Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1500: Từ Kỳ Trinh quyết định
Từ Kỳ Trinh dự định ly hôn, không ngờ lại phát hiện mình có thai sau nửa tháng ly hôn. Cô đi phá thai nhưng lại bị xuất huyết quá nhiều, suýt mất mạng. Những người sành sỏi đều biết rằng phá thai sẽ khiến hầu hết phụ nữ không thể làm mẹ, chỉ những cô gái kỹ viện mới liều lĩnh như vậy. Dù bây giờ có Tây y, nhưng phá thai vẫn rất nguy hiểm. Từ Kỳ Trinh cảm thấy sợ hãi. Cô cũng không thể thản nhiên nói với Nhan Tử Thanh rằng đây là chuyện riêng của cô.
Nhan Tử Thanh xem xong sổ khám bệnh, liền có quyết định trong lòng. Anh hỏi Từ Kỳ Trinh trước: “Cô nói suy nghĩ của cô trước đi”.
Từ Kỳ Trinh lạnh lùng nói: “Tam thiếu, đêm đó tôi uống say, anh là kẻ thừa cơ. Anh đừng được voi đòi tiên, anh nên chịu trách nhiệm về việc này”.
Cô tức giận. Nhan Tử Thanh không kìm được nở nụ cười: “Xin lỗi, tôi lỡ lời. Cô hỏi tôi suy nghĩ của mình, thực ra rất đơn giản. Gia đình chúng tôi ở Singapore đã lâu, lại là gia đình danh giá, theo truyền thống, cô và đứa bé này đều là trách nhiệm của tôi. Cô cũng biết, gia tộc họ Nhan chúng tôi ít người, nếu cô đồng ý, tôi sẽ đi mua nhẫn ngay lập tức và cầu hôn cô”.
Từ Kỳ Trinh hơi nhíu mày. Cuối cùng, lời nói của Nhan Tử Thanh cũng không khiến cô tức giận. Cô nói: “Thực ra cũng không nghiêm trọng như vậy. Đêm đó anh sai, tôi cũng sai. Tôi sẵn sàng chịu một nửa trách nhiệm”.
Trong lòng Nhan Tử Thanh đột nhiên chùng xuống. Lời này có ý gì? Hình như anh không đồng ý với suy nghĩ của Từ Kỳ Trinh. “Không cần kết hôn, cô không thích tôi, tôi cũng không thích cô”. Từ Kỳ Trinh nói, “nhưng đã phạm sai lầm thì phải gánh chịu trách nhiệm, tôi không thể phá thai, tôi còn muốn làm mẹ trong tương lai”.
Nụ cười trên môi Nhan Tử Thanh dần tắt. Sau một hồi lâu, anh hỏi Từ Kỳ Trinh: “Ý của cô Từ là gì? Tôi đã nói suy nghĩ của tôi, cô Từ thì sao?”
“Anh nghĩ cách đưa tôi sang Anh, không được để ai biết, càng nhanh càng tốt. Tương lai đứa trẻ được sinh ra, nếu anh muốn thì đón về nuôi, nếu không thì cho người khác nhận nuôi”. Từ Kỳ Trinh nói.
Nhan Tử Thanh đột nhiên đứng dậy. Từ Kỳ Trinh nhìn anh. Nhan Tử Thanh định nổi giận, nhưng đột nhiên lại thấy không có lý do, đề nghị của Từ Kỳ Trinh không có gì bất lợi cho anh, ngược lại là cô phải hy sinh mình trong một hai năm. “Cô Từ, cô thật quá tùy hứng”. Nhan Tử Thanh nói, “cô bây giờ nghĩ đơn giản như vậy, lỡ như sinh con ra rồi cô không nỡ thì sao? Đến lúc đó, cô sẽ cầu xin tôi cưới cô, hay là làm bà mẹ đơn thân?”
“Nếu tôi cầu xin anh cưới tôi, anh sẽ đồng ý sao?” Từ Kỳ Trinh hỏi.
Nhan Tử Thanh cứng đơ. “Nói thật, một hai năm sau, ai có thể đảm bảo được điều gì?” Nhan Tử Thanh nói, “nếu tôi yêu người khác, có ý định đính hôn, cô định dùng đứa trẻ để ép buộc sao?”
Từ Kỳ Trinh nhìn anh. “Anh quyết định như vậy, có vẻ rất ngây thơ”. Nhan Tử Thanh nói, “tôi sẽ nói với cha mẹ cô. Cô không đồng ý, tôi sẽ công khai chuyện này”.
“Anh công khai chuyện này, tôi sẽ phá thai”. Từ Kỳ Trinh nói, “nó ở trong bụng tôi, anh không thể ngăn cản được”.
Nhan Tử Thanh lại cứng đơ. “Tam thiếu, anh không có tư cách thương lượng, cứ làm theo lời tôi đi”. Từ Kỳ Trinh nói, “tôi đã suy nghĩ rất lâu rồi, mới đến tìm anh nói chuyện. Tôi không phải kiểu gặp chuyện thì bối rối, chạy đến khóc lóc kể lể với anh”.
Nói xong, cô liền đứng dậy, “Anh chuẩn bị đi”.
Nhan Tử Thanh giữ tay cô lại. “Cô Từ, nuôi một đứa trẻ thật sự rất vất vả, kết hôn với tôi không quá khó khăn như vậy”. Nhan Tử Thanh nói.
