Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 2111: ngươi mới là người ngoài
Khi Khang Anh Mậu đến đưa tài liệu báo cáo ngân hàng thì chỉ còn mình Diệp Vũ với vẻ mặt buồn rầu trong phòng khách. Ông ta cúi đầu chào lễ phép nơi cửa: “Phu nhân”.
Diệp Vũ mỉm cười, xóa đi vẻ ưu phiền trên mặt, nhẹ nhàng bảo: “Anh Mậu đến rồi, vào nhà đi”.
Thấy trong tay ông ta cầm khá nhiều tài liệu liên quan, bà bèn hỏi: “Đến tìm lão gia phải không?”.
Khang Anh Mậu cung kính đáp: “Vâng, sáng nay lão gia đã gọi điện đến ngân hàng, bảo tôi lấy tài liệu liên quan đến báo cáo của ông, sáng mai lão gia sẽ đi họp”.
“Lão gia đang ở thư phòng, Cầm Tâm cũng ở đó”.
Khang Anh Mậu liền đứng chờ đó, gật đầu bảo: “Tôi sẽ vào khi nhị tiểu thư ra”.
“Ngồi đi”.
Diệp Vũ mời ông ta ngồi xuống ghế sofa bên cạnh, thấy ông ta luôn câu nệ, cung kính, bèn hỏi thăm ông về tình hình dạo này. “Nhị tiểu thư giải quyết đâu vào đấy, nhiều vấn đề khó khăn của ngân hàng đều được giải quyết êm xuôi, phu nhân không cần lo lắng”.
Diệp Vũ gật đầu, hỏi thêm: “Tôi hỏi việc trong nhà”.
“Trong nhà đều tốt”.
“A Nhu ra ngoài giải sầu sao?”.
Khang Anh Mậu tránh ánh mắt bà: “Đúng vậy, nhị tiểu thư đề nghị đại tiểu thư ra ngoài giải sầu”.
“Vậy khi nào cô ấy về? Gần đây Triệu công tử có đến nhà không?”. Diệp Vũ còn nhớ cảnh tượng thấy Triệu Hành Chi ở sân bay, nghe giọng điệu của ông ta thì biết là y đến trang viên tìm Họa Nhu. “Cách đây hai ngày vừa về. Lúc đầu Triệu công tử đã đến, sau khi biết đại tiểu thư không ở thành phố thì đã không đến nữa”.
Diệp Vũ gật đầu: “Còn nhị tiểu thư thì sao?”.
“Nhị tiểu thư ạ?”. Khang Anh Mậu tỏ vẻ không hiểu. Diệp Vũ bảo: “Thư Hoằng nói, bạn nó bảo với nó là tin tức về Cầm Tâm và nhị thiếu gia Tư gia đều đã lộ ra ngoài. Anh thường đi cùng cô ấy ra ngoài, có đúng không?”.
Khang Anh Mậu tỏ vẻ ngượng ngùng, không biết phải trả lời thế nào. Diệp Vũ thấy vậy thì đã rõ trong lòng, cũng không muốn gây khó cho ông ta. Nhưng bà không hỏi nữa, thì trong thư phòng, Khang Cầm Tâm cũng rất khó xử khi đối mặt với cha mình. Cô hiện giờ không biết phải giải thích thế nào về mối quan hệ giữa mình và Tư Tuốc Thuyền, đơn thuần là báo đáp chuyện anh giúp mình giải vây ở Hội Quảng Nguyên trước đó thôi sao, thế thì chuyện anh ấy liên tiếp trúng tuyển khoa cử sau này sẽ thế nào? Thấy cô im lặng, Khang Dục đanh giọng nghiêm túc nói: “Ba không phải là người cố chấp, bây giờ cũng không thịnh hành chuyện phụ huynh can thiệp vào chuyện kết giao bạn bè của người trẻ tuổi. Cầm Tâm, từ nhỏ đến lớn con đều có chính kiến của riêng mình, chuyện này chỉ cần con hiểu rõ trong lòng thì ba và mẹ con sẽ không nói thêm điều gì nữa. Tư gia không phải nhà thường dân, thiếu gia nhà họ cũng không phải người tầm thường”.
