Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 2135: trộm hôn
Tư Quỳnh Chi cố ý sắp xếp thời gian gặp họ, không có việc gì, nghe hết một buổi chiều tại rạp hát rồi mới rời đi. Bùi Nghiên Khanh bám theo tư thuyền muốn theo họ đi chơi, “Chị Cầm Tâm, đến giờ này, chị hẳn không cần về ngân hàng nữa chứ? Hay là chúng ta đi bắn bia ở quán bắn súng, hoặc ra ngoại ô đua ngựa?”
Cô khá hứng thú, rất muốn vui chơi một trận. Khang Cầm Tâm lại chẳng cần về Quảng Nguyên, suy nghĩ kĩ về lời đề nghị kia. Lúc này, Tư Quỳnh Chi thấy Bùi Nghiên Khanh chỉ phía sau, nói chẳng nể nang: “Cô nương nhỏ, còn đang là học sinh, trốn học không hay, về trường học đi.”
“Cái gì, tôi đã chơi cả ngày rồi, giờ bảo tôi về trường học sao?” Bùi Nghiên Khanh kinh ngạc đến ngây người. “Cô cũng biết mình đã chơi cả ngày rồi à?” Tư Quỳnh Chi hỏi lại. Bùi Nghiên Khanh dựa sang đứng cạnh Khang Cầm Tâm, khoác tay cô nói: “Tôi còn muốn nói chuyện với chị Cầm Tâm về thiết kế nhà nữa. Mà anh họ này, đừng gây trở ngại công việc của chúng tôi.”
Khang Cầm Tâm thấy thế không nhịn được cười, nói với Bùi Nghiên Khanh: “Đi quán bắn súng đi.”
Ngoại ô hơi xa, tiện hơn vẫn là chọn gần. Mọi người đều biết bắn súng, chỉ là so với Tư Quỳnh Chi và Khang Cầm Tâm, tỷ lệ bắn trúng bia của Bùi Nghiên Khanh thấp hơn một chút. Bình thường đều là Tư Quỳnh Chi chỉ bảo cô, nhưng hôm nay đổi sang Khang Cầm Tâm cầm tay chỉ dạy. Bản lĩnh quấn quít này, còn có vẻ như muốn khiêu khích người anh họ của mình. Trước kia, Tư Quỳnh Chi cũng rất đau cô, nhưng lúc này lại thấy thế nào cũng thấy cô cố tình, cố tình vui vẻ nói chuyện và nói vài câu với Khang Cầm Tâm, nhưng lại không tốt nếu trực tiếp cho Tống và Thật Mang biết. Khang Cầm Tâm đứng cạnh giúp cô chỉnh khẩu súng, vừa làm vừa nói: “Nói đến, hôm nay có phải chị gọi điện thoại cho em ngoài cửa không?”
“Đúng vậy, nói là bảo em gọi điện thoại cho chị, muốn chị tiếp bạn ấy. Bạn ấy có tìm chị không, rồi thế nào?”
“Đã gặp, không có gì.” Khang Cầm Tâm nói nhẹ tênh: “Chỉ là giao dịch ngân hàng của công ty thôi, bạn ấy đến gửi tiền, chắc là số tiền lớn quá nên không tin người khác, nên muốn tôi làm cho bạn ấy.”
Bên cạnh, Tư Quỳnh Chi nhướng mày, nghĩ bụng lời cô thốt ra đúng là mặt không đổi sắc lòng không nao núng. “Không sao là tốt.” Bùi Nghiên Khanh lại thấy lạ: “Nhà họ Lục tự mở ngân hàng, sao còn phải đến chỗ chị làm giao dịch?”
“Chỗ của nhà họ Lục đóng cửa rồi, em hẳn đã thấy trên báo chiều rồi chứ.”
