Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 2332: Tư Ninh An

Linh Nhi không hề bi quan như Vệ Đông Hằng. Trong nhà nàng cưng chiều nàng như châu báu, nàng là con gái một. Gia thế Vệ Đông Hằng tuy thấp hơn một chút, nhưng anh là người cầu tiến, có phải là bùn nhão không trát được tường đâu, sao lại không thể chứ? Nghĩ đến đây, Linh Nhi khẽ cắn môi dưới. Hôm sau, nàng đến trường học mà đầu óc hơi đờ đẫn. Nàng học văn học Anh ở khoa Công nghệ tại trường đại học, phiên dịch sai một vài điển cố. May là học sinh của nàng không giỏi tiếng Anh như nàng nên không phát hiện ra điều gì. Linh Nhi thở phào nhẹ nhõm. Nàng tính tan học sẽ đi tìm Tư Ninh An để xin được chỉ bảo. Lúc này, Tư Ninh An đang ghi chép sổ sách trong văn phòng. Con người trang nghiêm chỉnh tề như vậy chẳng liên quan gì đến anh. Xét theo hướng đấy là sự hiểu lầm. Anh phong lưu chứ không có nghĩa là anh vô trách nhiệm trong công việc. Bác Hoắc giao câu lạc bộ cho anh, anh phải để tâm đến tất cả mọi thứ. Đây là một tụ điểm cao cấp nên tất cả các loại rượu, hoa tươi và đồ ăn đều được nhập khẩu từ khắp nơi trên thế giới. Vậy nên, sổ sách đều phải được ghi chép rõ ràng chi tiết. Mỗi ngày kiếm tiền như nước nhưng cũng tiêu tiền như nước chảy, anh phải giữ nguyên tắc này trong lòng. Gần đây phải dùng tiền để tạo nên thế cho Libel, giúp cô ấy trở thành ngôi sao ca nhạc nổi tiếng nhất hiện tại. Anh phải mua chuộc báo chí, quảng cáo, mời khách ăn cơm và xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với giới truyền thông; còn phải giúp Libel trở thành khách mời của giải điện ảnh. Tất cả những việc này đều cần phải tiêu tiền. Tư Ninh An đang tập trung tính toán một cách cẩn thận, không sai sót chút nào, thì Thái Gia bước vàoÔng ta hỏi Tư Ninh An: “Tam thiếu, Libel thực sự muốn hát ba ngày một lần ư?”

Tư Ninh An ngẩng đầu: “Ông có ý gì không tán thành à?”

“Chính là thấy lãng phí quá”

“Tôi nhưng lại thấy, nước chảy chậm mà bền sức” Tư Ninh An cười nói, “Tất nhiên, nếu ông không đồng ý, tôi có thể xếp cho cô ấy hát hai ngày một lần”

“Tam thiếu, Hồng Kông bây giờ không giống trước kia nữa rồi.

Người của ông che đậy kỹ, người ta hễ cất tiếng hát lên là bùng cháy, rồi khách dễ bỏ lắm” Thái gia nói, “Ông xem thế này có được không? Cuối tuần hai ngày lên sân khấu, ngày thường cứ thứ Năm kéo một ngày”

Tư Ninh An nghĩ thầm, cũng không tệ lắm. “Hát liên tục hai ngày, tôi sợ cô ấy mất giọng” Tư Ninh An nói. Thái gia nói: “Chỉ cần cô ấy không hút thuốc lá, thì giọng hát một lúc như thế cũng không hại vẫn đề gì. Tam thiếu, ông nhắc nhở giúp cô ấy, tuyệt đối không được đụng vào thuốc phiện và uống ít rượu thôi”

“Được, vậy tôi làm theo lời ông vậy” Tư Ninh An nói. Ông ta cầm điện thoại gọi đến căn hộ chung cư của Libel. Libel biết, cuối tuần giải trí cho những khách quý nhiều hơn, tiền thưởng cũng hậu hĩnh hơn. Ngày thường thì ít người như vậy. “Được thôi, hát liên tục hai ngày được” Libel nói, “Ông chủ cứ yên tâm đi”

Chuyện nói xong xuôi, Thái gia vui ra mặt. Libel cũng hài lòng với việc sắp xếp như vậy, mọi người đều vui mừng. Tư Ninh An tiếp tục công việc của mình. Thái gia thầm nghĩ: “Gã trẻ tuổi này tuy có chút ý tưởng nhưng cũng chịu nghe lời lão già này, vị tam thiếu này, thực sự không tệ”

Ông ta hợp tác với Tư Ninh An thật thoải mái. Mà Tư Ninh An, đối với các đề xuất, thường đều lưu ý. Gợi ý hôm nay của Thái gia rất hay, ông ta liền chấp nhận thẳng thắn, nếu không thì ông ta cũng chẳng thèm đếm xỉa. “Phải nói là, tôi còn khuyết thiếu kinh nghiệm” Ông ta trầm ngâm một lát. Ví dụ như nắm bắt thị trường, Thái gia già cả khôn ngoan, nắm bắt cũng tinh tường hơn ông ta không ít. Tư Ninh An đóng sổ cái lại. Ông ta tính toán đi ra ngoài một chút thì thấy Linh Nhi hấp tấp đi đến, thẳng tiến đến phòng làm việc của ông ta. Tư Ninh An ngạc nhiên nhìn về phía sau của cô ta: “Cô đi một mình sao?”

Linh Nhi cũng quay đầu nhìn: “Tôi có thể không đi một mình, còn có thể đi với ai? Chưa tới giờ chúng ta hẹn đâu”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free