Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1180: Lời đồn đại
Cô gái trẻ lờ mờ đoán ra lý do Tần Sa mời mình đến. Nàng không hề để lộ mảy may thắc mắc trong lòng, bình thản khám cho Tần Sa. Bỗng nhiên nàng đưa tay, ấn vào mắt cá chân Tần Sa, đau đến mức Tần Sa toát mồ hôi lạnh tức thì, không kìm được hít một hơi. “Đau không?” Cố Khinh Chu hỏi. Tần Sa ừ một tiếng. Vương Du Xuyên mím môi chăm chú, không nói gì, nhưng trông vẻ mặt còn đau hơn cả Tần Sa. Vương Cảnh nói nhìn mặt đoán ý: “Cha, cha đừng quá lo, Cố tỷ tỷ là thần y.” Vương Du Xuyên tập trung vào chân bị thương của Tần Sa, có chút mất kiên nhẫn với con trai, một tay đẩy người ra: “Trong phòng đông quá, con ra ngoài trước đi, pha cho Cố tỷ tỷ một ấm trà.” Vương Cảnh đáp lời, rất là ngoan ngoãn. Chỉ là trước khi đi, hắn muốn nói lại thôi. Suy nghĩ một lúc, hắn gọi Cố Khinh Chu: “Cố tỷ tỷ.” “Có chuyện gì vậy?” Cố Khinh Chu ngoái đầu hỏi. Vương Cảnh suy nghĩ một chút, nói: “Ngươi chờ một chút đừng đi trước, ta mang về một loại trà mới, là trà mà các nữ sinh trong trường chúng ta đều thích uống, các ngươi uống trà của ta rồi hãy về.” Hắn có chút nịnh nọt Cố Khinh Chu. Giống như là một đứa trẻ tốt nịnh nọt để mong bạn chơi cùng và sẵn sàng chia sẻ bánh kẹo; cũng giống như đứa trẻ phạm lỗi, có chút sợ hãi, định dùng lòng chân thành để nhận lỗi. Lúc này tâm trạng của Vương Cảnh như thế nào, Cố Khinh Chu không rõ. Nàng lại ngoái nhìn, nhìn hắn thêm một lần nữa. Vẻ mặt Vương Cảnh có chút thu liễm, trong lòng lo sợ. Tâm tư Cố Khinh Chu nhanh chóng rời khỏi người Vương Cảnh, trở về với chân của Tần Sa. Tần Sa bị thương khá nặng. “Yên tâm, ta không đi đâu.” Cố Khinh Chu mỉm cười với Vương Cảnh rồi quay sang nói với Vương Du Xuyên: “Chú tư, chân của thầy bị trật khớp, cần phải nắn xương lại, lúc nắn xương sẽ hơi đau.” Họ đã bắt đầu vào việc chính. Vương Cảnh còn định nói gì đó với Cố Khinh Chu, nhưng không chen được lời vào, đành bực bội bỏ đi. Tần Sa là người ưa thắng, Cố Khinh Chu tin là nàng có thể chịu được cơn đau khi nắn xương, nàng nói lời này với Vương Du Xuyên là sợ đến lúc đó Vương Du Xuyên nhìn thấy sẽ động lòng. Nhìn vẻ mặt Vương Du Xuyên, có thể thấy ông còn đau hơn cả Tần Sa. “Chú tư, nếu chú không chịu được thì sang một bên đừng nhìn. Đợi chú quay lại thì mọi chuyện đã xong.” Cố Khinh Chu nhìn mắt cá chân Tần Sa, giọng nói bình thản, vững vàng, như thể bất kỳ bệnh gì đến tay nàng cũng có thể khỏi hẳn, khiến người khác vô cùng yên tâm. Trán Tần Sa đầy mồ hôi rịn, tuy rất đau nhưng nàng vẫn cố chịu, cũng nói với Vương Du Xuyên: “Hay là chú ra ngoài một chuyến đi?” “Không, ta ở đây nhìn.” Vương Du Xuyên cong khóe môi, cố gắng nở nụ cười điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng vì quá lo lắng nên biểu lộ của ông trở nên cứng ngắc, không thể nở nụ cười được. Ông nhìn Cố Khinh Chu, hơi gật đầu ra hiệu cho nàng có thể bắt đầu. Cố Khinh Chu không nói thêm gì nữa, nắm lấy chân Tần Sa và bắt đầu bó xương cho nàng. Việc bó xương này đối với Tây y có lẽ cần phải thực hiện một ca phẫu thuật nhỏ; nhưng đối với Trung y thì lại là việc nhỏ. Hầu hết các thầy thuốc Trung y đều biết cách bó xương, huống chi Cố Khinh Chu còn là thần y đệ nhất thiên hạ. Cố Khinh Chu làm rất thuần thục. “Xong rồi.” Cố Khinh Chu nói với Tần Sa đang toát mồ hôi lạnh, “nàng động đậy thử xem.” Tần Sa vừa ngờ vừa tin giật giật bàn chân, sau đó ngạc nhiên cười nói: “Khinh Chu, ngươi thật lợi hại, hết đau luôn rồi!” Nàng nói đúng.
