Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1239: Không phải ta

Diệp Vũ giật mình trước sự mỉa mai của Tư Hành Bái, đầu óc bay xa. Cô sững sờ, quên mất mình định nói gì. Tư Hành Bái thu lại ánh mắt. Xe thuận lợi tiến vào thành. Người của Diệp đốc quân đã canh gác nghiêm ngặt các cửa thành từ trước, cũng không dám kiểm tra xe của Tư Hành Bái. Tư Hành Bái là bạn hữu quan trọng của Diệp đốc quân, mà trong xe còn có tiểu thư thứ ba Diệp Vũ. Cổ Nam Tượng thu lu ở cốp sau. Về đến nhà, Cố Khinh Chu trực tiếp sắp xếp Cổ Nam Tượng ở sân của Hoắc Việt. Hoắc Việt không về mấy ngày nay. Bên kia trống không, lại không có người hầu. Bình thường Hoắc Việt tới cũng là tùy tùng của ông ta chăm sóc sinh hoạt hàng ngày. “Hai người nói chuyện trước đi, tôi đi rửa mặt.” Cố Khinh Chu nói với Diệp Vũ và Cổ Nam Tượng. Cô cùng Tư Hành Bái về phòng trước. Vừa vào phòng, Tư Hành Bái liền lắc đầu. Anh bảo Diệp Vũ: “Đầu óc chậm chạp, chưa đủ nhanh nhạy, không học được hết dáng vẻ của cô.”

Cố Khinh Chu nói: “Tôi không phải cô giáo tốt.”

“Thợ điêu khắc dù tay nghề tốt đến đâu thì cũng cần nguyên liệu gỗ tốt. Gỗ mục khó thành tượng, trách gì được thầy dạy?” Tư Hành Bái hừ lạnh. Cố Khinh Chu nói: “Anh nghiêm khắc quá rồi.”

“Là cô quá khoan dung.” Tư Hành Bái khẽ vuốt đầu cô, “Khinh Chu, sau này cô sẽ là một bà mẹ nhân từ.”

Cố Khinh Chu: “…”

Còn Diệp Vũ thì lơ mơ ngồi đó, cứ cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng lại không biết là gì. Cô cũng có một bụng nghi vấn về Cổ Nam Tượng. Cổ Nam Tượng lại lên tiếng trước: “Tiểu thư thứ ba, chúc mừng cô đính hôn.”

Diệp Vũ nói: “Cảm ơn.”

Cô nhanh chóng chuyển sang câu hỏi về Cổ Nam Tượng. Cô rất để bụng chuyện này. “Anh nói anh có mâu thuẫn với tiểu đoàn trưởng Vương. Anh ta là cấp trên của anh, anh cũng không khích tướng gì, sao lại gây mâu thuẫn với anh ta?” Diệp Vũ hỏi. “Chuyện này nói ra hơi chán.” Cổ Nam Tượng nói, “Tôi có mâu thuẫn với Vương Kiều Tùng, không phải chuyện một hai ngày. Vì anh ta là cấp trên của tôi nên tôi vẫn nhẫn nhịn, mãi đến dạo gần đây mới bùng nổ.”

Diệp Vũ gật đầu, ra hiệu anh ta tiếp tục nói. “Vương Kiều Tùng hơi háo sắc, trong nhà đã có vợ con, nhưng vẫn không chịu đứng yên.” Giọng Cổ Nam Tượng lạnh lùng mà điềm đạm, “Bình thường ra ngoài, dùng lời thô tục trêu chọc nữ sinh trên đường thì thôi đi, trong doanh trại anh ta cũng làm bậy.”

Vương Kiều Tùng không chỉ mê gái đẹp, còn thích trai trẻ đẹp. Trong doanh trại có một số tân binh mới nhập ngũ, mới mười lăm mười sáu tuổi. Hầu hết họ đều là những người trong nhà không đủ ăn hoặc không có ai, mới tham gia quân ngũ, sức yếu thế cô, mặc người chém giết. Có một số cậu mặt mày thanh tú, Vương Kiều Tùng cũng bất chấp tất cả, mang về phòng của mình. Cổ Nam Tượng đã gặp nhiều lần. Anh ta chính trực nhiệt huyết, lại thích can thiệp chuyện bất bình, nên đã giúp những tân binh thanh tú đó nhiều lần. Vương Kiều Tùng cũng vì thế mà ghét Cổ Nam Tượng, hai người dù là cấp trên cấp dưới nhưng quan hệ ngày càng căng thẳng. Nhưng Cổ Nam Tượng lại được Diệp đốc quân đích thân chọn làm rể, Vương Kiều Tùng không dám thật sự tìm anh ta gây hấn. Có lẽ là vì Cổ Nam Tượng giúp đỡ một tay, lại vì anh ta cao to lực lưỡng, rất khó dây vào, nên những tân binh thanh tú dần coi anh ta như một lá bùa hộ mệnh. Một khi bị Vương Kiều Tùng quấy rối, họ sẽ chạy đến bên Cổ Nam Tượng cầu cứuNhiều lần, Cổ Nam Tượng và Vương Kiều Tùng tranh cãi dữ dội thì càng tiến thân mạnh. Gần đây, Cổ Nam Tượng lại phát hiện một chuyện. Anh ta vốn tưởng Vương Kiều Tùng chỉ quấy rối binh lính cấp dưới, không ngờ Vương Kiều Tùng còn biến thái và ghê tởm hơn anh ta nghĩ.

