(Đã dịch) Thương Khung Quyết - Chương 433: Lôi đài thi đấu
Tô Sinh cũng phát hiện tên Thượng Quan Phi Vũ trong tấm danh sách này, nhưng vị trí của y lại ở khá xa phía sau.
Thế nhưng, điều khiến Tô Sinh ngạc nhiên là, tên của vị Thiên Ly đó lại không hề xuất hiện trong danh sách này.
Thực lực của thiếu nữ đó chắc chắn phải trên Thượng Quan Phi Vũ, Tô Sinh hoàn toàn tin chắc điều đó.
“Chẳng lẽ nàng cũng ẩn giấu thực lực?” Tô Sinh kh��ng khỏi tự nhủ.
“Ngươi nói người nào ẩn giấu thực lực?” Hải Đường đứng cạnh đó cũng vội vàng hỏi dồn.
“Không có gì, ta chỉ nói bâng quơ thôi.” Tô Sinh cũng lười giải thích thêm.
“Tốt, Tô Sinh, lập tức muốn bắt đầu rồi, chúng ta hiện tại liền đi qua đi.”
Trong lúc hai người đang xem xét danh sách, trời đã sáng hẳn, Hải Đường cũng giục giã một tiếng.
Tô Sinh nghe vậy liền cất danh sách đi, khoác thêm hắc bào rồi cùng Hải Đường ra ngoài.
“Tô Sinh đại ca, muội đi cổ vũ huynh đây.”
Xa Hậu Tĩnh đã đợi sẵn ngoài cửa từ sớm, lúc này cũng vội vàng tiến lên nói.
“Tô Sinh tiểu huynh đệ, ta cũng đi cổ vũ cho đệ đây.” Xa Hậu Nam Sơn cũng cười rạng rỡ nói.
“Ha ha, các vị lại tin tưởng ta đến vậy sao?” Tô Sinh cười hỏi lại.
“Tô Sinh đại ca, muội tuyệt đối tin tưởng huynh. Lần trước, mười người chúng muội còn thêm một đạo trận pháp mà vẫn không phải là đối thủ của huynh.”
Xa Hậu Tĩnh cũng nhớ lại cảnh tượng lần đầu gặp Tô Sinh.
Lần đó, nàng chẳng những bị Tô Sinh trêu chọc đến thảm hại nhất, mà còn bị y đá vào mông mấy cái.
Bây giờ nghĩ lại, tuy không đau, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc bị Tô Sinh đá vào mông, trên mặt Xa Hậu Tĩnh vẫn dâng lên một vệt đỏ bừng.
“Tĩnh nhi muội muội, thật sao? Chuyện này là khi nào vậy?” Hải Đường nghe xong liền vội vàng hỏi thăm.
Tô Sinh tên này giấu giếm quá kỹ, nàng cũng hoàn toàn không đoán ra được thực lực của hắn.
Hiện tại Hải Đường, một mặt thì tràn đầy tin tưởng vào Tô Sinh, mặt khác lại lo lắng hắn sẽ “lật thuyền trong mương”.
Nghe Xa Hậu Tĩnh kể lại chiến tích của Tô Sinh, Hải Đường lập tức cũng thấy hào hứng.
“Thôi, các ngươi trò chuyện đi, ta đi xem Tiểu Vũ một chút.”
Tô Sinh nói xong liền quay người đi vào mật thất.
Tiếp đó, Tô Sinh lại lần nữa đổi mấy khối Lôi Thạch đã hỏng cho Phiên Vũ.
Y muốn đi tham gia tỷ thí, khẳng định không thể mang theo Phiên Vũ, chỉ có thể để nó cứ ở lại đây rèn luyện thể chất.
“Tô Sinh tiểu huynh đệ, đạo trận pháp này hiệu quả thế nào?”
Xa Hậu Nam Sơn cũng theo vào, thấy Phiên Vũ đang rèn luyện liền v��i vàng hỏi về trận pháp.
“Rất tốt, phiền huynh thay ta gửi lời cảm ơn đến phu nhân.” Tô Sinh nói.
“Tô Sinh tiểu huynh đệ, lần này đệ đã giúp Xa Hậu nhất tộc ta một ân tình lớn, đạo trận bàn này có đáng là bao.” Xa Hậu Nam Sơn liền khoát tay nói.
Trong lòng ông vô cùng cảm kích việc Tô Sinh đã giúp Xa Hậu Tĩnh trong lúc trắc nghiệm.
“Tộc trưởng, chuyện này, ta cũng rất quý mến Tĩnh nhi muội muội. Nếu cùng gia nhập Linh Kiếm Tông, tương lai cũng có thể nương tựa nhau.” Tô Sinh liền nói.
Tuy Tô Sinh miệng nói vậy, nhưng với tu vi của y, Xa Hậu Tĩnh làm sao có thể giúp đỡ được hắn? Phần nhiều e là Tô Sinh phải giúp đỡ Xa Hậu Tĩnh thì có.
Xa Hậu Nam Sơn há lại không hiểu đạo lý này, nghe xong lời Tô Sinh, nhất thời lại càng cảm kích không ngớt.
Cảm ơn xong, Xa Hậu Nam Sơn bỗng nhiên nói tiếp: “À phải rồi, phu nhân hiện đang nghiên cứu một loại Ma thú trận pháp khác. Nếu tương lai có thành tựu, ta sẽ bảo nàng khắc riêng một đạo trận bàn tặng cho Tô Sinh tiểu huynh đệ.”