Ai cũng biết Cố Khinh Chu lợi hạiKhi ở cực độ vui mừng, lời nói lộn xộn cả lên, Cố Khinh Chu mím môi mỉm cười: “Không đau là tốt rồi.”
“Cái này hết đau rồi ư?” Vương Du Xuyên thăm dò hỏi. “Rồi.” Cố Khinh Chu gật đầu, “Nếu các ngươi không yên tâm thì có thể tới bệnh viện Tây y chụp X-quang, để mọi người đều an tâm. Những ngày này, sư phụ phải nằm nghỉ trên giường, cố gắng không đi lại nhiều, hai ngày nữa ta sẽ đến kiểm tra lại xem xương có khép thẳng không.”
“Sao chúng ta có thể không tin tưởng ngươi được?” Tần Sa cười nói. “Cảm ơn Khinh Chu. Ngươi bảo hết đau thì tức là hết đau thôi. Nếu không có ngươi, sư phụ của ta lúc này vẫn còn đau đấy!” Vương Du Xuyên cũng mỉm cười, rốt cục nụ cười cũng trở nên tự nhiên. Hắn thở phào nhẹ nhõm. Chân đau thì là Tần Sa, nhưng người đau lòng lại là Vương Du Xuyên. Cố Khinh Chu chứng kiến cảnh tượng này, thầm nghĩ Tần Sa có người tử tế chăm sóc trọn đời, cũng coi như viên mãn. Tần Sa cười nói với Vương Du Xuyên: “Đã bảo không sao mà còn lo lắng thế. Chân ta thế này cũng ổn rồi, anh cứ đi bận rộn công việc của anh đi chứ? Đi đi, để tôi và Khinh Chu tâm sự một chút chuyện con gái.”
Hôm nay, Vương Du Xuyên phải gặp mặt một vài người bạn rất quan trọng, nếu không phải Tần Sa bị gãy chân, hắn tuyệt không dám chậm trễ. Cố Khinh Chu đảm bảo Tần Sa không sao, bèn đưa cho Vương Du Xuyên một viên thuốc an thần. “Được rồi, hai người cứ trò chuyện đi, tôi phải đi gấp.” Vương Du Xuyên liếc nhìn đồng hồ đeo tay, nếu không đi thì sẽ không kịp, bèn đứng dậy chuẩn bị rời đi. Hắn cũng tạm biệt Cố Khinh Chu, nói: “Sư phụ của ngươi chân không tiện, nếu có việc gì cần, cứ nói với Tiểu Thập. Tiểu Thập nghỉ hai ngày này, không có việc gì làm.”
“Cháu hiểu ạ.” Cố Khinh Chu gật đầu đáp. Tần Sa cho người lấy nước rửa tay cho Cố Khinh Chu. Sau khi Vương Du Xuyên đi, Cố Khinh Chu mới lên tiếng hỏi Tần Sa xem có chuyện gì xảy ra. Tần Sa làm việc bình tĩnh, nửa đêm bị gãy chân, chắc chắn có lý do. Nàng mời Cố Khinh Chu đến, việc chữa bệnh chỉ là mục đích phụ, nói cho Cố Khinh Chu biết lý do mới là thật. Cố Khinh Chu hiểu ý này, lại thấy nàng đuổi Vương Du Xuyên đi, bèn tự mình hỏi. “Tối qua tôi đi dạo ban đêm. Nghĩ rằng chỉ vài bước đường thôi, sẽ không có chuyện gì nên không cho người hầu cầm đèn đi theo.” Tần Sa kể, “ai ngờ bị người từ phía sau đẩy một cái.”
Cố Khinh Chu nhíu mày, hỏi: “Ở phủ này ư?”
Tần Sa gật đầu: “Ừm, đúng là ở hậu viện của phủ.”
Cố Khinh Chu trong lòng đã có chút suy đoán. Các mối quan hệ lớn của gia tộc rất phức tạp, Cố Khinh Chu cũng không tiện tùy tiện phỏng đoán, chỉ hỏi: “Có nhìn thấy người đẩy cô không?”
Tần Sa lắc đầu: “Tôi bò dậy thì hắn đã chạy xa, chỉ thấy một bóng người, hình như rất cao to.”
Là tứ thái thái của Vương gia, ban đêm đi dạo ban đêm mà bị đẩy một cái dẫn đến gãy chân, đây tuyệt đối không phải trò đùa ác. Hơn phân nửa nam nhân trong Vương gia đều có thân hình cao lớn. Manh mối này của Tần Sa gần như vô dụng. “Chú tư không biết chuyện này chứ?” Cố Khinh Chu hỏi. “Hắn không biết, tôi nói với hắn là do tôi bất cẩn. Gần đây thời thế loạn lạc, cô cũng biết rồi đấy. Đâu thể tùy tiện nghi ngờ lung tung, lỡ vu oan cho người tốt thì tôi có tội.” Tần Sa nói. Dừng một chút, Tần Sa lại nói: “Chuyện này chỉ có một số ít người biết, tôi cũng đã phong tỏa tin tức rồi.”
“Cô đoán xem, có phải có người nhằm vào tôi không?” Cố Khinh Chu hỏi.