Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 2032: Hoa hoa đại thiếu tránh hiềm nghi
Sau khi đi tắm, Khang Họa Nhu trở về phòng vẫn đi tìm Khang Cầm Tâm hợp sức. Khang Cầm Tâm nhìn Lily ở trong lòng nàng, đột nhiên không hiểu nổi: “Chị à, lẽ nào chị cũng thấy rằng có lẽ vì nàng ta mang thai nên chúng ta có thể không cần xem xét hành vi trước kia của nàng ta sao? Con thật không hiểu sao dâu cả có thể đưa ra ý kiến là đón người đó trở lại dinh thự”.
“Sao con nghĩ là Ngọc Lan nghĩ vậy? Nàng ấy thế là đang nói lời của Thư Hoằng vậy”. Khang Họa Nhu ngồi bên giường của em gái dài giọng thở dài, “Con cũng không phải tới đây để khuyên con, con phụ nữ này rốt cuộc đã làm những gì thì con còn hiểu rõ hơn cả chị. Bản thân con đã có lập trường và ý chí của mình, nếu như con cảm thấy không ổn thì hẳn là thực sự không cần đưa về, chị khuyên bảo gì con chứ?”
Tâm trạng của Khang Cầm Tâm nguôi ngoai đôi chút: “Vậy thì chị đi đây là vì sao vậy?”
Khang Họa Nhu cúi đầu đôi chút. “Là Tiết Dao đã nói gì với con sao?”
Khang Cầm Tâm sắc mặt nghiêm lại, thăm dò mà hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì vậy? Chị thế này thì làm sao mà em đoán được chứ?”.
“Tiết Dao hỏi chị rằng năm nay chị có về quê không”. Khang Họa Nhu khó xử, nắm tay em gái ruột rồi nói thẳng: “Tâm Nhi, chị định về đốt nén hương cho A Húc”.
“Chị ơi, năm ngoái và năm kia chị đều về Thượng Hải, nhà họ Tiết đã đối xử với chị thế nào chứ? Không phải là nhục mạ thì cũng là giễu cợt, còn bà Tiết phu nhân thì càng vô lý, năm nay chị còn về làm gì?”
Khang Cầm Tâm rút tay ra, giọng điệu lạnh lùng: “Nếu chị cứ bận tâm mãi đến chuyện cũ như thế, thì làm sao có thể có cuộc sống mới được chứ? Không phải là em không thể gặp cái người nhà họ Tiết kia, nhưng Tiết Dao rõ ràng biết được tình hình mà vẫn hỏi chị rằng chị có về không, em thấy là không có ý tốt gì”.
“A Dao và A Húc là anh em tình cảm rất tốt, thế nên hỏi chị như vậy đầu giờ cũng chỉ là chuyện phiếm thôi mà. chị nghĩ rằng, hẳn là chị hỏi như vậy vì nghĩ đến việc chị trở về, hơn nữa A Húc cũng rất muốn thấy chị”. Ánh mắt Khang Họa Nhu dịu dàng, dần dần trở nên khó hiểu hơn. Khang Cầm Tâm đánh thức chị, ban đầu định khuyên nhưng liền nói thành: “Dù sao thì em cũng không khuyên được chị đâu, chị muốn đến thì đến, do chị mà ra thì chị vui vẻ là được rồi”.
Khang Họa Nhu lại do dự: “Mẹ mà biết thì nhất định sẽ không cho phép”.
“Đây quả là chuyện khó, mà giờ đang ở nước ngoài nên chuyện lớn như thế này, cha chắc hẳn sẽ dẫn chúng ta về quê tế tổ”. Khang Cầm Tâm suy nghĩ rồi nói: “Hay là chị cứ nói không về đi?”.
“Dù gì thì chị cũng là con gái đã xuất giá, không về thì hơi…” Ngay cả Khang Họa Nhu cũng không nói được nên lời. Khang Cầm Tâm không muốn nói mấy chuyện không vui này, thuận miệng hỏi vài câu về tình hình đêm nay: “Đúng rồi, anh họ Tân Vinh có mang theo Arch đi không?”.
