mới cho nàng linh thú đó.
Thế nhưng không ngờ Tiểu Nguyệt lại tin là thật. Sau này, khi Tiểu Nguyệt rời Thiên Diễn tinh đi Mộc Nguyên tinh để lịch luyện, con linh thú kia liền được Nam Cung Viễn mua về, chỉ là vẫn luôn không nói cho Tiểu Nguyệt biết mà thôi.
Bây giờ nghe Tiểu Nguyệt nói vậy, Nam Cung Viễn mới chợt hiểu ra. Hắn bất đắc dĩ vỗ vỗ đầu cảm thán nói: “Không ngờ Nguyệt Nhi con lại vì chuyện này, chả trách con lại nhiệt tình với việc thương hội đến thế! Bất quá con linh thú đó đã bị người khác mua đi rồi, hay là con chọn con khác đi!”
Nam Cung Viễn vừa dứt lời bằng giọng điệu cứng rắn đó, Tiểu Nguyệt đã bĩu môi, mắt đẫm lệ rưng rưng nói: “Cha, sao cha có thể như vậy được chứ? Con không phải đã bảo cha trông chừng giúp con rồi sao? Sao cha lại để người khác mua đi chứ? Những linh thú khác đâu thể sánh bằng bé đáng yêu con ưng ý đó được! Con mặc kệ, cha phải bồi thường cho con!”
Nhìn dáng vẻ ủy khuất của Tiểu Nguyệt, Bạch Linh Lung không khỏi mềm lòng, nhưng chưa kịp Bạch Linh Lung lên tiếng nói ra sự thật, Diệp Lăng Thiên một bên đã không nhịn được lạnh nhạt nói: “Chỉ là một con linh thú mà thôi, tiểu nha đầu ngươi cũng không cần phải thế đâu! Khi nào rảnh ta sẽ giúp ngươi bắt một con là được!”
“Thế nhưng những linh thú đó, đâu có con loan điểu con mà con ưng ý lợi hại bằng? Đây chính là có huyết mạch Thần thú Phượng Hoàng đó! Dù là toàn bộ Tiên giới cũng hiếm thấy đến đáng thương!”
Tiểu Nguyệt vội vàng nói, còn Diệp Lăng Thiên thì chậm rãi cười một tiếng, vẫn như cũ lạnh nhạt nói: “Huyết mạch Phượng Hoàng thì sao chứ? Nếu ngươi thường xuyên mời ta ăn vài bữa cơm, nói không chừng ngày nào ta tâm trạng tốt, còn có thể giúp ngươi bắt một con Phượng Hoàng hậu duệ chân chính đó, cái đó còn lợi hại hơn con loan điểu con chỉ có một tia huyết mạch Phượng Hoàng của ngươi nhiều!”
“Thôi bỏ đi, ngươi nghĩ Phượng Hoàng hậu duệ dễ bắt vậy sao? Ta không tin đâu!”
Tiểu Nguyệt bất mãn nói, nhưng khi thấy dáng vẻ tràn đầy tự tin của Diệp Lăng Thiên, nàng lại không nhịn được rụt rè hỏi một câu: “Ngươi thật sự có thể bắt được Phượng Hoàng hậu duệ sao?”
Lúc này Bạch Linh Lung cũng cười ôm Tiểu Nguyệt vào lòng, mặt đầy từ ái nói: “Nguyệt Nhi, cha con đùa con đấy. Con linh thú đó đã mua về cho con rồi, bây giờ đang ở trong phòng con, con về là có thể nhìn thấy!”
“Thật sao?”
Tiểu Nguyệt nhảy bật ra khỏi lòng Bạch Linh Lung. Nhưng sau đó nàng lại nghĩ tới điều gì, nhìn qua Diệp Lăng Thiên, nhỏ giọng hỏi một câu: “Tiền bối, người thật sự có thể giúp con bắt được Phượng Hoàng hậu duệ sao?”
“Tiểu nha đầu, làm người đừng có lòng tham như vậy. Ngươi đã có loan điểu con rồi, mà vẫn còn muốn Phượng Hoàng hậu duệ nữa!”
Diệp Lăng Thiên cười như không cười nói.
“Hừ! Ta biết ngay ngươi không bắt được mà, vừa nãy nhất định là đang khoác lác! Đây chính là Phượng Hoàng hậu duệ, làm sao có thể dễ bắt đến thế?”
Tiểu Nguyệt cau mày, bất mãn nói.
