Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1941: Ngươi lớn như vậy tâm chủ quan
Nhan Kỳ nhận lấy chìa khóa, trong lòng hân hoan. Nàng lật qua lật lại ngắm nghía chẳng rời mắt. Nàng nhớ lại mục đích đến của mình. Nàng quả thực lo lắng cho Phạm Dũng Chi, cố ý đến nhắc nhở chàng cảnh giác với sự trả thù của họ Chu. “Ngươi đưa chìa khóa cho ta, không sợ ta lấy trộm à?” Nhan Kỳ cười nói. Phạm Dũng Chi đáp: “Muốn gì thì trực tiếp cầm, chẳng cần phải trộm.”
Chàng quay người, trông thấy gương mặt Nhan Kỳ rạng rỡ, thần sắc có chút ngưng lại, “Vui cái gì vậy? Trước kia chẳng lẽ không đưa cho ngươi một chiếc rồi sao?”
“Trước kia ư?”
Thần sắc Phạm Dũng Chi thu lại, quay người bước vào nhà vệ sinh, không nói gì. Nhan Kỳ bám riết theo ký ức để gợi lại chuyện cũ. Vào tháng Tư năm ngoái, thời điểm nàng sắp tốt nghiệp, luôn cần tham khảo tài liệu. Có một số sách, ngài Phạm có để trong căn hộ của chàng. Chàng đưa cho nàng một chiếc chìa khóa, để nàng có thể đến nhà chàng bất cứ lúc nào. Nhưng sau đó, nàng không đến, bởi vì bạn của nàng gọi nàng đến phòng trọ của bạn. Bạn nàng mượn được hết các sách, hai người làm cùng một đề tài, nên có thể cùng nhau tham khảo. Nhan Kỳ thích nhàn hạ, chẳng muốn đích thân lật giở tra cứu, bèn dựa dẫm vào bạn học. Vào thời điểm cận kề tốt nghiệp, ngày nào nàng cũng đến nhà bạn nữ ở. Tâm trí nàng hoàn toàn đặt vào chuyện hỗn loạn trước kỳ tốt nghiệp. Nhận được tấm bằng tốt nghiệp, nàng vô cùng vui mừng trở về Singapore. Trong lòng nàng chất chứa quá nhiều nỗi niềm: Tốt nghiệp, về nhà, công việc, quên đi Phạm Dũng Chi, trước lúc chia tay thậm chí không từ biệt chàng. Sau khi trở về, nàng càng bận rộn, cũng quên mất việc gửi điện cho Phạm Dũng Chi. Chẳng trách ngài Phạm, người trước nay vẫn rất tốt với nàng, khi gặp lại nàng lần đầu tiên ở Singapore, lại không vui như vậy, dường như hoàn toàn không muốn quen biết nàng. Đợi đến khi Phạm Dũng Chi rửa mặt xong đi ra, Nhan Kỳ liền giải thích với chàng: “Tôi làm mất chiếc chìa khóa trước đó rồi thì phải.”
“Không sao.” Phạm Dũng Chi nói. Nhan Kỳ cất cẩn thận chiếc chìa khóa này, quyết định phải thường xuyên đến thăm ngài Phạm, để chàng không giận dỗi nữa. “Ngài Phạm, sau này nếu họ Chu dám gây sự với ngài, anh trai tôi sẽ lại chế ngự lũ súc vật ấy, ngài đừng sợ.” Nhan Kỳ nhớ lại mục đích đến của mình, an ủi Phạm Dũng Chi. “Tôi không sợ.”
“Đúng chứ, ngài tài giỏi quá rồi, chúng nó còn dám đến tìm ngài, đánh cho chúng nó rụng mất răng!” Nhan Kỳ nói. Phạm Dũng Chi: “…”
Chàng im lặng một lúc, mới nói: “Tôi chẳng tài giỏi gì, thật ra tôi là kẻ hèn nhát mà…”
Nhan Kỳ chỉ nghe được đến nửa câu đầu. Ngài Phạm “chẳng tài giỏi gì”, đối với Nhan Kỳ mà nói, chính là người đàn ông hoàn hảo nhất trên đời này. “Ngài chẳng tài giỏi? Vậy còn ai tài giỏi hơn ngài nữa? Ngài là người tài giỏi nhất mà tôi từng gặp!” Nhan Kỳ hết lời nịnh nọt. Phạm Dũng Chi khẽ nở nụ cười. Trong ánh mắt chàng, vừa có đôi phần vui vẻ vừa có một tia buồn bã không giấu giếm được. Trong lòng chàng có một tấm gương cổ đang gõ, phát ra âm thanh đinh tai nhức óc, muốn nhắc nhở chàng, đừng để chàng mê muội. Hôm nay Phạm Dũng Chi rất mệt mỏi, nhưng trong lòng lại thấy bình yên đến lạ. Nhan Kỳ lo lắng cho dạ dày của chàng, xắn tay áo vào bếp lo cơm nước. Chàng ngồi trên ghế sofa, nhìn nàng bận rộn ngược xuôi, lòng dục vọng bắt đầu trỗi dậy. “… Cô không cần lo lắng cho tôi.” Chàng nói. Nhan Kỳ đáp: “Vẫn nên lo lắng thôi.”
Câu nói này, quả thực rất có lương tâm. Phạm Dũng Chi trầm mặc một chốc, rồi lại cất lời: “Nếu họ Chu quả thực khó đối phó, tôi sẽ về London. Dù sao chúng nó cũng không dám đến London tìm tôi.”
Nhan Kỳ gật đầu: “Tốt lắm.