“Ồ, anh họ chị và chị họ trước kia còn lớn tiếng thế, giờ bảo đóng là đóng luôn à?” Bùi Nghiên Khanh hiếu kỳ nhìn cô, ánh mắt hơi dò xét, “Kết quả là thế nào vậy, chị Cầm Tâm?”
Khang Cầm Tâm cũng chẳng kể công, nhìn Tư Quỳnh Chi rồi nói: “Công của anh họ em.”
“Anh họ cũng thật thiên vị chị, trước kia ít nhiều cũng có quan hệ tốt với nhà họ Lục, vì chị mà làm đủ mọi chuyện tồi tệ à?” Bùi Nghiên Khanh đùa cợt. Tư Quỳnh Chi: “Đâu được nói vậy chứ?”
“Là bênh vực người của mình, không phải làm chuyện tồi tệ, được chứ không, anh?” Bùi Nghiên Khanh nhanh chóng sửa miệng. Khang Cầm Tâm cười cười, thuận miệng hỏi thăm về Ngụy Duyệt Hi gần đây. “Công việc phòng làm việc đều do cô ấy sắp xếp, trang trí xong rồi, mấy hôm nữa là bắt đầu mở bán, cô ấy và cô Thịnh Trợ còn rất bận. Chị Cầm Tâm, khi nào chị qua xem thế?”
Cuối cùng chuyện này vẫn do Khang Cầm Tâm làm, nghe vậy cô đáp: “Tôi về gọi điện thoại cho A Hi, vất vả cho các bạn.”
Được cô hỗ trợ, Bùi Nghiên Khanh chơi hết mình, thấy mình bắn trúng hết cả hồng tâm thì càng sung sướng. Nhưng cô cũng biết điều, không bám theo họ đi ăn tối nữa, dùng lý do trường học có việc để đi trước. Tư Quỳnh Chi cử người theo bảo vệ cô, rồi đuổi nhân viên cấp dưới khác đi. Hai người ở bên nhau cũng thoải mái hơn lúc trước nhiều.
“Hôm nay có thấy thế nào rồi?”
Tiếng nhạc du dương trong nhà ăn, cảnh đẹp rất thích hợp, anh ấy lại quan tâm đến thế. “Khá tốt, mọi chuyện suôn sẻ, tâm trạng cũng vui vẻ.”
Mối họa lớn đã được giải quyết, Khang Cầm Tâm đương nhiên cảm thấy thoải mái, vừa ăn ngon vừa tham gia trò chơi bắn súng, chẳng có gì tuyệt vời hơn nữaCô đáp lại xong thì lễ phép hỏi: “Như vậy có chiếm thời gian của anh cả ngày không, có làm gì ảnh hưởng tới việc của nhị thiếu không?”
Tư Tuấn Dao thoa nhẹ chiếc nĩa trên tay hỏi lại: “Cô gọi tôi thế nào?”
“Thì gọi nhị thiếu đó!”
Anh nhíu mày: “Lúc nãy cô đâu có gọi vậy.”
Tai Khang Cầm Tâm hơi ửng đỏ, cô tránh né hướng mắt đi và đáp: “Lúc đó cậu của anh có mặt mà.”
“Thế nên khi cô tôi ở đấy thì cô cứ thân mật gọi Tuấn Dao Tuấn Dao. Đến khi không có ai ngoài thì lại lịch sự gọi nhị thiếu nhị thiếu, lạ nhỉ?” Giọng Tư Tuấn Dao lộ rõ sự không hài lòng.
“Vì đó là sự khách sáo mà.”
“Quan hệ của chúng ta, cần gì khách sáo vậy?”
Anh dứt lời thì buông luôn bộ đồ ăn trên tay, người ngả hẳn ra sau, thái độ trở nên thoải mái và lười biếng. Ánh mắt anh nhìn cô rất nghiêm túc: “Có phải là cách biểu đạt của tôi chưa đủ rõ ràng, hay là trí nhớ của cô không tốt, tôi đã từng nói rằng quan hệ của chúng ta thế nào mà.”