“Thật sao! Vậy thì xin đa tạ tộc trưởng và phu nhân.” Tô Sinh nghe vậy cũng vô cùng vui mừng.
Đạo trận pháp hiện tại tuy không tệ, nhưng với tốc độ phát triển của Phiên Vũ, uy lực của đạo trận pháp này cũng đang dần giảm xuống.
Nếu là có trận pháp càng lợi hại hơn, Tô Sinh tự nhiên cao hứng.
“Ha ha, lần này ta trở về, sẽ nói chuyện này với phu nhân.” Xa Hậu Nam Sơn cũng nói.
“Ha ha, vậy ta liền chờ tin tức tốt của phu nhân.”
Trong lòng Tô Sinh quả thực hy vọng việc này có thể thành công.
Cứ như vậy, sự giúp đỡ cho Phiên Vũ cũng sẽ vô cùng lớn, vả lại Phiên Vũ cũng vô cùng quan trọng đối với hắn.
Sau khi Tô Sinh sắp xếp Phiên Vũ đâu vào đấy xong, y cùng Xa Hậu Nam Sơn cùng đi ra khỏi mật thất.
“Tô Sinh, ngươi có thực lực như vậy, sao lại không sớm nói cho ta biết một tiếng, hại ta lo lắng lâu như vậy.”
Sau khi biết năm đó Tô Sinh chỉ dùng sức một mình đã khiến cả đám người của Xa Hậu tộc, bao gồm cả Cửu thúc Vụ Linh hậu kỳ, phải chật vật không chịu nổi, Hải Đường vừa tăng thêm lòng tin vào Tô Sinh, vừa oán trách liếc nhìn y một cái.
“Lần đó chẳng qua là may mắn mà thôi, nếu không có Tĩnh nhi muội muội kéo chân sau như vậy, ta đoán chừng cũng quá sức.”
Tô Sinh thì là trêu chọc Xa Hậu Tĩnh một câu.
“Tô Sinh ca ca, huynh không thể cứ luôn khi dễ muội như vậy.” Xa Hậu Tĩnh nhất thời bĩu môi nói.
Hiện tại Xa Hậu Tĩnh, đã hoàn toàn coi Tô Sinh như anh ruột, cũng bắt đầu làm nũng.
“Tốt tốt tốt, không nói chuyện này nữa.”
Tô Sinh cũng đành phải vội vàng chữa lời, sau đó cả nhóm người liền đi đến nơi thi đấu chính thức.
Trên đường đi, nghe Hải Đường nhắc đến, những người tham gia vòng thi đấu cuối cùng cũng có hơn mấy ngàn người, nhiều hơn so với những năm qua một chút.
“Ít vậy sao, vậy những người tham gia trắc nghiệm có bao nhiêu?” Tô Sinh hỏi thăm.
“Đoán chừng có mấy trăm ngàn người!”
“Vậy tại sao người tham gia thi đấu chính thức lại ít như vậy?”
“Hơn nửa số người thực ra ngay cả vòng trắc nghiệm cũng không qua, còn những người kia, cho dù qua trắc nghiệm, thì những ai tự biết mình cũng đều lựa chọn không tham gia thi đấu.”
“Giống như ngươi, người tham gia thi đấu với tu vi Vụ Linh cấp một cũng chỉ có mình ngươi mà thôi.” Hải Đường cố ý nhìn Tô Sinh mà nói.
“Ha ha!” Tô Sinh nghe vậy cũng cười cười.
Đúng vậy, mang tu vi Vụ Linh cấp một đi tham gia thi đấu, tỷ thí với những người Vụ Linh cấp chín thì chẳng khác nào tự tìm cái chết.
Chỉ cần sơ sảy một chút, cho dù không chết cũng phải mang tật suốt đời.
Muốn tranh suất trưởng lão đệ tử này, e là phải chuẩn bị tinh thần liều chết.
Mặt khác, nghe Hải Đường nhắc đến, Bắc Minh Kiện này năm năm trước đã có tư cách tham gia nhập môn đại điển, chỉ là tên này vì muốn trở thành trưởng lão đệ tử nên mới cố tình chờ đến lần này.
Ngay cả Bắc Minh Kiện còn phải chờ đợi năm năm, có thể thấy được muốn trở thành trưởng lão đệ tử quả thực không hề dễ dàng.
Trước kia Tô Sinh, thực ra cũng không mấy coi trọng thân phận trưởng lão đệ tử này.
Chỉ là, vì muốn có được thuộc tính chi tinh, cái danh trưởng lão đệ tử này, y thật sự phải tranh một phen.
Khi Tô Sinh cùng những người khác đến gần quảng trường, y phát hiện nơi này đã thay đổi rất nhiều.
Cảnh tượng người đông tấp nập ban đầu không còn nữa, ở quảng trường trước đây vốn có hơn trăm đài vuông sừng sững, giờ đây chỉ còn lại sáu lôi đài lớn hơn.
Bên cạnh sáu lôi đài, nhóm đệ tử trẻ tuổi kia chắc hẳn là mấy ngàn tên đệ tử tham gia giải đấu lần này.
Bên ngoài nhóm đệ tử chính thức tranh tài này, lại có vài vòng đệ tử Linh Kiếm Tông vây quanh.
Những đệ tử Linh Kiếm Tông chính thức này, ai nấy đều mặc trường bào màu xanh nhạt, đứng thẳng tắp, nối tiếp nhau, ngăn cách hoàn toàn những người đứng ngoài xem náo nhiệt với các đệ tử tỷ thí ở giữa. Mọi quyền lợi đối với nội dung chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free, xin trân trọng.