Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1910: Khuê nữ có phải hay không có chút ngu?
Trần Tố Thương chốc lát vẫn chưa lấy lại bình tĩnh. Nhan Khải lấy làm lạ, cầm bức điện từ tay cô. Điện văn của Viên Tuyết Nghiêu không ngắn lắm, nên đã trình bày rõ sự tình, không có ẩn ý gì: “Tô Mạn Lạc hôm trước sinh con gái, khó sinh mà chết”.
Nhan Khải cũng sửng sốt. “Thế này…” Anh đọc đi đọc lại bức điện nhiều lần rồi hỏi Trần Tố Thương: “Cô ấy chết rồi ư?”
Trần Tố Thương gật đầu. Cô và Nhan Khải quay về Singapore đã kể chuyện của Tô Mạn Lạc cho Tô Bằng nghe. Tô Bằng bèn đích thân đến Điền gia Viên Tây của họ Viên. Khi Viên Tuyết Nghiêu kết hôn, Tô Mạn Lạc đã có chửa. Tô Bằng nghe tin kẻ đã cưỡng bức Tô Mạn Lạc đã bị xử tử thì cũng nguôi ngoai phần nào, muốn đón Tô Mạn Lạc trở về. Đương nhiên, việc Viên Tuyết Nghiêu xử tử Viên Tuyết Tùng không phải vì Tô Mạn Lạc, mà vì gia quy. Tô Mạn Lạc không chịu về nhà: “Bố, coi như con gái lấy chồng xa vậy. Sau này con không thể chăm sóc bố, bố phải tự lo cho bản thân”.
Dứt lời, cô muốn quỳ lạy Tô Bằng. Cô vẫn tùy hứng. Lần này, trong mắt cô có tia sáng rạng rỡ, kiểu như nhất định phải được Viên Tuyết Nghiêu chấp nhận. Bởi vì gần đây không rõ là vì hiu quạnh hay lý do gì mà Viên Tuyết Nghiêu không còn lạnh nhạt như trước với cô. Đương nhiên là không hay rồi. Cô muốn nắm bắt cơ hội này, không còn đắn đo nữa. Tô Bằng hết cách, không khuyên nổi cô, thử đủ cả mềm lẫn cứng, nhưng Tô Mạn Lạc vẫn một mực đòi ở lại Điền gia, Tô Bằng đành tự trở về Singapore. Tư Ngọc Tảo nghe chuyện này, còn tưởng rằng Tô Mạn Lạc lại được Viên Tuyết Nghiêu cưới về làm vợ, nghe nói Viên Tuyết Nghiêu rất bản lĩnh, Tư Ngọc Tảo hơi không vui: “Người như thế mà cho đáng hưởng hạnh phúc ư?”
“Cô ấy cũng không phải làm gì quá đáng đâu”. Trần Tố Thương nói vậy. Giờ thì Tô Mạn Lạc chẳng làm gì quá đáng, mãi mãi được chôn cất ở Tương Tây. Trần Tố Thương và Nhan Khải đến thăm Tô Bằng. Tô Bằng già đi rất nhiều. Ông kể với Nhan Khải: “Giá mà tôi cố thêm lần nữa, đưa cô ấy về thì có thể khác. Singapore có nền y tế tốt, chẳng lẽ lại chết vì khó đẻ ư… Tôi đã hại cô ấy. Lúc nhỏ không dạy bảo cô ấy, giờ lại không cứu được cô ấy…”
Ông bật khóc trước mặt những người trẻ trước mắt. Lúc đó, lòng Nhan Khải và Trần Tố Thương đều đau nhói. Sau này, Tư Hành Bái còn giới thiệu cho Tô Bằng một người phụ nữ góa khoảng bốn mươi tuổi. Tô Bằng và người vợ ấy rất tình cảm, dù vợ đã mất nhiều năm mà vẫn không nghĩ đến chuyện tái hôn. Nhưng giờ không còn Tô Mạn Lạc nữa, ông cũng nghĩ thoáng hơn. Không lâu sau, ông lại cưới, chỉ bày mấy mâm rượu, rất giản dị. Sau tết, Nhan Khải lại đến thăm ông, thấy ông khỏe mạnh hơn, nhà cửa sạch sẽ, sức khỏe cũng như xưa. Người vợ mới của Tô Bằng có khuôn mặt phúc hậu, vẻ ngoài vui vẻ, tính tình ôn nhu hiền lành. “Nghe nói cô nhi viện có rất nhiều đứa trẻ, chúng tôi định nhận một đứa về nuôi”. Tô Bằng nói với Nhan Khải: “Lần này không nhất thiết là con gái, tôi nuôi con gái không tốt, lần này nuôi con trai. Dạy bảo nghiêm khắc, không nuông chiều”.
