(Đã dịch) Tiên Thiên Vũ Lệ - Chương 24: Thiên Bảo Đào Nguyên Và Viên Mạn Tỷ Muội
Tử Nguyên bỏ ra vài trăm linh thạch mua một bộ họa phù cao cấp hơn, việc luyện phù cũng sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Vài ngày sau đó, hắn chỉ ở trong lữ quán, chuyên tâm luyện phù. Nhờ Cố Dao Nhẫn hỗ trợ cùng thần thức mạnh mẽ, không lâu sau, hắn đã có thể vẽ được Gia Nguyên Phù, Băng Trùy Phù và Trữ Vật Phù.
Duy chỉ Độn Thổ Phù là khó khăn hơn cả. Phù văn phức tạp, lại đòi hỏi độ khống chế linh lực khi vẽ cao hơn hẳn. Tiêu tốn vài chục lá phù luyện tập, hắn mới nâng được tỉ lệ vẽ lên bảy phần mười. Nhưng đây đã là một kết quả vô cùng ấn tượng. Nếu một người như Tử Nguyên xuất hiện bên ngoài, chắc chắn sẽ được xưng tụng là một đại sư.
Giá những loại phù này đắt hơn Hỏa Đạn Phù rất nhiều. Vì vậy, Tử Nguyên cứ mua vật liệu vẽ phù, rồi lại vẽ, rồi lại bán, chẳng mấy chốc đã tích lũy được gần tám ngàn linh thạch.
Một ngày nọ, Tử Nguyên đang ngồi trên giường, cầm một thanh kiếm màu xanh lam dài ba thước, tỏa ra khí tức lành lạnh. Đây là một thanh linh khí cực phẩm mà hắn đã phải đau lòng bỏ ra bốn ngàn năm trăm linh thạch để mua.
Viên Trúc Cơ Đan rất quan trọng, nhưng mỗi viên lại có giá đến năm ngàn linh thạch. Do tư chất linh căn của Tử Nguyên quá thấp, hắn quyết định sau này sẽ mua thật nhiều Trúc Cơ Đan để việc tiến giai được chắc chắn hơn, không thể mạo hiểm tiến giai chỉ với một viên.
Vậy nên trước tiên cứ gia tăng thực lực, hắn quyết định cắn răng bỏ ra bốn ngàn năm trăm linh thạch để mua thanh linh khí này. Thực lực của hắn còn đôi chút thiếu sót, không thể chỉ dựa vào phù lục mãi được.
Linh thạch không thể kiếm được số lượng lớn trong thời gian ngắn, vì vậy cứ để từ từ, không thể quá vội vàng.
Thanh linh khí này có tên Bích Thủy Kiếm, thuộc tính Thủy. Tuy chưa thử nghiệm nhưng dựa vào hàn khí lạnh lẽo tỏa ra từ thân kiếm, có thể thấy lực công kích của nó không hề tầm thường.
Muốn sử dụng linh khí, cần dùng pháp lực tế luyện, gieo ấn ký thần thức riêng biệt của mỗi tu sĩ để nhận chủ, có như vậy mới có thể thuần thục sử dụng và phát huy toàn bộ sức mạnh của linh khí. Tử Nguyên đã phải bỏ ra hơn một canh giờ để tế luyện thanh Bích Thủy Kiếm này.
Tử Nguyên lại tiếp tục vẽ thêm một đợt ba loại phù lục: Hỏa Đạn Phù, Gia Nguyên Phù và Băng Trùy Phù. Hắn cần nhanh chóng kiếm linh thạch để mua Trúc Cơ Đan, bởi việc tiến cấp Trúc Cơ là quan trọng nhất lúc này.
Vài ngày sau, Tử Nguyên mang theo vài trăm trương phù lục đến Trúc Linh Trấn. Trúc Linh Trấn vốn vô cùng rộng lớn, mỗi lần bán phù lục, Tử Nguyên đều chọn một nơi khác nhau.
