Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 2345: Tư Ninh An
Tư Ninh An vội về tang gia gặp nhiều thân quyến và cố hữu. Cô biểu tỷ Nhan Cờ và biểu tỷ phu Phạm Dũng Chi cũng đã từ Anh Quốc trở về. Vừa thấy mặt, Nhan Cờ liền trách móc anh: “Giỏi thật đấy, sang London đọ với Storr, tiêu đến 120 vạn bảng Anh. Ta muốn nói với cậu để cậu đánh chết anh.”
Lúc đó Tư Ninh An toan mua vòng cổ để chiếm được lòng tin của tiểu thư nhà họ Tống. Anh cũng đã chuẩn bị tâm lý chịu chi dữ lắm. Sau nghe nói vị hôn thê của Storr cũng muốn lấy cho phải bằng được. Tư Ninh An và Storr từ trước từng đánh nhau vì cô gái, cả hai chẳng khác gì nước với lửa. “Chị Cờ, chị đừng mách nhé!” – Tư Ninh An cười làm lành – “Em không cố đấm ăn xôi đâu mà muốn theo đuổi một cô gái ạ.”
“Theo đuổi ai? Đúng là ngôi sao ca nhạc Libel không?” – Nhan Cờ hỏi. Tư Ninh An quờ quạng vì kinh ngạc: “Sao chị biết thế?”
“Cô cả mách với chị đấy.” – Nhan Cờ cười đáp. Cô cả Nhan Cờ nhắc đến chính là chị ruột Tư Ngọc Tảo của Tư Ninh An. Tư Ninh An: “….”
Thật đúng là không giấu được gì cô biểu tỷ này. Anh mới tíu tít tăm tia Libel được chốc, mà thoáng cái cả nhà đã nắm hết. Lễ tang cụ tổ được cử hành long trọng trọng thể. Kể cả thủ lĩnh quân sự Diệp cũng lặn lội từ tận nước Mỹ trở về. Lần này, người theo giúp có phải bà chủ mà chính là con trai ông, Diệp Thụ. Diệp Thụ vẫn vậy, chẳng thay đổi gì mấy. Chỉ có điều khi thấy Tư Tư Thuyền và Khang Cầm Tâm thì nụ cười trên môi anh thoáng chốc đanh lại. Anh không mấy nói chuyện với Khang Cầm Tâm mà lại bế đứa trẻ của Tư Tư Thuyền lên đùa giỡn một lúc, rồi nói: “Đứa này giống y bà vậy.”Nhà các vị Tư gia có truyền thống: trưởng thành đều đẹp cả.
Tư phu nhân rất đắc ý: “Anh ta lớn lên cũng bình thường, chỉ là rất thông minh, giống như đàn cầm vậy.”
Chu Cầm vừa ở bên, nhìn Diệp Tố vài lần, lòng bà vẫn thấy thương con bé.
Bà và chú họ có một rào cản lớn, hai người mãi cũng không thể vượt qua. Thể chất quan đốc Diệp không được tốt lắm, ông đã lén lo lắng, sợ mình đột ngột đột ngột ra đi, y như quan đốc Tư vậy. Tư Hành Bái còn chế nhạo ông: “Đã lớn tuổi thế này còn sợ chết sao?”
“Anh lo được hết mọi thứ, con trai cưới vợ rồi, lại có người thừa kế. Tôi chỉ có một đứa con trai hỗn thế này, gần bốn mươi rồi mà chẳng chịu cưới.” Quan đốc Diệp thở dài. Tư Hành Bái liền nói với Tư Ninh An: “So với thằng con nít nhà tôi, Diệp Tố thực sự giỏi hơn. Cậu con trai nhà tôi, không những không chịu cưới mà còn ngắt hoa này bẻ cành kia khắp nơi, còn hỗn hơn lúc tôi còn trẻ.”
Cố Khinh Chu ngồi bên cạnh cười. Quan đốc Diệp nói: “Còn hỗn hơn anh sao? E là không có thuốc nào cứu nổi rồi.”
“Lười phải cứu, mặc kệ.” Tư Hành Bái nói, “Bà lão già nhà tôi quá giỏi, tôi nhiều con trai lắm.”
Quan đốc Diệp: “…”
Quả đúng là rất hỗn thế thật. Tư Ninh An lần này về nhà không bị mắng. Bố mẹ anh có nhiều bạn bè, đều nhân cớ tới phúng viếng cụ già mà đến thăm họ, họ rất bận rộn. Lễ tang kết thúc, các bạn bè lục đục kéo nhau về, Tư Ninh An cũng chuẩn bị quay lại Hồng Kông thì Cố Khinh Chu mới tìm thấy anh. Bà nói với con trai: “Nghe nói cô gái kia khiến anh vung tiền như rác là ca sĩ à?”
“Không có chuyện đó.”
“Nói thực, ca sĩ cũng chẳng đến nỗi nào. Thời buổi bây giờ khác thời trước rồi.” Cố Khinh Chu nói. Tư Ninh An: “…”
Mẹ anh để anh cưới vợ, mức tiêu chuẩn đã hạ xuống đến mức tối thiểu rồi. “Tôi còn nghe anh cả nhà anh nói, cô ca sĩ đó, ban đầu là cháu dâu của hoàng gia tại Ma Cao à?” Cố Khinh Chu lại hỏi. Tư Ninh An: “…”
Để anh họ điều tra Lybel thực sự là hành động ngu ngốc nhất mà anh từng làm trong mấy năm qua. Không chỉ các anh chị em trong nhà mà ngay cả mẹ anh đều biết.