Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1634: Học sinh liên hiệp hội
Ngọc Tảo cứu về Trương Tân Mi một mạng, dương dương tự đắc viết một lá thư kể về sự dũng cảm của mình cho cô và chú, trong thư đều là khoe khoang. Tống duệ giúp cô xem, cảm thấy theo cách khoa trương của cô, cô sắp lên tận trời rồi. Đại tiểu thư làm gì cũng đều rất giỏi, chỉ không biết “khiêm tốn” viết thế nào. Cuối tuần rảnh rỗi, Ngọc Tảo đến Nhạc Thành một chuyến. Cô đi Singapore cùng cậu năm Nhất Nguyên, sau đó cô nhất định phải đưa năm Nội lên tàu chở khách chạy định kỳ, lại có sự giúp đỡ của Tống duệ, nên tách ra với cậu năm. Tới Thượng Hải, cô định sắp xếp mọi việc xong xuôi rồi mới đi thăm bà ngoại, không ngờ lại dính vào chuyện của Trương Tân Mi. Khi cô đến Nhạc Thành đã là Tết Đoan Ngọ. Vừa hay con trai thứ hai của dì hai cũng về. Anh em họ gặp nhau, vô cùng bất ngờ. “Ngọc Tảo, em đẹp lên rồi đấy.” Yến Nhạc Thủy chào hỏi suông, “Đặc biệt giống cô em lúc còn trẻ, để anh cho em xem bức ảnh chụp nhé.”
Ngọc Tảo được di truyền nét đẹp đặc trưng từ cha ruột là Tư Mộ, vẻ ngoài thời trẻ của cô và Tư Quỳnh Chi gần như không khác gì nhau, chỉ là cô lại hoạt bát như chú khỉ con, không có khí chất dịu dàng như cô. Yến Nhạc Thủy liền lấy cho cô một quyển album ảnh. Trong đó gồm ảnh của thế hệ Yến Nhạc Thủy và cả của thế hệ Ngọc Tảo khi còn nhỏ. Đó là do bà Yến cẩn thận giữ lại. Yến Nhạc Thủy và Tạ Thuấn Dân ngồi cạnh đó, nhìn lũ trẻ mà nói rằng: “Bọn mình già rồi, chúng nó lớn thế này rồi kìa.”
Nhất Nguyên im lặng nhìn, không nói lời nào. Anh không cảm thấy mình đã già, có lẽ là do anh lo lắng quá nhiều, còn chưa đến cảnh “nhân sinh phi bệnh tức thị do” như Yến Nhạc Thủy. Dạo gần đây Hoắc Long Tĩnh vui vẻ lắm, cô cùng Yến Nhạc Thủy đi ăn cơm, đi dạo phố. Vì cô, Yến Nhạc Thủy dừng lại công việc làm ăn đang bận rộn tại Nam Kinh, chuyển về Nhạc Thành, chỉ để bầu bạn với cô. Tạ Thuấn Dân lúc đầu muốn chứng minh bản thân bằng được, khi sự nghiệp thành công, anh mới nhận ra mọi chuyện chẳng qua cũng chỉ đến vậy mà thôi, chẳng bằng ngày ngày câu cá, chạy bộ, chơi bóng và ở bên vợ con. Mỗi người đều đã tìm được con đường riêng, chỉ còn Nhất Nguyên và Hoắc Long Tĩnh là chưa. “Bao giờ thì đi vậy? Em cũng có ý định đi du học ở Anh, cô ấy cũng giúp em xin vào trường học rồi.” Bên cạnh, giọng Ngọc Tảo bỗng cao vút. Yến Nhạc Dân và Tạ Cường quyết định đi du học ở Anh, tháng sau lên đường. “Hai người từ Thượng Hải đi hay đi từ Nhạc Thành?” Ngọc Tảo lại hỏi. Yến Nhạc Dân nói: “Mẹ mình mượn máy bay của nhà họ Hoắc, chúng mình đi từ Nhạc Thành, không đi tàu chở khách chạy định kỳ.”