Lần này hắn đến một lầu các không lớn không nhỏ, chuyên dành cho tu sĩ Luyện Khí Kỳ ở phía Bắc Trúc Linh Trấn. Chưởng quầy là một nữ tử vận thanh sam, khoảng hai mươi tư, hai mươi lăm tuổi, xinh đẹp, linh động với tu vi Luyện Khí Trung Kỳ.
Sau khi nữ tử bán xong một lọ đan dược cho người khác, thấy một thanh niên tiến đến bình tĩnh quan sát gian hàng, với vẻ ngoài thong thả, anh tuấn trẻ tuổi... dựa vào kinh nghiệm, nàng liền biết đây là một khách hàng lớn.
"Công tử, ngài cần mua gì ạ? Tuy cửa hàng chúng ta không phải nơi buôn bán lớn, nhưng các loại đan dược, phù lục, linh khí phù hợp cho tu sĩ Luyện Khí Kỳ có thể nói là khá đa dạng và phong phú." Nữ tử mỉm cười chào hàng.
Tiện tay cầm một bình đan dược lên xem, Tử Nguyên mở miệng hỏi:
"Lọ đan dược này có giá bao nhiêu?" "Đây là Hồi Xuân Đan, có tác dụng hồi phục nội thương, ôn dưỡng ngũ tạng lục phủ. Mỗi viên có giá năm mươi linh thạch." Nữ tử giải thích.
"Tốt, lấy cho ta năm viên." Linh lực trong viên đan dược nhìn sơ qua rất nồng đậm, quả là thứ Tử Nguyên đang thiếu thốn lúc này.
Nữ tử thấy Tử Nguyên vung tay một cái đã bỏ ra hai trăm năm mươi linh thạch mà không hề nháy mắt, liền rất đỗi vui mừng, nhanh chóng kiểm tra đan dược rồi giao cho hắn.
"Còn nữa, giá Hỏa Đạn Phù, Gia Nguyên Phù và Băng Trùy Phù ở đây là bao nhiêu?" Tử Nguyên nhận đan dược, giao linh thạch, rồi lại mỉm cười hỏi.
"Hỏa Đạn Phù có giá mười tám linh thạch, còn Gia Nguyên Phù và Băng Trùy Phù thì cao cấp hơn, có giá lần lượt là năm mươi và bốn mươi lăm linh thạch. Công tử nếu muốn mua, hiện tại chỗ chúng tôi còn ba trương Hỏa Đạn Phù, năm trương Băng Trùy Phù, còn Gia Nguyên Phù thì đã hết rồi ạ." Nữ tử thấy Tử Nguyên dò hỏi, nghĩ hắn lại muốn mua nên rất vui mừng, thầm nhủ: tên này thật sự là một khách sộp không tệ.
"Sao lại ít vậy? Lần trước ta mua ở chỗ khác, quy mô cũng không lớn hơn nơi này của cô nương là bao mà số lượng phù lục lại nhiều hơn hẳn." Tử Nguyên giật mình. Lầu các hắn vừa bước vào mà nói, đâu phải là nhỏ. Dựa theo kinh nghiệm nhiều lần làm tiểu thương, một nơi như thế này ít nhất cũng phải tồn trữ vài chục trương phù mới đúng.
"Chẳng lẽ công tử không biết sự kiện Thiên Bảo Đào Nguyên sao?" Lần này đến lượt nữ tử kinh ngạc.
"Thiên Bảo Đào Nguyên? Đó là chuyện gì vậy?" Tử Nguyên tò mò.
"Thiên Bảo Đào Nguyên là tên gọi của một bí cảnh thiên nhiên, không gian bên trong bí ẩn, không biết tọa lạc ở nơi nào. Bên trong có các di tích cổ, vô số kỳ hoa dị thảo, cùng những bảo vật thiên nhiên hiếm có, giá trị không tưởng, nhiều thứ thậm chí đã tuyệt tích trên đời. Cứ cách mười năm, lại có mười tám lối vào xuất hiện ngẫu nhiên ở nước Triệu, nước Thanh Lan Hạ và nước Minh Huyền. Điều đặc biệt là lối vào bí cảnh chỉ chấp nhận tu sĩ có tu vi Luyện Khí Kỳ. Nếu tu vi cao hơn mà cưỡng ép tiến vào, sẽ bị lực không gian bên trong đè ép đến mức bạo thể."