Từ Kỳ Trinh thở dài.
“Anh không phải là tôi, sao anh biết được những gì trong lòng tôi?” Từ Kỳ Trinh nói, “nếu anh thực sự thành ý, thật sự nghĩ cho tôi, vậy anh hãy đợi một năm”.Đến lúc ấy có lẽ chúng ta sẽ chia tay, anh lại cầu hôn tôi ư? Nếu như anh ngay cả điểm ấy cũng không thành tâm, bây giờ tôi lấy anh, tương lai cũng phải đâm đơn ly hôn với anh. Ly hôn rồi, tôi lại thành phụ nữ đã qua một đời chồng, anh thấy như thế có lợi cho tôi hơn ư?
Nhan Tử Thanh: “”
Mọi người đều nói, Từ Kỳ Trinh là người vô cùng thực tế, Nhan Tử Thanh cho đến lúc này mới cảm nhận sâu sắc. Cô ấy cân nhắc vấn đề, quả thật không hề có một chút may rủi nào. Cô ấy là người tương đối bi quan. Cô ấy trước tiên tính đến tình huống xấu nhất, sau đó mới tìm cách giành lợi về cho mình. Từng bước tính toán cẩn thận, Nhan Tử Thanh có chút hối hận. Đêm đó không nên bị ma quỷ ám ảnh, đi ngủ với cô gái như vậy. Cô ấy cuộc sống trật tự, không nên để anh làm xáo trộn. “Cô Từ, cô rất độ lượng, nhưng trách nhiệm chủ động vẫn là ở tôi. Yêu cầu của cô, tôi sẽ toàn bộ làm theo, cô yên tâm chờ tin tức, tôi đi sắp xếp, sẽ tạo cho cô một hoàn cảnh sinh nở rất tốt” Nhan Tử Thanh nói, “tôi cũng hứa với cô, về sau đứa con ấy sẽ thuộc về cô, tôi sẽ nuôi dưỡng nó”
Từ Kỳ Trinh nhẹ nhàng gật đầu. “Cám ơn anh” Từ Kỳ Trinh nói, “ngoại trừ hai chúng ta, anh chớ cùng bất kỳ ai nói”
Nhan Tử Thanh cũng đồng ý. Anh từ căn phòng ra, liền đi bắt đầu chuẩn bị việc này. Rất nhanh, anh liền để quản gia nhà anh ở Anh quốc mua xong nhà cửa, thuê được cả người hầu. Ngôi nhà ấy ở gần trường đại học. Anh còn nhờ quan hệ, làm giả một tờ giấy báo trúng tuyển trường trung học Luân Đôn, đủ để miễn cưỡng thuyết phục mọi người trong nhà họ Từ. Những việc này, anh trong vòng nửa tháng làm xong. Còn Từ Kỳ Trinh, tình hình cũng không tệ lắm, không hề nôn nghén, cũng không lộ vẻ nghi ngờ. Cô lấy được giấy báo trúng tuyển giả, đi cùng bố mẹ bàn bạc. “Tôi mà ở lại lâu nữa, mọi người sẽ phát điên mất” Cô nói, “tôi phải sang Anh quốc hai năm”
Mẹ cô và chị gái cô không đồng ý. “Con đi học mãi làm gì? Con đã ngoài hai mươi rồi, chậm trễ thêm hai năm nữa, thật không gả đi được nữa đâu” Mẹ cô nói. Sau đó bố cô lên tiếng, nói rằng mạng con gái quan trọng hơn. Từ Kỳ Trinh buồn bã, ấm ức rất lâu. “Để nó ra ngoài đi. Singapore cũng chẳng có người đàn ông tốt nào đâu, để nó sang Luân Đôn, có lẽ sẽ có cơ hội khác chứ?” Bố cô Từ Thiếu An nói. Từ Bồi tự tử, khiến bố mẹ họ Từ rất cẩn thận với con cái, sợ nó buồn bực ở nhà quá lâu thì nghĩ quẩn. Vì thế, nhà họ Từ đồng ý. Khi Từ Kỳ Trinh đi, Nhan Tử Thanh lén đi tiễn cô, đưa cô đến tận Hồng Kông, sau đó Tư Hành Bái máy bay ở Hồng Kông chờ đón. Cô đổi máy bay, tránh khỏi sự khổ sở của hành trình dài trên tàu, hai ngày sau đã đến Anh quốc. Nhan Tử Thanh tự mình thu xếp tốt cho cô, liên tục xác nhận với cô, cô quyết tâm bí mật sinh đứa trẻ ra, còn Nhan Tử Thanh có công việc, nên về trước. “Tôi hứa với cô, sẽ không làm loạn. Đến khi cô sinh đứa bé, lúc ấy lời cầu hôn của tôi nếu như cô chấp nhận, còn có hiệu lực” Nhan Tử Thanh nói. Từ Kỳ Trinh nói: “Đến lúc đó rồi tính”
Nhan Tử Thanh không hiểu ý cô. Vì cô đang mang thai, Nhan Tử Thanh không tiện ép buộc cô, sợ cô buồn phiền, nên không nói thêm nữa. Chuyện này, quả nhiên anh không nói với người thứ ba nào, nghĩ đến tương lai đứa trẻ ra đời, lại giống như ông ngoại anh từng nói. Thêm một đứa cháu trai hoặc cháu gái, dù có mẹ hay không, cha cũng hẳn là vui mừng.