“Nếu em không đi học em cũng muốn đi chơi.” Ngọc Tảo nói. Yến Nhạc Dân lấy làm lạ: “Trường bảo vệ y khoa Thánh Đức là của Tây, là một trường rất đỗi bình thường, chuyên ngành cũng rất hẹp, chỉ đào tạo bác sĩ chuyên khoa, ở Thượng Hải rất nhiều trường đại học khác tốt hơn trường đó, em sao lại chọn trường đó?”
Ngọc Tảo nói: “Em muốn làm bác sĩ.”
“Nhưng mà, em cũng nên học những môn khác nữa chứ.” Yến Nhạc Dân nói. Ngọc Tảo cười. Bà ngoại nhìn cô một cái, hiện tại không nói gì cả. Đêm xuống, Ngọc Tảo vẫn giữ thói quen cũ, cô cùng bà ngoại ngủ chung giường. Bà Yến đã hơn bảy mươi tuổi, tóc đã bạc trắng, hoàn toàn khác với trước kia, trông như một bà lão thực thụ. Nhưng bà vẫn rất minh mẫn, bà vẫn nhớ từng đứa cháu. “Lần trước mẹ em đến, đã kể với cụ về chuyện ở nhà hát La Công.” Bà Yến nói, “Ngọc Tảo, em tới Thượng Hải, là để điều tra sự việc đó sao?”
Ngọc Tảo cắn môi, không nói gì. Bà Yến thở dài: “Em vẫn không buông xuống được sao? Đã bao nhiêu năm qua, bằng chứng cũng bày trước mắt rồi. Lúc đó em chỉ mới bảy tuổi, sao có thể giết người phóng hỏa chứ?”
“Nhưng mà em nhớ được.”Vụ án giết người và hỏa hoạn năm xưa, ta mọi sự vẫn nhớ như in” Ngự Bảo khom đầu, “Mẫu thân chỉ chứng cứ cho ta xem, khẳng định rằng không phải ta, nhưng người khác không tin, chính ta cũng không tin”
“Fỏa hoạn lớn như vậy, ký ức phản bội người.
” Nhạn thái thái nói, “ký ức có khi quá hợp lý, thì lại có thể là giả, tự nó đắp thêm vào. Ta tuy rằng chưa học qua khoa học, nhưng ta hiểu rằng, thế sự khó lường, sự việc xảy ra thường không có quy luật để nói. Xảy ra tự nhiên đã xảy ra. Chỉ có con người mới có logic. Có những chuyện, ngươi thấy chẳng hợp lẽ thường, không hợp nhận thức của mình, thế là đầu óc của ngươi tự chắp vá, bịa đặt nên những thứ khác. Đó cũng chính là lý do tại sao cùng một sự kiện, mỗi người nói ra lại không giống nhau, ta thường nói lập trường khác nhau, góc nhìn khác nhau, có được tính đến bản thân sự kiện khách quan thiếu hẳn quy luật không, chính ta khi mô tả lúc không có quy luật tự nhiên thành ba hoa phù phiếm, thế là ta đan xen cả trí nhớ đắp vá của mình vào.”
