Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn - Chapter 350: Địa Ngục Ngạ Quỷ (2)

- Kim Ahri

“Overtime! Lại overtime! Này nhóc, tao tăng ca đều đều hai ngày một lần mà chưa bao giờ được trả đủ tiền làm thêm cả! Chuyện này nghe thế mà được à?”

“Tôi bận lắm, tránh ra coi!”

Xin lỗi chứ chú không phải đối tượng tôi có thể giúp.

Sau khi đọc thông báo do Khách Sạn gửi tới và hiểu rõ nhiệm vụ mình phải làm, tôi bắt đầu cân nhắc xem nên giải quyết câu chuyện của con ngạ quỷ nào trước.

Nhiệm vụ thoát khỏi nơi này rất giống với lần bước vào giấc mơ của Miro trước kia.

Phải xâm nhập vào ký ức của một con ngạ quỷ, kẻ bị mắc kẹt trong trải nghiệm kinh hoàng nhất lúc còn sống, rồi trực tiếp giải quyết hoàn cảnh mà người đó đang phải đối mặt.

Nhưng vấn đề là, mức độ “kinh hoàng” với chính đương sự và mức độ “dễ hay khó” đối với người giải quyết lại là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Ví dụ nhé:

Một tiểu thương bị vô số khách hàng mất dạy chèn ép, sỉ nhục mỗi ngày.

Và một người khác thì đột nhiên bị cướp giết, cả gia đình bị đồ sát.

Thông thường ai cũng nói trường hợp sau thảm khốc hơn nhiều.

Nhưng đứng ở vị trí người giải quyết thì lại khác.

Trường hợp đầu thì phải giải quyết kiểu gì đây?

Tôi phải đánh nhau với một số lượng khách hàng không xác định à?

Tôi phải đánh bao nhiêu tên trước khi một khách hàng thực sự xuất hiện chứ?

Hay bảo người ta đóng cửa nghỉ bán? Vậy thì mất kế sinh nhai.

Hay tôi đưa tiền cho người ta? Nhưng nếu trong câu chuyện này tôi không có món tiền như vậy thì sao?

Chỉ cần nghĩ sơ qua cũng biết là không có lời giải gọn gàng.

Ngược lại, trường hợp thứ hai thì đơn giản hơn nhiều:

Chỉ cần cảnh giác từ trước, bắt được tên cướp rồi giao cho cảnh sát là xong.

Vì thế tôi cố tìm những câu chuyện càng đơn giản càng tốt.

***

“Đ… đừng lại gần!”

“…”

“ÁÁÁ!”

“…”

“L… làm ơn tha cho tôi!”

“Bị sát nhân rượt trong hẻm à? Câu chuyện của cô coi bộ ổn đấy. Này, cô tên gì?”

Cô ta khác hẳn những ngạ quỷ khác, những kẻ chỉ biết lao vào tấn công trong cơn phẫn nộ.

Chỉ cần nghe tiếng bước chân tôi phía sau thôi là cô đã hoảng loạn bỏ chạy.

“H… hả?”

“Hôm nay tôi sẽ cứu cô. Trả lời đi, cô tên gì?”

“… Yoo Soyeon.”

***

- Bíp bíp bíp!

Tôi tỉnh dậy cùng tiếng thông báo chói tai.

Xung quanh là một không gian giống văn phòng trắng toát. Trước mặt tôi là một tờ giấy kín đặc lịch trình của Soyeon.

Có vẻ đây là bối cảnh “vừa tỉnh dậy sau giấc ngủ”. Đầu óc tôi mơ màng kỳ lạ.

Tôi quơ tay trong không khí vài cái rồi nhận ra một chuyện.

Giống như trong ảo mộng của Miro, nơi Di Sản bị phong ấn, lần này sức mạnh của Cổ Huyết cũng đã bị khóa lại.

Đây là một câu chuyện giải quyết tình huống mà không dùng tới siêu năng lực, nên tôi thấy nhẹ nhõm hơn.

Không cần đến sức mạnh đó nghĩa là… chuyện này có thể giải quyết theo cách bình thường.

Đúng lúc ấy, âm thanh cửa mở vang lên, một người đàn ông vóc dáng rắn chắc bước vào.

“Ahri à, em dậy rồi chứ?”

“…”

“Soyeon-noona bảo hôm qua em mệt nên anh đã để em nghỉ ngơi. Nhưng giờ chúng ta phải đi rồi, chuẩn bị xong thì ra ngoài nhé.”

“… Vâng ạ.”

***

Theo thời gian, tôi dần hiểu rõ hoàn cảnh.

Nhân vật chính của câu chuyện, Yoo Soyeon khi còn sống là một nữ nghệ sĩ khá nổi tiếng.

