Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 2045: mất tích

Cô còn ngỡ rằng lời nàng nói có phần thận trọng. Khi nhắc tới Bệnh viện Đổng Thế, Diệp Tụ không tiện nói nhiều với cô nhưng sự ghét bỏ hiện rõ không che đậy, đồng thời cũng nhắc nhở Khang Cầm Tâm đừng dẫn nàng tới sơn trang nữa. Khang Cầm Tâm tuy không biết hai người bất hòa nhưng sự việc ắt có nguyên do, thầm nghĩ vẫn là Tiểu cửu cữu lần đầu tiên thấy nàng đã ghét bỏ bạn bè của nàng như thế, nên không hỏi nữa. Ngày hôm sau khi Khang Cầm Tâm đi tiễn Cơ, Diệp Vũ dặn dò cô và bảo cô chăm sóc chính mình. Sau khi tiễn ở sân bay, Khang Họa Nhu đề nghị cô về nhà mình ở. Khang Cầm Tâm cân nhắc một chút rồi gật đầu đồng ý, hai người đến Tân Tuyền Sơn Trang để lấy hành lý. Thực ra đây cũng là nơi Khang Cầm Tâm thường trú, chẳng có gì phải dọn dẹp, chủ yếu vẫn là cáo biệt Diệp Tụ và cùng Tân Quân về nhà họ Khang. Dạo này Diệp Tụ đặc biệt bận, nghe vậy cũng không giữ lại, lệnh Quách Nam hộ tống chu đáo. Hôm đó là Chủ Nhật, Khang Họa Nhu không phải đi làm nhưng sau khi ở nhà ăn trưa với cô lại định đi ra ngoài. Khang Cầm Tâm thấy lạ hỏi: “Chị định đi đâu thế?”

Khang Họa Nhu thẳng thắn nói: “Tôi với A Đào đã định ngày mai bay về Thượng Hải rồi. Dù việc ở trại trẻ mồ côi không nhiều nhưng mấy ngày không ghé qua thì cũng phải về nói một tiếng với cô.”

Khang Cầm Tâm ngạc nhiên nói: “Sao lại gấp thế, sao trước kia lại không nói? Tôi còn tưởng rằng khi về ở nhà với chị thì chị có thể ở lại cùng tôi mấy ngày, sớm biết rằng nhà vắng vẻ như vậy thì tôi đã không về rồi.”

“Kể cả khi tôi không ở nhà thì em cũng không thể chỉ ở bên nhà Tiểu cửu cữu mãi được.”

Khang Cầm Tâm ngẩng đầu lên hỏi: “Tại sao không thể chứ?”

Khang Họa Nhu đứng dậy vỗ nhẹ vào vai cô, đáp hờ hững: “Em đi cũng lâu rồi, bố còn muốn gọi điện về tìm em mỗi lần. Giờ đã muộn rồi, tôi đi trước đây.”

Khang Cầm Tâm gật đầu, nghĩ một chút rồi gọi điện cho cha. Khang Dục tìm cô chủ yếu là để hỏi về vụ hợp tác cùng ngân hàng Thụy Sĩ, Khang Cầm Tâm nói rằng ông Ôn Cách Tư vẫn còn ở Thụy Sĩ chưa về nên chưa nói về vấn đề này. Khang Dục bảo cô đến ngân hàng làm việc, nói: “Thư Hoằng gọi điện cho tôi mấy lần để xin ý kiến xem khi nào thì khôi phục lại chức vụ giám đốc ngân hàng cho cậu ta. Tôi vốn định xem xét, thấy cậu ta làm việc lỗ mãng lại dễ tin người nên vẫn giữ để ông không đi vào vết xe đổ. Nhưng dù sao cũng là anh trai ruột của em, con ngoan dù lớn thì cũng là trách nhiệm của tôi chứ, huống hồ anh em còn cách nhau ba tuổi, sau này ngân hàng cũng phải để lại cho hai đứa.”

