Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 2131: thỉnh kêu ta khang tổng
Lục Nghê Lam như vậy mở màn, Khang Cầm Tâm tự nhiên không thể khước từ. Ngân hàng mở cửa, chính là để làm kinh doanh, nào có lý lẽ cự tuyệt khách hàng ngoài cửa? Xem ra Lục Nghê Lam là đã hiểu thấu Khang Cầm Tâm, chuẩn bị làm lì lợm, không tha cho nàng được thấy mặt. Chỉ là, Khang Cầm Tâm cũng chẳng phải thiện lành gì, dẫn đối phương tới trước cửa ngân hàng, chờ vào đại sảnh mới đổi sang bộ quần áo làm việc dành cho nội bộ rồi nói với giám đốc phía trong: “Tiểu Nghiêm, dẫn Lục tiểu thư vào phòng nghỉ chờ chút, tiếp đón cho tử tế.”
Sau đó nàng thẳng hướng văn phòng đi vào. “Khang Nhị tiểu thư!”
Lục Nghê Lam vội vàng gọi, đợi người quay lại, dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn nàng. Khang Cầm Tâm lễ phép cười, theo phép công đối đáp: “Lục tiểu thư, cô đến sớm quá, tôi làm việc từ 8 giờ rưỡi mới mở cửa giải quyết công việc. Cô xem đấy, nhân viên làm việc còn chưa đủ, theo lý thuyết thì cô nên chờ ở ngoài mới đúng, nhưng tôi và Lục tiểu thư cũng không phải xa lạ lắm, dẫn cô vào trong ngồi chờ cũng là nên làm.”
Nàng dứt lời, như chợt nhớ ra điều gì, nàng nhắc thêm: “Đúng rồi, ở ngân hàng, xin Lục tiểu thư gọi tôi là Khang Tổng.”
Lục Nghê Lam nghẹn họng, chỉ còn nước trơ mắt nhìn đối phương rời đi. Khang Cầm Tâm vào phòng làm việc không lâu, Khang Anh Mậu liền tiến vào, cũng đưa mắt nhìn thoáng ra bên ngoài, “Lục gia tiểu thư tới ngân hàng tìm cô sao?”
“Đúng vậy, sáng sớm đã tới chặn tôi trước cửa, nàng cũng thật kiên trì, nhưng tôi là một người đứng đầu ngành, muốn không gặp thì không gặp. Mà cho dù nàng lấy danh nghĩa công việc mà tới, thì mấy vấn đề vặt vãnh cũng chẳng cần tôi phải ra mặt.”
“Nàng cố ý tới đây, không gặp được cô, hẳn sẽ không chịu thôi.”
Khang Cầm Tâm chẳng hề tỏ ra lo lắng: “Họ Lục kia còn có lễ cắt băng khánh thành, đâu có thể dành nhiều thời gian cho chúng ta chứ?”
Rồi nàng cười gian xảo, nói thêm: “Anh Mậu ơi, anh đi nói với giám đốc ở ngoài kia, bảo Lục Nghê Lam sang quầy làm việc bên kia giải quyết công việc đi. Đương nhiên, nếu công việc của nàng đủ lớn, ví như ủy thác bán đấu giá tài sản gì đó, vay mượn một khoản tiền lớn, hoặc là mở một tài khoản gửi tiền ở ngân hàng của tôi cũng được. À, tôi nghĩ gửi tiền là việc đơn giản nhất, số tiền nào từ năm vạn trở lên thì anh cứ trực tiếp đứng ra giải quyết, còn vượt quá hai mươi vạn thì bảo nàng tới tìm tôi, tôi sẽ đích thân tiếp đón.
”
Khang Anh Mậu bật cười vì vẻ nghiêm túc đăm chiêu của nàng, cười đến tươi tắn vui vẻ, “Nhị tiểu thư đây là đang cố tình ngáng chân nàng ta, hai mươi vạn thì mới được gặp một lần, cũng đắt quá chứ?”
Khang Cầm trong lòng hiểu rằng hắn đang chế giễu mình, tuy cũng cười đượm chút ngượng ngùng, nhưng vẫn tỏ ra nghiêm trang, nói: “Tôi là tổng giám đốc đường đường của ngân hàng, nếu cứ vì tí việc vặt vãnh của nàng mà phải ra mặt thì chẳng phải hạ thấp giá trị của mình sao? Huống hồ rằng, danh tiếng của Quảng Nguyên chúng ta cũng tốt, lãi suất tiền gửi đều đặn không thấp, gửi tiền ở ngân hàng của chúng tôi thì sẽ không làm nàng mất mát gì đâu!”
Anh Mậu bước vào cửa hai bước, rồi khi đóng cửa lại vẫn không khỏi xác nhận: “Nhị tiểu thư, dừng như vậy để truyền lời đúng không?”