“Đúng vậy đấy, Tân Vinh bảo chỉ đi một mình sợ A Dao buồn, nghĩ rằng nếu như đến trường của nạn ngoài thì mời chị họ đi cùng, Arch vẫn còn đang dẫn A Dao đi tham quan trong trường, hai người họ rất hợp nhau”.
Nghe vậy, Khang Cầm Tâm không khỏi bật cười, chế nhạo nói: “Một công tử đào hoa như vậy mà lại biết giữ ý, thật thú vị”.
“Đừng nói thế về Tân Vinh, chị thấy anh ấy vốn dĩ đã có tính cách như vậy, chỉ thích chọc người ta vui thôi mà”.
“Em biết anh họ không có ý xấu, chỉ là đùa giỡn tí thôi”.
Khang Họa Nhu gật đầu, đứng lên nói: “Chị về nghe thăm con một chút, con nghỉ ngơi đi, còn chuyện của Lily và Thư Hoằng, con dựa vào ý nghĩ của mình mà quyết định là được”.
“Cảm ơn chị”. Khang Cầm Tâm đưa chị ra ngoài.
Trong hai ngày này, Khang Cầm Tâm tỏ ra quên bẵng đi chuyện của Lily mà không nói đến một lời, Khang Thư Hoằng ở nhà lỡ gặp nàng mấy lần liền hạ quyết tâm, nhưng vẫn còn cố sĩ diện làm sao cũng không thể mở lời. Sau đó, hắn liền nhờ Khương Ngọc Lan ra mặt để nói chuyện. Khang Cầm Tâm lại từ chối thẳng Khương Ngọc Lan, khuyên nàng đừng có quá hiền lành, nếu không sau này Khang Thư Hoằng sẽ chỉ được một tấc lại muốn tiến một thước. Giờ thì đón một người thiếp về, sau này sẽ có Nhị di nương Tam di nương. Khương Ngọc Lan khó xử trong phòng của nàng.
Lại qua hai ngày, Khang Thư Hoằng cuối cùng cũng không nhịn được mà mời mẫu thân ra mặt. Diệp Vũ cũng đến thăm dò ý của Khang Cầm Tâm, Khang Cầm Tâm hỏi lại: “Hắn không nói là không cho con hỏi đến chuyện của hắn sao?”.Sao đây mẹ chồng tôi đến đây?” “Tâm Nhi, cả nhà một nhà, con không thể khách sáo như vậy với anh mình được. Người phụ nữ đó mang thai con của anh mình, anh ấy làm sao không lo lắng? Con cũng biết năng lực của anh ấy, nhất định phải nghĩ cách cứu người kia ra ngoài sớm rồi cứu, còn có thể nắm cả con hầu của mình và tôi tới đón con không?”
Khang Cẩm Tâm hết sức nhàn nhã, không lo lắng mà hỏi: “Vậy anh ấy định làm thế nào?”
“Tôi và Thư Hoằng đã nói rồi, sẽ chọn một nơi ở ngoài để lo chỗ sinh nở cho cô ta, đẻ con xong thì bế con về cho Ngọc Lan nuôi, người phụ nữ kia tuyệt đối sẽ không vào phủ được.”
Khang Cẩm Tâm lại nói: “Sau đó chúng ta cho cô ta một ít tiền rồi đuổi cô ta đi? Khi đó cô ta có chịu không nhỉ?”
“Không chịu thì phải chịu. Anh của con đã suy nghĩ rất rõ ràng, trước kia chính là người phụ nữ đó xúi giục khiến anh ấy kết giao với Giang Vĩnh Vượng và Nghiêm Tác Minh. Cô ta đã hại Thư Hoằng ngã một cú như vậy, Thư Hoằng trong lòng cũng có tức giận. Nhưng bây giờ phải xem ở trên đứa trẻ mà miễn cưỡng phải quan tâm đến cô ta một chút, đợi trẻ con sinh ra thì sẽ dứt khoát chia tay, Thư Hoằng không cần cô ta nữa, cô ta còn có thể dựa dẫm vào nhà họ Khang chúng ta được sao?” Diệp Vũ hờ hững nói. “Mẹ, mẹ đi nói với Khang Thư Hoằng, con cũng thấy anh nên cho người đón cô ta ra, nhưng từ lúc lo chỗ sinh nở cho cô ta cho đến khi tiễn cô ta đi thì anh ấy không được tới thăm cô ta.”