Tôi thấy lúc cô ta ở hình dạng ngạ quỷ cũng đã xinh rồi, nhưng lúc còn sống, chỉ cần nhìn khuôn mặt của Yoo Soyeon thì ai cũng biết ngay cô ta là một minh tinh.

Còn tôi là quản lý, kiêm thư ký, kiêm em gái, kiêm thực tập sinh, kiêm người bầu bạn, kiêm linh vật, kiêm cục cưng và—

Nói gọn lại thì kịch bản là một đàn chị nghệ sĩ thành công, dẫn theo đứa em thân thiết bên mình, cho một chức danh tương xứng, phát thêm tiền tiêu vặt.

Ngay từ đầu, việc tôi đang ngủ trưa trong văn phòng giữa ban ngày mà không nhân viên nào khác dám đánh thức đã nói lên tất cả. Tôi không phải một quản lý bình thường.

Vị trí này khá lý tưởng.

Một người nắm quan hệ thân thiết với nạn nhân, không có trách nhiệm công việc rõ ràng, nhưng lại đủ danh nghĩa để can thiệp.

Đúng kiểu “vai trò tối ưu cho người giải quyết” mà khách sạn dựng lên.

***

- Cạch!

Cửa chiếc SUV đang đỗ mở ra, Soyeon bước vào.

“Địt mẹ nhìn cái thằng oắt PD đó lại bắt đầu giở trò kìa!”

“…”

“Rõ ràng tuần trước đã bảo nó là có lịch buổi tối, vậy mà giờ lại mỉa mai bảo mình dạo này rảnh rỗi quá? Kanghyeok, em nghĩ câu đó có ý gì?”

“Có vẻ hắn khó chịu vì noona không tham gia buổi quay đêm.”

Cứ thế, Soyeon và tài xế kiêm vệ sĩ Lee Kanghyeok tiếp tục trò chuyện không ngừng một lúc lâu.

Nhờ đó tôi nghe được đủ thứ chuyện về việc PD gây khó dễ cho Soyeon vì cô bỏ quay đêm, đàn em láo toét đang lăm le giành vị trí, diễn viên tiền bối mắng xối xả chỉ vì một lần NG (No Good).

Chắc chắn đây không phải là cái kiểu ký ức tồi tệ nhất, ám ảnh người ta sau khi thành ngạ quỷ đó chứ?

“Chị ơi, Ahri im lặng từ nãy giờ kìa.”

“Trời đất! Ahri à, chị chửi thề làm em sợ hả? Xin lỗi nhé, tại mấy người đó làm chị bực mình quá mất!”

“…”

Lịch trình của Soyeon kín mít đến tận khuya muộn.

Cô ấy nói ban ngày phải quay drama, tối lên talkshow radio, đêm còn phải quay CF.

Tóm lại cô ấy là một hình mẫu nghệ sĩ thành công điển hình. Và chính vì thế tôi càng không hiểu nổi.

Rốt cuộc chuyện gì sắp xảy ra mà đoạn đời này lại là cơn ác mộng lớn nhất của Soyeon, chứ không phải là đỉnh cao?

Chẳng lẽ là bị một tên sát nhân đột nhiên tấn công sau giờ làm đấy chứ?

Nếu mấy tai nạn kiểu vậy là vấn đề thì tôi chỉ cần bám sát cô ấy cả ngày là xong!

Cuối cùng, lúc So-yeon đang lên sóng radio, tôi hỏi Kanghyeok.

“Kanghyeok oppa.”

“Hửm?”

“Dạo này chị ấy có chuyện gì khó khăn không?”

“… Noona kể với em luôn rồi à?”

“Chỉ là linh cảm thôi.”

“…”

Có vẻ là có chuyện rồi đây. Thứ gì đó khiến cuộc đời Soyeon sụp đổ!

“Ha… noona dặn anh không được nói với em mà…”

“Oppa, chúng ta đã đi cùng nhau suốt mà, sao em có thể không nhận ra?”

“Đừng nói là anh kể đấy.”

**

Câu chuyện tôi nghe từ anh vệ sĩ bắt đầu từ một kẻ theo dõi.

Sự việc bắt đầu khoảng bảy tháng trước, ngay sau khi bộ drama nổi tiếng do Soyeon thủ vai chính kết thúc.

Anh vệ sĩ nói vì bộ drama thành công nên đã kéo theo những kẻ kì lạ, chúng bắt đầu theo đuổi danh tiếng đang bùng nổ toàn quốc của Soyeon.

Ban đầu chỉ là tin nhắn.

‘Em đang trên đường tới đài ABS đúng không? Nghe nói em thích sandwich, gần đó có quán nào ổn không?’

Thoạt đầu thì nghe như tin nhắn gợi ý quán ăn ngon vô hại. Nhưng nó được gửi tới số riêng chỉ vài người thân cận của Soyeon biết.