Còn Diệp Lăng Thiên thì tìm một cái ghế, thản nhiên ngồi xuống, ung dung nói: “Tiểu nha đầu, phép khích tướng đối với ta mà nói là vô dụng. Chỉ cần ta muốn bắt, đừng nói là Phượng Hoàng hậu duệ, dù là một con Phượng Hoàng chân chính ta cũng bắt được. Bất quá ta hiện tại không có tâm trạng đó, ngươi cứ tỉnh táo lại đi! Trời cũng không còn sớm nữa, không biết khi nào các ngươi ăn cơm đây? Ta còn đang mong chờ những món ăn truyền thuyết còn ngon hơn cả đầu bếp nổi danh nhất Tiên giới làm ra đó!”
Nghe Diệp Lăng Thiên nói vậy, Tiểu Nguyệt nhãn châu đảo lia lịa, sảng khoái nói: “Người dù sao cũng là cao nhân tiền bối, sao có thể ngày ngày chỉ nhớ đến ăn cơm chứ? Bất quá đã ta đã đồng ý với người, vậy thì nhất định sẽ làm được, lát nữa ông sẽ phải nuốt cả lưỡi vào đấy!”
Nói xong, Tiểu Nguyệt nhảy cẫng lên mà chạy đi.
Thật ra vừa nãy Tiểu Nguyệt đã muốn từ chối, bất quá nghĩ đến vạn nhất Diệp Lăng Thiên thật sự có thể bắt được Phượng Hoàng hậu duệ, thì nàng sẽ thiệt thòi lớn. Đối với trù nghệ của mình có phần nào tự tin, Tiểu Nguyệt tự nhiên đang tính toán, nếu như Diệp Lăng Thiên nếm qua món ăn của mình rồi, thì nàng cầu Diệp Lăng Thiên giúp đỡ hẳn là cũng sẽ thuận lợi hơn rất nhiều, cho nên mới tự nguyện rời đi như thế.
Nhìn bóng lưng con gái mình rời đi, Nam Cung Viễn cũng không nhịn được lẩm bẩm trong lòng đầy thắc mắc: “Sao Nguyệt Nhi hôm nay lại chủ động như vậy nhỉ? Phải biết trước kia vì ăn một bữa cơm nàng làm, ta có van xin khổ sở cả nửa ngày cũng chưa chắc nàng đã chịu đâu!”
Còn Bạch Linh Lung thì nhìn Diệp Lăng Thiên với ánh mắt đầy thâm ý, môi mấp máy nhưng lại không nói gì.
Sau đó Nam Cung Viễn lại đối Diệp Lăng Thiên gật đầu nói: “Diệp tiên hữu, Nguyệt Nhi vừa rồi có chỗ thất lễ, còn xin người đừng trách tội. Nghe nói Diệp tiên hữu chính là cao thủ song tuyệt luyện đan luyện khí, không biết Diệp tiên hữu có thể cho tại hạ được chiêm ngưỡng tác phẩm của người?”
Diệp Lăng Thiên lại mỉm cười, xòe tay nói: “Thật ra thì không phải vậy, Tiên Khí trên người ta bây giờ đều là sư phụ ta cho, còn Tiên Khí do chính ta luyện chế thì đều tặng người cả rồi. Về phần đan dược, đan dược tốt nhất toàn thân ta bây giờ đều là Trương chưởng quỹ cho, ta còn chưa kịp luyện chế đâu!”
“Cái này. . .”
Nam Cung Viễn lập tức cũng sửng sốt, có chút giật mình nhìn xem Diệp Lăng Thiên.
Phải biết lúc trước Tiểu Nguyệt trong thư truyền tin đã tôn sùng Diệp Lăng Thiên đủ kiểu, thế nhưng bây giờ Diệp Lăng Thiên thậm chí một món đồ đàng hoàng cũng không lấy ra được, mà cái lý do đưa ra lại vô cùng sứt sẹo.
Làm gì có chuyện một cao thủ luyện khí lại tặng hết tất c��� Tiên Khí tự mình luyện chế cho người khác bao giờ?
Bình thường mà nói, một cao thủ luyện khí dù có tệ đến mấy, cũng phải có vài món tác phẩm đắc ý giữ lại bên mình chứ!
Thế nhưng Nam Cung Viễn lại làm sao biết, Diệp Lăng Thiên là mới từ Tu Chân giới phi thăng lên, vật liệu của Tu Chân giới căn bản không thể luyện chế ra Tiên Khí thượng hạng. Chính vì vậy, những Tiên Khí cấp bậc thượng phẩm cực phẩm trên người Diệp Lăng Thiên đều không phải do chính hắn luyện chế.