Vương Kiều Tùng không quan tâm các binh lính tự nguyện hay không, hễ để mắt tới là dùng chức vụ để bắt ép, đưa người đến bên cạnh mình, đùa giỡn thỏa thích. Hắn còn có sở thích hành hạ, những binh lính trẻ đẹp kia có vài người bị hắn đánh đập đến chết. Vương Kiều Tùng là lữ đoàn trưởng, địa vị giúp hắn che giấu tội ác một cách hoàn hảo. Là đàn ông, bị đàn ông cưỡng ép, theo quan niệm của mọi người thì đó là chuyện mất mặt tột độ. Các binh lính còn trẻ, sợ ánh mắt dị nghị của người khác, họ sẽ tìm Cổ Nam Tượng che chở lúc Vương Kiều Tùng không có mặt, còn sau đó thì không dám mách Cổ Nam Tượng về việc bị Vương Kiều Tùng làm nhục. Nếu không vô tình tình cờ, lại vẫn cảnh giác Vương Kiều Tùng về mặt này thì Cổ Nam Tượng cũng không phát hiện ra. Cổ Nam Tượng tìm Vương Kiều Tùng đối chất, Vương Kiều Tùng thề thốt phủ nhận. Hầu hết các binh lính bị Vương Kiều Tùng ức hiếp đều không chịu đứng ra làm chứng. Không có chứng cứ, mà Vương Kiều Tùng lại là cấp trên của Cổ Nam Tượng, nên Cổ Nam Tượng cũng không còn cách nào, đành phải lớn tiếng cãi nhau với Vương Kiều Tùng. Mọi người nghe được Cổ Nam Tượng dọa Vương Kiều Tùng: “Sớm muộn gì tôi cũng đánh chết anh!”

Không ngờ chẳng bao lâu sau, Vương Kiều Tùng chết. Cổ Nam Tượng vừa cãi nhau với Vương Kiều Tùng, mọi người đều thấy; khẩu súng lục của anh ta thiếu một viên đạn, và anh ta lại vừa xuất hiện ở trong phòng của Vương Kiều Tùng. Cổ Nam Tượng biết mình không giết Vương Kiều Tùng, nhưng anh ta không thể minh oan được. Diệp Vũ không ngờ một lữ đoàn trưởng trong quân đội lại tàn ác và biến thái đến vậy, lời nói của Cổ Nam Tượng khiến cô buồn nôn muốn ói. Ngăn cơn tức giận, Diệp Vũ hỏi: “Khi Vương Kiều Tùng chết, anh ở đâu?”

“Tôi ở trong phòng Vương Kiều Tùng”. Cổ Nam Tượng kể lại, “Tôi định tìm chứng cứ, rồi sẽ báo cáo lên đốc quân”

Diệp Vũ lại giật mình. Lúc này, trong lòng cô cũng có phần khác thường. Cổ Nam Tượng có thật sự trong sạch không? “Vương Kiều Tùng bị giết trong phòng, mà anh lại tìm chứng cứ trong phòng của anh ta… Anh có nhìn thấy ai giết anh ta không?” Diệp Vũ hỏi, giọng nói bất giác run rẩy. Cổ Nam Tượng ngẩng lên, chậm rãi nói: “Tam tiểu thư, tôi không giết người. Khi tôi đột nhập vào, Vương Kiều Tùng đã chết rồi”.

Diệp Vũ xấu hổ ho khan một tiếng, như thể những suy nghĩ của mình bị vạch trần. Cuối cùng, cô cũng hiểu ra tại sao Cổ Nam Tượng không nói hai lời liền bỏ chạy. Phải nói Cổ Nam Tượng không giết, quả thực cần có chút chứng cứ, nhưng Cổ Nam Tượng lại không có. “Khi anh vào, Vương Kiều Tùng đã chết lâu rồi, như vậy thì không ai nghe thấy tiếng súng sao?” Diệp Vũ hỏi. Cổ Nam Tượng lắc đầu. “Vương Kiều Tùng có bao nhiêu kẻ thù trong doanh trại?” Diệp Vũ lại hỏi, “Ngoài anh ra, còn ai có khả năng giết anh ta?”

Cổ Nam Tượng nói: “Tất cả những binh lính có khuôn mặt thanh tú đẹp trai đều là kẻ thù của anh ta”.

“Không thể là họ”. Diệp Vũ nói, “Họ không có tư cách dựa sát Vương Kiều Tùng, làm được thần không biết quỷ không hay, lại họ còn trẻ, chưa chắc có gan giết người. Huống chi, anh cũng coi như là người che chở họ, cho dù họ muốn sát hại Vương Kiều Tùng thì cũng sẽ không lấy anh làm dê thế tội”.

Cổ Nam Tượng ừ một tiếng. Có vẻ như anh ta đột nhiên mất hứng thú bàn luận về chuyện này. Diệp Vũ suy nghĩ, thử dò hỏi: “Cổ Nam Tượng, anh có phải đang có suy đoán riêng không? Anh biết hung thủ là ai?”

Cổ Nam Tượng nhìn Diệp Vũ. Đôi mắt Diệp Vũ lộ vẻ nghi ngờ sâu sắc. Để xua đi sự lo lắng của cô, Cổ Nam Tượng liền nói thêm vài câu để mọi thứ có vẻ hợp lý: “Vương Kiều Tùng còn tham ô quân lương, đoàn trưởng dưới quyền của anh ta khổ sở vô cùng, cũng có thù với anh ta”.

Nói như vậy, thì Vương Kiều Tùng có không ít kẻ thù.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free