“Vì vậy mà bố muốn con sang đó?”

Khang Dục đáp lại: “Tôi biết ý nghĩ của em, nhưng người kế nhiệm hợp lý cho chức lớn như tổng giám đốc chỉ có em là phù hợp nhất. Có em ở, cho dù Thư Hoằng có trở lại ngân hàng, ít ra tôi cũng có thể yên tâm hơn.”

Lời nói của ông thể hiện niềm tin và kỳ vọng vào cô con gái, “Sau này, anh em chúng mày phải cùng nhau hợp tác.”

Khang Cầm Tâm không vội trả lời nhưng cũng thấy xót xa vì cha đã già, cô hỏi: “Bố ơi, anh ấy đã biết chuyện này chưa?”

“Thư Hoằng ư? Tôi vẫn chưa nói với cậu ta. Định sau buổi họp gia tộc lần này rồi về Singapore sẽ nói với cậu ta. Dạo này, em có thể đến nhậm chức ngay.”

Khang Dục nói chậm rãi, “Ý của anh trai em không quan trọng, cho dù anh ta có về thì ngân hàng vẫn do em quyết định.”

Lần này Khang Cầm Tâm không từ chối nữa, “Vâng, bố ạ.”

“À đúng rồi, mẹ em nói dạo này em ở bên Tiểu cửu cữu của em đúng không?”

Khang Cầm Tâm nắm điện thoại, tay hơi run, giống như tìm cớ giải thích với gia đình cô: “Vâng, vì tôi hỗ trợ cho công ty ở Bệnh viện Đổng Thế nên mới ở tại sơn trang.”

“Sơn trang đó cũng tiện nhưng không bằng được ở nhà.”

Khang Cầm Tâm đáp: “Vâng, tôi về nhà rồi.”

Khang Dục không hỏi thêm mà chỉ dặn dò hai chị em phải quan tâm nhau rồi cúp máy. Cô tựa vào ghế, Tân Quân mang thuốc tớiKhang Cầm Tâm: “Cảm ơn.

Tân Quân ngồi bên cạnh, chần chừ rồi mở lời: “Cô Khang, lát nữa tôi dự định quay về bệnh viện, cô thấy thế nào?”

“Tất nhiên là được ạ.” Khang Cầm Tâm mỉm cười nói, “Tôi sẽ bảo chú ruột mình sắp xếp xe cho cô.”

“Không cần phiền thế đâu, tôi có thể tự gọi xe bên ngoài.”

“Không có gì đâu, cô thấy đấy nhà tôi ai cũng về nước rồi, xe ô tô đỗ trong sân cũng không dùng đến, không phải phiền phức gì.” Khang Cầm Tâm gọi quản gia ra ngoài dặn dò tài xế rồi lại ân cần hỏi thăm Tân Quân, thấy sắc mặt cô ta không tốt liền hỏi han. Tân Quân liền kể cho Khang Cầm Tâm nghe về một bệnh nhân ở bệnh viện mà cô ta quen biết, tình trạng bệnh tim của người đó tái phát nghiêm trọng và cô ta muốn đi thăm. Khang Cầm Tâm thấy cô ta có vẻ bối rối. Quả nhiên, ngay sau đó Tân Quân thản nhiên nói: “Cô Bác hẳn đã nghe nói về người đó rồi, tên cô ấy là Diêu Tú.”

Khang Cầm Tâm tiếp lời: “Là vị thiên kim họ Diêu kia sao?”

Tân Quân gật đầu, rồi giải thích: “Cô Khang đừng hiểu lầm, trước kia tôi sang Mỹ theo thầy giáo và từng tới nhà họ Diêu, cũng tình cờ quen biết cô ấy. Tôi nghe nói về chuyện của cô và cậu Hai, nghĩ đến chuyện cô Diêu Tú có tình ý với cậu Hai thì cô cũng biết đấy, tôi kể với cô những điều này cũng chỉ để cô cẩn thận thôi.”