Nhan Khải và Trần Tố Thương đều thấy ý kiến này không tệ. Sau đó hai người cũng bận rộn nên không đến thăm Tô Bằng thường xuyên nữa. Chỉ nghe nói là sau này Tô Bằng nhận nuôi một bé gái bốn tháng tuổi, Tư Hành Bái còn đến chơi, Tô Bằng bảo ông đặt tên cho đứa trẻ. Ông nói không muốn con gái nữa, nhưng nhìn thấy ánh mắt long lanh của đứa bé, ông lại nhớ đến Tô Mạn Lạc nên nhất thời mềm lòng đón về. Người vợ mới của Tô Bằng lại rất vui. Trong khi đó, Viên Tuyết Nghiêu lại gửi điện báo đến, báo cho hai người hay là anh ta nuôi con gái Tô Mạn Lạc theo danh nghĩa của mình. Khi anh đón Trần Tố Thương về nhà, trên gia phả đã có tên bé, vừa hay điền tên con gái Tô Mạn Lạc vào. “Khi nào đến thăm các bạn nhé”. Nhan Khải đáp lại: “Khi nào con lớn, mang bé đến Singapore chơi nhé”.
Từ đó trở đi, tình hình trong nước càng căng thẳng, Nhan Khải và Trần Tố Thương muốn về cũng khó, đành tạm gác lại ý nghĩ nàyNăm nay, Tết tại Singapore vẫn rất náo nhiệt. Đêm giao thừa, nhà họ Nhan tổ chức cúng gia tiên, Trần Tố Thương và đứa con trai đi cùng tham gia. Đây là lần đầu đứa con tham gia cúng gia tiên, cũng là lần thứ hai Trần Tố Thương tham gia nên càng thêm long trọng. Sức khỏe ông Nhan khá ổn. Sau bữa cơm sum họp đêm giao thừa, ông nhớ lại gia đình năm xưa bị thảm sát, chỉ còn mình và Nhan Tự Thanh cơ cực nương tựa nhau sống qua ngày, trong lòng cảm khái vô cùng. “Ta không ngờ rằng còn có thể sống chung tới tận đời thứ tư”, ông Nhan nói, “Trong cuộc đời này, ta chẳng làm việc tốt gì như ăn chay niệm Phật, làm sao có thể được Phật tổ ban ơn?”. Mọi người cười ầm lên. “Ông nội có phúc, chỉ nhìn vào tướng mạo thôi thì đời thứ năm cũng có thể chung sống hạnh phúc”, Trần Tố Thương nói. Ông Nhan càng vui hơn. Đang vui chơi thì Cố Khuynh Chu và những đứa trẻ tới chúc Tết, đây là hoạt động thường niên vào mỗi năm. Chỉ có điều năm nay, Tư Ninh An không ở nhà. “Nhìn những đứa nhỏ này, luôn thấy thời gian trôi qua thật nhanh, chẳng thấy chớp mắt chúng đã lớn như vậy, trước đây vẫn còn bé tí; Còn nhìn Khuynh Chu kìa, lại thấy thời gian như ngừng trôi, cô vẫn như thời điểm vừa đến Singapore vậy”, ông Nhan nói. Cố Khuynh Chu cười tươi. Năm nay cô đã bốn mươi bốn tuổi, đứa cháu ngoại cũng sắp bốn tuổi, làm sao có thể vẫn trẻ trung như hồi mới đôi mươi được. Tuy nhiên, những năm gần đây, các quý cô khác đều gọi cô