Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 2320: Tư Ninh An
“Em đã đến Hồng Kông, có dự định gì không?” Hoắc Việt hỏi Tư Ninh An, “Có muốn làm trong ngân hàng không?”
“Không không, em chịu không nổi sự gò bó.” Tư Ninh An đáp, “Em thích cuộc sống xa hoa phung phí. Thôi Hoắc, chẳng phải chú có tiếng là nơi ca vũ thưởng nhạc à? Cho em quản một cái được không.”
Hoắc Việt: “Ta sợ ba em phản đối.”
“Phản đối cái gì chứ?” Tư Ninh An nói, “Em đâu phải trẻ lên ba.”
“Ta sẽ gọi điện trước cho mẹ em.” Hoắc Việt nói, “Em cứ ở đây an tâm đi, bảo Linh Nhi dẫn em đi chơi khắp nơi.”
Tư Ninh An gửi lời cảm ơn. Trong bữa tối, Trần Tố Thương và Nhan Khải cùng con cái về nhà. Khi nói đến Tư Ninh An, Nhan Khải liền nói người chú của anh rất buồn bực. “Lúc nhỏ vậy mà nó ngoan nhất, giờ thì ngược lại trở nên ngang bướng nhất.” Nhan Khải nói, “Thế sự khó lường thật.”
Trần Tố Thương không nhịn được cười: “Anh như ông già non nớt thế.”
Nhan Khải cũng cười. Phải nói về Tư Ninh An thì tính cách của anh ta đích thực thay đổi rất nhiều. Đặc biệt là khi anh ta đến London học, thì càng chẳng theo đường lối nào nữa. Tất nhiên Nhan Khải cũng chẳng dám kết luận cái gì mới là đường lối đúng. May thay Tư Khai Sương và Tư Ngọc Tảo lại rất nỗ lực tranh đua ngôi báu và ngôi bá tước. Trong gia đình có bốn người con thì chỉ có một đứa là kẻ ăn chơi, cũng có thể coi như là nhờ cô ruột và chú giáo dục thành công. Về phần Tư Ninh An thì cô ruột đã chẳng còn trông cậy vào anh ta nữa. “… Nếu anh ta đáng tin cậy hơn một chút thì chắc chắn là Hoắc lão gia sẽ muốn gả Linh Nhi cho anh ta.” Nhan Khải nói tiếp, “Anh thấy Linh Nhi cũng tốt.”
Trần Tố Thương lắc đầu. Linh Nhi không hợp với Tư Ninh An, hai người họ quá quen thuộc nên rất khó nảy sinh tình yêu. Huống hồ, Tư Ninh An vốn tính phong lưu, còn Linh Nhi lại nhút nhát và dịu dàng, khó có thể giữ nổi Tư Ninh An.
“Mỗi người đều có duyên phận của mình.” Trần Tố Thương cười nói, “Nhìn anh lo lắng quá kìa, tưởng như anh là bố của Ninh An ấy.
”
Nhan Khải biết vợ đang chê anh già, anh đưa tay định cào cô, hai vợ chồng lại nghịch ngợm với nhau. Nhan Thiên Thừa được sư phụ dẫn đi, không có ở nhà. Sáng hôm sau, Hoắc Việt gọi điện cho Cố Khinh Chu, kể với chị tình hình của Tư Ninh AnCố Khinh Chu nghe xong, đáp: “Chịu khó làm việc thì sẽ tiến triển. Quán Bar Ca Vũ Thính thế nào? Vốn dĩ tính cách của nó vốn thế, phù hợp với nó là được”.
“Nàng thực sự không để tâm”. Hoắc Việt cười nói. Cố Khinh Chu cũng cười: “Hay ta dám ghét bỏ sản nghiệp của ngài Họ Hoắc kia cơ chứ?”
“Đúng, tiền không phân sang hèn”. Hoắc Việt nói. Dưới quyền Hoắc Việt quản lý một quán bar tên là Ca Vũ Thính, nằm ở khu đất trung tâm, nơi lui tới đều là khách danh giá, danh tiếng khá tốt. Người quản lý trước phải về quê an dưỡng, hiện tại không có ai coi sóc, từ giám đốc Thái tiên sinh đảm nhiệm. Hoắc Việt bảo Tư Ninh An đi thử sức. “…… Ông Thái làm việc đã 5 năm, ông ấy có kinh nghiệm phong phú. Nàng mới đến, có chuyện gì cứ thoải mái bàn bạc với ông ấy”. Hoắc Việt nói, “Nàng cứ thử làm xem, nếu không được thì ta sẽ tìm người khác thay nàng”.
“Bác Hoắc cứ yên tâm, đảm bảo kiếm cho bác đủ tiền trang trải”. Tư Ninh An nói. Tư Hành Bái sau khi nghe được lại tức giận mắng Tư Ninh An chẳng nên thân. Nhưng Cố Khinh Chu luôn chiều con trai mình. Dù Tư Ninh An có phải ra phố ăn xin thì miễn là miếng cơm đó là tự kiếm ra, Cố Khinh Chu đều tính là bản lĩnh của hắn. Còn về việc dựa vào cái gì để kiếm miếng cơm, mỗi người sẽ có cách khác nhau. “Như vậy là được rồi, dưới mí mắt của nhà họ Hoắc, nó sẽ không thể gây họa được”. Cố Khinh Chu nói. Tư Hành Bái: “Trước đây không nên để nó đi du học. Nếu như vẫn luôn để ở Singapore thì giờ này nó cũng có thể quản lý công ăn việc làm rồi”.
“Không cần ai cũng trở thành công cụ, cạnh tranh lẫn nhau, tranh giành địa vị”. Cố Khinh Chu nói, “Như vậy thì thật tuyệt. Ba đứa con trai, Nghiêm Đường hiếu thắng, cái gì cũng thích thể hiện; Nghiêm Thanh vâng lời, lấy anh trai làm gương; Ninh An ham chơi biếng nhác, không chịu phấn đấu”.