Nữ tử mỉm cười. Vì Tử Nguyên vừa mua đan dược của nàng, nên nàng cũng không tiếc lời mà cẩn thận giải thích cho hắn.
"Thật có chuyện như thế sao? Nói như vậy, số lượng tu sĩ tiến vào cũng sẽ vô cùng lớn!" Tử Nguyên trừng mắt. Chẳng trách chỉ mới cách đây vài ngày, tình hình buôn bán đã khác biệt rõ ràng đến thế.
"Đúng là như vậy, vì thế, những người muốn tiến vào đều cố gắng gia tăng thực lực, thu mua các loại đan dược, phù lục, linh khí... Đây chính là nguyên do vì sao bây giờ các mặt hàng này lại khan hiếm đến vậy." Nữ tử cười khổ.
"Có điều, lối vào chỉ mở ra tối đa hai canh giờ mà thôi. Muốn tiến vào thì chỉ có khoảng thời gian đó. Những người tiến vào đều có thực lực rất cường đại. Kẻ yếu mà mạo hiểm tiến vào thì sẽ rất nguy hiểm."
"Vậy cô nương có biết có lối vào nào gần đây không?" Tử Nguyên hứng thú hỏi. Với thực lực hiện tại, hẳn là hắn cũng đủ khả năng tự vệ. Một bí cảnh thiên nhiên đầy bảo vật như vậy, bảo hắn không động tâm thì đúng là nói dối.
"Đương nhiên là..." Nữ tử không ngần ngại đáp.
"Đương nhiên là tỷ muội chúng tôi thực lực yếu nên không nghĩ đến chuyện tiến vào. Vì thế, cũng không tìm hiểu nơi hạ lạc của lối vào bí cảnh. Nếu công tử muốn biết, có thể hỏi thăm ở những nơi chuyên buôn bán tin tức." Một nữ tử vận hồng sam từ phía trong bước ra cắt ngang lời. Khuôn mặt tròn xinh đẹp của nàng có chút giống với nữ tử vừa nói, chỉ khác là trông lớn tuổi hơn thôi.
"Ra là vậy."
Tử Nguyên cười gật đầu. Vừa rồi, nữ tử vận hồng sam đã kín đáo đưa tay ra sau nhéo lưng nữ tử vận thanh sam một cái, nhưng làm sao qua mắt được Tử Nguyên.
Hắn tằng hắng một cái, nói ra mục đích của mình hôm nay. Tình hình nhiều nơi thiếu thốn hàng hóa thế này chắc cũng sẽ giúp hắn thuận lợi đôi chút:
"Vậy chỗ hai vị có thu mua phù lục không ạ?"
"Thu mua phù lục ư? Tất nhiên là có, số lượng càng nhiều càng tốt. Chẳng lẽ công tử..." Khi nghe Tử Nguyên nói, lông mày hai nữ khẽ nhướng lên.
"Tại hạ có Hỏa Đạn Phù, Gia Nguyên Phù và Băng Trùy Phù, mỗi loại năm mươi trương." Hiện tại Tử Nguyên có việc muốn làm, không muốn tốn quá nhiều thời gian để phân phù lục ra bán lẻ, vậy nên mới muốn bán số lượng lớn ở đây.
"Nhiều đến vậy sao? Chẳng lẽ công tử là một luyện phù sư?" Nữ tử vận thanh sam tròn miệng kinh hô. Trông thanh niên trước mắt, bề ngoài không hề có bộ dạng của một thương nhân, vậy có thể là...
"Cô nương quá xem trọng rồi. Đây là phù do trưởng bối của tại hạ luyện chế, tại hạ làm sao có bản lĩnh ấy." Tử Nguyên cười khổ.
"Cũng đúng..." Hai nữ gật đầu. Nhìn qua, niên k��� của Tử Nguyên rất trẻ, lại ít kinh nghiệm. Mà quá trình luyện phù vô cùng khó khăn, cần nhiều điều kiện hà khắc. Nếu hắn có thể là một luyện phù sư, vậy thì ai cũng có thể luyện phù rồi.