là biết giữ gìn nhan sắc nên trông không quá già. Người lạ cũng cảm thấy cô giống như Tỷ tỷ Ngọc Tảo. “Sức khỏe cha nuôi cũng rất tốt, vẫn như trước vậy”, Cố Khuynh Chu cười nói. Mọi người cười đùa vui vẻ. Sau khi tới nhà họ Nhan chúc Tết xong, Cố Khuynh Chu lại sang chúc Tết nhà Nhan Tân Nông. Trần Tố Thương nhìn theo họ rời đi, trong lòng vô cùng ngưỡng mộ. “Giá như hai mươi năm nữa, cả nhà chúng ta cũng có gia đình tốt như dì ấy”, Trần Tố Thương nói. Nhan Khải nói: “Sẽ có mà. Sau này không còn chiến tranh nữa, cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn rất nhiều”. Sau Tết, thời gian trôi qua càng nhanh. Con trai của Nhan Khải cũng lớn dần lên từng ngày. Chớp mắt đã hơn nửa năm trôi qua. Tới tháng 6, Nhan Kỳ cuối cùng cũng đã lấy được bằng tốt nghiệp, để Trần Tố Thương và Nhan Khải lái máy bay tới Anh đón cô về. Nhan Tự Thanh giả vờ hỏi thăm Nhan Khải: “Kỳ Kỳ khi nào thì về?”. “Tối nay mình tới đón nó, nếu mang theo ít đồ đạc thì tối nay về luôn, còn nếu nhiều đồ quá thì chiều mai, dù sao mình cũng không định ở lại lâu”, Nhan Khải nói. “Hỏi nó xem có muốn về nhà ăn cơm không”, Nhan Tự Thanh nói. Dù gì thì cũng không đành lòng. Nhan Khải đồng ý. Ba ngày sau, Nhan Khải rất thuận lợi đón em gái về nhà. Nhan Kỳ rời nhà một năm rưỡi, nhưng sau khi về trông cô chẳng hề xúc động gì, chỉ ôm chầm lấy Từ Kỳ Trinh mà không buông: “Mẹ ơi, con nhớ mẹ đến chết mất, ngày nào cũng nhớ món bánh ngọt mẹ làm”. Từ Kỳ Trinh bất lực: “Ngoài đồ ăn ra, con không nhớ gì khác hết à?”. “Con cũng nhớ những thứ khác nữa”, Nhan Kỳ vâng lời đáp. Sau đó cô lại ôm lấy Nhan Tự Thanh: “Bố ơi!”. Cô không còn khúc mắc gì nữa. Lúc trước Nhan Tự Thanh đánh cô một bạt tai, cô vừa tới London đã quên sạch. Nhan Kỳ là người vô lo vô nghĩ, óc chỉ to bằng hạt dưa, không chứa được quá nhiều chuyện trong đầu. “Về là tốt rồi”, Nhan Tự Thanh cũng không thể cau có, chỉ nhẹ nhàng vỗ nhẹ vào lưng cô. Lần này về nhà, Nhan Kỳ phát hiện bố mẹ đối xử với cô đặc biệt tốt. Cô đã quên sạch chuyện của Chu Kình, cũng quên đi cái tát bố cô đã đánh. Cô đưa ra rất nhiều yêu cầu, thậm chí yêu cầu bố mẹ cô mua cho cô một căn hộ riêng, và bố mẹ cô đều đồng ý. “Trời ạ, khi mình không ở nhà, họ nghĩ gì về mình vậy, vậy mà chuyện dọn ra ngoài cũng đồng ý à? Có cầu là có đáp!”, Nhan Kỳ đắc ý nghĩ, ngay lập tức thấy mình được cưng chiều.