Khang Cẩm Tâm phản bác Diệp Vũ: “Mẹ, dù sao mẹ cũng phải nghĩ cho tâm trạng của con dâu chứ? Con dâu lại hiền lành, không thể nào hoàn toàn không thấy phiền chuyện này được. Để con dâu phải nuôi con của người khác do người khác đẻ ra thì quá khó xử, lẽ nào còn thực sự để Khang Thư Hoằng sắp xếp cho cô ta một nhà mới ở bên ngoài sao?”
“Con nói cũng có lý, quả thực việc này khiến Ngọc Lan ấm ức.”
“Không phải sao? Mẹ người ta phẫu thuật ở trong bệnh viện, con rể lại không tới thăm, ngược lại lo lắng cho một người phụ nữ suýt hại anh ta bị bại hoại thanh danh, không làm người ta đau lòng sao? Con dâu hoàn toàn là vì nhớ ơn trước kia của mẹ và ba đối với nhà họ Khương nên mới nhẫn nhịn như vậy, nếu không thì tiểu thư con nhà giàu lấy đâu ra mà chịu được tính tình kiểu như Khang Thư Hoằng ạ?” Khang Cẩm Tâm thật sự khó mà chấp nhận được cách sống của vợ chồng anh chị họ. “Nhưng những chuyện này mẹ làm mẹ chồng, sao lại quản không được họ ở trong phòng chứ. Mỗi lần tôi khuyên Thư Hoằng thì anh ấy đều đồng ý hoàn toàn nhưng anh ấy lại vẫn chứng nào tật nấy.”
Khang Cẩm Tâm ôm lấy cánh tay của mẹ: “Mẹ cũng đừng thở dài nữa, mẹ chớ cưng chiều Khang Thư Hoằng quá, anh ấy bây giờ ỷ vào mẹ và ba chỉ có mình anh là con trai nên mới chẳng sợ ai mà ỷ lại như vậy.”
“Được rồi, không nói chuyện của anh trai con nữa.” Diệp Vũ vỗ về cô: “Tâm Nhi, con xem lúc nào thì mẹ và con dâu của con nghe theo sự sắp đặt của con để đi đón người chứ?”
Khang Cẩm Tâm suy nghĩ rồi trả lời: “Con sẽ gọi điện cho cậu Tư Nhi đã.” Diệp Vũ: “Tâm Nhi, gần đây có phải con đi lại với cậu Hai nhà họ Tư nhiều không? Hồi trước tôi và vợ của Tư đốc tuy có tình thầy trò nhưng hai gia đình ít liên lạc, các con cũng ít khi theo tôi đi tới nhà họ Tư, vậy sao anh ta lại bán thể diện cho con chứ?”
“Bán thể diện gì chứ? Còn chẳng phải vì lần trước mẹ đến nhà họ Tư tìm vợ của Tư đốc đó sao? Vợ của Tư đốc tuy ngoài mặt không đồng ý với mẹ nhưng bà ấy vẫn luôn ngầm nhắc nhở cậu Hai nhà họ Tư. Nếu không thì anh ta cũng sẽ không dễ dàng để người đi, hôm đó khi tôi gặp cậu Hai nhà họ Tư, anh ta còn nói bụng bầu của Lily là cháu trai của bác, không thể để bác phải đau khổ.” Diệp Vũ nghe xong trong lòng rất phấn chấn: “Anh ta nói thật vậy sao? Vậy thì phải trách nhầm anh ta rồi, hóa ra anh ta lại là người coi trọng tình cảm, chuyện này tôi phải tự mình đến tận nhà để cảm ơn cô giáo.”