"Công tử cứ gọi thẳng tên, không cần khách sáo gọi "cô nương" mãi. Ta là Viên Mạn Nguyệt, còn đây là muội muội Viên Mạn Kha. Hỏa Đạn Phù chúng tôi thu mua với giá mười lăm linh thạch. Gia Nguyên Phù và Băng Trùy Phù thì lần lượt là bốn mươi lăm và bốn mươi linh thạch." Nữ tử vận hồng sam che miệng cười khúc khích. Bên cạnh nàng, nữ tử vận thanh sam không biết nghĩ gì mà bất giác đỏ mặt.
"Tại hạ Tử Nguyên." Tử Nguyên đáp lại, báo ra tên của mình.
Giá thu mua ở đây cũng không khác biệt nhiều so với các nơi khác. Tử Nguyên liền gật đầu đồng ý.
Hai bên trao đổi hàng hóa, giao nhận linh thạch. Dù trong lòng ai cũng có ý đồ riêng, nhưng bề ngoài vẫn vui vẻ tươi cười.
Tiếp theo, hắn nên tính đến chuyện Trúc Cơ Đan. Với tư chất linh căn tệ không thể tệ hơn của Tử Nguyên, nếu có được mười viên Trúc Cơ Đan thì mới càng thêm chắc chắn.
Nhưng nghĩ đến việc bỏ ra năm mươi ngàn linh thạch khiến hắn chưa mua đã thấy tiếc đứt ruột.
Luyện phù không hề dễ hơn luyện đan. Tử Nguyên lại có Cố Dao Nhẫn, vậy tại sao hắn không thử luyện đan? Tỷ lệ thành công sẽ không quá thấp đâu. Cho dù không thành công, thì việc dùng linh thạch thu mua cũng không muộn.
Nghĩ vậy, hắn liền làm. Tử Nguyên liền tìm mua đan phương Trúc Cơ Đan, cũng không khó để có được.
Hắn cũng mang số phù lục còn lại bán đi, chỉ giữ lại một nửa để bản thân sử dụng.
Tử Nguyên tìm mua thêm một phù văn trung phẩm là Tạc Sa Phù, và hai phù văn cực phẩm: Ẩn Hình Phù, Hoán Diện Phù. Tạc Sa Phù tạo ra một trận bão cát có tác dụng che mắt, làm rối loạn trận hình và công kích địch nhân. Ẩn Hình Phù có tác dụng ẩn nấp, còn Hoán Diện Phù rất đặc biệt, là một loại phù lục chế tạo theo kiểu mặt nạ, có thể hoán đổi diện mạo thành người khác trong vòng năm canh giờ.
Ba loại này khó vẽ hơn Độn Thổ Phù không biết bao nhiêu lần, nhưng Tử Nguyên vẫn có lòng tin rằng mình có thể vẽ được.
Tiếp theo, Tử Nguyên mua một linh khí cực phẩm phòng ngự dạng thuẫn bài màu xanh, tên là Khô Mộc Thuẫn, thuộc tính Mộc. Hắn chuẩn bị những thứ này là để tiến vào Thiên Bảo Đào Nguyên. Lại mua thêm một số đan dược hồi phục pháp lực.
"Ồ." Đi qua một gian hàng không quá bắt mắt, Tử Nguyên nhìn thấy một cuốn điển tịch màu đỏ có tên Đan Phương Huyền Nhan Đan. Hắn liền cầm lên lật xem thử.
Huyền Nhan Đan là một loại đan dược có tác dụng bảo trì nhan sắc cho người dùng ở độ tuổi mà họ uống vào. Tử Nguyên cũng muốn có loại đan dược này, hắn không thích sau này tu luyện đến vài trăm tuổi lại biến thành một lão yêu quái da nhăn tóc trắng, với đầy phép thần thông đáng sợ. Vả lại, độ khó khi luyện chế Huyền Nhan Đan chỉ e không thua kém đan dược cấp cao như Trúc Cơ Đan. Tập luyện chế loại đan này cũng là một lựa chọn không tồi, sau này luyện chế Trúc Cơ Đan ít nhiều sẽ bớt đi khó khăn.
