Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1535: Ảo giác
Phòng thẩm vấn Bạch Xa Nghiệp rộng rãi. Một bên là chỗ ngồi, còn bên kia là bàn thẩm vấn, trông chẳng khác gì tòa án. Bạch Xa Nghiệp liếc nhìn thấy trong đám người có Bùi Minh Phu – vị lương y nọ. Dung mạo ông vẫn y nguyên phong thái trẻ trung, gần như không có gì thay đổi, chỉ thêm chút dấu ấn thời gian. Khi vụ nổ xảy ra, Bạch Xa Nghiệp chạy đến thì người nhà họ Từ và Bùi cũng tới, quan phủ cũng tới. Vị quan địa phương lúc đó đã già, liền gọi đứa cháu trai du học trở về đến, nói rằng cậu ta là bác sĩ, đến kiểm tra xem còn ai cần cứu chữa không. Bùi Minh Phu khi ấy còn trẻ, đang quan sát xung quanh thì bị Bạch Xa Nghiệp túm lại. Bởi vì khi Bạch Xa Nghiệp khiêng thi thể vợ bị cháy của mình, ông cảm thấy bụng bà động đậy, có vẻ như đứa trẻ trong bụng bà vừa đá ông. Vừa mừng vừa lo, ông vội kéo Bùi Minh Phu: “Ông xem thử xem con tôi còn sống không?”
Bùi Minh Phu cũng giật mình. Ông do dự nhìn người phụ nữ bị cháy nằm trên mặt đất, thấy đứa trẻ trong bụng bà còn sống là điều khó có thể xảy ra, nhưng vẫn thử bắt mạch. Sau đó, ông nói với Bạch Xa Nghiệp: “Xin ông nén bi thương, đứa trẻ không còn nữa”.
Bạch Xa Nghiệp túm chặt tay ông. Ông kéo tay Bùi Minh Phu hướng về phần bụng người phụ nữ ấy, thịt cháy xém dính đầy tay Bùi Minh Phu. “Động, có phải không? Mau, mổ đứa con tôi ra.” Ông kích động như con cá sắp chết khát vọng một chút nước. Nhưng biểu hiện của Bùi Minh Phu lại hết sức kỳ lạ. Ông nhìn Bạch Xa Nghiệp với vẻ áy náy và thông cảm: “Thưa ông, ông tỉnh táo một chút”.
Bạch Xa Nghiệp nghĩ, người này làm qua loa thế, ông ta cũng không cảm nhận kỹ, cũng không rạch bụng, làm sao biết được? Thế là Bạch Xa Nghiệp giáng cho Bùi Minh Phu một cái tát: “Ông tỉnh táo lại xem kỹ đi, ông giúp tôi mổ, ông cứu đứa con trai tôi ra”.
Nửa bên mặt Bùi Minh Phu cũng sưng tấy lên. Những người bên cạnh định can ngăn thì ông ngăn lại. Răng ông lung lay, phun ra một ngụm máu, vẫn cố kiềm chế Bạch Xa Nghiệp bình tĩnh lại. Bạch Xa Nghiệp thấy ông không chịu hành động nên tiến tới tìm vật sắc nhọn. Ông là cha, ông phải cứu đứa con của mình. Đứa con trong bụng vợ ông đã bảy tháng tuổi, nếu kéo ra thì có thể sống. Ông nhặt được một mảnh ngói. Có người bên cạnh dùng sức giữ chặt tay ông, hình như là một người mặc quân phục. Người ấy không rõ sự tình, tai không được tốt, ông ta lớn tiếng quát Bạch Xa Nghiệp: “Đã chết rồi, đừng có gây phiền, cút đi!”
Tiếng ông ta rất lớn, máu từ tai vẫn chảy không ngừng. Bạch Xa Nghiệp định hất ông ta ra thì ông ta lại giáng cho Bạch Xa Nghiệp một chưởng vào gáy. Trước khi ngất đi hoàn toàn, Bạch Xa Nghiệp nhìn thấy người đánh ông ta cũng ngất lịm, có vẻ như còn không chịu nổi cú sốc hơn cả Bạch Xa Nghiệp. Người ấy chính là cha của Tư Hành Bái – Tư Viêm. Lúc ấy, Tư Viêm không nghe rõ sự tình, tại sao lại ở đó, không ai biết. Ông ta rất thông minh, chỉ nhìn thôi cũng hiểu được sơ lược ý định của Bạch Xa Nghiệp và Bùi Minh Phu. Thấy Bạch Xa Nghiệp đánh bác sĩ trẻ tuổi kia nên ông ta mới ra tay. Mà bản thân ông ta, khi đó cũng đã choáng váng, vừa ra một đòn thì hết sức. Khi Bạch Xa Nghiệp tỉnh lại, ông đang ở bệnh viện của nhà thờ. Mẹ, vợ và con gái ông cũng đã nhập quan. Cuối cùng, ông đã rạch bụng vợ mình. Đứa trẻ đã sớm trở thành một cục thịt nhão, nhưng có lẽ Bạch Xa Nghiệp biết, lúc đó, đứa trẻ vẫn còn sống, khi ấy còn nằm trong bụng mẹ ông. Bác sĩ Tây Dương ở nhà thờ đã nói với ông rằng, điều đó là không thể, người phụ nữ mang thai bị ngạt thở thì chắc chắn đứa trẻ sẽ chết. Vợ ông không phải vừa mới bị ngạt, mà đã ngạt thở lâu rồi, cơ thể đã bị cháy hỏng. Những người khác cũng đều nói như thế.”Có lẽ có phép lạ?” Câu hỏi này làm Bạch Xa Nghiệp bối rối cả đời, đến tận bây giờ hắn vẫn nhớ sự rung động đó, vẫn tin rằng nếu ngày đó chạy nhanh hơn một chút, hắn đã không phải mất trắng, hắn đã còn con trai.