Nhìn thấy Nam Cung Viễn vẻ mặt âm tình bất định, Trương chưởng quỹ cũng vội vàng đứng ra giải vây nói: “Đông gia, thừa dịp hiện tại còn có thời gian, nếu không chúng ta mời Diệp tiền bối thể hiện một chút tài năng của người thì sao? Không cần luyện chế thứ gì quá cao siêu, một món đồ nhỏ thôi là đủ rồi.”
“Đây đúng là ý kiến hay, không biết Diệp tiên hữu có đồng ý bộc lộ tài năng để chúng ta được mở mang tầm mắt không?”
Nam Cung Viễn nhẹ gật đầu tán đồng nói.
Bất quá Diệp Lăng Thiên lại chậm rãi lắc đầu, trực tiếp từ chối đề nghị của Trương chưởng quỹ.
Lần này không những Nam Cung Viễn cùng mọi người, mà ngay cả Trương chưởng quỹ cũng không nhịn được nữa, phàn nàn rằng: “Tiền bối, người có yêu cầu gì cứ nói thẳng đi! Người cứ làm bộ bí hiểm thế này, người ngồi không mệt, bọn ta đoán mệt mỏi rồi!”
Diệp Lăng Thiên nhìn mấy người ở đây một chút, lúc này mới chậm rãi nói: “Ta biết các ngươi muốn thử nghiệm trình độ luyện đan luyện khí của ta, bất quá các ngươi quên một điểm, nhưng mà ta đâu phải đến Thiên Diễn Thương Hành các ngươi để làm việc, ta chỉ theo con bé đó đến để ăn món ăn nó làm thôi mà. Như vậy, ta đây là đến nhà các ngươi làm khách, về phần luyện đan luyện khí, ta chỉ nói nếu rảnh rỗi thì sẽ giúp các ngươi luyện thôi. Còn khi nào rảnh, đó là chuyện của ta chứ! Hơn nữa, luyện đan luyện khí đâu phải xiếc, có gì tốt mà xem? Chẳng phải cũng chỉ là vài bước trình tự làm việc đó sao, có thời gian đó, ta còn không bằng nghĩ xem đi đâu đó du ngoạn mới phải!”
Chỉ vài câu nói của Diệp Lăng Thiên đã khiến Nam Cung Viễn cùng mọi người á khẩu không nói nên lời, còn Trương chưởng quỹ cũng vỗ vỗ đầu bất đắc dĩ đối với Nam Cung Viễn nói: “Sao ta lại quên mất chuyện này, Đông gia, Diệp tiền bối đích thật là đã nói như vậy, chẳng qua là lúc đó ta quá cao hứng, nên trực tiếp bỏ qua.”
Nam Cung Viễn trầm ngâm một lát, cũng ôm quyền nói: “Diệp tiên hữu, thực sự không phải vậy, là tại hạ đã hiểu lầm! Chuyện này cứ để Diệp tiên hữu rảnh rỗi rồi hãy tính. Ta sẽ sắp xếp người tháp tùng Diệp tiên hữu du ngoạn thoải mái ở Thiên Diễn tinh, tuyệt đối sẽ không để Diệp tiên hữu thất vọng!”
“Ha ha! Đã như vậy, vậy ta từ chối thì thật bất kính! Bất quá trước lúc này, hay là mời Nam Cung gia chủ nghiên cứu trước yêu cầu của ta, không phải đến lúc đó ta có rảnh, Nam Cung gia chủ lại không đáp ứng yêu cầu của ta, thì sẽ phiền phức lắm đó.”
Diệp Lăng Thiên nói đến đây, ung dung cầm lấy chén trà trên bàn nhàn nhã uống.
Ngược lại là Nam Cung Viễn lúc này lại mặt mũi tràn đầy tò mò nhìn qua Trương chưởng quỹ, muốn nghe xem Diệp Lăng Thiên rốt cuộc có yêu cầu gì.
Bất quá bởi vì lúc này các vị đại sư luyện đan luyện khí của Thiên Diễn Thương Hành đang có mặt tại đây, Trương chưởng quỹ lại không tiện trực tiếp nói ra yêu cầu trước đây Diệp Lăng Thiên đã đưa ra. Nhìn thấy Trương chưởng quỹ bộ dạng ấp úng, Nam Cung Viễn không khỏi có chút không hiểu hỏi: “Trương chưởng quỹ, Diệp tiên hữu có yêu cầu gì ngươi n��i thẳng là được rồi! Hai vị đại sư cũng không phải người ngoài, không có gì phải giấu giếm cả.”
Đoạn văn này là thành quả lao động của đội ngũ truyen.free, mong bạn đọc đón nhận.