Khang Cầm Tâm gật đầu, thúc giục rằng: “Nhanh đi, nếu Lục gia chịu cố mà gửi hai mươi, ba mươi vạn thì chúng ta đều có thành tích trong một tháng, cả trên dưới đều có thể nhàn rỗi, tôi thì thấy gặp nàng một lần chẳng là gì cả.”
Khang Anh Mậu nghĩ lại cũng phải, liền đi tìm nhân viên ở quầy và giám đốc phía trong để truyền đạt lại ý của Tổng giám đốc. Lục Nghê Lam nghe thấy yêu cầu đó, tức đến độ không thể nhịn được nữa rồi. Khang Cầm Tâm này, đúng là quá đáng, muốn dùng hai mươi vạn để mua một lần gặp mặt, nàng tưởng nàng là Vương Mẫu nương nương à!
Đều là người có địa vị, lại cùng chung một mạng lưới quan hệ, ai mà có thể không cần mặt mũi như thế chứ? Nhưng rồi ngẫm lại, nàng lại thấy Khang Cầm Tâm chắc chắn chỉ nói suông thôi, không thể nào thật sự hành động như vậy, rốt cuộc lời tuyên bố đó cũng ảnh hưởng không tốt đến danh tiếng của nàng ta. Lục Nghê Lam tìm đúng thời cơ, bắt gặp thư ký trưởng Chu thư ký, liền bám lấy nàng nhờ nàng báo tin. Thư ký Chu không ngờ đến Lục gia thiên kim lại hành xử như thế, sắc mặt kinh ngạc nhìn nàng. Lúc này, chính là thời điểm người nào hạ mình được thấp hơn. 康晗 Tâm kiên quyết đòi gặp quá mức, rõ ràng là đã quyết tâm không tha,然而陆瑜蓝也没有退步,客气地讲道:“真是麻烦周秘书了,我表妹就是你们总裁的好闺蜜。裴氏医院你肯定知道的吧,我妈妈就是裴家老太,我找康二小姐,不,我是找你们康总是真有要事,你再帮我通报一下……”
周秘书听她搬出了这么多关系,无 奈之下只好前去敲响总裁办公室的门。陆瑜蓝满面期待。好不容易等到周秘书回来,却听她答道:“陆小姐,我们康总说了,您要是以客户的身份来见她,那就请按照我们银行的规矩。各种业务都有对应 的同事为您办理,我们银行对谁都是一视同仁。可您要是以跟康总有几次旁线之缘的路人朋友的身份来见,那也请您等到她休息的时候再约。毕竟,公私分明嘛,见得人多,我们康总身为表率,也 不好公私不分。”
周秘书的态度客气却冷漠,还特意看向大厅里的墙上的挂钟,好意提醒道:“我们11点半开始吃午饭休息,中间有一个半小时,您有什么要事那时候再说都可以,现在还请您再坐坐。
“11点半?”
陆瑜蓝忙看时间,现在才9 点半,她们陆氏银行的剪彩开业吉时可是11点,哪能等到那么久?她气得脸都红了,周秘书却像是没发现似的,随手让一个小秘书招待她,自己则回到秘书部办公。陆瑜蓝哪能想 到,康晗 Tâm居然会这么不近人情?又坐了二十分钟,她实在坐不住了,于是出门找了个营业部打电话到裴氏公馆。她把裴彦卿叫来了,就不信康晗 Tâm能不给她裴彦卿的面子!
那边裴彦卿很快接了电话,她的声音里透着匆忙,身边还有人走来走去,像是很忙。“瑜蓝表姐,你找我有什么事?”
听对方语气倒还算亲近,陆瑜蓝控制一下情绪道:“彦卿,你有时间吗,我想见见你。”
那边似乎有点为难,“表姐,我中午约了人吃饭呢,走不开啊,马上就要出门了。你有什么急事吗?
陆瑜蓝只好咬了咬嘴唇,犹豫了一下,终于开口:“我记得你和康氏银行的二小姐关系不错。彦卿,你能表姐我给她打 个电话,请她接见我一下吗?我找她真有急事,很快的。”
裴彦卿没有正面回答,只反问道:“今天陆氏不是有剪彩吗,怎么表姐还跑 来找晗 Tâm姐姐呢?”
“你帮我打个电话啊?”
裴彦卿思忖了一下,这才说道:“倒也不是不可以,可是我估计她这会儿也应该已经出门了。中午晗 Tâm姐姐和我二表哥请我妈吃饭呢,我也正准备出门。”
好像为了证明她这话非虚,陆瑜蓝刚才就听到,电话里传来她大姨子司琼芝催裴彦卿出门的声
陆瑜蓝傻愣愣站在电话旁,她霍然醒悟,原来姨妈临时辞说是和剪彩有冲突的重要事,只是去陪康晗 Tâm和司徒船吃饭了!