Chúng nó đúng là một gia đình ngang tàng, tưởng rằng ở Singapore ngài chỉ có một mình thôiKhi em trở về London, bọn chúng sẽ không dám đến quấy rầy nữa đâu, em có thể yên tâm”
Phạm Dũng Chi: “…”
Sau này, anh vẫn tự trách mình sao lại thuận theo cô, sao lại hỏi đến lần nữa. Việc nhận được lời đáp như thế này đều là do anh đáng lắm. Nhạn Kỳ sau đó lại không ngừng nhắc về anh. Cô về nhà rồi nói với cha: “Cha ơi, đừng để nhà họ Chu làm phiền anh Phạm nữa, nếu anh Phạm sợ thì lại quay về London đi. Con không muốn anh Phạm về London, vì đến lúc đó cha chỉ thấy con không thôi, chứ con thích Singapore hơn”.
Nhạn Tử Thanh ngẫm nghĩ rất lâu mới hiểu được logic bên trong. Ông sững sờ nhìn cô con gái. Ông định bảo ban con gái đôi ba câu nhưng ngẫm lại thấy nói mãi cũng vô ích, Nhạn Kỳ vốn chẳng chịu tiếp thu. Thôi thì cũng chẳng nên phí lời. Ông nói: “Được, ta sẽ cho người đến nhà họ Chu cảnh cáo”. “Con về đi, đừng đứng trước mặt ta làm phiền nữa. Ta thấy con là lại đau đầu”.
Nhạn Kỳ: “…”
Cô Nhạn đại tiểu thư tự xét lại, tự hỏi sao mình lại không được cha chào đón thế nhỉ. Nhưng cô ngẫm nghĩ một lát mà không hiểu được nguyên nhân, rồi cô cũng chẳng bận tâm nữa. Sau đó, Nhạn Tử Thanh đích thực đã cảnh cáo. Cả giới xã hội đen ở Malaysia đều biết Phạm Dũng Chi là người được nhà họ Nhạn bảo vệ, không được đụng đến anh ta. Nhạn Tử Thanh cũng đích thực đã nghe theo, Chu Kình đã nhờ quan hệ để tìm sát thủ, tiền thù lao cao bao nhiêu cũng chấp nhận, nhưng không có ai dám nhận. Nhà họ Chu sợ tai hoạ không dừng nên cuối cùng bà Chu cũng phải ép chồng và con trai, cho Chu Kình đi Canada du học, không cho phép hắn ta quay lại Singapore. Cuối tháng 11, Chu Kình đành phải rời đi. Trong thời gian đó, Nhạn Kỳ bận rộn với việc học, thậm chí còn xảy ra một chút sự cố nhỏ. Cô đang dạy piano bên nhạc cụ thì vô tình để đổ một ly nước. Hầu hết các học sinh đều rất quan tâm tới cô, lúc thì mời cô ăn bánh quy bích qui, lúc thì mời nước ngọt, lúc thì lại rót nước nóng cho cô. Cô không hề đề phòng, cô cầm lên và chuẩn bị uống thì có một học sinh đến hỏi cô một câu hỏi, cô liền tiện tay đặt ly xuống. Sau khi học sinh kia đứng dậy đi về chỗ ngồi, vô tình va vào ly nước, làm nước đổ vào lòng bàn chân mình. Đầu tiên, cậu học sinh đó không có cảm giác gì. Sau này, sau khi ngồi xuống chỗ của mình được nửa phút thì cậu ta mới thấy có gì đó bất thường. Cậu ta cởi giày ra rồi thấy rằng lòng bàn chân đỏ rửng lên, có cảm giác bị bỏng. “Sao thế này nhỉ?” Cậu học sinh kêu lên. Cậu ta sợ lắm. Đây là ly nước mà cô giáo định uống, nếu cậu vô duyên cớ đổ như thế thì cô giáo uống vào sẽ ra sao? Cả lớp đều vây đến. Nhạn Kỳ cũng đến gần quan sát. Trên mặt đất cũng bắt đầu thoang thoảng bốc lên từng đợt khói trắng. Một cậu lớp trưởng rất chủ động, nói ngay: “Nhanh gọi xe đưa tới bệnh viện, gọi cho hiệu trưởng!”
Mãi một lúc sau, họ mới biết ly nước của cô giáo đã bị người ta cho thêm chất hoá học ăn mòn rất mạnh. Vậy là mọi người nhất thời thấy bất an. Người nào đó có thể hãm hại cô giáo cũng có thể sẽ hãm hại họ. Cậu học sinh được đưa đến bệnh viện. Nhạn Kỳ cũng đi cùng. Cậu nhóc này còn đùa: “Cô giáo, em cản hoạ cho cô đấy nhé, cuối kỳ phải cho điểm cao cho em!”
Nhạn Kỳ cũng cười: “Được thôi, nhất định rồi!”
Tư Ngọc Tảo nghe tin này. Chị ta cố ý đến tìm Nhạn Kỳ, từ trên xuống dưới nhìn cô một lượt rồi ôm lấy cô. Khi nghe tin, Tư Ngọc Tảo sợ đến phát điên. Chị không nghĩ rằng chỉ vì Nhạn Kỳ đi dạy thì đã suýt phải chết đến nơi. “Em không sao đâu, em không có uống ly nước đó. Chị ôm đau em chết mất”. Nhạn Kỳ không hề diễn, chỉ lạnh lùng nhìn màn độc diễn của chị dâu. Tư Ngọc Tảo buông cô ra rồi liên tục gõ đầu cô: “Em cứ chủ quan với bất cẩn như vậy nên người ngoài mới không nể nang mà toan tính với em. Sau này thì em phải lấy chị làm chuẩn rồi có nghe không nào!”