Tại lầu các mà Tử Nguyên vừa ghé qua, Viên Mạn Kha đang nhìn Viên Mạn Nguyệt ngạc nhiên:
"Đại tỷ, chúng ta thật sự phải làm như vậy sao?" Viên Mạn Nguyệt cười:
"Kẻ này rõ ràng là một con cừu non. Lại mang theo nhiều phù lục, linh thạch đến thế, tại sao chúng ta không nắm bắt cơ hội chứ?"
"Tỷ thật là... nhưng tỷ không rõ bối cảnh của đối phương, chẳng phải quá mạo hiểm sao?" Viên Mạn Kha thở dài, nhìn Viên Mạn Nguyệt lo lắng.
Viên Mạn Nguyệt nhìn Viên Mạn Kha đầy thâm ý:
"Muội không thấy hắn, niên kỷ còn trẻ mà lại mang lượng lớn phù lục đến đổi lấy linh thạch sao? Ta cũng đã điều tra, gần đây hắn thường xuất hiện tại Trúc Linh Trấn bán phù lục ở nhiều nơi. Điều đó chứng tỏ hắn đang rất cần tiền và mang theo rất nhiều linh thạch. Về phần bối cảnh, nếu sau lưng hắn là một gia tộc hay thế lực lớn mạnh, và hắn là thiên tài luyện phù, thì chẳng phải đã được cung phụng đầy đủ, trở thành đại sư nổi tiếng rồi sao? Số linh thạch này có đáng gì đâu? Hơn nữa, hắn lại đến đây, vậy nên điều này có thể loại bỏ."
"Nếu số phù lục ấy là của trưởng bối hắn, chứng tỏ hắn rất được ưu ái. Nhưng nếu cần, trưởng bối đã trực tiếp đưa linh thạch, c��n gì phải đưa phù lục? Mà giả sử trưởng bối hắn ở gần đây, hẳn đã đi giao dịch thay hắn rồi. Phải biết, với tu vi Luyện Khí Kỳ như thế, hành động một mình rất dễ gặp nguy hiểm. Tóm lại, dễ thấy hiện nay hắn thân cô thế cô. Đừng bảo muội thấy người ta anh tuấn nên nảy sinh cảm giác gì đấy nhé."
Viên Mạn Kha đỏ mặt, giơ bàn tay trắng nõn đấm nhẹ vào ngực Viên Mạn Nguyệt:
"Muội chỉ nhắc nhở tỷ thôi. Lần nào tỷ cùng Tam muội cũng thế, có lần nào muội tham gia cùng hai người đâu."
Viên Mạn Nguyệt nghe Viên Mạn Kha nói, khuôn mặt lộ vẻ vui vẻ hưởng thụ như được khen ngợi:
"Còn không phải tại muội nhát gan quá sao. Lần này ta cũng tranh thủ để chúng ta chuẩn bị tiến vào Thiên Bảo Đào Nguyên đấy. Muội cũng quá thật thà. Tin tức chúng ta vất vả lắm mới lấy được, vậy mà khi nãy muội suýt chút nữa đã dễ dàng tiết lộ ra rồi. Đúng là "nữ nhi đã lớn khó giữ" mà."
"Tỷ..."
"Được rồi, ta đi tìm Tam muội để bàn "đại sự" đây. Muội cứ ở lại đây cẩn thận "suy nghĩ" đi nhé." Viên Mạn Nguyệt phất tay không cho Viên Mạn Kha nói tiếp, cười ha hả chạy ra ngoài, để lại người sau tức giận dậm chân không ngừng.
Tại một ngõ nhỏ vắng vẻ của Trúc Linh Trấn, hai người đàn ông cao lớn, mặt mày gian xảo, đang nhìn về tòa lầu các to lớn cách đó không xa, cúi đầu nghị luận.
"Đại ca, ta tận mắt thấy, tên tiểu bạch kiểm đó đã mua một kiện linh khí cực phẩm."
Truyện được truyen.free giữ bản quyền và chỉ phát hành tại đây.