Những lời này chính là Cố Khinh Chu nói. Nhạn thái thái ghi lời Cố Khinh Chu trong lòng, chỉ để khuyên răn Tư Ngự Bảo. Còn Ngự Bảo, cũng từ bé đã nghe mẫu thân nàng nói như vậy. Mẫu thân nói cho nàng biết năm xưa tuyệt đối không phải nàng giết người và phóng hỏa, bà không phải chỉ nói suông mà còn tìm chứng cứ, đồng thời tìm cả lý thuyết khoa học. Mẫu thân đã mất rất nhiều công sức để thuyết phục nàng, tiếc rằng cuối cùng cũng bất thành. Lời của bà ngoại lại khiến Tư Ngự Bảo cảm động. Bà ngoại tuổi đã cao như vậy mà còn suy nghĩ cho nàng, Ngự Bảo vô cùng xúc động. “Cháu biết rồi, bà ngoại, cháu sẽ buông tay, sẽ không để tâm chuyện vụn vặt, không tra ra được thì thôi” Tư Ngự Bảo nói, “Có lẽ khi trưởng thành rồi, cháu sẽ quên hết chuyện này”
Nhạn thái thái gật đầu vui mừng. Ngự Bảo không ở nhạc Chương lâu thêm mà nhanh chóng quay về Thượng Hải. Giao lưu rồi, hai bạn học nữ kéo nàng sang một bên bên trong rừng cây. “Bạn Tư, bạn có biết bạn nổi tiếng lắm không?” Một nữ sinh. Tại Nhạc Chương, Trương Tân Mi trúng độc, thành tích của Ngự Bảo ở trường và bệnh viện đều rất tốt, chuyện này Ngự Bảo biết. Nàng không hiểu lắm: “Sao lại vậy?”
“Cũng không sao cả” Một nữ sinh khác định nói rồi lại thôi, “Bạn có vào Liên hiệp hội học sinh không?”
Ngự Bảo lắc đầu. “Vậy tốt nhất bạn nên vào đi” Nữ sinh nói, “Bạn Tư, chúng tôi nói thế này đều vì tốt cho bạn, nếu bạn tin lời chúng tôi, vậy thì nhanh chóng vào Liên hiệp hội”
Ngự Bảo không hiểu. Nàng không rõ lắm: “Tại sao?”
Hai nữ sinh bỏ mặc nàng, đi nhanh, cũng không giải thích cặn kẽ. Ngự Bảo suy nghĩ rất lâu, vẫn không thể nghĩ ra rốt cuộc bên trong chuyện này giấu giếm điều gì, vừa vặn lúc ăn cơm trưa, nàng lại gặp Đỗ Suối Bên trong phòng ăn có một phòng ăn nhỏ, có trực nhật học sinh đứng ở cửa ra vào. Ngự Bảo định đi vào, nam sinh trực nhật ngăn nàng lại: “Bạn học, bạn có giấy thông hành không?”
Nàng không biết phòng ăn lại còn cần giấy thông hành. Đỗ Suối Bên vừa muốn đi vào, liền nói với nam sinh: “Đây là em gái họ của tôi, cho con bé đi vào”
Nam sinh gật đầu, thái độ rất cung kính. Ngự Bảo không hiểu lắm. Đến giờ ăn cơm, Ngự Bảo phát hiện những học sinh tụ tập ở đây đều ăn mặc rất chỉnh tề, hình như đều là người có gia thế trong trường, còn có vài người nước ngoài. Đồ ăn không đắt lắm, chỉ là tươi mới, ngon miệng hơn. Nàng không làm gì khác. Đỗ Suối Bên hỏi nàng: “Cây mẫu đơn kia, bạn đã đắp hết chưa?”
Ngự Bảo cảm thấy trước mắt chắc chắn là một vực thẳm rất sâu. Nàng không thể hiểu rõ biết rõ có vực thẳm mà vẫn nhảy, liền cười nói: “Tôi vẫn đắp, gần đây bận quá, bạn tôi không phải trúng độc rồi sao, bạn thấy đấy”
Đỗ Suối Bên tin lời của nàng. Sau đó, Ngự Bảo lại hỏi hắn một bạn học khác: “Bạn có tham gia Liên hiệp hội học sinh không?”
Nam sinh cười nói: “Tôi có nộp đơn xin rồi nhưng không được duyệt. Tôi nghe nói phải là người có tiền có thế trong nhà hoặc là người có thành tích xuất sắc. Trong đó có nhiều chỗ tốt lắm, năm nào tôi cũng hóng và làm mọi cách để được vào”
Ngự Bảo lại thấy không có gì lạ. Nhưng thế gian sao có thể không có những điều khó tin được, Ngự Bảo quyết định phải tìm hiểu rõ trước khi quyết định.