“Ba, con hiểu ạ”. Khang Cầm Tâm đáp. Khang Dục gật đầu, lại hỏi: “Anh Mậu bảo thiếu gia Thẩm gia thường xuyên đến tìm con à?”.
“Con và Thẩm Quân Lan là bạn bè”. Giọng Khang Cầm Tâm nhàn nhạt. “Thẩm gia…” Khang Dục như suy nghĩ rất lâu mới nói: “Ba hiểu con trọng nghĩa khí, sẽ không đứng nhìn chuyện của bạn bè. Tuy rằng trước giờ Thẩm gia vẫn không có cách hành xử quang minh chính đại, nhưng gia chủ của Thẩm gia là một chí sĩ yêu nước, quan hệ với ông ngoại con cũng không tệ, có thể giúp thì cứ giúp”.
“Cảm ơn ba”.
Họ hàng nội bộ của Thẩm gia, nói chung người ngoài đều không tiện can thiệp. Khang Cầm Tâm vì báo thù cho Thẩm Anh Hào nhiều phen bị kẻ khác hại nên mới giúp Thẩm Quân Lan, nhưng thực ra lí do lớn nhất vẫn là tình bạn hữu nghị. Cô thật sự xem Thẩm Quân Lam là bạn, cô biết cha hiểu mình nên khẽ cong môi, trông rất thoải mái.”Gọi điện đi, đón thầy cúng tới đây.”
Khang Cầm Tâm đang định nói tiếp thì nghe bên ngoài ồn ào náo nhiệt. Khang Dục nhíu mày tò mò: “Sao thế này?”
Khang Cầm Tâm mở cửa thư phòng bước ra thì nghe thấy Khang Thư Hoằng to tiếng quát Khang Anh Mậu: “…ông đang làm việc cho nhà tôi, chẳng lẽ tôi không được xem báo cáo ngân hàng của nhà mình sao? Bây giờ ông đã lên chức phó giám đốc hành chính thì cho rằng mình có thể trèo lên đầu tôi à?”
Khang Thư Hoằng muốn xem tài liệu thì Khang Anh Mậu không đồng ý, thế là đỏ mặt tía tai.
Dĩ nhiên là Khang Anh Mậu không dám cãi lại anh ta, chỉ đứng đó cố giữ xấp tài liệu, không nói gì. Diệp Vũ muốn quát thằng con mấy câu nhưng thấy con gái mình liền vội vàng nói: “Cầm Tâm, Anh Mậu tới nộp báo cáo ngân hàng, cha con bận sao?”
Nghe mẹ mình nói thế, Khang Thư Hoằng mới phải kiềm lại, quay sang nhìn Khang Cầm Tâm đứng ở cửa thư phòng. Ngay sau đó, Khang Dục đi ra từ bên trong với vẻ mặt bực tức. Khang Thư Hoằng lập tức xị mặt xuống, tiến lại phía trước nói: “Cha, dù sao thì con cũng là người phụ trách trước đây của Quảng Nguyên. Dạo này ngân hàng xảy ra nhiều chuyện rắc rối quá, con quan tâm tình hình nên muốn hỏi thăm đôi câu, nhưng Anh Mậu cứ lấy lý do là cha mà áp chế con, thậm chí không cho con xem. Quá đáng thực sự!”
“Ông còn mặt mũi mà nói à?” Giọng Khang Dục không lớn nhưng trong mắt ông toát lên nét giận dữ không thể bỏ qua. Khang Thư Hoằng chớp mắt không dám nhìn thẳng. Trước mặt nhiều người như thế, Khang Dục cũng không tiện giáo huấn con trai, đành hướng về Khang Anh Mậu. Khang Cầm Tâm không nhịn nổi, nói với Khang Thư Hoằng: “Ông không còn là người của ngân hàng nữa. Những vấn đề liên quan đến bí mật ngân hàng đương nhiên không thể tùy tiện tiết lộ, Anh Mậu ca không cho ông xem là tuân thủ quy định của ngân hàng, anh ấy không sai.”