Hơn nữa kẻ đó nắm rõ lịch trình của cô tới mức kì lạ.

“Mọi người đã báo cảnh sát chưa?”

“Tất nhiên rồi. Bọn họ bảo đó chỉ là xin chỗ ăn sandwich thôi mà.”

“….”

“Em có biết bọn cảnh sát đó buồn cười thế nào không? Phải đến lúc thằng bám đuôi đó vung dao vào noona thì chúng nó mới chịu động.”

“Cho em biết thêm đi ạ.”

Cuối cùng Soyeon đã đổi số cá nhân, và vì sợ rò rỉ thông tin cá nhân nên đã thay gần hết nhân sự, chỉ giữ lại vài người thân tín nhất.

Tôi nghe đồn mình được giữ lại vì là họ hàng xa của Soyeon, và Soyeon thân với tôi như em ruột.

Tôi nghĩ Lee Kanghyeok, người đang giải thích cho tôi, cũng là có lí do tương tự.

Thế mà bất chấp những biện pháp trên, thì tình hình vẫn không thay đổi.

Kẻ đó thậm chí còn biết được số mới của Soyeon, và lại bắt đầu gửi những tin nhắn kì lạ nữa.

Tin nhắn càng lúc càng riêng tư hơn, và xét từ việc Kanghyeok vô cùng phẫn nộ nhưng lại chẳng để tôi biết, thì tôi đoán là nó đang dần dần đi về hướng thô tục rồi.

Rồi Soyeon bắt đầu buông xuôi theo thời gian.

Kiểu nhắn tin biến thái này chính là cái kết của các minh tinh.

“Chuyện này chưa kết thúc đâu đúng không?”

“Không. Nó mới chỉ bắt đầu.”

Hai tháng trước, khi vệ sĩ và quản lý đều vắng mặt thì đã có chuyện lạ xảy ra.

“Có vẻ không phải là tình cờ, mà là chọn lựa thời gian có chủ đích.”

“Chắc là vậy. Có vẻ kẻ đó lúc nào cũng quan sát được bằng cách nào đó…”

Đêm muộn, một kẻ mặc đồ đen xuất hiện sau lưng Soyeon trên đường về, nói những lời kỳ lạ.

“Hắn nói sao?”

“Anh không nghĩ là chị ấy nghe được. Anh tưởng chị ấy còn đang bỏ chạy vì quá sợ chứ?”

“Hmm”

“Chỉ là đại khái, nhưng mà đại loại là ‘Đừng tham lam vượt quá phận mình.’?”

Có là một câu nói hơi kì lạ…

“Tham lam quá mức? Thế là sao nhỉ?”

“Anh không biết. Chị ấy cũng nói là không hiểu luôn. Thật tình thì kẻ bám đuôi biến thái nào sẽ nói mấy lời có nghĩa chứ?”

“Đúng vậy nhỉ. Thế thì đây là kết thúc rồi sao? Mối nguy hiểm trực tiếp từ kẻ bám đuôi 2 tháng trước ấy ạ?”

“…”

“Còn nữa à anh. Nói cho em đi.”

“Chị ấy sắp tới đây rồi. Anh nói tới đây thôi – ”

Tôi đưa tay ra nhẹ nhàng chọc vào cổ và vai Kanghyeok.

“Ôi Ahri. Sao em lại tự nhiên làm thế này? Anh nổi da gà mất thôi.”

“Em đã bảo anh kể cho em nghe mà.”

“…Chuyện này xảy ra 3 ngày trước rồi. Ahri, chắc là em nhớ, nhưng chị ấy có bỏ buổi quay sáng đó?”

“Vâng ạ.”

“Chị ấy đã không nhận bất cứ cuộc gọi hay cái gì cả toàn bộ buổi sáng, và rồi chị ấy đến chỗ làm vào buổi trưa, người ướt đẫm mồ hôi. Em biết chị ấy tâm huyết thế nào rồi mà? Đó là lí do mọi người tin rằng chị ấy muốn hoàn thành công việc, dù bất cứ thứ gì xảy ra đi nữa.”

“…”

“Chị ấy nói có một ‘tồn tại’ khác trong nhà vào buổi đêm. Hình như, chị ấy sống một mình nhưng lại nói rằng mình nghe được âm thanh ai đó đi lại bên ngoài phòng ngủ.”

“Chị ấy không thể liên lạc được với ai sao?”

“Lạ lắm. Dù chị ấy có bấm nút gọi thế nào đi nữa thì cũng không có hồi âm.”

“Thế chị ấy thoát ra thế nào ạ?”

“Nghe bảo là khi buổi sáng tới, thì âm thanh đã biến mất.”

“Âm thanh đã biến mất vào buổi sáng, nhưng vì quá sợ để ra ngoài, nên chị ấy mãi mới gắng gượng được vào buổi trưa ạ?”