Khang Cầm Tâm bưng tách cà phê lên uống, tỏ vẻ không quan tâm và mỉm cười: “Tôi và cô Diêu Tú vốn không quen biết, riêng cô ta nhắc nhở tôi như vậy để làm gì? Nghe giọng điệu của cô thì tình trạng của cô ta hẳn đã ổn định rồi.”

“Đã được cấp cứu kịp thời, nhưng vẫn đang nằm viện.”

Khang Cầm Tâm đứng dậy nói: “Xin Tân tiểu thư sau này khi ra ngoài về muộn cứ tùy ý, cô là khách của tôi, tôi sẽ không hạn chế cô đi lại.”

Nói xong liền lên lầu. Cô đứng ở ban công tầng hai nhìn chiếc ô tô rời khỏi biệt thự, lòng thấy phức tạp. Cô Diêu Tú kia, phải chăng thực sự bị kích động phát bệnh vì mình? Khang Cầm Tâm thấy mình vô can, tuy Tân Quân nói rất bóng gió nhưng trong lời nói lại ngầm trách móc cô.

Chiều tối, Khang Anh Mậu về, nói với cô về tình hình gần đây của ngân hàng rồi nghe cô kể về cô y tá đến nhà, quan tâm hỏi thăm cô có vấn đề gì về sức khỏe không. “Chỉ là hai ngày trước có bị thương nhẹ, bác sĩ không yên tâm nên cùng cô ấy về để chăm sóc, chờ ổn hơn cô ấy sẽ đi.” Khang Cầm Tâm nhẹ nhàng trả lời.

“Nếu cô Hai thấy cơ thể không khỏe thì cứ chờ thêm hai ngày hãy đến ngân hàng.”

Khang Cầm Tâm vốn định ngày mai đến nhưng nghe vậy đành nhận lời tốt của anh. Quản gia bước vào tìm Khang Anh Mậu, nói là A Trung tìm anh. A Trung cũng là người nhà họ Khang, nhưng trước kia anh ta làm việc dưới quyền Khang Anh Mậu. Khang Cầm Tâm thấy sắc mặt anh ta không ổn, trong lòng tò mò liền bảo quản gia gọi A Trung vào. Khang Anh Mậu nói với cô: “Cô Hai, A Trung là người tôi phái đến để trông coi cô Trần, chắc chắn cô ấy lại khó chịu rồi.”

Nhắc đến chuyện này lại đau đầu, Trần Lily lợi dụng việc mình có thai để gây ra đủ trò rắc rối, còn tìm đến biệt thự làm ầm ĩ một lần. Khang Cầm Tâm nghe vậy cau mày. A Trung đầu đầy mồ hôi bước vào, trước tiên anh ta gọi một tiếng “Cô Hai” rồi vội vàng nhìn Khang Anh Mậu nói: “Cô Trần mất tích rồi.”

“Sao lại mất tích được, không phải các anh canh giữ cô ấy sao?”

Khang Anh Mậu đứng dậy, giọng điệu kích động: “Hôm kia sau khi cô ấy chạy ra gây sự, không phải các anh đã đồng ý tăng cường nhân lực rồi sao, sao mà còn mất tích được?”

“Cô Trần đang mang trong bụng tiểu thiếu gia nhà họ Khang, không ai dám làm phật lòng cô ấy. Hôm nay thay ca, hai anh em bị cô ấy mời vào phòng uống trà, không ngờ trà đã bị bỏ thuốc ngủ, khi tỉnh dậy thì cô Trần không còn ở trong căn hộ.”

A Trung nói xong lại nhìn chằm chằm vào sắc mặt Khang Cầm Tâm, “Chúng tôi thật sự không ngờ, một bà bầu như cô ấy lại dùng đến thủ đoạn này để trốn khỏi.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free