Khang Thư Hoằng không phục: “Cô toàn biết bênh vực người ngoài thôi! Kể cả con không phải người của ngân hàng thì vẫn là con cháu nhà họ Khang, là anh trai ruột của cô. Xem gia tài ngân hàng của gia tộc mình thì có gì mà phải coi là tiết lộ?”
“Quy định là quy định.” Khang Cầm Tâm mặt vô cảm đi qua bên cạnh anh ta, đến gần Khang Anh Mậu: “Anh không sao chứ?”
Khang Anh Mậu lắc đầu: “Nhị tiểu thư, tôi không sao.”
Thấy đứa em gái không nghe lời, Khang Thư Hoằng định cãi thêm nhưng bị Khang Dục lạnh lùng hét cho một tiếng, anh ta tức giận bỏ lên lầu. “Anh Mậu, vào đây.”
Nghe thấy Khang Dục gọi, Khang Anh Mậu vội vàng bước vào. Khang Cầm Tâm ngồi lại ghế sofa cùng Diệp Vũ, than phiền: “Tính tình thiếu gia này của anh ấy, may mà Anh Mậu ca không so đo với anh ấy, chứ đổi lại là người khác chắc chắn không chịu nổi.”
Diệp Vũ cau mày, chỉ cảm thấy gia đình này càng ngày càng không ra gì. Là mẹ, bà đã quá thất trách. Bà tự trách trong lòng, hồi lâu không nói gì. Khang Cầm Tâm hiểu lầm, cẩn thận hỏi: “Mẹ thấy con thiên vị người ngoài sao?”
Diệp Vũ hoàn hồn, nắm tay con gái: “Mẹ con vẫn chưa hồ đồ đến mức đó.”
Khang Cầm Tâm vui mừng, thở dài nói: “Con chỉ bênh lý chứ không bênh thân thôi, nếu anh ấy biết tôn trọng người khác một chút thì con cũng sẽ không như vậy.”
“Anh con tính tình từ nhỏ đã như vậy, nhưng sự việc có nguyên nhân, mới về nhà đã nghe tin Trần tiểu thư bị sảy thai thì chắc chắn tâm trạng không được tốt, cũng không cố ý nhắm vào Anh Mậu.” Diệp Vũ giúp anh ta hòa giải. Rốt cuộc, gia hòa vạn sự hưng, bà không muốn thấy chính những đứa con của mình đấu đá với nhau. Nghe xong lời mẹ nói, Khang Cầm Tâm vẫn cảm thấy mẹ thiên vị anh trai, nên không nói gì thêm. May mắn thay, không lâu sau thì Khang Hoạ Như đã trở về, cùng đi còn có A Trung. A Trung đi vào phòng, đầu tiên là xin lỗi Khang Cầm Tâm: “Nhị tiểu thư, tại hạ làm việc không tốt, do sơ suất của các huynh đệ bên dưới khiến Trần tiểu thư có cơ hội trốn thoát, để cho đứa nhỏ không thể giữ được.”
“Việc này không liên quan gì đến ông, huống chi là tôi bảo ông đi ra ngoài làm việc.” Khang Cầm Tâm không trách anh ta mà ra lệnh: “Triệt hết người canh giữ, sau này không cần can thiệp nữa.”
A Trung ngạc nhiên: “Thật sự không cần để lại người canh giữ ư?”
“Ừ, để lại một người ở bệnh viện theo dõi. Sau đó mua cho cô ta một vé máy bay đi Châu Phi. Đợi tình hình của cô ta tốt hơn chút thì đưa cô ta rời khỏi đây.”
A Trung kinh ngạc, nhưng vẫn lập tức nghe lệnh.