Chính vì Bùi Minh Phu không chịu giúp đỡ, chính vì tư viêm đánh ngất hắn mà hắn đã bỏ lỡ cơ hội cuối cùng cứu con mình. Nhưng mà, Bùi Minh Phu khi nhìn thấy Bạch Xa Nghiệp chỉ tỏ ra mơ hồ, có thể ông ta chẳng nhớ rõ một bàn tay như vậy. Sau đó ông ta tự lái xe đến bệnh viện, gặp muôn hình vạn trạng bệnh nhân, thấy người nhà bệnh nhân gây chuyện cũng là chuyện thường thấy, ông ta đã quen rồi chăng? Bạch Xa Nghiệp ở nhà thờ bệnh viện rất lâu, hắn quen biết một bác sĩ Tây Dương, ông ta có một trai một gái, nghe Bạch Xa Nghiệp kể lại chuyện con gái và con trai của hắn đều mất hết, vô cùng đồng cảm thương xót hắn. Bác sĩ đó nói: “Nếu con tôi chết, tôi chắc chắn không muốn sống, anh thật kiên cường, tôi sẽ giúp anh vượt qua khó khăn”. Gia tộc họ Từ và họ Nguyễn rất nhanh bắt đầu bồi thường. Mỗi người bị nổ chết, gia quyến đều được bồi thường một khoản tiền rất lớn; người bị thương cũng được tiền thuốc men. Việc này khiến quan phủ rất hài lòng, khen ngợi gia tộc họ Từ và họ Nguyễn giải quyết mâu thuẫn ổn thỏa, cho họ rất nhiều lời khen ngợi. Bạch Xa Nghiệp cũng nhận được tiền, mặc dù gia đình hắn không phải công nhân trong nhà máy. Một khoản tiền như vậy, nếu người bình thường tiết kiệm một chút, cả đời sống thoải mái. Nhưng Bạch Xa Nghiệp từng giàu có, số tiền này hắn căn bản không để trong lòng. Ngay năm đó hắn theo chân bác sĩ Tây Dương ra nước ngoài, mong muốn thay đổi cách sống mới. Ra nước ngoài, hắn quen biết “Bạch Xa Nghiệp”. Lúc đó “Bạch Xa Nghiệp” còn nhỏ hơn hắn mười tám tuổi, nhưng rất nhiều người đều nói họ rất giống nhau. Hắn tiếp xúc với “Bạch Xa Nghiệp”, chàng thanh niên trẻ tuổi bồng bột tự biên tự diễn, nói cha hắn là quan chức Anh Quốc, nói ông nội hắn là phú hào Singapore, mẹ hắn vụng trộm với cha hắn sinh ra hắn. Chuyện này, ban đầu Bạch Xa Nghiệp không để ý lắm. Hắn khoảng hơn một năm sau, nghe du học sinh từ Nam Kinh kể về gia tộc họ Từ và họ Nguyễn. Bạch Xa Nghiệp còn tưởng rằng, gia tộc họ Từ và họ Nguyễn trải qua chuyện này chắc chắn phải đóng cửa phá sản, không ngờ du học sinh lại khen ngợi họ không ngớt. Cha của du học sinh đó mở hiệu cầm đồ, nói hiệu cầm đồ cho gia tộc họ Từ và họ Nguyễn vay rất nhiều tiền. Gia tộc họ Từ và họ Nguyễn được quan phủ khen ngợi, hiệu cầm đồ giúp đỡ, người dân ủng hộ, công việc làm ăn vẫn tiến hành, không hề bị ảnh hưởng gì. Đêm đó, Bạch Xa Nghiệp gần như phát điên. Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì hắn thảm như vậy, gia tộc họ Từ và họ Nguyễn lại không hề hấn gì? Hắn muốn trả thù. Thế là, hắn nhắm vào tên ngốc cũng tên là “Bạch Xa Nghiệp” kia, biết mẹ hắn đã mất, cũng biết cha hắn hàng năm chỉ gặp hắn một lần, mà ngoại tổ phụ chỉ gặp hắn một lần khi hắn sáu tuổi. Người thân của hắn, hầu như chẳng có mấy người để ý kỹ diện mạo của hắn. Hắn giết chết người kia, tự mình trở thành Bạch Xa Nghiệp. Để che giấu mọi người, hắn ngay ngày hôm đó đi tàu chở khách định kỳ đến Singapore. Bạch Xa Nghiệp thực sự mới mười bảy mười tám tuổi, còn hắn thì chắc chắn là một người trưởng thành. Nhưng những người thân của Bạch Xa Nghiệp chưa từng gặp hắn, cha càng không quen hắn. Nam hài tử già trước tuổi cũng là chuyện có thể, ngược lại khiến hắn có vẻ thất vọng và đáng thương trong cuộc sống. Khi đó, cha hắn chính là Tổng đốc Anh Quốc tại Singapore, hắn nhân cơ hội tìm được công việc trong phủ Tổng đốc. Sau đó, ngoại tổ phụ của hắn trở về, hắn tìm đủ mọi cách chiếm đoạt toàn bộ gia sản của cậu mình. Về sau, hắn cũng chiếm được một phần gia sản của cha hắn. Hắn cứ hai năm về Tô Châu và Nam Kinh một lần. Hắn nghe nói gia tộc họ Từ và họ Nguyễn lại càng phát triển, hắn nghe nói vị bác sĩ không chịu cứu đứa con của hắn khi đó đã mở bệnh viện, hắn nghe nói tư viêm đánh ngất hắn khi đó đã chiếm được Nhạc Thành.