“Đừng nói nữa.” Cô chợt tỏ ra sợ hãi. Tư Tuấn Dao liền tì vào bàn ăn tiến về phía cô: “Cô có thích ai không?”
“Không.”
“Vậy tại sao cô phải từ chối tôi?”
Khang Cầm Tâm định đáp lại rằng cô cũng đâu có từ chối anh, thế nhưng nói ra liệu có phải là chấp thuận không? Thế là cô đành ngậm miệng.
“Chúng ta rất hợp nhau. Cầm Tâm, tin tôi đi, ngoài tôi ra thì cô không thể tìm được người đàn ông nào thích hợp hơn đâu.” Giọng anh vừa nghiêm túc lại vừa khí phách, dường như chẳng cần bên kia phải đáp lại, anh lại cầm bộ đồ ăn lên và nói: “Đừng lơ đễnh nữa, ăn cơm đi.”
Hôm nay Khang Cầm Tâm thường ngày lanh lợi nhanh nhẹn vậy mà lại rất chất phác, ăn tối xong còn để anh nắm tay đưa về rạp chiếu phim, xem xong một vở kịch Anh mới về. Chiếc xe vẫn đỗ ngay trước cổng biệt thự Khang thị là bao. Thế nhưng Tư Tuấn Dao lại xuống xe cùng cô và chậm rãi bước vào trong.
“Anh không cần đưa em vào đâu, chỉ còn mấy bước chân thôi mà.”
Tư Tuấn Dao nói: “Tôi muốn nhìn cô vào tận cổng.”
Khang Cầm Tâm không thể từ chối thêm được nữa, đành để anh đi cùng vào. Khi sắp tới cổng lớn, anh đột nhiên lên tiếng: “Tối nay tôi nói gì, về nhà cô hãy suy nghĩ cho kỹ. Hy vọng lần gặp mặt tới, cô có thể tự nhiên hơn một chút.”
Từ đầu tới cuối, Tư Tuấn Dao đều không cho cô có cơ hội để nói “Không”. Khang Cầm Tâm ngước mắt lên nhìn, dưới ánh trăng, vẻ mặt người đàn ông trở nên vô cùng nghiêm túc. Rồi hơi thở anh lại ập đến gần. Gương mặt hoàn hảo đó dần tiến tới. Cả người Khang Cầm Tâm như tê liệt, đầu óc như ngừng hoạt động, vô thức cô liền nghiêng đầu đi. Đôi môi ấm áp chạm nhẹ lên má cô, chỉ trong giây lát rồi ngay lập tức buông ra. Tư Tuấn Dao áp sát vào cô, cười khẽ: “Cô ngượng sao?”
Khang Cầm Tâm vội đẩy anh ra một chút, quay người nhanh chóng rời đi: “Em về đây.”
Anh cũng không đuổi theo, chỉ đứng nhìn cô chạy vào cống sắt. Nghe thấy tiếng ô tô rời đi, Khang Cầm Tâm mới chậm lại, cô ấn ngực và hít thở thôi thóp. Đây là chuyện gì đây? Rõ ràng biết anh đang muốn hôn lên môi, tại sao cô lại không từ chối hay né tránh đi? Chẳng lẽ cô đã thật sự động lòng rồi sao? Trong lòng Khang Cầm Tâm có vô số câu hỏi, lại còn lo lắng liệu đối phương có thật sự yêu mình hay không. Cô cố nhớ lại tất cả những chuyện xảy ra kể từ khi hai người quen nhau, lần đầu gặp gỡ tại ngõ Vĩnh Hoa, khiêu vũ tại buổi dạ hội, rồi việc anh kịp thời giải cứu cô ở ngoại ô…
Từng khoảnh khắc như hiện về rõ hơn, cô mới nhận ra bọn họ đã có rất nhiều kỉ niệm cùng nhau.