“Đúng vậy đó.”

“Anh đã kiểm tra hết camera an ninh chưa?”

“Đương nhiên. Anh đã cùng nhân viên đích thân đi đến nhà chị ấy để kiểm tra, nhưng lạ thay là CCTV không thể bắt được bất cứ cái gì. Tất cả những gì bọn anh thấy là cảnh chị ấy run rẩy một mình trong phòng.”

“Hmm.”

Trong khi tôi đang cân nhắc nhiều khả năng khác nhau, Kanghyeok hỏi tôi:

“Ahri này, chỉ để phòng thôi, cho anh hỏi. Em có nghĩ những gì anh đang nói là nhảm nhí không?”

“Tại sao anh lại hỏi vậy?”

“Vì khi chị ấy kể câu chuyện này thì phần lớn người ở cơ quan chẳng ai tin cả. CEO, người bình thường vẫn tin mọi điều anh nói, lại chẳng tin câu chuyện này. Ông ta nói rằng anh hẳn đã uống say quá rồi.”

“…”

“Chị ấy rất tổn thương trước những lời lẽ đó. Nên chị ấy mới bảo anh không nói với em, Ahri.”

“Oppa, anh có tin chị ấy không?”

“Anh tin bất kì điều gì chị ấy nói. Anh chỉ tin vậy thôi.”

Tới mức này, tôi nhận ra tại sao Yoo Soyeon dù bị kẻ bám đuôi quấy rối, và đã thay rất nhiều nhân sự, nhưng Lee Kanghyeok vẫn là người ở lại.

Một câu chuyện lố bịch như vậy thì không phải lòng tin bình thường có thể tin vào được.

Bên cạnh đó thì…

“Có hơi lạ.”

“Ahri, nếu em không tin anh, thì cứ giả bộ như không biết đi. Đừng khiến mọi thứ khó xử với anh.”

“Oppa à, em cũng tin anh mà.”

“Ồ, thật vậy sao?”

“Em tin chắc chắn có chuyện bất thường đã xảy ra với Soyeon, à, Soyeon-unnie. Nhưng mà…”

“Nhưng mà?”

“Nếu em phải tóm tắt những gì đã xảy ra với unnie thì có ba thứ. Trước tiên là kẻ bám đuôi đã truy ra số điện thoại của chị ấy rồi gửi tin nhắn quấy rối. Thứ hai là kẻ đó đã xuất hiện gần chị ấy sau khi tan làm và đe dọa chị ấy. Thứ ba là vụ đột nhập nhà khó hiểu vào ba ngày trước.”

“Em lúc nào cũng giỏi ăn nói vậy à? Em đúng hết rồi đó.”

“Ba chuyện này có chắc là cùng một kẻ làm không?”

“Sao cơ?”

“Phương thức hành động khác nhau quá. Unnie có nói việc nhận tin nhắn quấy rối là chuyện minh tinh nào cũng gặp mà.”

“Đúng đấy.”

“Vậy kẻ đó lấy được số điện thoại thế nào nhỉ? Chà… trừ khi chị ấy là người duy nhất biết số của mình thì vẫn luôn có cách khiến nó bị tuồn ra ngoài.”

“…”

“Còn khi mà nói đến lịch trình của minh tinh nổi tiếng thì có vô số fan cuồng nắm còn rõ hơn cả chính bản thân chị ấy mà.”

“Cũng đúng luôn.”

“Vụ thứ hai thì có hơi lạ. Đêm khuya, kẻ đó xuất hiện lúc mọi vệ sĩ lẫn quản lí đều vắng mặt, nói vài lời kì lạ rồi bỏ đi. Khó mà nói được ý đồ của hắn là gì, nhưng có một chuyện đã rõ.”

“Chuyện gì rõ?”

“Cái kẻ mà nói câu đó ít nhất vẫn tồn tại trên đời chứ không phải ma quỷ. Có vẻ là ai đó mặc đồ đen.”

“Chị ấy cũng nói là có vẻ giống người nữa luôn.”

“Vụ thứ ba thì thuần túy chỉ là truyền thuyết đô thị, truyện ma thôi. Một cái gì đó không xuất hiện trên camera an ninh, rồi liên tục gây ra những âm thanh kì quái.”

“… Nghe em nói thì đúng là lạ thật. Chị và anh cứ nghĩ là sản phẩm của tên bám đuôi chết tiệt từ 7 tháng trước kia chứ.”

Đúng lúc đó, điện thoại của Kanghyeok reo.

“Ồ, Noona nói là đã xong chương trình radio rồi. Để anh đi đón chị ấy.”

“Oppa đi cẩn thận nhé.”

Tôi tựa lưng vào ghế da mềm trên chiếc Porsche Cayenne, bắt đầu suy nghĩ về bước tiếp theo.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free